Lâm Nguyệt rảo bước qua những con phố hẹp, lòng cô dâng trào cảm giác hồi hộp và lo lắng. Ánh đèn neon từ các cửa hàng chiếu sáng lờ mờ, nhưng bóng tối vẫn bao trùm, như thể có điều gì đó đen tối đang chờ đợi. Mỗi bước đi của cô như một cuộc hành trình vào địa ngục, nơi mà những bí mật đang chực chờ được phơi bày.
Cô dừng lại trước một tòa nhà cũ, nơi mà Huy đã chỉ cho cô. Một trong những địa điểm mà các thành viên của tổ chức Màn Đêm thường lui tới. Hơi thở của cô trở nên nặng nề khi nghĩ về những gì mình sắp phải đối mặt. Lâm Nguyệt siết chặt bàn tay lại, cảm nhận năng lực của mình đang sôi sục bên trong. Cô không thể để sự sợ hãi ngăn cản mình.
Cửa tòa nhà mở ra, và bên trong là một không gian tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ những chiếc đèn treo. Những bóng người lướt qua nhau, tiếng nói chuyện thì thầm và những cái nhìn đầy nghi ngờ. Lâm Nguyệt bước vào, cảm giác như mình đang bước vào một ván cờ sống còn.
Giữa đám đông, cô nhận ra một người đàn ông đang đứng tựa vào bức tường. Tô Minh. Áo vest đen, mái tóc nâu rối bù, đôi mắt nâu sẫm ánh lên sự lạnh lùng. Lâm Nguyệt cảm thấy một cơn rùng mình, nhưng không thể quay đầu lại. Cô tiến lại gần, quyết tâm trong lòng.
“Nguyệt,” Tô Minh lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sức mạnh. “Cô đến đây để tìm hiểu về tôi hay về tổ chức Màn Đêm?”
“Về cả hai,” Lâm Nguyệt đáp, không chần chừ. “Tôi cần biết sự thật.”
Anh ta mỉm cười, nụ cười đầy bí ẩn. “Sự thật không phải lúc nào cũng dễ chịu. Cô có chắc mình muốn biết?”
“Có,” cô khẳng định, ánh mắt không hề chao đảo.
Tô Minh gật đầu, nhưng sự lạnh lùng trong ánh mắt không hề giảm. “Vậy thì hãy chuẩn bị. Cuộc chiến này không chỉ liên quan đến cô. Nó còn liên quan đến những người xung quanh cô.”
Lâm Nguyệt cảm thấy một cơn rùng mình. “Ý anh là sao?”
“Những người cô yêu thương có thể sẽ bị ảnh hưởng nếu cô không cẩn thận. Màn Đêm không chỉ muốn kiểm soát cô, mà còn muốn lợi dụng những người thân thiết với cô,” anh ta nói, giọng điệu thản nhiên như thể đang nói về thời tiết.
“Cái gì?” Cô tức giận, lòng dâng trào sự phẫn nộ. “Tôi sẽ không để họ làm hại ai cả!”
“Vậy thì hãy chứng minh điều đó,” Tô Minh nói, ánh mắt như đang thách thức.
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Một nhóm người mặc đồ đen lao vào tòa nhà, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để cô ta ở đây!” một trong số họ hét lên.
Lâm Nguyệt cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Đây chính là lúc. Cô hít một hơi thật sâu, tập trung năng lực của mình. “Tâm Thức Đọc!” Cô cảm nhận được những suy nghĩ của những kẻ xung quanh, như một dòng chảy thông suốt.
“Đuổi theo cô ta! Không để cô ta thoát!” Lời nói vọng lại, nhưng cô đã sớm nắm bắt được ý định của họ. Những bước chân gấp gáp, những ánh mắt đầy quyết tâm. Cô biết mình phải hành động nhanh chóng.
“Đi theo tôi!” Tô Minh quát lên, dẫn đường cho Lâm Nguyệt. Họ lao ra khỏi tòa nhà, và ngay lập tức bị truy đuổi. Những bóng người đen tối lăm le phía sau, nhưng Lâm Nguyệt không cho phép mình chùn bước. Cô cần phải bảo vệ những người xung quanh mình.
