Lâm Nguyệt đứng giữa căn phòng tối tăm, cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng nhịp đập của trái tim. Tô Minh bên cạnh, ánh mắt anh ánh lên sự quyết tâm, nhưng cũng không thiếu phần lo lắng. Họ đã thống nhất một kế hoạch, và bây giờ là lúc hành động.
“Chúng ta cần phải đến khu vực trung tâm của Màn Đêm,” Lâm Nguyệt nói, giọng cô đầy tự tin. “Nơi đó chắc chắn có thông tin mà chúng ta cần.”
“Đúng vậy,” Tô Minh đồng ý. “Nhưng phải cẩn thận. Màn Đêm không phải là một tổ chức dễ dàng tiếp cận. Họ có bảo vệ và những người sở hữu năng lực không thể xem thường.”
Lâm Nguyệt gật đầu, cảm nhận sức mạnh của sự kết nối giữa hai người. Họ không chỉ là những cá nhân đơn lẻ, mà là một đội ngũ, quyết tâm đối mặt với bóng tối đang bao trùm thành phố Huyền Vũ.
Khi họ ra ngoài, bầu không khí trở nên nặng nề, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra. Đường phố vắng lặng, ánh đèn neon lờ mờ phản chiếu trên mặt đất ẩm ướt. Lâm Nguyệt cảm thấy sự lạnh lẽo từ những góc khuất, nơi những bí mật chờ đợi được phơi bày.
“Chúng ta sẽ đi bằng đường tắt,” Tô Minh dẫn đầu, bước chân anh vững vàng. “Theo tôi, Màn Đêm thường có những hoạt động bí mật ở khu vực cũ của thành phố. Chúng ta có thể tìm thấy lối vào ở đó.”
Họ di chuyển qua những con hẻm tối tăm, nơi bóng tối như bao trùm lấy họ. Tâm trí Lâm Nguyệt luôn nhắc nhở cô về những nguy hiểm có thể ập đến. Nhưng quyết tâm tìm ra sự thật về cha mẹ, cô không cho phép mình chùn bước.
Khi đến nơi, một tòa nhà cũ kỹ hiện ra trước mắt họ. Cánh cửa bằng gỗ sồi đã mục nát, nhưng bên trong lại phát ra những âm thanh lạ lùng. Lâm Nguyệt nắm chặt tay, cảm nhận được sức mạnh trong lòng mình trỗi dậy.
“Đây là nơi,” Tô Minh thì thầm, ánh mắt anh nghiêm túc. “Chúng ta phải hành động nhanh chóng.”
Họ bước vào bên trong, không gian ngột ngạt và mờ mịt. Những tấm bảng hiệu đã cũ, những bức tường ẩm mốc mang theo hơi thở của quá khứ. Lâm Nguyệt tập trung, sử dụng khả năng "Tâm Thức Đọc" để cảm nhận xung quanh. Những suy nghĩ, những bí mật như những làn sóng tỏa ra, cô cố gắng lọc ra những thông tin quan trọng.
“Có người,” Lâm Nguyệt thì thầm, nhìn về phía một cánh cửa bên trái. “Họ đang nói về một thí nghiệm.”
“Chúng ta cần nghe thêm,” Tô Minh nói, ánh mắt anh sắc bén. Họ di chuyển nhẹ nhàng hơn, như những bóng ma trong đêm.
Khi đến gần cánh cửa, âm thanh bên trong trở nên rõ ràng hơn. “Chúng ta cần phải tăng cường bảo vệ cho dự án này,” một giọng nói trầm ấm vang lên. “Nếu để lộ ra ngoài, mọi thứ sẽ bị đổ bể.”
“Đúng. Lâm Nguyệt và Tô Minh đang ngày càng gần hơn với chúng ta. Chúng ta không thể để họ phá hoại kế hoạch,” một giọng nói khác đáp lại.
Lâm Nguyệt cảm thấy lòng mình thắt lại. Họ đang nói đến cô, và cả Tô Minh. “Chúng ta phải vào trong,” cô nói, giọng kiên quyết.
“Khoan đã,” Tô Minh kéo cô lại. “Có thể có bẫy.”
Lâm Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh. “Tôi có thể cảm nhận được suy nghĩ của họ. Họ không biết chúng ta đang ở đây.”
Tô Minh nhìn cô, ánh mắt đầy tin tưởng. “Được rồi. Hãy vào.”
Họ nhẹ nhàng mở cánh cửa, bước vào một không gian sáng hơn, nơi những thiết bị công nghệ hiện đại được bố trí ngăn nắp. Nhóm người đang tụ tập, có vẻ như đang bàn về một dự án lớn.
“Chúng ta cần xác định vị trí của tài liệu,” Tô Minh thì thầm. “Cẩn thận.”
Lâm Nguyệt tập trung, lắng nghe. Mọi suy nghĩ của họ như những sợi chỉ dẫn lối cho cô. “Có một tài liệu trong phòng thí nghiệm,” cô nói, ánh mắt sáng lên. “Đó là nơi họ lưu giữ thông tin về những thí nghiệm mà họ đã thực hiện.”
