Bí Ẩn Gia Tộc Hào Môn

Chương 10: Khám phá bí mật gia tộc

Khải ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc của gia tộc Lê, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên những cuốn sách dày cộp về lịch sử gia tộc. Anh lật từng trang, lòng tràn đầy mong mỏi tìm thấy manh mối về quá khứ của mẹ mình. Cái chết của bà không chỉ là một mất mát lớn mà còn là một bí ẩn chưa được giải mã.

“Có lẽ mẹ đã để lại điều gì đó,” Khải tự nhủ, đôi mắt sắc lạnh của anh dõi theo từng dòng chữ. Mỗi trang sách như một cánh cửa dẫn vào những ký ức xa xăm, nơi mà những bí mật gia tộc vẫn âm thầm ẩn chứa.

Hệ thống Hào Môn trong đầu anh dường như cũng đang hoạt động, cung cấp những thông tin liên quan đến các sự kiện trong quá khứ. “Hệ thống, tìm kiếm thông tin về cái chết của Lê Hương,” Khải thì thầm.

“Đang quét dữ liệu…” giọng nói lạnh lùng của Hệ thống vang lên. Chỉ trong vài giây, hàng loạt thông tin xuất hiện trong đầu anh. Những cuộc gặp gỡ bí mật, những thỏa thuận mờ ám giữa gia tộc Lê và các gia tộc khác, tất cả như một bức tranh u tối.

Khải chợt dừng lại ở một cái tên: Trần Quốc Đạt. Hắn là người đứng sau nhiều cuộc giao dịch mờ ám, luôn tìm cách lôi kéo gia tộc Lê vào những âm mưu của mình. “Mẹ mình đã biết điều gì đó về hắn,” Khải nghĩ, sự tức giận bùng lên trong lòng. Anh quyết định không thể chần chừ nữa, phải làm rõ mọi chuyện.

“Thảo Linh!” anh gọi, giọng điệu khẩn trương.

Thảo Linh bước vào, sắc mặt cô nghiêm túc. “Có chuyện gì vậy, Khải?”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu về Trần Quốc Đạt. Hắn có thể có liên quan đến cái chết của mẹ tôi,” Khải nói, ánh mắt anh ánh lên sự quyết tâm.

“Được rồi, nhưng chúng ta cần có kế hoạch cụ thể. Hắn không phải là kẻ dễ dàng để tiếp cận,” Thảo Linh đáp, sự thông minh trong cô luôn khiến Khải cảm thấy yên tâm.

“Chúng ta sẽ tìm cách vào những bữa tiệc mà hắn tham dự. Tôi biết một vài người có thể giúp đỡ,” Khải đề xuất.

“Còn Huy Hoàng, cậu ấy có thể hỗ trợ về mặt công nghệ,” Thảo Linh gợi ý. “Nếu chúng ta có được thông tin từ máy tính của hắn, có thể sẽ tìm ra điều gì đó quan trọng.”

Khải gật đầu. “Chúng ta sẽ cần phải hành động nhanh chóng. Hắn có thể đang âm thầm lên kế hoạch tiếp theo.”

Chỉ sau đó không lâu, họ đã tập hợp tại một quán cà phê quen thuộc. Huy Hoàng ngồi ở góc, khuôn mặt đầy hào hứng. “Mình đã tìm được một số thông tin về Quốc Đạt. Hắn có một buổi tiệc tối nay tại biệt thự của mình. Đó là cơ hội tốt để chúng ta xâm nhập.”

“Cậu chắc chắn không?” Khải hỏi, ánh mắt nghi ngờ.

“Chắc chắn. Hắn thường tổ chức tiệc tùng để gây dựng uy tín và thu hút sự chú ý,” Huy Hoàng khẳng định.

“Vậy chúng ta cần phải chuẩn bị,” Thảo Linh nói, sự tự tin trong giọng nói của cô khiến Khải cảm thấy phấn chấn.

“Đúng vậy. Thảo Linh, cậu sẽ là người phụ trách tiếp cận hắn. Huy Hoàng, cậu ở lại ngoài để hỗ trợ khi cần,” Khải phân công nhiệm vụ.

Cả ba người nhìn nhau, sự quyết tâm hiện rõ trên từng gương mặt. Họ đều biết rằng cuộc chiến này không chỉ là để tìm ra sự thật mà còn là để bảo vệ gia tộc Lê khỏi những âm mưu đen tối.

Khi màn đêm buông xuống, biệt thự của Quốc Đạt sáng rực ánh đèn, nhạc sống vang lên êm đềm. Khải cùng Thảo Linh đứng bên ngoài, nhìn vào không gian xa hoa bên trong. “Sẽ không dễ dàng đâu,” Khải nói, giọng trầm xuống.

