Bí Ẩn Đằng Sau Bức Màn

Chương 4: Âm mưu lẩn khuất

Lâm Nguyệt rời khỏi bữa tiệc, trong lòng vẫn còn đọng lại những lời của Tô Minh. Cô bước chân trên những con đường vắng vẻ, ánh đèn đường le lói phản chiếu trong đôi mắt xanh lam của mình. Cảm giác không an toàn cứ bám riết lấy cô như một cái bóng, khiến từng bước đi trở nên nặng nề hơn.

Cô dừng lại bên lề đường, nhìn xung quanh. Một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi vào trong tâm trí. Có lẽ không chỉ có Tô Minh đang theo dõi cô. Thời gian gần đây, cô đã cảm nhận được ánh mắt của những người lạ thường xuyên dõi theo mình. Họ xuất hiện như những bóng ma, lẩn khuất giữa dòng người tấp nập. Những dấu hiệu nhỏ như ánh mắt, những cái nháy mắt nhanh chóng, hay cảm giác lạnh lẽo khi có người đứng gần đều khiến cô cảm thấy bất an.

Quyết tâm không để nỗi sợ chiếm lấy mình, Lâm Nguyệt rút điện thoại ra, mở ứng dụng bản đồ. Cô cần tìm hiểu về tổ chức mà Tô Minh đề cập - Màn Đêm. Lâm Nguyệt đã nghe đến tên này nhưng chưa bao giờ thực sự tìm hiểu. Cô gõ tìm kiếm và những thông tin bắt đầu hiện lên. Đó là một tổ chức bí mật, nổi tiếng với những hoạt động mờ ám liên quan đến nghiên cứu và khai thác dị năng. Họ đã thu hút được nhiều cá nhân có năng lực, biến họ thành công cụ phục vụ cho những âm mưu đen tối.

"Không thể nào," cô lẩm bẩm, nhận ra rằng có thể cha mẹ cô đã liên quan đến tổ chức này. Cảm giác như một mảnh ghép cuối cùng đang dần lộ diện, nhưng nó cũng đem lại một nỗi sợ hãi mới. Cô biết rằng mình phải điều tra thêm, nhưng không thể làm điều đó một mình.

Quyết định nhanh chóng, Lâm Nguyệt rời khỏi chỗ đứng, đi về phía một quán cà phê nhỏ mà cô thường lui tới. Đó là nơi mà cô có thể tìm gặp một vài người quen, những người có thể cung cấp thông tin hữu ích. Khi bước vào quán, mùi cà phê thơm ngát hòa cùng không khí ấm áp khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Ngồi ở góc quán, Lâm Nguyệt gọi một tách cà phê và chờ đợi. Không lâu sau, Huy, một người bạn cũ từ thời đại học, bước vào. Huy có năng lực điều khiển ánh sáng, và mặc dù chưa bao giờ thể hiện công khai, anh luôn được Lâm Nguyệt tin tưởng.

“Huy!” Cô vẫy tay, nụ cười tươi rói trên môi.

Huy tiến lại gần, ánh mắt anh có chút ngạc nhiên khi thấy cô. “Nguyệt, lâu lắm không gặp. Có chuyện gì không ổn sao?”

“Có thể nói như vậy,” cô đáp, không vòng vo. “Tôi cần anh giúp tìm hiểu về tổ chức Màn Đêm.”

Huy ngồi xuống, vẻ mặt ngay lập tức trở nên nghiêm túc. “Màn Đêm? Đó là một cái tên không ai muốn nhắc đến. Tại sao lại là họ?”

“Tôi cảm thấy họ có liên quan đến cái chết của cha mẹ tôi,” Lâm Nguyệt nói, ánh mắt nghiêm túc.

Huy hít một hơi, ánh mắt dò xét. “Nguyệt, nếu là vậy, thì cô đang bước vào một con đường rất nguy hiểm. Họ không phải là những kẻ dễ đối phó.”“Càng nguy hiểm, tôi càng phải tìm hiểu,” cô khẳng định, không để nỗi sợ hãi chiếm lấy. “Tôi cần biết sự thật.”

Huy gật đầu, nhưng trong ánh mắt anh có chút lo lắng. “Được rồi. Tôi sẽ cố gắng tìm hiểu thông tin. Nhưng hãy cẩn thận. Tôi đã nghe nhiều điều về những người theo dõi cô.”

Lâm Nguyệt cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Những gì Huy nói không phải là điều mới mẻ, nhưng khi nghe từ chính bạn mình, nó trở nên thật hơn bao giờ hết. “Họ đang ở đâu?” cô hỏi.

“Có một số người đã được nhìn thấy quanh khu vực này. Tôi không rõ họ là ai, nhưng có thể họ đang tìm kiếm những người có năng lực như cô,” Huy nói, giọng điệu trầm xuống.

Cảm giác căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt Lâm Nguyệt. “Tôi không thể để họ làm hại mình. Tôi cần phải chuẩn bị.”

“Tôi sẽ giúp cô,” Huy nói, quyết tâm trong giọng nói. “Nhưng cô cũng cần phải cẩn trọng hơn. Tô Minh không phải là người đơn giản.”

Lâm Nguyệt gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn giữa sự tin tưởng và nghi ngờ. Tô Minh, người mà cô không thể hiểu hết, lại là người duy nhất có thể dẫn dắt cô đến những bí mật mà cô đang tìm kiếm. Nhưng liệu anh có thực sự đáng tin?

Quán cà phê dần đông đúc, những tiếng cười nói vang vọng. Lâm Nguyệt cảm thấy như mình đang đứng giữa một thế giới náo nhiệt, nhưng trong lòng lại chỉ có sự tĩnh lặng. Cô quyết định phải hành động ngay lập tức. Tổ chức Màn Đêm không thể lẩn tránh mãi.

Khi bước ra khỏi quán, Lâm Nguyệt cảm thấy có điều gì đó không ổn. Ánh mắt của cô lướt qua những người đi đường, và cô nhận ra rằng có vài người đang nhìn mình với ánh mắt đầy nghi vấn. Cô cảm nhận được sự theo dõi, như thể có một cái gì đó đang chực chờ.

“Không thể chậm trễ,” cô nghĩ, quyết định tìm kiếm thêm thông tin. Thế giới này không chỉ có ánh sáng; bóng tối đang rình rập, và cô cần phải chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Lâm Nguyệt bắt đầu di chuyển nhanh hơn, cảm giác như mình đang chạy trốn khỏi những bóng ma lẩn khuất. Cô phải tìm ra sự thật về tổ chức Màn Đêm, và những người theo dõi mình không thể ngăn cản cô.

Cô cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, như một điềm báo về những điều sắp xảy ra. Trong lòng, cô thầm hứa sẽ không bao giờ từ bỏ. Bất kể bóng tối có dày đặc đến đâu, cô sẽ tìm ra ánh sáng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn