Khải đứng giữa đám đông hỗn loạn, cảm giác như mọi thứ xung quanh mình đang đảo lộn. Huy Hoàng nằm gục dưới đất, máu chảy ra từ vết thương trên vai, ánh mắt anh mờ mịt. Khải chạy đến bên bạn, lòng nặng trĩu. “Hoàng, mày không sao chứ?”
Huy Hoàng cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngúm. “Tao ổn, chỉ là... hơi mệt một chút.” Giọng nói của anh yếu ớt, nhưng bên trong vẫn còn chút kiên cường.
“Đừng nói như vậy! Chúng ta phải đi tìm bác sĩ!” Khải quát lên, sự lo lắng hiện rõ trong mắt.
“Không, Khải. Mày phải tiếp tục cuộc chiến này,” Huy Hoàng nói, giọng trầm xuống. “Nếu không, tất cả sẽ thất bại.”
Khải cảm thấy một cơn sóng giận dữ trào dâng. “Tao sẽ không để mày ở đây một mình!”
“Nghe tao đi! Đây là lựa chọn của mày, không phải của tao.” Huy Hoàng nhấn mạnh, ánh mắt kiên định. “Mày phải dừng Quốc Đạt lại. Nếu không, mọi thứ sẽ không còn ý nghĩa.”
Khải cảm thấy một nỗi đau xé lòng, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim anh. Nhưng không còn thời gian để lùi bước. Anh đứng dậy, nhìn về phía Quốc Đạt, kẻ đang cười nhạo sự hỗn loạn mà hắn tạo ra.
“Khải! Mày sẽ không thể ngăn cản tao!” Quốc Đạt hét lên, vung tay chỉ về phía Khải. “Mày đã mất đi một đồng minh, và giờ chỉ còn lại mày trong cuộc chiến này.”
“Đừng đùa!” Khải gầm lên, nắm chặt tay lại. “Mày sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!”
Anh lao về phía Quốc Đạt, cảm giác như sức mạnh từ "Hệ thống Hào Môn" đang dâng trào trong cơ thể. Mỗi bước đi của anh đều mang theo quyết tâm mãnh liệt. Quốc Đạt cũng không hề chậm trễ, hắn nhảy lên, chuẩn bị cho một cú đánh mạnh.
Hai thân hình lao vào nhau, cú va chạm tạo ra một tiếng động lớn. Khải cảm nhận được sức mạnh của Quốc Đạt, nhưng không hề lùi bước. Anh dùng hết sức lực để đá vào bụng hắn, khiến Quốc Đạt khụy xuống.
“Đừng nghĩ mày có thể thắng dễ dàng!” Quốc Đạt nghiến răng, đứng dậy và phản công. Hắn tấn công không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng sự tinh ranh. Khải cảm nhận được từng cú đấm, từng đòn đánh đều mang theo sự tàn nhẫn.
“Đồ phản bội!” Khải gầm lên, mỗi cú đấm đều là một lời nhắc nhở về sự phản bội của Huy Hoàng. Anh không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người mà hắn đã làm tổn thương.
Trong lúc cuộc chiến giữa họ đang diễn ra, Thảo Linh cũng không thể đứng nhìn. Cô chạy đến bên Huy Hoàng, vội vàng kiểm tra tình trạng của anh. “Huy Hoàng, hãy cố gắng! Chúng ta sẽ đưa cậu ra ngoài!”
“Không!” Huy Hoàng khẽ lắc đầu. “Mày phải đi giúp Khải. Hắn ta cần mày.”
Thảo Linh không biết phải làm gì. Cô nhìn về phía Khải, nơi mà cuộc chiến đang diễn ra ác liệt. “Khải! Anh có ổn không?”“Đừng lo cho anh!” Khải hét lên, đôi mắt sắc lạnh như thép. “Tập trung vào Huy Hoàng!”
Quốc Đạt đã đứng dậy, hắn cười với vẻ tự mãn. “Mày không thể thắng, Khải. Tất cả chỉ là một trò chơi mà thôi.”
Khải không thể chịu nổi sự kiêu ngạo của hắn. Anh lao đến, cú đấm mạnh mẽ hướng thẳng vào mặt Quốc Đạt. Hắn không kịp phản ứng, ngã ra đất.
“Đó không phải là trò chơi, Quốc Đạt!” Khải quát, cảm giác như mỗi lời nói đều mang theo sức mạnh của sự thật. “Đây là cuộc chiến vì danh dự và tình yêu!”
Nhưng ngay khi Khải định lao vào tiếp, một tiếng súng lại vang lên. Anh quay lại, tim như ngừng đập khi thấy Thảo Linh bị trúng đạn, cô ngã xuống đất, ánh mắt hoảng loạn. “Thảo Linh!” Khải hét lên, bỏ mặc Quốc Đạt và chạy về phía cô.
“Khải... em...” Thảo Linh cố gắng nói, giọng yếu ớt. “Em không sao... chỉ là...”
“Câm miệng lại! Đừng nói gì cả!” Khải quỳ xuống bên cô, cảm giác như cả thế giới sụp đổ. “Tao sẽ đưa mày đến bệnh viện ngay.”
“Không... em không muốn...” Cô thì thầm, ánh mắt dần mờ đi. “Đừng để... mọi thứ sụp đổ...”
Khải không thể tin được những gì đang xảy ra. “Không! Em không thể bỏ cuộc!”
Quốc Đạt đứng từ xa, nhìn cảnh tượng trước mặt với sự thỏa mãn. “Khải, mày đã thua. Tình yêu không thể cứu mày trong cuộc chiến này.”
“Đừng dừng lại, Khải!” Thảo Linh cố gắng nói, nhưng sức lực của cô ngày càng giảm.
“Không!” Khải gào lên, lòng đầy bất lực. Anh nắm tay Thảo Linh, cảm giác như tất cả những gì anh từng xây dựng giờ đây đang tan vỡ. “Tao sẽ không để điều này xảy ra!”
Quốc Đạt cười lớn, sự thỏa mãn hiện rõ trên khuôn mặt hắn. “Mày không thể bảo vệ được ai nữa, Khải. Đến lúc mày phải đối diện với sự thật.”
Khải nhìn thẳng vào mắt Quốc Đạt, cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang dâng trào trong lòng. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. “Mày sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”
Và như một cơn bão, Khải đứng dậy, ánh mắt rực lửa. Anh sẽ không để cho sự phản bội, đau khổ, hay cái chết của những người mình yêu thương làm nhụt chí. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và Khải sẽ không dừng lại cho đến khi tất cả được trả lại đúng chỗ.