Bí Ẩn Gia Tộc Hào Môn

Chương 13: Sự phản bội

Khải đứng đối diện với Quốc Đạt, lòng anh như lửa đốt. Mọi âm thanh xung quanh dường như trở nên mờ nhạt. Ánh mắt của Quốc Đạt tràn đầy sự thách thức, như thể hắn ta đang chờ đợi một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

“Có vẻ như mày đã tìm đến chỗ của tao,” Quốc Đạt nói, giọng cười khẩy, nhưng bên trong là sự lo lắng không thể giấu diếm. “Mày nghĩ mình có thể làm gì ở đây?”

Khải không đáp, chỉ im lặng quan sát. Hắn biết rằng bất cứ sự lơi lỏng nào đều có thể dẫn đến sai lầm chết người. Anh cần phải giữ bình tĩnh và chờ thời cơ.

Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ cửa ra vào. Một nhóm người xô đẩy nhau vào trong, tạo ra sự hỗn loạn khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó. Khải nắm lấy cơ hội, tiến gần hơn tới bàn của Quốc Đạt.

“Đủ rồi!” Quốc Đạt quát lên, nhưng giọng hắn có phần chao đảo. “Đưa hắn ra ngoài!”

Khải không để lỡ thời cơ, anh tiến lại gần hơn. “Đến lúc phải trả giá cho những gì mày đã làm,” anh nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

“Hãy cẩn thận với những gì mày nói,” Quốc Đạt cảnh báo, nhưng ánh mắt hắn đã lộ rõ sự lo lắng.

Khải không quan tâm đến những lời đe dọa. Anh đã quá đủ với những âm mưu và dối trá. “Mày không thể tiếp tục làm hại gia đình tao,” Khải khẳng định, lòng tràn đầy tức giận.

Quốc Đạt cười nhạo. “Mày nghĩ mày là ai? Một thằng nhóc con trong gia tộc Lê. Mày không có quyền gì ở đây cả.”

“Nhưng tao có điều này,” Khải nói, ánh mắt sắc lạnh. “Tao sẽ không đứng nhìn mày đẩy gia đình tao vào bờ vực.”

Khi cuộc đối đầu bắt đầu căng thẳng, Khải cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, như thể báo hiệu cho một điều gì đó sắp xảy ra. Quốc Đạt không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống.

Trong lúc đó, Thảo Linh và Huy Hoàng đang ở trong một góc khuất, theo dõi từng diễn biến. Huy Hoàng nắm chặt tay, cảm giác phẫn nộ trào dâng. “Chúng ta không thể để Khải một mình,” anh nói với Thảo Linh.

“Đúng, nhưng chúng ta cần phải biết rõ tình hình trước khi hành động,” Thảo Linh đáp, ánh mắt đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.”

Trở lại với Khải, anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Quốc Đạt, mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã làm với mẹ tao!” Khải gầm lên, ánh mắt không rời khỏi hắn.

“Đừng dùng mẹ mày để gây sức ép,” Quốc Đạt lạnh lùng đáp, nụ cười trên môi đã tắt ngấm. “Mày không biết mình đang đụng phải ai đâu.”

Khải không còn thời gian để suy nghĩ. Anh quyết định phải hành động. “Hãy giải quyết chuyện này một lần và mãi mãi,” anh nói, không hề có ý định lùi bước.

Quốc Đạt hít sâu, đôi mắt hắn hiện lên sự điên cuồng. “Được thôi, nhưng mày sẽ phải trả giá!” Hắn rút một con dao ra khỏi túi, ánh kim loại lấp lánh trong ánh đèn.

Khải cũng không chần chừ, anh chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến. “Tao sẽ không để mày làm hại ai nữa,” anh khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cuộc chiến giữa họ đã bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tiếng la hét, tiếng va chạm vang vọng khắp nơi, khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.Trong lúc này, Thảo Linh và Huy Hoàng quyết định không thể đứng nhìn. Họ lao vào, quyết tâm hỗ trợ Khải. Nhưng giữa đám đông hỗn loạn, một điều bất ngờ xảy ra. Một trong những người bạn thân của Khải, Đặng Huy Hoàng, bỗng dưng quay lưng lại.