“Nguyệt, hãy dùng sức mạnh của cô!” Tô Minh nói, nhưng giọng anh ta có chút lo lắng. “Họ sẽ không ngừng lại đâu!”Cô gật đầu, cảm nhận năng lực của mình đang bùng nổ. “Tâm Thức Đọc!” Lâm Nguyệt tập trung vào những kẻ đang đuổi theo. Hình ảnh trong đầu cô như một bộ phim quay chậm. Cô thấy được ý định của chúng, thấy được những kế hoạch tàn độc mà chúng đang chuẩn bị.
Cô hướng mắt về phía một trong những kẻ đang chạy tới, và ngay lập tức, một hình ảnh hiện lên trong tâm trí cô. Một kẻ có vết sẹo dài trên tay, đang giơ một con dao về phía mình. Cô khẽ nghiêng người, tránh khỏi đòn tấn công ngay tức khắc.
“Cô thật sự mạnh mẽ,” Tô Minh thốt lên, sự ngạc nhiên lấp lánh trong mắt. “Nhưng hãy cẩn thận, có nhiều hơn những gì cô thấy.”
Lâm Nguyệt không có thời gian để đáp lại. Cô cảm nhận được một cơn gió lạnh từ phía sau, một kẻ khác đã lẻn đến gần. Cô quay lại, và bằng một phản xạ nhanh nhạy, cô sử dụng năng lực của mình để đọc được suy nghĩ của hắn.
“Làm cho cô ta ngã!” hắn thét lên.
Cô nhảy sang một bên, tránh được cú tấn công, nhưng đã trượt chân. Lâm Nguyệt cảm thấy mình đang lăn trên mặt đất, nhưng không thể để mình bị đánh bại. Cô nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Mọi người, hãy chú ý!” Tô Minh hét lên, tạo ra một ảo giác làm chậm lại bước chân của những kẻ đuổi theo. “Chúng ta cần phải thoát khỏi đây!”
“Được rồi!” Lâm Nguyệt gật đầu, cảm nhận năng lực của mình đang trỗi dậy. Cô biết rằng mình phải làm điều gì đó mạnh mẽ hơn.
“Bắt đầu từ bây giờ, hãy nghe theo tôi!” Cô quát lên, lòng kiên định. “Tôi sẽ dẫn dắt mọi người!”
Tô Minh nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhưng cũng đầy tôn trọng. “Được, tôi sẽ theo cô.”
Cô tập trung, và những suy nghĩ của những kẻ đuổi theo lại hiện lên trong tâm trí. “Chúng ta phải chia ra! Hãy đánh lạc hướng chúng!” Cô ra lệnh, nhận ra rằng nếu không hành động ngay bây giờ, sẽ không còn cơ hội.
“Nguyệt, đằng kia!” Tô Minh chỉ vào một ngã rẽ. “Hãy đi theo tôi!”
Họ lao qua những con phố, cảm giác như thời gian ngưng lại. Mỗi bước chân đều mang theo sự sống còn. Ánh đèn đường lướt qua, và những bóng tối vẫn luôn bám theo.
“Đừng để chúng ta bị bắt!” Tô Minh nói, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Lâm Nguyệt khẳng định, lòng dâng trào sức mạnh. Cô cảm nhận được sự kết nối với những người xung quanh, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Cuộc chạy trốn không chỉ đơn thuần là một cuộc chiến. Đây là cuộc chiến vì sự sống, vì những người thân yêu, và vì sự thật. Lâm Nguyệt không thể để bất kỳ ai bị tổn thương. Cô sẽ chiến đấu đến cùng.
Khi họ rẽ vào một con hẻm, cô cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua. Bóng tối đang chực chờ phía sau. Nhưng trong lòng cô, ánh sáng vẫn đang chói rực. Cô sẽ không từ bỏ. Cuộc đối đầu này mới chỉ bắt đầu.