Buổi tiệc sinh nhật của chị hai kết thúc trong một mớ hỗn loạn.
Bởi vì ở nửa sau buổi tiệc, thái độ của Tạ Trầm Chu quá mức khó chịu, đến mức khiến cha Thẩm bất an trong lòng, quay sang trách mắng Diệp Minh Hy, nói bà ta lại có thể làm ra chuyện như vậy ngay trong tiệc sinh nhật của chị hai.
Một Omega bị khiếm khuyết tuyến thể, làm sao xứng với Alpha nhà họ Thẩm?
Ngược lại, Thẩm Thư Ý nhân lúc mọi người không để ý đã lén đi hỏi thăm tình hình và tung tích của Omega kia. Biết được gia đình cô đã đưa cô về nhà an toàn, tinh thần cũng đã ổn định lại, Thẩm Thư Ý lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi rời đi, cha Thẩm đích thân ra tiễn Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu, nhưng Tạ Trầm Chu cũng không nói thêm lời nào với ông.
Thẩm Thư Ý có ý muốn khuyên nhủ cha mình, nhưng lại không biết nên nói từ đâu.
Việc làm ăn của nhà họ Thẩm dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng cũng không thể lúc nào cũng đem hạnh phúc của người khác ra đánh đổi.
Đạo lý này, e rằng cha Thẩm và mẹ kế đều sẽ không hiểu.
Trên xe trở về cùng Tạ Trầm Chu, Thẩm Thư Ý im lặng không nói.
Trong chiếc xe thương vụ rộng rãi, Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu ngồi đối diện nhau.
Thẩm Thư Ý quay lưng về phía ghế lái, ngồi ở vị trí ngược chiều, đôi mắt rũ xuống.
Còn đôi mắt đen sẫm của Tạ Trầm Chu thì vẫn luôn dán chặt trên người cậu.
Một lúc sau, Tạ Trầm Chu mở miệng: "Vẫn còn nghĩ đến Omega đó sao?"
Thẩm Thư Ý "ừm" một tiếng, ngẩng đầu nhìn anh: "Chai thuốc ức chế pheromone cô ấy uống... trông rất giống với chai 'vitamin' mà anh thường uống."
Ánh mắt Tạ Trầm Chu vẫn không chớp lấy một cái: "Công việc bận rộn, thường xuyên thức khuya, cần bổ sung một chút."
"Em biết mà..." Thẩm Thư Ý cúi đầu, tâm trạng sa sút, "Tạ tiên sinh, anh từng bị đuổi ra khỏi nhà đúng không? Khi đó, cha anh cũng cho rằng anh là quái vật, phải không?"
"Nhưng chúng ta đều biết anh không phải," Thẩm Thư Ý ngẩng lên nhìn anh, "anh chỉ là hơi khác người một chút thôi, có lẽ chỉ là... chỉ là..."
Thẩm Thư Ý không biết nên hình dung thế nào: "Chỉ là lúc nhỏ hơi nghịch ngợm một chút, khó quản hơn một chút thôi. Rõ ràng cha anh cũng là Alpha, ông ấy chẳng phải cũng đã lớn lên như vậy sao?"
Không, không phải.
Tạ Trầm Chu im lặng đáp trong lòng.
Anh khác biệt về bản chất với bất kỳ người nào khác giới trên thế gian này.
Nhưng Thẩm Thư Ý vẫn nói tiếp: "Tại sao họ lại không thể dành thêm một chút kiên nhẫn cho người bệnh chứ?"
"Có lẽ dù em có cho họ kiên nhẫn, họ cũng sẽ không biết ơn, chỉ càng được đằng chân lân đằng đầu mà thôi."
Tạ Trầm Chu lạnh nhạt đáp.
Thẩm Thư Ý trầm mặc.
Cậu cảm thấy lời Tạ Trầm Chu nói có lẽ cũng không sai.
Lòng người phức tạp, còn cậu chỉ là một sinh viên đại học có suy nghĩ quá mức "trong trẻo".
Sau khi chuyện ở trường bận rộn xong xuôi, rất nhanh kỳ nghỉ hè cũng sắp tới.
Trước khi nghỉ, trường của Thẩm Thư Ý tổ chức một buổi "dạ tiệc tránh nóng".
Nhân vật chính của buổi tiệc chính là sinh viên năm ba sắp lên năm tư.
Một năm tới, bọn họ sẽ bận rộn vì công việc, thi nghiên cứu sinh, thực tập đủ thứ, rất khó để còn tụ họp đông đủ, nên buổi "dạ tiệc tránh nóng" này, trên thực tế cũng coi như một lễ "tốt nghiệp sớm" trá hình.
Trong buổi tiệc, hiệu trưởng sẽ lên phát biểu, sinh viên thì lần lượt trình bày kế hoạch tương lai của mình, còn những sinh viên năm ba ưu tú sẽ được mời lên sân khấu diễn thuyết.
Nghe nói hôm đó, rất nhiều gia đình sinh viên cũng sẽ đến tham dự.
Đây là truyền thống của đại học Z.
Mỗi lần dạ tiệc tránh nóng, sinh viên đều mời cha mẹ hoặc người nhà tới tham dự "lễ tốt nghiệp" năm ba của mình.
Trước đây, tất cả những hoạt động ở trường cần phụ huynh tham gia, bao gồm cả họp phụ huynh, phần lớn đều do Thẩm Thư Ý tự mình đi. Có một năm, tam ca thay mặt gia đình đến dự một buổi họp phụ huynh của cậu, kết quả làm cả trường gần như náo loạn, gần nửa trường học sinh kéo đến chỉ để xem, còn có không ít sinh viên ngoài trường nghe tin cũng lén trèo tường vào, khiến an ninh trường học suýt thì tê liệt. Sau lần đó, hiệu trưởng còn đích thân tìm Thẩm Thư Ý nói chuyện, bảo sau này họp phụ huynh tốt nhất nên mời người khác.
Từ đó về sau, Thẩm Thư Ý gặp những việc kiểu họp phụ huynh thế này thậm chí còn chẳng mang về nhà, mặc định luôn rằng mình chính là "phụ huynh" của bản thân.
Nhưng lần này, không hiểu vì sao, Thẩm Thư Ý lại hơi muốn mời ngườithân của mình—Tạ Trầm Chu—đến tham dự.
Chủ yếu là... thời gian trước cậu vừa nghe Kiều Uyển nói rằng Lâm Thâm thích mình.
Trước đây Thẩm Thư Ý không tiếp xúc với Lâm Thâm nhiều, là nhờ làm bài tập nhóm cùng nhau nên dần quen. Bây giờ đa số người trong trường đều biết cậu đã kết hôn, Lâm Thâm cũng biết.
Thẩm Thư Ý cảm thấy, nếu đã biết cậu kết hôn rồi, Lâm Thâm hẳn sẽ không còn như trước, tìm cớ này nọ để tiếp cận cậu nữa nhưng biết đâu đấy?
Hơn nữa, hình như cậu ta có hiểu lầm về Tạ Trầm Chu.
Khi đó Thẩm Thư Ý còn chưa công bố chuyện mình và Tạ Trầm Chu kết hôn, Lâm Thâm hiểu lầm Tạ Trầm Chu cũng là chuyện bình thường.
Bây giờ bọn họ đã "kết hôn", vậy hiểu lầm này có phải cũng nên được tháo gỡ một chút không?
Ít nhất, cũng nên chứng minh với Lâm Thâm rằng Tạ Trầm Chu thực ra hoàn toàn không phải là người "nguy hiểm" như cậu ta nói.
Vì thế, trước ngày diễn ra "dạ tiệc tránh nóng", sau nhiều ngày tham gia tập luyện, Thẩm Thư Ý tranh thủ lúc Tạ Trầm Chu tan làm, mang theo một tấm "thiệp mời" đi tìm anh.
Gần đây không hiểu vì sao, áp suất xung quanh Tạ Trầm Chu thấp hơn trước, trông anh cũng có vẻ trầm mặc ít nói hơn.
Nhưng đối với Thẩm Thư Ý, anh vẫn chu đáo và quan tâm như trước.
Anh nhớ Thẩm Thư Ý thích ăn gì, sẽ bảo tài xế tiện đường đưa đón cậu đi học đi làm, thậm chí còn biết trong xe điều hòa quá lạnh Thẩm Thư Ý sẽ sợ, nên thường để sẵn một chiếc áo khoác trong xe cho cậu.
Những chuyện này, nói ra có lẽ đến anh ba cũng không tin.
Nhắc đến tam ca...
Mấy ngày nay Thẩm Thư Ý thực sự cảm thấy tam ca hơi kỳ lạ.
Cậu ta thường xuyên gọi điện hoặc nhắn tin cho Thẩm Thư Ý, hỏi dạo gần đây cậu và Tạ Trầm Chu thế nào.
Còn thế nào nữa chứ?
Nhưng khi Thẩm Thư Ý hỏi ngược lại rốt cuộc anh có chuyện gì, Thẩm Thư Hoàn lại ấp a ấp úng, chẳng nói được điều gì.
Thẩm Thư Ý hiểu anh quan tâm mình, nhưng hết người này đến người khác, vì sao ai cũng có hiểu lầm sâu sắc như vậy đối với Tạ Trầm Chu?
Buổi chiều tối, Thẩm Thư Ý đi thang máy lên văn phòng tầng cao nhất của Tạ Trầm Chu.
Cậu gõ cửa, nghe bên trong truyền ra một tiếng: "Vào đi."
Cậu đẩy cửa bước vào.
Ở chung với Tạ Trầm Chu một thời gian, Thẩm Thư Ý đã không còn giống trước đây, lúc nào cũng dè dặt gọi "Tạ tiên sinh" nữa.
Nhưng cậu cũng không quá ngại ngùng để lần nào cũng gọi Tạ Trầm Chu là "Trầm Chu", nên chỉ khi riêng tư, lúc hai người nói chuyện khá hợp, cậu mới khẽ gọi anh một tiếng.
Những lúc khác, đa phần vẫn đường đường chính chính gọi một tiếng "Tạ tiên sinh".
"Tạ tiên sinh," Thẩm Thư Ý chắp tay sau lưng, giấu thiệp mời trong lòng bàn tay, từng bước tiến lại gần, cười híp mắt hỏi, "đang bận gì vậy? Công việc hôm nay xong chưa?"
Đây chính là chỗ Thẩm Thư Ý khác với những người khác.
Không ai rảnh rỗi đi hỏi Tạ Trầm Chu mỗi ngày đang bận gì.
Chỉ có Thẩm Thư Ý sẽ hỏi anh "đang bận gì?"
Thật ra Thẩm Thư Ý cũng không có ý dò hỏi, câu hỏi này của cậu chủ yếu là để bắt chuyện, cậu cũng không mong Tạ Trầm Chu thật sự trả lời.
Nhưng trong mắt Tạ Trầm Chu, điều này lại giống như đang trêu chọc.
Yết hầu anh khẽ lăn, liếc cậu một cái: "Xong rồi, đợi tài xế đến là xuống lầu."
"Không vội." Thẩm Thư Ý vẫn cười, tiến đến trước bàn làm việc của Tạ Trầm Chu còn cách một bước, đưa thiệp mời trong tay ra trước.
"Đây là cái gì?" Tạ Trầm Chu nhìn dòng chữ trên thiệp.
"Thiệp mời..." Thẩm Thư Ý ngượng ngùng nói, "trường em sắp tổ chức một buổi tiệc, tính chất hơi giống 'lễ tốt nghiệp' sớm."
"Buổi tiệc cho phép mang theo người thân, không biết hôm đó anh có rảnh không? Ý em là..." Thẩm Thư Ý vội vàng bổ sung, "đa số bạn học quen em đều biết em đã kết hôn rồi... chuyện này ở trường khó mà giấu được... lúc làm đám cưới em cũng không mời bạn học nào cả... họ có thể sẽ nghĩ... ừm, tất nhiên là vẫn phải xem ý anh trước, nếu Tạ tiên sinh không rảnh thì..."
