Khải đứng im lặng, ánh mắt thận trọng dõi theo người phụ nữ vừa xuất hiện. “Giúp đỡ?” anh hỏi, giọng đầy nghi ngờ. “Cô biết gì về tình huống này?”
Phạm Thị Hương hít một hơi thật sâu, dường như cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tôi làm việc cho gia tộc Lê. Tôi nghe thấy thông tin về một cuộc truy đuổi từ một kẻ nào đó. Tôi đến đây vì lo cho các bạn.”
“Cô có thể chứng minh điều đó không?” Huy Hoàng lên tiếng, ánh mắt không rời khỏi Hương.
“Có,” Hương đáp, tay cô rút ra một chiếc thẻ từ trong ví. “Đây là thẻ nhân viên của tôi. Tôi là người phụ trách thông tin của gia tộc.”
Khải liếc nhìn thẻ, rồi lại nhìn Hương. “Nếu cô thực sự muốn giúp chúng tôi, hãy nói cho chúng tôi biết thêm về Quốc Đạt.”
Hương gật đầu, nét mặt trở nên nghiêm túc. “Quốc Đạt là một kẻ tàn nhẫn. Hắn đã từng làm việc cho một gia tộc khác nhưng giờ đang độc lập. Hắn không từ thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình.”
“Vậy hắn đang nhắm đến ai?” Thảo Linh hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.
“Hắn muốn chiếm quyền kiểm soát gia tộc Lê. Hắn biết về cái chết của mẹ anh, Khải. Hắn muốn dùng điều đó để gây áp lực lên gia tộc.”
“Chúng ta phải hành động ngay,” Khải quyết định, ánh mắt quyết đoán. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội.”
“Đúng vậy,” Huy Hoàng đồng tình. “Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về kế hoạch của hắn.”
“Nhưng làm sao?” Thảo Linh hỏi. “Chúng ta không thể chỉ ngồi đây chờ đợi.”
Hương nhíu mày, suy nghĩ. “Tôi có thể liên lạc với một số người trong gia tộc. Họ có thể cung cấp thông tin mà chúng ta cần.”
“Làm đi,” Khải thúc giục. “Nhanh lên.”
Hương lấy điện thoại, nhanh chóng gọi cho một ai đó. Trong khi đó, Khải không ngừng quan sát xung quanh. Sự im lặng kéo dài khiến anh cảm thấy căng thẳng. Hắn có thể tìm đến bất cứ lúc nào.
Cuộc gọi kết thúc, Hương quay lại, gương mặt lộ rõ sự lo lắng. “Họ cho biết có một cuộc họp khẩn cấp giữa các gia tộc. Quốc Đạt có thể sẽ tham gia.”
“Chúng ta phải đến đó,” Khải nói, quyết tâm hiện rõ trong từng lời. “Đây là cơ hội để tìm hiểu rõ hơn về hắn.”
“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Huy Hoàng nhấn mạnh. “Không thể để bị phát hiện.”
Khải gật đầu, rồi nhìn Thảo Linh. “Cô có sẵn sàng không?”
“Chúng ta không có lựa chọn khác,” Thảo Linh đáp, ánh mắt kiên định.
“Được rồi,” Khải nói. “Chúng ta sẽ phải chuẩn bị kỹ càng.”
***
Trời đã tối hẳn khi họ rời khỏi nhà Huy Hoàng. Khải cảm thấy không khí xung quanh nặng nề, mỗi bước đi đều có thể dẫn đến nguy hiểm. Họ lái xe về phía nơi diễn ra cuộc họp, lòng đầy lo lắng.
“Cô có biết địa điểm chính xác không?” Huy Hoàng hỏi Hương.“Có,” Hương trả lời, “Nó nằm ở một nhà hàng lớn, nơi thường diễn ra các cuộc họp của các gia tộc.”
Khi đến nơi, họ đỗ xe một khoảng cách an toàn và quan sát. Những chiếc xe sang trọng đậu xung quanh, nhân viên phục vụ bận rộn di chuyển. Khải nhíu mày, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Khải nói. “Huy Hoàng, cậu sẽ theo dõi xung quanh, xem có ai lạ không. Thảo Linh, cô và Hương sẽ vào trong, tìm hiểu thông tin.”
“Còn anh?” Thảo Linh hỏi.
“Anh sẽ tìm cách tiếp cận Quốc Đạt,” Khải đáp, quyết tâm trong giọng nói.
“Cẩn thận nhé,” Thảo Linh nhắc nhở, ánh mắt đầy lo lắng.
Khải gật đầu, rồi họ chia nhau ra. Anh tiến vào nhà hàng, lòng hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm. Ánh đèn vàng ấm áp bên trong khiến không khí trở nên thân thiện, nhưng Khải biết rằng sự thật đằng sau những nụ cười kia có thể là những âm mưu đen tối.
Khải nhanh chóng nhận ra Quốc Đạt đang ngồi ở một bàn riêng, xung quanh là những người đồng bọn. Hắn đang nói chuyện với một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ như là một trong những nhân vật quan trọng trong giới gia tộc.
Khải lén lút lại gần, cố gắng nghe những gì họ đang thảo luận. “Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Quốc Đạt nói, giọng điệu quyết đoán. “Lê Minh Khải không thể tồn tại thêm nữa. Hắn là mối đe dọa lớn nhất cho kế hoạch của chúng ta.”
Khải nắm chặt tay, cảm giác tức giận trào dâng. Hắn không chỉ muốn tiêu diệt gia tộc mình mà còn muốn g**t ch*t anh. Nhưng anh biết, không thể hành động ngay lúc này.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa ra vào. Một nhóm người xô đẩy nhau, tạo nên sự hỗn loạn. Khải tận dụng cơ hội này, len lỏi vào gần hơn, tai vẫn cố gắng nghe những gì đang diễn ra.
“Đưa hắn ra ngoài!” Quốc Đạt quát, ánh mắt lộ rõ sự tức giận.
Khải cảm nhận được thời điểm này là cơ hội để hành động. Anh cần phải đối đầu với Quốc Đạt ngay bây giờ. Khi hắn quay lưng lại, Khải nhanh chóng tiến về phía hắn, lòng quyết tâm dâng cao.
“Quốc Đạt!” Khải kêu lên, giọng vang vọng giữa không gian ồn ào.
Quốc Đạt quay lại, ánh mắt bất ngờ lẫn phẫn nộ. “Mày làm gì ở đây, Khải?” Hắn gầm lên.
“Đến đây để kết thúc mọi chuyện,” Khải đáp, ánh mắt không rời khỏi hắn.
Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, những người xung quanh bắt đầu chú ý. Khải cảm nhận được sự tập trung của mọi ánh mắt, nhưng anh không thể lùi bước. Hắn đã đe dọa gia đình và cuộc sống của anh quá lâu rồi.
“Chúng ta sẽ không kết thúc ở đây,” Quốc Đạt cười khẩy, nhưng trong mắt hắn lộ rõ sự lo lắng. “Mày không biết mày đang đụng phải ai đâu.”
Khải không nói gì thêm, chỉ tiến gần hơn, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến đầu tiên giữa họ đã bắt đầu, và anh không thể để nó kết thúc mà không có một cuộc đối đầu.
Tiếng la hét và tiếng động hỗn loạn xung quanh càng lúc càng lớn. Khải cảm thấy adrenaline dâng trào, nhưng anh biết rõ, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho anh và gia tộc.
“Chúng ta hãy giải quyết chuyện này một lần và mãi mãi,” Khải nói, sẵn sàng cho mọi khả năng.
Quốc Đạt nhếch môi cười, “Được thôi. Nhưng mày sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này.”
Trong khoảnh khắc đó, Khải biết rằng trận chiến đầu tiên của họ không chỉ đơn thuần là một cuộc đối đầu, mà còn là khởi đầu cho một cuộc chiến đầy cam go phía trước.