Tối hôm đó trong phòng thay đồ, Thẩm Thư Ý lại bắt đầu đau đầu không biết "đêm hội tránh nóng" nên mặc gì.
Buổi tối hôm ấy cậu không có tiết mục biểu diễn nào, nhưng sẽ đại diện cho khóa của mình — những học sinh ưu tú — lên sân khấu phát biểu, mà bầu không khí của buổi dạ hội lại không giống những dịp giao tế như tiệc sinh nhật của chị hai.
Quan trọng hơn là, sau khi đêm hội kết thúc, trong khán phòng của trường còn sẽ tổ chức một buổi khiêu vũ.
Những hoạt động kiểu như "vũ hội tốt nghiệp" thế này rất nhiều bạn học sẽ cảm thấy hứng thú. Trước đây Thẩm Thư Ý chưa từng hứng thú với những chuyện này... nhưng không hiểu vì sao năm nay cậu lại có chút muốn tham gia.
Trước kia cậu cũng chưa bao giờ tham dự loại vũ hội mang tính chất như vậy.
Nói cho cùng, cuộc sống thường ngày trước đây của Thẩm Thư Ý thực sự rất đơn điệu — đa phần chỉ là qua lại giữa trường học, ký túc xá và nhà họ Thẩm.
Bạn bè của cậu không nhiều, những bạn học bình thường có thể nói chuyện được cũng chẳng bao nhiêu.
Thật kỳ lạ, rõ ràng cậu không phải là kiểu người cao lạnh, khó gần.
Nghe nói vũ hội lần này có thể mời người nhà cùng tham dự, hơn nữa người tham gia còn có thể lựa chọn đeo mặt nạ, không cần lộ diện thật.
Thẩm Thư Ý nghĩ thầm, Tạ tiên sinh vốn dĩ luôn khác cậu. Anh cô độc, trầm mặc, trên thương trường nhất định thủ đoạn quyết liệt, bởi vì rất nhiều người đều sợ anh. Điểm duy nhất giống cậu, có lẽ là Tạ tiên sinh trông cũng không có nhiều bạn bè, thậm chí có thể chẳng có lấy một người bạn thân.
Nếu bản thân Tạ tiên sinh đồng ý, Thẩm Thư Ý muốn mời anh cùng mình tham gia vũ hội này. Mọi người đều đeo mặt nạ, dán miếng ngụy trang tuyến thể... như vậy sẽ không có bất kỳ ai biết rốt cuộc người tham gia vũ hội là ai.
Vũ hội này ở Đại học Z mỗi năm đều rất được hoan nghênh, thậm chí còn có sinh viên không phải của trường, hoặc không phải năm ba, lén đeo mặt nạ trà trộn vào. Cơ bản cũng chẳng có ai quản.
Đến lúc đó trong khán phòng sẽ có rất nhiều Omega và Alpha không thuộc trường này. Người tham gia vũ hội hầu như đều sẽ lựa chọn dán miếng ngụy trang tuyến thể. Sau khi dán, loại miếng dán này có thể tạm thời ngụy trang bản thân thành một giới tính khác.
Nhưng với tầng cấp của Tạ tiên sinh mà nói, rốt cuộc đây vẫn là một kiểu xã giao "đi xuống", hoàn toàn không có lợi ích gì cho anh. Không biết Tạ tiên sinh có hứng thú hay không.
Tạ tiên sinh đã giúp Thẩm Thư Ý rất nhiều, mà thứ cậu có thể lấy ra để đáp lại cũng chỉ là những thứ đơn sơ này.
Bất kể là tài nguyên, tầm nhìn, cấp bậc hay năng lực, mọi mặt của cậu đều kém xa Tạ Trầm Chu.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, Thẩm Thư Ý lực bất tòng tâm.
Mục đích cậu muốn mời Tạ Trầm Chu rất đơn giản, chỉ là muốn kéo anh tham gia một chút xã giao "đi xuống".
Xã giao với những người không cùng tầng cấp có một ưu điểm, đó là không cần kiêng dè, không có gánh nặng.
Có lẽ Tạ tiên sinh đôi khi tự ép mình quá chặt.
Cho nên mới trông nghiêm túc như vậy, lúc nào cũng không cười nói tùy tiện.
Anh cần được giải tỏa.
Dù sao thì ở phương diện tâm lý học, Thẩm Thư Ý cũng coi như là chuyên nghiệp.
Cậu đã chọn xong quần áo, rồi mang đi tìm Tạ Trầm Chu.
Từ lần lựa chọn trước là có thể nhìn ra, ánh mắt của Tạ Trầm Chu rất tốt, có thể cho cậu những góp ý phù hợp.
Đi xuống tầng hầm.
Lần này Thẩm Thư Ý không nhắn tin trước cho Tạ Trầm Chu.
Chủ yếu là... cậu quên mất.
Mỗi lần cậu muốn xuống tầng hầm tìm Tạ Trầm Chu, nhắn tin hỏi anh, Tạ Trầm Chu luôn trả lời rất nhanh. Nội dung hoặc là "Có rảnh", hoặc là "Cứ xuống thẳng", chưa từng có lần nào từ chối cậu.
Thẩm Thư Ý vì thế có chút lơ là lễ phép.
Đi được nửa cầu thang xuống tầng hầm, Thẩm Thư Ý mới chậm chạp ý thức được như vậy có phải không ổn lắm không. Nhưng đã xuống rồi, cậu đành cố ý bước nặng chân hơn.
Cậu thậm chí còn lên tiếng chào trước: "Tạ tiên sinh, em xuống rồi nhé?"
Tạ Trầm Chu đang ngồi trên sofa của phòng nghe nhìn, nghiên cứu bản tài liệu mà Triệu Giản tìm giúp anh.
Còn tấm ảnh Thẩm Thư Ý cưỡi ngựa kia, anh cũng nhờ Triệu Giản quét thành một bản điện tử.
Bản ảnh điện tử độ phân giải cao lúc này đang được chiếu lên màn hình chiếu phim cỡ lớn trước mặt anh.
Tạ Trầm Chu quá tập trung đọc tài liệu, hoàn toàn không chú ý tới tiếng bước chân Thẩm Thư Ý xuống dưới.
Đợi đến khi anh nghe thấy giọng Thẩm Thư Ý thì đã muộn.
Anh quay đầu, phát hiện Thẩm Thư Ý đang đứng ngoài cửa phòng nghe nhìn.
"Cái... kia..." Thẩm Thư Ý nhìn gương mặt độ phân giải cao của chính mình lúc mười mấy tuổi trên màn hình chiếu...
Khi đó cậu đang tuổi dậy thì, khóe miệng thậm chí còn nổi một nốt mụn nhỏ màu hồng nhạt.
Giờ phút này, trên màn hình chiếu đạt chuẩn rạp phim trong tầng hầm của Tạ Trầm Chu, mọi thứ đều hiện rõ mồn một.
Thẩm Thư Ý sững sờ.
Cậu vừa xấu hổ, lại vừa luống cuống: "Tạ tiên sinh, cái... cái ảnh này anh lấy lúc nào vậy..."
Ngồi trong tầng hầm xem ảnh của cậu?
Chuyện này... vì sao?
Cậu thậm chí không biết Tạ tiên sinh còn có sở thích như vậy?
Tạ Trầm Chu bình tĩnh tắt máy chiếu: "Máy chiếu có chút trục trặc, tiện tay lấy một tấm ảnh thử độ nét."
"Vậy... sao Tạ tiên sinh lại có bản điện tử?" Cậu nhìn ra rồi, bản điện tử này rõ ràng là được quét từ chính tấm ảnh cậu tặng Tạ Trầm Chu trước kia, bốn góc ảnh còn có dấu vết cũ kỹ ngả vàng.
Tạ Trầm Chu tiếp tục giải thích, sắc mặt không đổi: "Sợ làm hỏng ảnh của em, cũng muốn bày ở vài chỗ khác nhau, nên tiện tay quét một bản, giữ lại bản gốc để tiện in."
Thẩm Thư Ý đỏ mặt: "Nếu Tạ tiên sinh còn muốn ảnh thì cứ hỏi em là được... Thật ra em còn rất nhiều ảnh khác, trên ins trước đây của emi đều là bản điện tử, chỉ là giờ em không dùng nền tảng đó nhiều nữa." Tuổi lớn rồi, không còn thích chụp ảnh nữa.
—— Câu này Thẩm Thư Ý không dám nói trước mặt Tạ Trầm Chu, bởi vì Tạ Trầm Chu lớn tuổi hơn cậu.
"Hỏi em là em sẽ cho?" Đôi mắt đen vô cơ của Tạ Trầm Chu nhìn cậu.
Thẩm Thư Ý nghẹn lời...
Chuyện này liền bị Tạ Trầm Chu khéo léo cho qua.
Thẩm Thư Ý cũng không để tâm lắm. Dù có hơi ngại, nhưng cậu xuống đây tìm Tạ Trầm Chu đâu phải vì chuyện này: "Tạ tiên sinh, giúp ưm xem bộ đồ này."
Cậu mở túi chống bụi của bộ quần áo ra.
Tạ Trầm Chu nhìn bộ vest mới mà chính tay anh đặt may cho Thẩm Thư Ý.
Trong phòng thay đồ của Thẩm Thư Ý còn rất nhiều bộ vest khác do anh đặt may. Mỗi bộ mặc hết cũng phải tốn không ít thời gian. Tạ Trầm Chu lại làm việc này không biết mệt, sẽ không để tủ đồ của Thẩm Thư Ý có cơ hội chỉ còn đồ cũ — anh định kỳ đều thêm đồ mới cho cậu.
Mỗi một bộ.
Bất kỳ bộ nào Thẩm Thư Ý mặc lên cũng đều rất đẹp.
Xưởng may đo mỗi nửa quý đều sẽ gửi cho Tạ Trầm Chu một cuốn tạp chí tham khảo các mẫu mới theo mùa.
Không chỉ có vest, mà còn có đồ thường ngày, đồ thể thao, v.v.
Tạ Trầm Chu lật từng trang, sẽ dừng lại rất lâu ở trang có bộ đồ phù hợp với Thẩm Thư Ý, trong đầu tưởng tượng dáng vẻ cậu mặc bộ đồ đó.
Tưởng tượng nhiều rồi, anh cũng không còn cam tâm chỉ dừng lại ở mức này.
Trong đầu đã vô số lần tưởng tượng Thẩm Thư Ý mặc những bộ đồ khác nhau, lúc này anh lại sinh ra một tia chán ngán.
Đặc biệt là khi Thẩm Thư Ý mang bộ vest này đến nhờ anh tham khảo.
Mặc vào thì có ý nghĩa gì?
Tạ Trầm Chu nghĩ thầm, cởi ra mới thú vị.
Anh hoàn toàn không đứng dậy. Khác với trước kia, chỉ cần Thẩm Thư Ý hỏi, anh sẽ nghiêm túc xem rồi đưa ra góp ý. Hôm nay, anh chỉ tựa lưng vào sofa, một tay chống cằm: "Cởi ra, mặc cho anh xem."
"A...?" Thẩm Thư Ý luôn cảm thấy lời này của Tạ Trầm Chu có chút mập mờ.
Nhưng cậu từ trước đến nay vốn khó nắm bắt thái độ của Tạ Trầm Chu, lại còn chậm chạp. Nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn cảm thấy là do mình nghĩ bậy, hiểu lầm ý của anh.
"Vậy em sang phòng thay đồ đổi nhé." Thẩm Thư Ý cầm quần áo lên.
"Đổi ngay ở đây," Tạ Trầm Chu ngăn cậu lại, "Lát nữa vừa mặc vừa phải nhờ anh giúp, ừ?"
Trong giọng nói của Tạ Trầm Chu lộ ra một tia xâm lược rất nhẹ.
Nhưng Thẩm Thư Ý vẫn chậm chạp không nhận ra.
Đúng vậy, nếu quần áo khó mặc, vẫn cần Tạ Trầm Chu giúp.
Chỉ là Thẩm Thư Ý không ý thức được, mình dường như đã bị Tạ Trầm Chu dẫn dắt... giúp mặc quần áo không có nghĩa là cậu phải c** đ* trước mặt anh...
Thẩm Thư Ý hơi nghiêng người, quay lưng về phía Tạ Trầm Chu, bắt đầu thay đồ.
Quá k*ch th*ch.
Tạ Trầm Chu vô thức nuốt khan.
Trước đây, anh chỉ từng nhìn thấy Thẩm Thư Ý thay đồ qua camera giám sát.
Cảm giác tận mắt nhìn thấy hoàn toàn khác hẳn.
Tạ Trầm Chu có ý thức ngụy trang bản thân, thả chậm nhịp thở.
Thậm chí còn "tao nhã, kiềm chế" vắt một chân dài lên chân còn lại.
Bộ dáng này của anh lại càng tỏ ra thong dong, nhàn nhã, trái lại càng làm nổi bật sự lúng túng của Thẩm Thư Ý đang c** đ*.
Nồng độ tin tức tố trong không khí lại bắt đầu tăng lên.
Những hạt tin tức tố đậm đặc, mang theo hương hoa nồng nàn, từng tầng từng tầng bao bọc Thẩm Thư Ý kín không kẽ hở.
Tạ Trầm Chu bắt đầu có ý thức khống chế tin tức tố của mình, theo sát tầm mắt anh, thay thế đôi tay anh, từng tấc từng tấc v**t v* toàn thân Thẩm Thư Ý.
Áo trên đã cởi ra, vòng eo Thẩm Thư Ý thon đến mức gần như một tay ôm trọn, làn da trắng đến mức... cảm giác thị giác khi nhìn tận mắt hoàn toàn khác với khi nhìn qua màn hình giám sát độ phân giải cao.
Tạ Trầm Chu thậm chí sắp không khống chế nổi bàn tay đang muốn vươn tới.
Nhưng biểu cảm trên mặt anh vẫn ung dung như dạo chơi trong sân vắng, kín kẽ không chút sơ hở.
Qua cơn ngượng ngùng ban đầu, Thẩm Thư Ý cũng không còn cứng nhắc như vậy nữa. Cậu hơi nghiêng người, với tay lấy chiếc áo sơ mi đặt trên sofa.
Tạ Trầm Chu như nguyện nhìn thấy một mảng xuân sắc nơi ngực cậu.
Hôn lên nhất định rất ngọt.
Tạ Trầm Chu vô thức l**m môi dưới.
Thẩm Thư Ý bắt đầu c** q**n.
Khi cậu động tác, ánh mắt của Tạ Trầm Chu theo tay cậu chậm rãi trượt xuống, thuận thế xấu xa đẩy túi chống bụi cùng số quần áo còn lại bên trong, vốn đặt cạnh sofa, dịch về phía mình.
Không một tiếng động.
Thẩm Thư Ý c** q**n, vươn tay ra sau vớt lấy, nhưng theo bản năng ghi nhớ lúc nãy lại không vớt được quần áo trên sofa. Cậu nghi hoặc, quay đầu, lùi lại mấy bước mới lấy được quần từ trong túi.
Ở khoảng cách này, Tạ Trầm Chu gần như đã có thể cảm nhận rõ ràng mùi hương độc nhất tỏa ra từ người Thẩm Thư Ý.
Rất thơm, rất ngọt.
Khiến anh rất muốn một ngụm nuốt trọn.
"Tạ tiên sinh..." Mặc xong quần, lúc cài cúc áo trên, Thẩm Thư Ý quả nhiên lại gặp vấn đề. Cậu cắn khóe môi, ngượng ngùng nói với Tạ Trầm Chu, "Bộ đồ này cũng khó mặc vậy sao?"
Tạ Trầm Chu vui vẻ nói: "Lại đây."
Loại trang phục phức tạp này đúng là thiết kế xuất sắc.
Tạ Trầm Chu nghĩ thầm, sau này không bằng cứ chuyên chọn loại này mà mua, khiến Thẩm Thư Ý hoa mắt chóng mặt, cuối cùng đều chỉ có thể tìm anh giúp.
Khi Tạ Trầm Chu giúp cậu cài cúc, anh cố ý tăng lực trên tay. Vì góc độ này không gần bằng lúc anh ngồi trên ghế cao, Tạ Trầm Chu cố ý tỏ ra lười biếng, không muốn đứng dậy, liên tục kéo vạt áo của Thẩm Thư Ý xuống dưới...
Thẩm Thư Ý quả nhiên cuối cùng đứng không vững, lập tức ngã nhào vào trong lòng Tạ Trầm Chu.
Tạ Trầm Chu cùng với tin tức tố của mình rốt cuộc cũng như nguyện ôm trọn lấy Thẩm Thư Ý.
Thậm chí còn lén sờ một cái lên mông và eo cậu.
Đương nhiên, trong góc nhìn của Thẩm Thư Ý, Tạ Trầm Chu chỉ là "có lòng tốt" đỡ cậu một chút mà thôi.
"Cảm ơn Tạ tiên sinh..." Thẩm Thư Ý mặt đỏ bừng, một tay theo phản xạ đặt lên bụng Tạ Trầm Chu, gắng gượng giữ thăng bằng cho bản thân, "Là em đứng không vững."
"Không cần cảm ơn," một bàn tay to của Tạ Trầm Chu vẫn đặt nơi mông cậu, thản nhiên nói, "Là việc nên làm."