"Nếu lần này anh không đi, bọn họ sẽ nghi ngờ quan hệ vợ chồng không hòa thuận?"
Tạ Trầm Chu mở thiệp mời liếc qua một cái, hoàn toàn không đọc kỹ, "Có rảnh."
"Thật sao?" Thẩm Thư Ý vui hẳn lên, đôi mày xinh đẹp nhướng cao.
Cậu vừa cười, trong đôi mắt xanh thẫm liền như có hoa nở.
Tạ Trầm Chu ngửi thấy trong không khí mùi vui vẻ toát ra từ người Thẩm Thư Ý, còn mê hoặc hơn cả mùi pheromone.
"Ừ." Tạ Trầm Chu nhàn nhạt đáp.
"Vậy... em về sẽ chọn một bộ đồ thật đẹp, nhất định không để Tạ tiên sinh mất mặt."
Thẩm Thư Ý luyên thuyên nói, so với Tạ Trầm Chu, cậu vốn nói nhiều hơn.
"Cốc cốc—"
Bên ngoài văn phòng lại vang lên tiếng gõ cửa.
"À?" Thẩm Thư Ý quay đầu, "Thư ký Triệu?"
Văn phòng của Tạ Trầm Chu, bình thường cũng chẳng có ai tới gõ cửa.
"Tạ tiên sinh, em không làm phiền anh làm việc nữa, em có thể sang phòng nghỉ của anh đợi anh không?"
Thẩm Thư Ý chỉ vào phòng nghỉ chỉ thuộc về riêng Tạ Trầm Chu trong văn phòng.
Tạ Trầm Chu gật đầu.
Đó là lãnh địa riêng của Tạ Trầm Chu, đương nhiên chỉ mở ra cho một mình Thẩm Thư Ý.
Thẩm Thư Ý đẩy cửa bước vào.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, mùi pheromone nồng đậm thuộc về Tạ Trầm Chu ập tới, những hạt pheromone cuồng bạo như bầy sói đói vồ mồi, trong chớp mắt bao vây, nuốt chửng Thẩm Thư Ý.
Nhưng Thẩm Thư Ý lại hoàn toàn không hề hay biết.
Cửa phòng nghỉ khép lại.
Yết hầu Tạ Trầm Chu lại một lần nữa khẽ lăn lên xuống.
Triệu Giản lúc này đẩy cửa bước vào.
"Thưa Tạ tổng." Triệu Giản đặt trước mặt Tạ Trầm Chu một chồng tài liệu học thuật và một xấp phong bì giấy da dày cộp mà anh cần.
"Ừ." Tạ Trầm Chu đáp một tiếng.
"À... Tạ tổng," Triệu Giản nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi, "ngài in nhiều ảnh của Thẩm tiên sinh như vậy... có cần tôi giúp ngài chọn mấy tấm rõ nét để đóng khung không?"
Tạ Trầm Chu ngẩng đầu, thản nhiên liếc anh ta một cái.
Ánh mắt đó mang tính xâm lược rõ rệt, chứa đựng d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt, cùng một tia cảnh cáo khiến người ta lạnh sống lưng.
Triệu Giản tê cả da đầu, không dám hỏi thêm, đành chuyển sang hỏi chuyện khác:
"Ngài tìm những tài liệu học thuật về việc... Enigma làm thế nào để khiến Beta mọc tuyến thể, biến thành Omega... là Thẩm tiên sinh cần sao?"
"Không phải, là tôi tự muốn xem, anh có ý kiến?"
Tạ Trầm Chu trước mặt anh ta, chậm rãi cất tập tài liệu đó vào ngăn kéo.
"Không... không có gì..."
Dù cho đáp án thực sự là gì, lúc này cả Triệu Giản và Tạ Trầm Chu đều đã sớm hiểu rõ trong lòng.
—Có nên nói chuyện này cho Thẩm tiên sinh biết không?
Triệu Giản nghĩ thầm.
Không... thôi vậy, dù sao Tạ tổng mới là cấp trên thực sự của anh ta.
Chuyện của cấp trên, anh ta không nên xen vào.
Lúc này anh ta càng cần... giữ lấy công việc của mình.