“Hoàng! Cậu đang làm gì vậy?” Khải kêu lên, cảm giác như đất dưới chân mình sụp đổ.

“Xin lỗi, Khải. Tao không thể tiếp tục đứng về phía mày,” Hoàng nói, ánh mắt đầy sự mâu thuẫn. “Quốc Đạt đã hứa cho tao một vị trí cao hơn, và tao không thể từ bỏ cơ hội này.”

Khải không thể tin vào tai mình. “Mày phản bội tao?” anh hỏi, giọng đầy đau đớn.

“Đây là điều tốt nhất cho tao,” Hoàng đáp, không còn vẻ thân thiện như trước. “Mày không thể bảo vệ gia tộc mãi mãi.”

Khải cảm thấy như có ai đó đâm một nhát dao vào tim. Tình bạn của họ, những kỷ niệm đẹp đẽ giờ đây tan biến trong phút chốc. Trong khi đó, Quốc Đạt cười lớn. “Nhìn kìa, bạn của mày đã chọn đúng bên rồi.”

Khải không còn thời gian để cảm thấy đau lòng. Anh phải tập trung vào cuộc chiến. Trong lòng anh, sự tức giận và đau đớn hòa quyện, khiến quyết tâm của anh càng thêm mạnh mẽ.

“Đừng để tao thất vọng, Khải,” Quốc Đạt nói, nụ cười của hắn đầy thách thức.

Khải đáp lại bằng một cú đấm mạnh mẽ, nhưng Quốc Đạt đã nhanh chóng né tránh. Cuộc chiến giữa họ ngày càng trở nên ác liệt, mỗi cú ra đòn đều chứa đựng sự giận dữ và quyết tâm.

Giữa cuộc chiến, Khải chợt nghĩ đến Thảo Linh. Anh không thể để cô và Huy Hoàng gặp nguy hiểm. “Thảo Linh, ra ngoài ngay!” Khải hô lớn.

“Không, chúng ta phải giúp anh!” Thảo Linh đáp, quyết tâm không chịu lùi bước.

“Đi đi! Đây không phải là cuộc chiến của các cậu!” Khải quát lên, không muốn thấy họ gặp nguy hiểm.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng súng vang lên. Khải quay lại, tim anh như ngừng đập khi thấy Huy Hoàng nằm gục xuống đất, máu chảy ra từ vết thương trên vai. “Hoàng!” Khải hét lên, sự hoảng loạn tràn ngập trong lòng.

“Cẩn thận!” Thảo Linh hét lên, nhưng đã quá muộn. Quốc Đạt đã ra tay.

Khải cảm thấy một cơn sóng cuộn trào trong lòng. Anh không thể để điều này xảy ra. Tất cả những gì anh đã chiến đấu, tất cả những gì anh đã hy sinh, giờ đây như đang ở bờ vực sụp đổ.

“Đừng lo, Khải. Tao sẽ không chết,” Huy Hoàng cố gắng nói, nhưng gương mặt anh đã tái nhợt.

Khải không biết phải làm gì. Anh đã để cho sự phản bội, sự thiếu tin tưởng làm xao nhãng. “Tao sẽ trả thù cho mày, Hoàng. Mày sẽ không chết vô nghĩa đâu!” Khải nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cuộc chiến đã chuyển sang một trang mới, và Khải biết rằng giờ đây, mọi thứ đã trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Anh không chỉ phải chiến đấu cho bản thân, mà còn vì những người mình yêu thương. Sự phản bội của Huy Hoàng đã tạo ra một cơn bão trong lòng anh, và anh sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ được đặt lại đúng chỗ.

Sự thật đang dần hé lộ, và cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu.