Minh Quân đứng trên một ngọn đồi nhỏ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống bãi biển nơi Tuấn và nhóm bạn đang chiến đấu. Hắn không hề lo lắng, ngược lại, hắn cảm thấy hài lòng khi thấy sự hỗn loạn ấy. Đó là điều hắn mong muốn, một thế giới bị xé nát bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng.
“Chúng thật sự nghĩ rằng có thể bảo vệ Linh Tuyền?” Quân cười khẩy. Hắn đã theo dõi họ từ xa, biết rõ những điểm mạnh và yếu của từng người. Tuấn có sức mạnh điều khiển nước, Hằng có khả năng chữa lành, còn Duy có thể điều khiển thực vật. Nhưng trong mắt Quân, những kỹ năng đó chỉ là trò chơi trẻ con.
Hắn giơ tay lên, đôi mắt sáng lên với một ý tưởng. Một làn sóng đen tối bắt đầu bao trùm quanh hắn, như một chiếc áo choàng hắc ám. Quân không cần phải ra tay trực tiếp. Chỉ cần một cái nháy mắt, hắn có thể khiến những người xung quanh làm theo ý mình.
“Chúng ta sẽ làm một cuộc chơi nhỏ,” Quân thì thầm, một nụ cười lạnh lùng hiện ra trên môi. Hắn đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch. Hắn sẽ không chỉ tiêu diệt nhóm của Tuấn, mà còn sử dụng họ để tạo ra hỗn loạn lớn hơn.
Trong khi đó, cuộc chiến ở bãi biển vẫn đang diễn ra. Tuấn cảm thấy sức ép từ bầy cương thi ngày càng lớn. Những con sóng nước mà anh tạo ra không còn đủ mạnh để đẩy lùi chúng. Hằng và Duy bên cạnh, cố gắng tìm ra cách để chống lại tình huống này.
“Chúng ta phải tìm cách đánh bại con cương thi khổng lồ đó!” Tuấn hét lên, nhưng giọng anh bị át đi bởi tiếng gầm rú của bầy cương thi.
Hằng lo lắng nhìn xung quanh, cảm nhận được sự tuyệt vọng. “Nếu chúng ta không thể đánh bại nó, chúng ta sẽ không có cơ hội nào khác!” Cô quay sang Duy, “Có cách nào không?”
Duy suy nghĩ, đôi mắt anh sáng lên. “Nếu tôi có thể điều khiển thực vật, có lẽ tôi có thể tạo ra một cái bẫy. Nhưng tôi cần thời gian!”
“Thời gian thì không có!” Tuấn nói, cảm thấy áp lực nặng nề. Anh dồn hết sức lực vào việc tạo ra lá chắn nước, nhưng sức mạnh của bầy cương thi dường như không hề giảm sút.
Bất ngờ, một cơn gió mạnh lướt qua, mang theo cảm giác bất an. Tuấn quay đầu lại, thấy một bóng đen lướt qua. “Cẩn thận!” anh hô, nhưng đã quá muộn.
Bầy cương thi bắt đầu dừng lại, ánh mắt chúng dán chặt vào một điểm. Quân đã xuất hiện, đứng giữa những con cương thi như một vị vua thống trị. Hắn giơ tay, và những con cương thi bắt đầu quay về phía nhóm của Tuấn, như thể nhận lệnh từ một kẻ thống trị.
“Chúng mày không thể chạy trốn được đâu!” Quân cười, giọng nói của hắn vang vọng giữa không gian. “Hãy để ta giúp các ngươi.”
“Quân!” Tuấn gầm lên, nhận ra kẻ thù. “Đừng nghĩ rằng mày có thể kiểm soát được chúng!”
“Kiểm soát?” Quân nhếch môi. “Ta không chỉ kiểm soát chúng. Ta sẽ khiến các ngươi phải phục tùng ta!”Hắn giơ tay, và ngay lập tức, những con cương thi bắt đầu tiến về phía nhóm của Tuấn với tốc độ chóng mặt. Ánh mắt của chúng không còn hung hãn, mà trở nên trống rỗng, như thể bị thôi miên.
“Chạy!” Tuấn quát, nhưng Hằng đã đứng lại, tay cô đang phát sáng. “Tuấn, tôi có thể chữa lành cho những người bị thương. Hãy để tôi làm điều đó!”
“Không có thời gian cho việc đó!” Tuấn hét lên, nhưng Hằng đã quyết định. Cô hướng về phía những cương thi, và một làn sóng ánh sáng phát ra từ tay cô, khiến một vài con bị chững lại.
“Chúng ta có thể làm điều này!” Duy hô, chạy về phía một bụi cây lớn. “Tôi sẽ tạo ra một cái bẫy!”
Tuấn cảm thấy sức mạnh của mình đang cạn kiệt. Anh không thể chỉ bảo vệ Hằng và Duy mà còn phải chiến đấu với kẻ thù. “Hãy nhanh lên!” anh thúc giục.
Quân chỉ đứng đó, quan sát với nụ cười mãn nguyện. Hắn biết rằng nhóm của Tuấn sẽ không thể thoát khỏi vòng tay của hắn. Hắn đã lên kế hoạch cho tất cả.
“Để ta giúp các ngươi,” Quân nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Hãy xem sức mạnh của ta!”
Hắn giơ tay, và những con cương thi bắt đầu lao vào nhóm của Tuấn. Một cơn sóng đen ập đến, khiến cả ba người phải lùi lại. Hằng không thể chữa lành khi đang bị bao vây, và Duy cũng không thể tập trung để tạo ra bẫy.
“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Tuấn hét lên, quyết tâm hơn bao giờ hết. Anh dồn hết sức lực vào việc tạo ra một bức tường nước, nhưng Quân đã quá mạnh.
“Đừng mơ!” Quân cười lớn. “Ta sẽ không để các ngươi có cơ hội!”
Duy và Hằng nhìn nhau, cảm nhận được sự tuyệt vọng. “Chúng ta phải làm gì đó!” Hằng nói, giọng cô gần như run rẩy.
“Không còn thời gian nữa!” Tuấn nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”
Cuộc chiến không chỉ là với cương thi, mà còn là với chính sự tuyệt vọng trong lòng họ. Một quyết định khó khăn đang chờ đợi, và chỉ có thời gian mới có thể trả lời cho số phận của họ.