Lâm Nguyệt ngồi trong quán cà phê quen thuộc, ánh đèn vàng ấm áp lơ lửng trên đầu. Cô dõi mắt ra ngoài, nhưng tâm trí lại rối bời với những suy nghĩ về quá khứ. Đột nhiên, cánh cửa mở ra, và một người đàn ông bước vào. Hình dáng anh ta có phần quen thuộc, nhưng Lâm Nguyệt không thể nhớ nổi.
“Lâm Nguyệt?” Giọng nói trầm ấm vang lên, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh ta tiến lại gần, ánh mắt lấp lánh như đang tìm kiếm điều gì đó trong cô.
“Anh là ai?” Cô hỏi, lòng đầy nghi ngờ.
“Tôi là Đỗ Huy, bạn cũ của cha mẹ cô,” anh ta giới thiệu, nét mặt nghiêm túc. “Tôi biết họ rất tốt.”
Lâm Nguyệt cảm thấy một nỗi xao xuyến. “Cha mẹ tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ. Anh đến đây để làm gì?”
“Để giúp cô hiểu thêm về họ,” Đỗ Huy đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyết đoán. “Có những điều không phải tất cả mọi người đều biết về quá khứ của gia đình cô.”
Cô nhíu mày, sự tò mò dâng lên. “Về cái gì?”
“Về Màn Đêm,” anh ta nói, rồi hạ thấp giọng. “Họ đã có liên quan đến tổ chức đó.”
“Màn Đêm?” Lâm Nguyệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Đó là gì?”
“Là một tổ chức bí mật, chuyên thu thập những người có dị năng, như cô,” Đỗ Huy giải thích. “Cha mẹ cô đã tham gia vào một cuộc chiến chống lại họ.”
“Điều đó không thể!” Cô lắc đầu, cố gắng phủ nhận. “Họ chỉ là những người bình thường!”
“Bình thường?” Đỗ Huy cười khẩy. “Cô không biết gì về họ cả. Họ đã hy sinh rất nhiều để bảo vệ những người như cô.”
“Hy sinh?” Cô cất cao giọng, tức giận. “Họ đã để lại tôi một mình!”
“Tôi hiểu nỗi đau của cô,” Đỗ Huy nói, ánh mắt anh ta dịu lại. “Nhưng cô không thể sống mãi trong quá khứ. Mọi thứ đều có lý do của nó.”
“Và lý do đó là gì?” Lâm Nguyệt hỏi, sự kiên nhẫn trong cô dần cạn kiệt.
“Họ đã phát hiện ra kế hoạch của Màn Đêm, và cái chết của họ không phải là một tai nạn,” Đỗ Huy trả lời, giọng điệu nghiêm túc. “Họ đã cố gắng bảo vệ cô, nhưng đã quá muộn.”
Cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng cô. “Tại sao anh lại nói với tôi những điều này?”
“Bởi vì tôi muốn giúp cô, Lâm Nguyệt. Cô có khả năng đọc tâm trí, và đó là một lợi thế lớn trong cuộc chiến này,” Đỗ Huy nói, ánh mắt anh ta sáng lên. “Cô cần biết sự thật để chuẩn bị cho những gì sắp tới.”“Nhưng tôi không thể tin anh,” Lâm Nguyệt đáp, cảm giác nghi ngờ vẫn còn đeo bám. “Tôi không biết liệu điều này có phải là một cái bẫy hay không.”
“Cô không còn lựa chọn nào khác. Màn Đêm đang hoạt động, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi có được tất cả những người có năng lực,” Đỗ Huy nói. “Nếu không muốn trở thành mục tiêu, cô phải hành động ngay.”
Cô cảm thấy sự sợ hãi len lỏi trong lòng. “Và anh sẽ giúp tôi như thế nào?”
“Chúng ta sẽ tìm kiếm thông tin về cha mẹ cô và Màn Đêm. Tôi có những mối quan hệ có thể giúp cô,” Đỗ Huy nói, vẻ nghiêm túc quay trở lại. “Nhưng cô phải tin tưởng tôi.”
Lâm Nguyệt do dự, nhưng một phần trong cô muốn tìm hiểu sự thật. “Nếu tôi đồng ý, anh sẽ không phản bội tôi chứ?”
“Không bao giờ,” anh ta khẳng định, ánh mắt chân thành.
“Được, nhưng tôi sẽ không để anh kiểm soát tôi,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói.
“Chúng ta sẽ cùng nhau. Tôi sẽ không làm gì nếu không có sự đồng ý của cô,” Đỗ Huy đáp.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác như có một cánh cửa mới mở ra. “Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?”
“Đầu tiên, chúng ta cần tìm đến một nơi an toàn, nơi có thể chứa đựng những bí mật mà Màn Đêm đã giấu kín,” Đỗ Huy nói. “Tôi biết một chỗ.”
“Đi nào,” Lâm Nguyệt nói, lòng đầy quyết tâm. Cô sẽ tìm ra sự thật, dù phải đối mặt với bất kỳ điều gì.
Khi họ rời quán cà phê, một cảm giác hồi hộp trào dâng trong cô. Đây là khởi đầu cho một hành trình mới, và Lâm Nguyệt biết rằng mình không thể quay lại. Cô sẽ đối mặt với quá khứ, không còn sợ hãi, không còn run rẩy.
Trên đường đi, cô cảm thấy lòng mình trĩu nặng với những bí mật chưa được khám phá. Đỗ Huy dẫn lối, nhưng cô không thể không cảm thấy một chút nghi ngờ. Tuy nhiên, cô biết rằng nếu không dũng cảm bước tiếp, cô sẽ mãi mãi sống trong bóng tối của nỗi đau.
Khi họ đến nơi mà Đỗ Huy chỉ định, một tòa nhà cũ kỹ hiện ra. Cánh cửa gỗ nặng nề như đang chờ đợi họ. “Chúng ta sẽ tìm thấy những gì cần thiết ở đây,” anh ta nói, vẻ nghiêm túc không rời.
“Có chắc chắn không?” Lâm Nguyệt hỏi, lòng dâng lên sự hồi hộp.
“Chắc chắn,” Đỗ Huy đáp. “Nhưng hãy cẩn thận. Mọi thứ ở đây đều có thể trở thành cạm bẫy.”
Cô gật đầu, quyết tâm trỗi dậy trong lòng. “Đi nào.” Cô nói, bước về phía trước. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, Lâm Nguyệt sẽ không để quá khứ trói buộc mình thêm nữa. Cô sẽ tìm ra sự thật, và sự thật sẽ giải phóng cô.
Cánh cửa phía trước mở ra, ánh sáng lờ mờ bên trong như một lời mời gọi. Họ tiến vào, và bóng tối từ từ bao trùm lấy họ.