Bí Ẩn Gia Tộc Hào Môn

Chương 11: Sát thủ ẩn danh

Khải và Thảo Linh lao ra khỏi biệt thự, những tiếng la hét và tiếng súng vẫn vang lên phía sau. Không khí hỗn loạn như một cơn bão đổ bộ, mọi người chạy tán loạn, mặt mũi hoảng loạn. Khải nắm chặt tay Thảo Linh, không để cô bị lạc giữa dòng người.

“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Khải gào lên, cố gắng vượt qua đám đông. Thảo Linh gật đầu, ánh mắt kiên quyết. Cô biết rằng nếu không hành động ngay, họ sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.

Họ dạt vào một hành lang tối, nơi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn chao đảo. Khải cố gắng bình tĩnh lại, đầu óc anh chạy đua với những suy nghĩ. Ai đã bắn súng? Tại sao lại xảy ra chuyện này? Quốc Đạt có liên quan không?

“Khải, có thể chúng ta nên gọi cho Huy Hoàng,” Thảo Linh đề nghị, hơi thở gấp gáp. “Anh ấy có thể giúp chúng ta.”

“Không được!” Khải lắc đầu. “Chúng ta không thể tin ai lúc này. Quốc Đạt có thể đã chuẩn bị mọi thứ.”

Thảo Linh nhìn anh, ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?”

Khải hít sâu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây và điều tra xem chuyện gì đang diễn ra.” Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục, “Có thể có một kẻ sát thủ đang theo dõi chúng ta.”

“Anh nghĩ ai có thể làm việc đó?” Thảo Linh hỏi, cảm giác bất an dâng lên.

“Quốc Đạt không phải là kẻ duy nhất muốn hãm hại gia tộc Lê. Có thể còn những thế lực khác đang âm thầm hành động,” Khải đáp, trong giọng nói có sự quyết tâm.

Bỗng, một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Khải và Thảo Linh lập tức nín thở, trốn sau một cánh cửa. Họ nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen, khuôn mặt ẩn sau chiếc mũ lưỡi trai. Anh ta dừng lại, như thể đang lắng nghe tiếng động xung quanh.

“Là hắn,” Khải thì thầm, lòng anh thắt lại. “Chắc chắn là sát thủ.”

Thảo Linh cắn môi, ánh mắt cô hướng về Khải. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Khải không trả lời ngay. Anh quan sát từng cử động của kẻ lạ mặt. “Chúng ta cần phải ra khỏi đây ngay lập tức,” Khải quyết định. “Đi theo tôi.”

Họ lén lút di chuyển về phía cửa thoát hiểm. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, nhưng tim họ đập nhanh như trống. Đến gần cửa, Khải dừng lại, lắng nghe. Tiếng động bên ngoài vẫn ồn ào, nhưng không có dấu hiệu của kẻ sát thủ.

“Chuẩn bị sẵn sàng,” Khải nhắc nhở, tay anh nắm chặt vào khẩu súng ngắn giấu trong túi quần. Anh không muốn phải sử dụng nó, nhưng tình thế buộc anh phải chuẩn bị cho mọi khả năng.

Cửa mở ra, họ bước ra ngoài. Ánh sáng mờ mịt của đêm tối bao trùm, nhưng tiếng động từ xa vẫn vang vọng. Khải và Thảo Linh chạy về phía một chiếc xe hơi đậu gần đó, cố gắng không gây chú ý.

“Đi nhanh lên!” Khải thúc giục, khi Thảo Linh đã mở cửa xe. Họ nhanh chóng chui vào, Thảo Linh vội vàng khởi động máy.

“Đừng để ai nhìn thấy,” Khải nhắc nhở, mắt anh dõi theo từng chuyển động xung quanh.Thảo Linh gật đầu, cảm giác hồi hộp xâm chiếm. Chiếc xe lăn bánh, và họ rời khỏi hiện trường hỗn loạn. Nhưng trong lòng Khải, một nỗi lo lắng dâng lên. Họ chưa an toàn.

Khi chiếc xe chạy ra khỏi biệt thự, Thảo Linh hỏi: “Chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Đến chỗ an toàn,” Khải trả lời. “Có thể là nhà của Huy Hoàng. Anh ấy sẽ giúp chúng ta.”

Thảo Linh không nói gì thêm, chỉ gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng. Họ lái xe trong im lặng, tâm trí mỗi người đều đầy ắp những suy nghĩ. Khải vẫn không thể quên hình ảnh của kẻ lạ mặt, điều gì đang chờ đợi họ phía trước?

Khi đến nơi, Khải và Thảo Linh dừng lại trước căn nhà của Huy Hoàng. Khải nhấn chuông cửa, lòng anh hồi hộp, không biết bạn mình có ở nhà hay không.

“Huy Hoàng!” Khải kêu lên khi cánh cửa mở ra. Huy Hoàng đứng đó, sắc mặt bàng hoàng.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Huy Hoàng hỏi, nhanh chóng kéo họ vào trong.

“Có một sát thủ đang truy đuổi chúng tôi,” Khải nói, giọng đầy căng thẳng.

“Cái gì?!” Huy Hoàng hỏi lại, ánh mắt đầy lo lắng.

“Chúng ta không thể ở đây lâu. Hãy tìm cách liên lạc với những người trong gia tộc,” Khải ra lệnh. “Chúng ta cần biết kẻ nào đang đứng sau vụ này.”

Huy Hoàng gật đầu, ngay lập tức cầm điện thoại lên. Trong khi đó, Thảo Linh đứng bên cạnh Khải, cảm giác lo lắng dâng lên. “Liệu có ai biết được chúng ta đang ở đây không?” cô hỏi.

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Khải đáp, nhìn thẳng vào mắt Thảo Linh. “Nếu không, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.”

Thời gian trôi qua, sự căng thẳng càng lúc càng dâng cao. Huy Hoàng bắt đầu gọi điện, cố gắng tìm hiểu thông tin. Khải và Thảo Linh ngồi im lặng, mỗi người đều đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

Đột nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên. Khải và Thảo Linh nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Ai đó?” Huy Hoàng hỏi, ngần ngại.

“Có thể là sát thủ,” Khải nói, tay anh nắm chặt khẩu súng. “Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng.”

Huy Hoàng đứng lên, chậm rãi tiến về phía cửa, ánh mắt anh đầy nghi ngờ. Khải và Thảo Linh nín thở, không biết điều gì đang chờ đợi họ phía bên ngoài.

Cánh cửa từ từ mở ra, và trước mắt họ là một người phụ nữ trẻ tuổi, vẻ mặt căng thẳng. “Tôi là Phạm Thị Hương,” cô nói, giọng run rẩy. “Tôi biết có chuyện không ổn đang xảy ra. Tôi đến để giúp các bạn.”

Khải cảm thấy một chút hy vọng, nhưng lòng anh vẫn không nguôi lo lắng. Liệu có thật sự an toàn khi tin tưởng cô gái này? Họ cần phải tìm ra sự thật trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn.