Lâm Nguyệt ngồi trong quán cà phê nhỏ, bên ngoài mưa rơi lất phất, tạo nên âm thanh nhè nhẹ như những giọt nước rơi từ cành cây. Cô chăm chú vào màn hình máy tính, ánh sáng xanh phản chiếu trên gương mặt nghiêm túc của mình. Bên cạnh là một tách cà phê đã nguội, lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ loa, nhưng tâm trí cô không ở đó. Nó đang lạc trôi vào những ký ức đau thương về cha mẹ, và những bí ẩn chưa được giải mã.
“Màn Đêm…” Cô lẩm bẩm, cái tên đó như một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc. Tổ chức bí mật này không chỉ là một cái tên; chúng là những bóng ma, những kẻ đứng sau cái chết của cha mẹ cô. Lâm Nguyệt cảm thấy một ngọn lửa trong lòng đang bùng cháy. Cô không thể để mọi thứ dừng lại ở đây.
Cô mở một tài liệu cũ, những thông tin về các thành viên của Màn Đêm. Từng dòng chữ như một mảnh ghép, và cô cố gắng kết nối chúng lại với nhau. Giữa những cái tên và hình ảnh, một cái tên bỗng nổi bật: Tô Minh. Không chỉ là một trong những người đứng đầu, mà còn là kẻ đã từng có liên hệ mật thiết với cha mẹ cô. Tim cô đập mạnh hơn. Phải chăng anh ta biết điều gì đó?
“Nguyệt!” Giọng nói quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Tô Minh xuất hiện, mang theo vẻ tự tin và lạnh lùng. “Cô đang tìm kiếm điều gì?”
Lâm Nguyệt không trả lời ngay. Cô cảm nhận được sự hiện diện của Tô Minh, nhưng không thể để bản thân bị cuốn vào cái vẻ quyến rũ và bí ẩn của anh. “Tôi đang điều tra về Màn Đêm,” cô đáp, cố giữ giọng điệu bình tĩnh.
“Tôi biết,” anh ta mỉm cười, đôi mắt màu nâu sẫm ánh lên sự tinh ranh. “Nhưng cô cần phải cẩn thận. Có những điều không phải lúc nào cũng như vẻ bề ngoài.”
“Anh biết gì về cái chết của cha mẹ tôi?” Lâm Nguyệt không ngần ngại. Cô cần biết, không còn thời gian để chần chừ.
Tô Minh ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Đó là một câu chuyện dài. Màn Đêm không phải chỉ là tổ chức; nó là một phần của một kế hoạch lớn hơn. Cha mẹ cô đã phát hiện ra điều gì đó, và họ đã phải trả giá.”
Cô cảm thấy một cơn tức giận dâng trào. “Họ không xứng đáng với cái kết đó! Tại sao anh không ngăn họ lại?”
“Bởi vì tôi không thể.” Giọng nói của Tô Minh bỗng trở nên trầm lắng. “Có những thế lực mà ngay cả tôi cũng không thể chống lại.”
Lâm Nguyệt không muốn nghe những lý do. Cô chỉ muốn sự thật. “Nếu anh biết điều gì đó, hãy nói ra.”
“Cô có chắc chắn muốn biết không?” Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, một cái nhìn đầy thách thức. “Sự thật có thể khiến cô đau đớn hơn cả cái chết của họ.”
“Tôi đã sống trong nỗi đau đó suốt hai mươi bốn năm. Tôi không còn sợ hãi,” cô đáp, kiên quyết.
Tô Minh gật đầu, như thể đã quyết định điều gì đó. “Được rồi. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần. Màn Đêm không phải là một trò chơi.”
Lâm Nguyệt cảm thấy hồi hộp. Đây có thể là cơ hội để cô gần hơn với sự thật, nhưng cũng có thể là một cái bẫy. “Tôi không cần sự bảo vệ của anh.”“Cô có thể không cần, nhưng cô sẽ cần một đồng minh,” Tô Minh nói, ánh mắt kiên định.
Cô không muốn tin tưởng anh, nhưng trong lòng cô biết, Tô Minh là người duy nhất có thể dẫn dắt cô đến gần hơn với những bí mật. “Được, nhưng nếu anh phản bội tôi, tôi sẽ không tha thứ.”
“Hãy yên tâm. Tôi không phải kẻ dễ bị lừa.” Anh ta mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy, cô cảm nhận được một sự bí ẩn sâu xa.
Cô đứng dậy, quyết tâm trỗi dậy. “Chúng ta cần phải bắt đầu ngay bây giờ. Tôi sẽ không để quá khứ tiếp tục ám ảnh tôi.”
“Cô thật sự mạnh mẽ,” Tô Minh nói, vẻ ngưỡng mộ trong ánh mắt. “Hãy chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới.”
Họ rời quán cà phê, Lâm Nguyệt cảm thấy một cảm giác mới lạ. Dù có Tô Minh bên cạnh, cô vẫn không thể quên được những gì mình đã mất. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Cô sẽ tìm ra sự thật, dù phải đối mặt với bất kỳ thứ gì.
Trên đường đến một địa điểm bí mật mà Tô Minh đã chỉ định, Lâm Nguyệt cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong mình. Cô tập trung, để năng lực “Tâm Thức Đọc” của mình sẵn sàng. Mỗi bước đi đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt, như thể cô đang tiến vào một cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn vì những linh hồn đã khuất.
Khi họ đến nơi, một tòa nhà cũ kỹ hiện ra, ánh đèn nhấp nháy như một ánh sáng dẫn đường. Tô Minh nhìn cô, vẻ nghiêm túc hiện rõ. “Chúng ta sẽ tìm thấy những gì cần thiết ở đây.”
“Anh có chắc chắn không?” Lâm Nguyệt hỏi, lòng dâng lên sự hồi hộp.
“Chắc chắn,” anh ta đáp, ánh mắt không rời khỏi tòa nhà. “Nhưng hãy cẩn thận. Mọi thứ ở đây đều có thể trở thành cạm bẫy.”
Họ bước vào trong, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng không gian u ám. Lâm Nguyệt cảm nhận được sự lạnh lẽo bao trùm, như thể những bí ẩn đang chờ đợi họ. Cô thầm nghĩ về những gì có thể xảy ra, nhưng không cho phép bản thân chùn bước.
“Chúng ta tìm kiếm thông tin về Màn Đêm,” Tô Minh nói, giọng điệu quyết đoán. “Có thể sẽ có những tài liệu quan trọng liên quan đến cha mẹ cô.”
Cô gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Nhưng cùng lúc đó, một cảm giác lo lắng ập đến. Không biết điều gì đang chờ đợi họ trong bóng tối. Cô hít một hơi thật sâu, và dồn hết sức mạnh vào quyết tâm của mình.
“Đi nào.” Cô nói, bước tiếp về phía trước, lòng đầy quyết tâm. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, Lâm Nguyệt sẽ không để quá khứ trói buộc mình thêm nữa. Cô sẽ tìm ra sự thật, và sự thật sẽ giải phóng cô.
Cánh cửa phía trước mở ra, ánh sáng lờ mờ bên trong như một lời mời gọi. Họ tiến vào, và bóng tối từ từ bao trùm lấy họ.