Lâm Nguyệt đứng trong phòng an toàn, từng nhịp tim đập mạnh mẽ như tiếng trống trong lồng ngực. Cô tựa lưng vào cửa, hít thở sâu để trấn tĩnh bản thân. Giờ đây, tất cả mọi thứ đều phụ thuộc vào cô. Tô Minh đã hy sinh để cô có cơ hội sống sót, và cô không thể để sự hy sinh ấy trở thành vô nghĩa.
“Phải tìm ra sự thật,” cô lẩm bẩm, quyết tâm len lỏi trong lòng. Cô nhắm mắt lại, tập trung năng lực “Tâm Thức Đọc”. Những suy nghĩ của những kẻ bên ngoài tràn vào tâm trí cô, như những mảnh ghép của một bức tranh lớn. Cô cảm nhận được sự lo lắng, sự tàn nhẫn và cả những âm mưu đang lẩn khuất trong bóng tối.
“Chúng ta không thể để cô ta thoát!” Một giọng nói vang lên, khiến Lâm Nguyệt giật mình. Cô mở mắt, biết rằng thời gian không còn nhiều. Những kẻ truy đuổi đang tiến gần hơn, và cô phải hành động.
Cô tìm kiếm xung quanh, ánh mắt dừng lại ở một chiếc bàn nhỏ. Trên đó có một chiếc điện thoại cũ. Lâm Nguyệt nhanh chóng tiến lại, nhấc máy lên và bấm số khẩn cấp. Giọng nói bên kia vang lên, “Đội cứu hộ đây, có gì không?”
“Là tôi, Lâm Nguyệt. Tôi cần giúp đỡ ngay lập tức. Tô Minh đang bị thương, và chúng tôi bị truy đuổi bởi tổ chức Màn Đêm!” Giọng cô run rẩy, nhưng cô cố gắng giữ vững tinh thần.
“Chúng tôi sẽ cử người đến ngay. Giữ vững vị trí,” giọng nói bên kia trấn an.
Lâm Nguyệt cúp máy, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Nhưng cô biết rằng sự giúp đỡ có thể không đến kịp. Cô cần phải ra ngoài và tìm Tô Minh. Cô không thể bỏ rơi anh.
Cô mở cửa, ánh sáng từ hành lang chiếu vào, nhưng không có ai. Lâm Nguyệt nín thở, từng bước đi nhẹ nhàng, lắng nghe âm thanh xung quanh. Mọi thứ đều im ắng, chỉ có tiếng tim đập trong lồng ngực.
Khi đến cuối hành lang, cô nghe thấy tiếng động vọng lại. Họ đã đến gần. Cô chớp mắt, dồn sức vào đôi chân, quyết tâm không để nỗi sợ hãi ngăn cản mình.
“Nguyệt!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, và cô quay lại. Tô Minh, với vẻ mặt đau đớn nhưng kiên cường, đang dựa vào tường. “Cô không nên ra ngoài.”
“Chúng ta cần phải đi! Họ sẽ đến bất cứ lúc nào,” Lâm Nguyệt nói, trong lòng trào dâng sự lo lắng.
“Đừng lo. Tôi vẫn có thể chiến đấu,” Tô Minh đáp, nhưng Lâm Nguyệt biết anh đang đau đớn. Cô cảm nhận được sự mệt mỏi trong ánh mắt anh, sự kiên cường cũng đang dần tan biến.
“Không, anh cần nghỉ ngơi,” cô nói, nhưng Tô Minh lại lắc đầu.
“Chúng ta không có thời gian. Hãy để tôi tạo ra ảo giác, giúp chúng ta thoát khỏi đây.”
Lâm Nguyệt gật đầu, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào Tô Minh. Cô biết rằng anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cô. Họ cùng nhau tiến về phía trước, và Tô Minh bắt đầu tập trung năng lực.