“Chúng ta phải tin tưởng vào bản thân. Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Thảo Linh trấn an.Khải nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng dâng trào. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.”

Họ tiến vào trong, nơi mà ánh sáng và âm thanh hòa quyện thành một bức tranh sống động. Những người tham dự đều khoác lên mình những bộ trang phục sang trọng, cười nói vui vẻ. Khải và Thảo Linh nhanh chóng tách ra, mỗi người một hướng.

Khải đi về phía quầy bar, nơi mà Quốc Đạt đang đứng, trò chuyện cùng một vài người bạn. Nhìn hắn, Khải cảm thấy một sự lạnh lẽo, một kẻ tàn nhẫn ẩn sâu trong nụ cười. “Mình phải làm gì đó,” anh tự nhủ.

Trong khi đó, Thảo Linh tiếp cận một người phụ nữ đang đứng một mình. Cô nhanh chóng bắt chuyện và lắng nghe những thông tin hữu ích. “Tôi nghe nói Quốc Đạt gần đây có nhiều giao dịch bí mật,” người phụ nữ nói.

“Mọi thứ liên quan đến gia tộc Lê,” Thảo Linh nhấn mạnh, ánh mắt đầy quyết tâm.

Trở lại với Khải, hắn đã bắt đầu di chuyển, tìm kiếm cơ hội tiếp cận Quốc Đạt. Như thể đọc được ý định của Khải, Quốc Đạt quay lại, ánh mắt sắc bén.

“Ôi, Lê Minh Khải. Đến dự tiệc của tôi sao?” hắn cười, nhưng trong ánh mắt có chút đe dọa.

“Chỉ là một sự tình cờ,” Khải trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không thể bỏ lỡ một dịp tốt như thế này.”

“Thật vui khi thấy cậu. Hy vọng cậu sẽ không quên những gì mà gia tộc mình đã từng có,” Quốc Đạt nói, nhấn mạnh vào từng từ.

Khải cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Những lời của Quốc Đạt như một lời cảnh báo, nhưng anh không thể lùi bước. “Tôi sẽ không để điều gì xảy ra với gia tộc mình,” Khải đáp, ánh mắt kiên quyết.

Cuộc trò chuyện tiếp tục, nhưng Khải cảm thấy như mình đang ở giữa một cuộc chiến ngầm. Mọi thứ diễn ra xung quanh như một vở kịch, nơi mà mỗi nhân vật đều mang trong mình những bí mật.

Khi tiệc tùng đang diễn ra, Huy Hoàng đứng ngoài, mắt dõi theo từng chuyển động trong biệt thự. Anh cảm nhận được không khí căng thẳng, như thể có điều gì sắp xảy ra. “Mình phải cảnh giác,” anh tự nhủ.

Đột nhiên, một tiếng súng vang lên từ bên trong, khiến mọi người trong bữa tiệc hoảng loạn. Khải cùng Quốc Đạt nhìn nhau, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt họ. “Cái gì vừa xảy ra?” Quốc Đạt hỏi, giọng điệu không giấu nổi sự lo lắng.

Khải biết rằng mọi thứ đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát. “Đến lúc phải hành động,” anh nghĩ, lòng dũng cảm trỗi dậy. Sự thật đã đến gần, nhưng cái giá phải trả có thể sẽ rất đắt.

“Chạy đi!” Khải quát Thảo Linh, khi anh nhận ra tình hình nguy hiểm. Họ cần phải thoát khỏi nơi này trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Mọi người xô đẩy nhau, tiếng la hét vang lên. Khải và Thảo Linh chạy về phía cửa, nhưng sự hỗn loạn đã khiến họ bị kẹt lại. Khải nhìn thấy Quốc Đạt đang tìm cách rời khỏi, nhưng trong ánh mắt của hắn có một cái gì đó không đúng.

“Đó là âm mưu của hắn,” Khải nghĩ, lòng quyết tâm lại bùng cháy. Anh không thể để hắn thoát khỏi trách nhiệm.

“Mình không thể để hắn đi,” Khải thầm thì, ngay khi Huy Hoàng từ bên ngoài lao vào, khuôn mặt anh hiện rõ sự lo lắng.

“Có chuyện gì xảy ra?” Huy Hoàng hỏi, nhưng chưa kịp nghe câu trả lời, một tiếng súng khác lại vang lên.

Khải nắm chặt tay, quyết tâm không để bất kỳ ai cản trở con đường tìm kiếm sự thật. Họ đã đến quá gần, và không gì có thể ngăn cản được anh.