“Đi nào,” Tô Minh nhắc nhở, và họ nhanh chóng di chuyển về phía phòng thí nghiệm.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước vào, một tiếng động vang lên, và một nhóm người mặc áo đen xuất hiện, chặn lối đi của họ. “Dừng lại!” Một trong số đó quát, ánh mắt đầy đe dọa.Lâm Nguyệt cảm thấy adrenaline tăng vọt trong cơ thể. “Chúng ta không thể lùi lại,” cô nói, giọng kiên quyết.
“Để tôi xử lý,” Tô Minh thì thầm, nhưng Lâm Nguyệt đã quyết định.
“Tôi có thể đọc suy nghĩ của họ,” cô nói, giọng đầy tự tin. “Nếu tôi có thể xác định được điểm yếu của họ, chúng ta có thể tìm cách thoát ra.”
Tô Minh gật đầu, tin tưởng vào khả năng của cô. “Hãy làm đi.”
Lâm Nguyệt nhắm mắt lại, tập trung vào những suy nghĩ xung quanh. Những hình ảnh, cảm xúc, và những kế hoạch đang diễn ra trong đầu họ lần lượt hiện lên. Cô cảm nhận được sự lo lắng, sự nghi ngờ, và cả sự kiêu ngạo của họ. Một trong số họ có một nỗi sợ hãi lớn về việc bị phát hiện.
“Một trong số họ sợ bị lộ,” Lâm Nguyệt thì thầm. “Nếu chúng ta có thể khiến họ nghi ngờ nhau, có thể sẽ tạo ra cơ hội cho chúng ta.”
“Được, tôi sẽ tạo ra sự phân tâm,” Tô Minh nói, ánh mắt anh lấp lánh. “Hãy chuẩn bị.”
Khi Tô Minh bắt đầu nói, giọng anh trầm ấm và quyến rũ. “Các bạn nghĩ các bạn có thể giữ bí mật này mãi sao? Những điều này sẽ sớm bị phơi bày.”
Sự hoang mang lan tỏa giữa nhóm người. Lâm Nguyệt cảm nhận được sự xao lãng trong suy nghĩ của họ. “Bây giờ!” cô kêu lên.
Hai người lao về phía trước, tấn công nhóm người đang chao đảo. Trong khi Tô Minh tạo ra những ảo giác khiến họ không thể nhìn rõ, Lâm Nguyệt sử dụng khả năng của mình để đánh lừa họ.
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Họ lướt qua những người bảo vệ, và Lâm Nguyệt tìm thấy cánh cửa dẫn vào phòng thí nghiệm. Cô đẩy cửa mở ra, ánh sáng chói lọi chiếu vào mặt họ.
Bên trong, những thiết bị phức tạp và những tài liệu rải rác khắp nơi. Lâm Nguyệt không do dự, lao vào tìm kiếm thông tin. “Tôi cần tìm tài liệu về thí nghiệm!” cô hét lên.
Tô Minh đứng bên ngoài, bảo vệ lối ra, nhưng không lâu sau, tiếng bước chân ngày càng gần. Họ đang bị truy đuổi.
“Chúng ta không có nhiều thời gian!” Tô Minh thúc giục. “Nhanh lên!”
Lâm Nguyệt lục lọi giữa đống tài liệu, và cuối cùng, một tập hồ sơ dày cộp xuất hiện trước mắt cô. “Có đây!” cô kêu lên, nhanh chóng mở ra.
Trong đó, những thông tin về các thí nghiệm và những cái tên mà cô không ngờ đến xuất hiện. Cô cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đây chính là những gì cô cần, nhưng cũng là thứ có thể mang đến nguy hiểm lớn.
“Tôi có nó rồi!” Lâm Nguyệt hét lên, nhưng ngay lúc đó, cánh cửa bị đẩy mạnh, và một nhóm người xông vào.
“Không thể để chúng thoát!” Một trong số họ quát.
“Đi!” Tô Minh hô lớn, kéo Lâm Nguyệt ra ngoài. Họ không còn thời gian để chần chừ. Cửa phòng thí nghiệm đã bị chặn lại, và những người bảo vệ không có ý định buông tha.
Lâm Nguyệt cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. Cô nhìn về phía Tô Minh, ánh mắt anh đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng. Họ phải tìm cách thoát khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
“Chạy!” cô hét lên, và họ lao ra khỏi phòng thí nghiệm, tìm kiếm lối thoát.
Cuộc chiến quyết định đang ở phía trước, và Lâm Nguyệt biết rằng những bí mật sâu thẳm vẫn đang chờ đợi. Họ không thể dừng lại, không thể lùi bước. Cô và Tô Minh đã bước vào một cuộc chiến mà không ai có thể tưởng tượng được, và tất cả chỉ mới bắt đầu.