“Giữ chặt,” anh thì thầm, và trong chớp mắt, những hình ảnh ảo diệu xuất hiện xung quanh họ. Lâm Nguyệt cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác, nơi mọi thứ đều lung linh và huyền ảo. Những kẻ truy đuổi dường như không thể nhìn thấy họ.
“Hãy chạy!” Tô Minh hô lớn, và họ lao vào sự hỗn loạn.Cuộc chạy trốn diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân và những tiếng thở hổn hển. Lâm Nguyệt cảm thấy mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng cô không dừng lại. Cô không thể để Tô Minh lại phía sau.
“Chúng ta gần đến cửa chính rồi!” cô kêu lên, nhưng ngay khi vừa nói xong, một tiếng súng vang lên. Cô quay lại, thấy một trong những kẻ truy đuổi đã phát hiện ra họ. “Chạy!” Lâm Nguyệt hét lên.
Tô Minh đã quá yếu để tạo ra thêm ảo giác. Họ chỉ còn cách tiến về phía trước, nhưng những kẻ kia đang tiến lại gần. Lâm Nguyệt cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô không thể để nó chi phối mình.
“Đến đó!” Tô Minh chỉ về phía một cánh cửa, nhưng ngay khi họ tiến đến, một bóng đen xuất hiện chặn lối đi.
“Không thể để các ngươi thoát!” Kẻ đó cười lạnh lùng, ánh mắt tràn đầy sự tàn nhẫn.
Lâm Nguyệt cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. Cô nhìn sang Tô Minh, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt anh. “Chúng ta không thể dừng lại,” anh nói, giọng kiên định.
“Để tôi!” Lâm Nguyệt hét lên, sử dụng năng lực của mình để thâm nhập vào tâm trí kẻ đối diện. Cô cảm nhận được những suy nghĩ, sự sợ hãi, và cả những bí mật mà hắn che giấu.
“Ngươi không thể làm gì được!” Kẻ đó cười lớn, nhưng ngay sau đó, Lâm Nguyệt đã tìm ra điểm yếu của hắn. Cô tập trung sức mạnh, và trong giây lát, kẻ đối diện bỗng đứng khựng lại, như thể bị tê liệt bởi chính những suy nghĩ của mình.
“Đi!” Cô hét lên, và cả hai lao qua kẻ đó, không dừng lại. Cánh cửa chính hiện ra trước mắt, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, như một con đường dẫn đến tự do.
Tô Minh và Lâm Nguyệt xô cửa ra ngoài, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. Họ biết rằng kẻ thù sẽ không từ bỏ dễ dàng. Cuộc chiến không chỉ là về quyền lực mà còn về sự công nhận và tình yêu thương.
“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn,” Lâm Nguyệt nói, trong khi Tô Minh gật đầu, nhưng cô cảm thấy sức lực của anh đang dần cạn kiệt.
“Nguyệt, tôi…” Tô Minh bắt đầu, nhưng Lâm Nguyệt không cho phép anh nói tiếp.
“Không! Đừng nói gì cả. Chúng ta sẽ thoát khỏi đây,” cô kiên quyết.
Họ chạy về phía một con hẻm nhỏ, nơi có vẻ yên tĩnh hơn. Nhưng ngay khi họ quay lưng lại, những tiếng bước chân lại vang lên. Lâm Nguyệt cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô biết rằng không còn thời gian để hoảng loạn.
“Chúng ta không thể dừng lại!” Tô Minh nói, giọng anh có chút yếu ớt, nhưng vẫn đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không dừng lại!” Lâm Nguyệt quả quyết. Cô nắm chặt tay anh, cảm nhận được sức mạnh trong từng nhịp đập.
Cuộc chiến cuối cùng đã bắt đầu, và cả hai biết rằng tất cả sẽ được quyết định ngay tại đây. Những bí mật sẽ được phơi bày, và tình yêu thương sẽ là ánh sáng dẫn đường giữa những bóng tối.