Bí Ẩn Đằng Sau Bức Màn

Chương 17: Hy sinh và mất mát

Lâm Nguyệt và Tô Minh lao ra khỏi phòng thí nghiệm, nhịp tim của họ đập nhanh hơn bao giờ hết. Bên ngoài, không khí ngột ngạt, mùi khói và mồ hôi hòa quyện với sự hồi hộp đang dâng cao. Họ không còn thời gian để suy nghĩ, mọi thứ cần phải diễn ra nhanh chóng.

“Tìm lối ra!” Tô Minh quát, ánh mắt anh lướt qua các hành lang tối tăm. Lâm Nguyệt gật đầu, sự quyết tâm trong lòng cô đang bùng cháy.

Họ chạy băng qua một loạt các cửa, nhưng tiếng bước chân và những tiếng la hét từ phía sau ngày càng gần. Một ý nghĩ thoáng qua đầu cô, không thể để bất kỳ ai bị thương. Cô dừng lại, quay lại nhìn Tô Minh. “Chúng ta phải giúp họ,” cô nói, giọng đầy kiên quyết.

“Không! Chúng ta không thể,” Tô Minh phản đối, nhưng Lâm Nguyệt đã quyết định.

“Họ là những Người Bảo Hộ, họ cũng đang chiến đấu vì điều gì đó.” Cô không thể để những người này chịu đựng nỗi đau mà mình đã trải qua. “Tôi có thể đọc suy nghĩ của họ, tìm cách giúp đỡ.”

Tô Minh nhìn cô, trong ánh mắt anh có sự do dự nhưng rồi cũng gật đầu. “Được, nhưng nhanh lên!”

Lâm Nguyệt nhắm mắt lại, tập trung vào những suy nghĩ đang vờn quanh. Những hình ảnh, cảm xúc và tiếng la hét vang lên trong đầu cô. Cô cảm nhận được sự hoang mang, sự sợ hãi và cả quyết tâm của những Người Bảo Hộ đang bị tấn công. Một trong số họ có một kế hoạch để rút lui nhưng không biết làm thế nào.

“Có một lối thoát ở phía đông!” cô kêu lên, mở mắt ra. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!”

Họ chạy về hướng đó, nhưng khi đến gần, một nhóm người từ tổ chức Màn Đêm xuất hiện, chặn đường. Lâm Nguyệt cảm thấy tim mình thắt lại. “Chúng ta không thể quay lại,” cô thì thầm.

“Để tôi xử lý,” Tô Minh nói, ánh mắt anh hiện lên sự quyết đoán. Nhưng Lâm Nguyệt không thể đứng yên.

“Đợi đã!” Cô dừng lại, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần làm họ phân tâm.”

Tô Minh không nói gì, nhưng ánh mắt anh đồng ý. Lâm Nguyệt tập trung vào những suy nghĩ đang xao động xung quanh. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng những kẻ đối diện. “Hãy khiến họ nghi ngờ nhau,” cô nói với Tô Minh. “Nếu chúng ta có thể tạo ra sự hoang mang, có thể sẽ có cơ hội.”

Tô Minh gật đầu, bắt đầu tạo ra ảo giác khiến những kẻ kia không thể phân biệt được thực tại. “Bây giờ!” Lâm Nguyệt hét lên, và họ đồng loạt lao vào.

Cuộc tấn công diễn ra chớp nhoáng. Tô Minh tạo ra những ảo ảnh để đánh lừa kẻ thù, trong khi Lâm Nguyệt nhanh chóng sử dụng năng lực của mình để nắm bắt suy nghĩ của những kẻ đối diện. Họ lao vào hỗn loạn, những cú đấm và những tiếng la hét vang lên.

“Đi!” Tô Minh hô lớn, kéo Lâm Nguyệt ra khỏi đám đông. Họ chạy, nhưng không lâu sau, tiếng bước chân lại vang lên. Nhóm bảo vệ đã quay lại, và lần này họ không có ý định để Lâm Nguyệt và Tô Minh thoát.

“Chúng ta phải tìm một nơi trốn!” Lâm Nguyệt kêu lên, hoảng loạn.“Có một phòng an toàn ở cuối hành lang,” Tô Minh nói, “nhưng chúng ta cần thời gian.”

“Thời gian không còn nhiều!” Lâm Nguyệt cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào trong lòng.

Họ chạy về phía phòng an toàn, nhưng những kẻ truy đuổi càng lúc càng gần. Một cú tấn công bất ngờ khiến Tô Minh ngã quỵ. “Nguyệt!” anh kêu lên, trong giọng nói có sự hoảng loạn.

Lâm Nguyệt quay lại, thấy Tô Minh nằm trên sàn, máu chảy từ một vết thương trên vai. “Tô Minh!” cô chạy đến bên anh, nhưng không còn thời gian. “Chúng ta phải đi!”

“Đi đi, Nguyệt!” anh hét lên, cố gắng đứng dậy nhưng không thể. “Tôi không thể… đi được nữa.”

Cô nhìn thấy sự đau đớn trong mắt anh, cảm giác như trái tim mình bị bóp nghẹt. “Không! Tôi không thể để anh lại đây!”

“Tôi sẽ cầm chân họ,” Tô Minh nói, sức mạnh trong giọng nói của anh vẫn không mất đi. “Hãy chạy đi. Tìm kiếm sự thật mà chúng ta đã đến đây.”

Lâm Nguyệt cảm thấy nước mắt rơi xuống. “Tôi không thể!” Cô không thể tưởng tượng được việc rời bỏ anh trong khoảnh khắc này. Nhưng Tô Minh lại gật đầu, ánh mắt anh kiên quyết.

“Nguyệt, hãy làm điều đó vì tôi. Hãy nhớ đến những gì chúng ta đã nói. Hãy tìm sự thật. Đừng để mọi thứ kết thúc ở đây.”

Những bước chân đang đến gần, Lâm Nguyệt cảm nhận được sự tàn nhẫn của cuộc chiến này. “Tôi sẽ không quên,” cô hứa, rồi quay lưng chạy về phía phòng an toàn.

“Đi đi!” Tô Minh hét lên, giọng anh tràn đầy quyết tâm.

Lâm Nguyệt chạy, từng giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô biết rằng cái giá cho cuộc chiến này là quá lớn, và không biết có thể tìm thấy sự thật hay không. Nhưng một điều chắc chắn, cô sẽ không để sự hy sinh của Tô Minh trở thành vô nghĩa.

Cửa phòng an toàn khép lại, Lâm Nguyệt ngã quỵ bên trong, lòng nặng trĩu. Cô tự nhủ rằng mình phải đứng dậy, phải tiếp tục. Nhưng hình ảnh Tô Minh, người bạn đã hy sinh vì cô, vẫn in sâu trong tâm trí.

Đằng sau cánh cửa, tiếng súng và tiếng la hét vọng lại. Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn, và Lâm Nguyệt biết rằng mọi thứ chưa kết thúc. Cô phải tìm kiếm sự thật, không chỉ về cái chết của cha mẹ mà còn về những bí mật sâu thẳm ẩn giấu trong bóng tối của thành phố Huyền Vũ.

Bên ngoài, cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng bên trong, Lâm Nguyệt đang đứng trước một ngã rẽ. Cuộc chiến không chỉ là để sống sót, mà còn là để tìm ra ánh sáng giữa những bóng tối bao trùm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn