Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 25

Ngày hôm sau, Thẩm Thư Ý cùng Tạ Trầm Chu trở về nhà họ Thẩm.

Đây là lần thứ hai Tạ Trầm Chu đến Thẩm gia, cũng là lần đầu tiên Thẩm Thư Ý quay về kể từ khi chuyển đến Tạ trạch.

Có chút cảm giác như đã cách mấy đời.

Lần đầu tiên Thẩm Thư Ý ý thức được, hình như cậu chẳng hề có chút cảm giác thuộc về nơi này, giống như đây vốn dĩ không phải nhà của mình.

Khi Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu tới, quản gia nhà họ Thẩm đã nhiệt tình bước ra nghênh đón.

Ngay cả Thẩm phụ sau khi nghe tin cũng cùng người mẹ kế đi ra đón.

Thẩm Tinh Dao không có ở đây. Có lẽ vì lần trước trong lễ cưới Tạ Trầm Chu đã nói gì đó với cậu ta. Ở cái tuổi như Thẩm Tinh Dao, là lúc hay ghi hận nhất, ân oán rõ ràng, thà thất lễ không thèm để ý đến người khác cũng phải xả cho hả giận, chắc chắn sẽ không chủ động xuất hiện trước mặt Tạ Trầm Chu nữa.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Thẩm Thư Ý đã nhìn thấy Thẩm Tinh Dao ở khu vườn phía xa xa, đang được một đám bạn đồng trang lứa vây quanh ở vị trí trung tâm, kiêu căng khoe khoang kỹ thuật cắm hoa.

Tạ Trầm Chu được Thẩm phụ và mẹ kế trực tiếp mời vào nhà, mời anh ngồi xuống vị trí ghế sofa vốn chỉ dành cho khách quý trong phòng khách.

Lần trước Tạ Trầm Chu đến Thẩm gia cũng ngồi đúng chỗ này.

Thẩm Thư Ý tự giác không đi theo.

Cậu đứng bên cạnh một lúc, đang định lên tầng xem trên gác mái còn bỏ sót thứ gì cần dùng hay không, thì bất ngờ nghe thấy Tạ Trầm Chu gọi tên mình:

"Thư Ý."

"À?" Thẩm Thư Ý theo phản xạ đáp lại.

Cậu quay đầu lại, thấy Tạ Trầm Chu, Thẩm phụ và mẹ kế đang cùng lúc nhìn mình.

"Ngồi đi, đứng mệt." Tạ Trầm Chu nói.

Nói xong anh còn nhích qua một bên nhường chỗ.

Hoàn toàn không thèm để ý đến việc vì anh mà ngay cả Thẩm phụ và mẹ kế cũng phải ngồi ở vị trí ghế phụ.

Đuôi mắt Thẩm phụ khẽ giật.

"Không... hai người cứ nói chuyện đi," Thẩm Thư Ý vội nói, "Con lên phòng xem còn sót đồ gì không."

"Trầm Chu, chủ yếu hôm nay ta muốn nhân cơ hội này nói với cháu chút chuyện làm ăn..." Thẩm phụ muốn thừa cơ thương lượng chuyện hợp tác thương mại.

"Xin lỗi," Tạ Trầm Chu vừa nói xin lỗi vừa đứng dậy, "hôm nay là sinh nhật của tiểu thư Thẩm gia, tôi nghĩ không thích hợp nói chuyện làm ăn. Nếu cha có việc cần tôi giúp, có thể bảo thư ký liên hệ trực tiếp với thư ký của tôi để tránh phiền hà. Thư Ý nói muốn về phòng xem nên tôi muốn đi cùng cậu ấy. Thất lễ."

Nói xong anh bước mấy bước đến bên cạnh Thẩm Thư Ý: "Đi."

"Ờ..." Thẩm Thư Ý nhìn bố, lại nhìn mẹ kế:
"Vậy... ba, con đưa anh ấy lên trên nhé?"

Sắc mặt Thẩm phụ thay đổi mấy lần, cuối cùng có chút lúng túng phất tay:
"Đi đi, tiếp khách cho tốt."

Khi nói câu đó, có lẽ ông nhất thời quên mất bây giờ đối với Thẩm gia mà nói, Thẩm Thư Ý cũng đã được tính là "khách" rồi.

Ngược lại, cậu và Tạ Trầm Chu mới đúng là "người một nhà" trên sổ hộ khẩu.

Thẩm Thư Ý dẫn Tạ Trầm Chu vào thang máy lên tầng.

Trong thang máy chật hẹp, Thẩm Thư Ý nói với anh: "Phòng của em ở tầng gác mái, thời tiết này chắc sẽ rất nóng. Bình thường nơi đó gần như chỉ dùng làm kho chứa, chẳng mấy ai lên, nên khi em không ở đây cũng không bật điều hòa."

Tạ Trầm Chu gật đầu: "Em không nóng à?"

Thẩm Thư Ý nhận ra anh đang hỏi việc trước đây cậu ở trong phòng như vậy có thấy nóng không: "Cũng quen rồi, vào mở điều hòa là ổn."

Lên đến gác mái, một luồng không khí nóng hầm hập tràn ra, mang theo mùi bụi đặc trưng của kho chứa. Rõ ràng có thể thấy chỗ này thật sự rất ít người dọn dẹp, thậm chí rất có khả năng từ lúc Thẩm Thư Ý dọn đi đến giờ, chẳng ai thèm bước lên đây nữa.

"Người làm nhà họ Thẩm không ra gì." Tạ Trầm Chu nhận xét.

Ngay cả tầng hầm nhà họ Tạ, Tạ Trầm Chu vẫn thuê người lau dọn định kỳ. Đây không phải vấn đề khác, mà là thói quen sinh hoạt vì ai mà muốn sống trong một đống bụi bặm chứ.

Huống chi nhà họ Thẩm có nhiều người làm như vậy, đúng là vô dụng!

Tạ Trầm Chu tỏ ra hết sức không hài lòng, thậm chí còn hơi nhíu mày đẹp.

Nếu đổi thành ở nơi công việc, hoặc lúc này Thẩm phụ và mẹ kế đang ở đây, nhất định sẽ phải vì biểu cảm nhỏ xíu ấy của anh mà cảm thấy thấp thỏm lo lắng. Những người như thư ký Triệu e là đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh rồi.

Nhưng Thẩm Thư Ý lại thấy... rất thú vị.

Đây là lần đầu tiên có người thay cậu cảm thấy bất bình vì điều kiện ở trong Thẩm gia.

Thẩm Thư Ý bảo Tạ Trầm Chu đứng tạm ở chỗ hành lang mát hơn, còn mình thì đi vào phòng bật điều hòa trước, rồi lại ra nói: "Vào đi, Tạ tiên sinh."

Tạ Trầm Chu bước theo cậu vào phòng.

Thẩm Thư Ý vốn tưởng rằng sau khi vào phòng, anh sẽ giống lúc nãy — ghét đến mức nhíu mày — nhưng hoàn toàn không.

Ngay từ bước chân đầu tiên vào phòng, Tạ Trầm Chu đã tỏ rõ sự tò mò đối với mọi thứ bên trong.

Anh từ từ nhìn quanh, hàng mày vốn đang khẽ nhíu cũng dần dần giãn ra.

Cho dù Thẩm Thư Ý không còn ở đây nữa, nhưng rất nhiều đồ cậu từng dùng vẫn còn để lại.

Tạ Trầm Chu nhìn từng thứ một.

Trong không gian rất nhỏ ấy đặt một chiếc giường đơn, bên cạnh là một tủ sách đứng có thể đặt rất nhiều đồ trang trí.

Trên giá sách bày mấy tấm ảnh chụp trước đây của Thẩm Thư Ý, còn có vài tấm bằng khen "không đau không ngứa" vì thành tích ở trường.

Tạ Trầm Chu dừng lại trước giá sách.

Anh nhìn rất chăm chú, thậm chí còn vươn tay khẽ chạm lên khung ảnh, v**t v* gương mặt Thẩm Thư Ý trông trẻ hơn hiện tại khá nhiều.

Vừa rồi Thẩm Thư Ý còn đang cúi trong tủ lục đồ của mình nên không chú ý, đến khi khóe mắt lơ đãng liếc qua thấy Tạ Trầm Chu đang làm gì thì giật mình, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng đi qua lấy ảnh trong tay anh xuống.

"Anh... cái đó..." Thẩm Thư Ý ôm ảnh, lắp bắp nói, "Không có gì đáng xem đâu, chỉ là ảnh hồi trước của em thôi..."

Trong lòng Tạ Trầm Chu nghĩ: dáng vẻ chỉ mặc mỗi q**n l*t của em tôi còn xem trong camera rồi, chút này thì là gì. Nhưng ngoài miệng anh chỉ bình thản hỏi: "Bao nhiêu tuổi?"

"Mười mấy tuổi? Hồi đó nghỉ hè, em với Thịnh Hành Dã ra ngoài chơi... Đây là ảnh chụp lúc em học cưỡi ngựa... cưỡi không giỏi lắm, cũng không lợi hại đâu."

Tạ Trầm Chu nhìn bộ đồ cưỡi ngựa kia trên người thiếu niên Thẩm Thư Ý trong ảnh — quần bó sát, áo gi-lê ôm trọn vòng eo... mới mười mấy tuổi mà đã mê hoặc đến thế...

Yết hầu anh khẽ chuyển động một cái không dễ nhận ra.

Đây là những tấm anh chưa từng thấy trên trang mạng xã hội mà Thẩm Thư Ý trước kia hay cập nhật.

Những bức trong album riêng kia gần như bị anh xem đến rách cả mắt rồi.

Tạ Trầm Chu không khỏi nghĩ, nếu có thể mang những tấm ảnh đặt ở đây về... vậy thì đêm đêm khuya khoắt, trong lúc Thẩm Thư Ý không hay biết, anh lại có thêm thú vui rồi...

Anh thậm chí còn nghĩ ngay tới chuyện đi photo... không, phải photo mấy bản, đến lúc đó mỗi tấm đều có tác dụng riêng.

Khi anh giải tỏa d*c v*ng, nhất định sẽ làm bẩn những bức hình này, nên nhất định phải chuẩn bị nhiều bản. Ít nhất cũng phải giữ lại một tấm sạch sẽ nguyên vẹn, để cất giữ.

(bín thái v: má ơiiiii)

Nhưng tạm thời anh vẫn chưa nghĩ ra cách mở miệng.

Ánh mắt Tạ Trầm Chu lại lướt sang một tấm khác.

Thẩm Thư Ý liền giới thiệu tiếp: "Tấm này là em tám tuổi chụp... ba em bảo thư ký dẫn em với tam ca đi công viên trò chơi. Còn tấm này... hình như là năm ngoái, hoặc năm kia thì phải."

Ánh mắt Tạ Trầm Chu hoàn toàn dừng lại trên tấm ảnh chụp gần đây nhất.

Anh lại đem so với tấm hồi mười mấy tuổi kia.

Quả nhiên, bông hoa xinh đẹp dù là khi còn đang ở giai đoạn nụ cũng đã đủ khiến người ta rung động khô khốc cả lòng.

Có lẽ vì ánh mắt Tạ Trầm Chu quá tr*n tr** và nóng rực, đã khiến Thẩm Thư Ý bắt đầu có chút nghi ngờ và lúng túng: "Tạ tiên sinh, anh thấy... có vấn đề gì sao?"

Tất nhiên là có. Anh muốn độc chiếm những bức ảnh này, muốn làm bẩn hết chúng.

Nhưng không được, anh phải làm người quân tử, phải nhịn.

Song nhịn rồi nhịn... cuối cùng vẫn kìm không nổi: "Trong phòng ở Tạ trạch hình như em không để ảnh."

"À..." Thẩm Thư Ý gãi gãi mặt, "Chủ yếu là em không có thói quen đó. Những tấm này đều do người khác giúp em rửa rồi em mới để ra. Như tấm chụp hồi tám tuổi là tam ca giúp rửa, tấm mười mấy tuổi kia... là Hành Dã giúp. Còn tấm này... là bạn học trong lớp tiện thể giúp rửa thêm một tấm vì dán tường ảnh tập thể..."

Ánh mắt Tạ Trầm Chu trầm hẳn xuống: "Cái tên họ Thịnh kia cũng có à?"

"Tạ tiên sinh không thích Hành Dã sao?" Thẩm Thư Ý khó hiểu hỏi.

Cậu hình như chưa từng nghe Tạ Trầm Chu khi tâm trạng bình thường lại gọi ai bằng giọng điệu "cái tên họ XXX" như vậy, nhưng chuyện đó không quan trọng: "Có lẽ điện thoại anh ấy có, em không rõ, nhưng anh ấy đổi điện thoại mỗi năm, cũng có thể ảnh gốc xóa rồi."

Tạ Trầm Chu ép mình bình tĩnh lại, âm thầm hít sâu: "Có vài người không biết tôi đã kết hôn. Anh muốn để một tấm ảnh của em trên bàn làm việc trong công ty."

"À... ý anh là ở công ty sao?" Thẩm Thư Ý hơi xấu hổ, "Đa phần đồng nghiệp đều biết mà? Là muốn cho khách tới thăm xem sao?"

"Ừ." Tạ Trầm Chu nhìn cậu. "Có vài kẻ không hiểu sao rất thích làm mối, phiền."

Thẩm Thư Ý bật cười, đúng là cũng có kiểu người như vậy thật.

"Hay để em rửa ảnh khác cho anh nhé?" Nếu để ảnh hồi mười mấy tuổi kia thì đúng là xấu hổ hơn cả...

Ánh mắt Tạ Trầm Chu đầy tiếc nuối nhìn bức ảnh thiếu niên cưỡi ngựa xinh đẹp đến cực hạn trong tay Thẩm Thư Ý. Có lẽ anh không thể dùng cách bình thường để sở hữu nó. Chẳng lẽ phải thừa lúc người ta không để ý mà lấy trộm?

Có quá vô đạo đức không?

Trong đầu anh đã nhanh chóng lướt qua vô số cách để giữ lại bức ảnh này, thì nghe Thẩm Thư Ý do dự một chút rồi nói: "Vậy vẫn là tấm này đi. Thực ra em cũng không thích chụp hình, mấy năm nay ảnh chụp cũng ít... bảo em tự chọn hình của mình cũng hơi ngại. Nếu Tạ tiên sinh thích tấm này... thì em tặng anh."

Bất ngờ và vui mừng đến quá đột ngột. Tạ Trầm Chu vui sướng đến tột độ, hận không thể lập tức đưa tay lấy, để bức ảnh này nhuốm đầy mùi hương và dấu vết của mình.

Nhưng không được.

Phải photo trước đã.

"Mang về đưa cho thư ký Triệu." Tạ Trầm Chu vừa tiếc nuối vừa thỏa mãn nói, "Anh sẽ bảo anh ấy đổi khung ảnh." Nhân tiện photo thêm vài bản.

"Ồ..." Thẩm Thư Ý đáp khẽ.

Đúng là cái khung cậu đang dùng hơi nghèo thật.

Lấy được ảnh rồi, Tạ Trầm Chu mới tạm thấy hài lòng hơn một chút, lại tiếp tục ở trong không gian nhỏ bé này thêm một lúc, ác ý để toàn bộ đồ đạc nơi đây nhiễm mùi pheromone của mình, rồi mới cùng cậu xuống lầu.

Dưới lầu, tiệc sinh nhật đã bắt đầu, Thẩm Thư Hoàn cũng bỏ công việc vội vàng đến.

Quan hệ giữa cậu ta với nhị tỷ không tốt, nhưng cậu ta thuộc kiểu dù quan hệ không tốt, chỉ cần chưa trở mặt thì xem như không có chuyện gì. Hôm nay cũng giống y như hôm tiệc cưới của Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu, cậu ta phụ trách tiếp khách giúp nhị tỷ, nói cười vui vẻ.

Khách đến dự sinh nhật nhị tỷ, ngoài những khách quen của Thẩm gia, chính là những đồng nghiệp từng làm việc chung với chị ấy và các tinh anh trong giới học thuật.

Cả Thẩm trạch vì sự xuất hiện của những người này mà bao trùm bởi một bầu không khí học thuật dày đặc.

Địa điểm chính nhị tỷ dùng để tiếp đãi khách là sân sau biệt thự, nơi đó có một hồ bơi rộng, còn có "đài ngắm sao" mà chị ấy tốn một khoản tiền cực lớn để dựng lên — một nhà kính thủy tinh trong suốt với chiếc kính viễn vọng đắt đỏ đặt bên trong.

Đó là món đồ đắt nhất trong toàn bộ Thẩm trạch.

Nghe nói lúc nhị tỷ muốn lắp đặt, Thẩm phụ không đồng ý, nổi trận lôi đình một phen, cuối cùng vẫn là đại ca lấy tiền riêng của mình ra mới để "đài ngắm sao" được xây dựng, thành toàn ước nguyện của nhị tỷ.

Bao năm qua, nhị tỷ vì công việc mà hầu như không về nhà, chỉ riêng phí bảo dưỡng hàng năm của chiếc kính viễn vọng kia cũng đã mất không ít tiền.

Trong đài ngắm sao, nhị tỷ đang cùng khách nói chuyện, ngắm sao trời, còn Thẩm Thư Ý giống như những khách quen khác của Thẩm gia, đứng trong phòng khách.

Nhưng phía sân nhỏ lại có một bức cửa kính sát đất khổng lồ, từ phòng khách vẫn nhìn thấy toàn cảnh sân sau và đài ngắm sao.

Cuối cùng Tạ Trầm Chu vẫn bị ba mẹ gọi đi nói chuyện, trong trường hợp này anh chắc chắn sẽ trở thành thượng khách, căn bản không thể từ chối.

Thẩm Thư Ý đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn thấy Thẩm Thư Hoàn bận tới nửa chừng bỗng bỏ dở công việc đi về phía mình.

"Em có thấy không?" Thẩm Thư Hoàn cầm một ly champagne, đưa cho cậu một lon coca.

"Thấy gì?" Thẩm Thư Ý hỏi.

"Omega mà dì Diệp chọn giới thiệu cho nhị tỷ hôm nay cũng tới." Thẩm Thư Hàm nhìn về trung tâm phòng khách, vẻ mặt bát quái vô cùng. "Chính là người kia."

Thẩm Thư Ý nhìn theo ánh mắt anh.

Một cô gái Omega rất xinh đẹp.

Cô ấy đứng rụt rè phía sau hai người trông như cha mẹ mình, trông vô cùng khẩn trương, hai tay không ngừng vò chiếc nơ trang trí trên váy.

"Nói thật chứ dì Diệp đúng là ác! Nghe nói Omega này bị khiếm khuyết tuyến thể. Ban đầu dì định giới thiệu cho đại ca. Đại ca ấy..." Thẩm Thư Hoàn đầy khinh bỉ nói, "Em cũng biết rồi đấy, nhìn thì ít nói chứ thật ra tinh lắm, chắc nghe phong thanh được chút gì đó nên lập tức từ chối dì luôn. Nhị tỷ suốt ngày trong viện nghiên cứu, chắc chắn không biết chuyện này... Này, em có nghe anh nói không thế Thẩm Thư Ý? Anh hỏi... em với Tạ Trầm Chu giờ rốt cuộc thế nào rồi?"

"Là khiếm khuyết tuyến thể kiểu gì?" Thẩm Thư Ý nhíu mày hỏi.

"Hả? Ý em là sao?" Thẩm Thư Hoàn ngẩn ra.

"Triệu chứng cụ thể của việc khiếm khuyết tuyến thể là gì?" Thẩm Thư Ý nhìn ra Omega kia có chút không ổn.

Động tác lặp đi lặp lại, mang tính máy móc rõ rệt khiến cậu nhớ đến Lương Hạ Hạ bị chứng nghiện pheromone.

Cô gái này, chắc chắn cũng đang chịu đựng một chứng bệnh tâm lý liên quan đến pheromone.

"Cái này anh không rõ... chỉ biết là cô ta không thể tự do giải phóng pheromone hay gì đó, rất phiền phức, mỗi ngày đều phải uống một loại thuốc hỗ trợ giải phóng chậm pheromone. Nếu có ngày nào không uống sẽ rơi vào kỳ phát nhiệt... Bệnh này hiếm lắm. Thôi không nói chuyện đó nữa... Anh hỏi em với Tạ Trầm Chu..."

"Thuốc hỗ trợ giải phóng pheromone? Thuốc giải phóng chậm pheromone?" Thẩm Thư Ý hỏi.

"Nghe như thế... Này Thẩm Thư Ý, em có nghe anh nói không?"

Không hiểu vì sao, trong đầu Thẩm Thư Ý đột nhiên hiện lên thứ "dung dịch vitamin" mà Tạ Trầm Chu vẫn hay uống.

Nhưng thứ của anh chắc là vitamin thật chứ?

Chắc là vậy.

Không biết vì tâm lý gì, Thẩm Thư Ý liên tục tự nhẩm trong lòng, tự thuyết phục chính mình.

"Dì Diệp vì sao phải giới thiệu Omega này cho nhị tỷ?" Thẩm Thư Ý lại hỏi.

"Cô ta họ Đường mà, nhà họ Đường em biết rồi đấy, với nhà họ Diệp là thế giao. Nói trắng ra là muốn đưa người nhà mình vào, lót đường cho bản thân và Ngũ đệ thôi. Ai bảo bà ta không sinh nổi Alpha, chỉ sinh ra một đứa Omega như Ngũ đệ..." Thẩm Thư Hoàn đầy khinh thường, hoàn toàn quên mất mình cũng là Omega.

"Anh đừng trọng A khinh O." Thẩm Thư Ý nói, "Em thấy Omega kia có vấn đề, ở lại lâu sẽ xảy ra chuyện. Tam ca, anh phải đi với em xem thử."

Vừa nói chậm rãi như thế, cậu vừa giơ tay túm chặt cánh tay Thẩm Thư Hoàn kéo đi.

"Không phải, Thẩm Thư Ý, em đang làm gì vậy?" Thẩm Thư Hoàn bị dọa giật mình, "Chuyện người ta thì liên quan gì đến em? Em lo vào chuyện này thì có ai cảm kích em sao?"

"Em không phải xen chuyện," Thẩm Thư Ý nói, "Tam ca, em chỉ cảm thấy Omega kia trạng thái không ổn. Cảm xúc bản thân cô ấy vốn đã rất bất ổn, nhìn là biết đang rất căng thẳng. Trong áp lực lớn như vậy, rất có thể sẽ làm ra chuyện cực đoan."

Đây là chút kinh nghiệm tích lũy được khi cậu thực tập tại bệnh viện Tinh Vệ thuộc Đại học Hoa Đại trong thời gian qua. Kiến thức chuyên môn nói cho cậu biết, bây giờ nhất định phải đưa Omega đó rời khỏi nơi này.

Nếu không, cô ấy rất có thể sẽ sụp đổ cảm xúc.

Thẩm Thư Ý nhìn ra được Thẩm Thư Hoàn hoàn toàn không đồng ý lời ậu nói, hiển nhiên không muốn quản chuyện này, vậy nên cậu chủ động đi trước, băng qua hồ bơi lấp lánh sóng nước ở sân sau, dừng lại ở vị trí không xa mẹ kế và gia đình của Omega kia.

Chẳng bao lâu sau, nhị tỷ bị mẹ kế gọi từ nhà kính hoa ra.

Hôm nay chị ấy mặc một chiếc váy dạ hội dài chuyển sắc đỏ đen, đôi giày cao gót cùng tông khiến vóc dáng vốn đã cao ráo lại càng khiến người khác phải ngước nhìn mới có thể đối diện với chị.

Chiếc khuyên tai hai bên khẽ lay động, chị mang vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn bước ra khỏi nhà kính, hai tay khoanh trước ngực, cằm hất cao, nhướng mày hỏi mẹ kế: "Có chuyện gì?"

Mẹ kế mỉm cười nói: "Cẩm Chi, đây là Omega của nhà họ Đường, hôm nay mẹ muốn giới thiệu cho con quen biết một chút."

Nhị tỷ khác hoàn toàn với đại ca, tính tình chị ấy còn thẳng và bộc trực hơn. Vì từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, lại là Alpha cấp bậc tin tức tố cao, người theo đuổi vô số, với những người chị không để vào mắt thì lời nói tự nhiên chẳng khách sáo, bất kể là người cùng tuổi, trưởng bối hay nhỏ tuổi hơn cũng vậy. Không giống Thẩm Thư Hoàn từ nhỏ đã luyện được bản lĩnh "thấy người nói tiếng người, thấy quỷ nói tiếng quỷ".

Quả nhiên, nhị tỷ chỉ liếc nhìn Omega kia từ trên xuống dưới, liền lạnh giọng nói: "Diệp Minh Hy, bà bị điên à? Ngay cả một Omega khiếm khuyết tuyến thể cũng dám giới thiệu cho tôi? Tôi không phải hai cục bột mềm là Thư Ý với Thư Hoàn đâu. Bà thật sự nghĩ tôi dễ dắt mũi như bọn họ sao?"

"Khụ khụ..." Lúc này Thẩm Thư Hoàn vừa đi đến phía sau Thẩm Thư Ý, nghe nhị tỷ nói vậy thì lập tức hoàn toàn không muốn dính vào nữa, thậm chí còn hơi hả hê mà lùi về sau.

Thẩm Thư Ý: "..."

Quả nhiên, Omega kia giống như bị câu nói sắc bén kia của nhị tỷ k*ch th*ch mạnh, lập tức hét lên thất thanh: "Tôi không phải khiếm khuyết tuyến thể! Tôi không phải Omega tàn tật!"

Nói xong cô hất tay mẹ mình ra, hoảng loạn chạy về phía Thẩm Thư Ý.

Mẹ cô còn chưa kịp phản ứng, sợ cô chạy loạn gây chuyện nên lập tức đuổi theo: "Y Ninh! Y Ninh, con bình tĩnh lại! Không phải chúng ta đã nói tốt với nhau trước rồi sao?"

Nhưng cô gái ấy căn bản không nghe, không biết lôi ra thứ gì đó từ túi nhỏ trên váy.

Thẩm Thư Ý nhìn rõ — đó là một cái chai nhỏ.

Bao bì rất giống loại "vitamin" mà Tạ Trầm Chu uống.

Là thuốc giải phóng chậm tin tức tố?

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Thẩm Thư Ý chính là điều đó.

Cô ấy uống thuốc giải phóng tin tức tố làm gì?

Uống nhiều sẽ như thế nào?

Có tác dụng phụ gì không?

Trong đầu cậu điên cuồng tìm kiếm kiến thức mình từng học, nhưng lại chẳng tìm được gì.

Cậu chỉ biết thuốc không thể uống quá liều.

Loại thuốc này uống nhiều chắc chắn sẽ hỏng tuyến thể, đúng không?

Cô ấy vốn đã khiếm khuyết tuyến thể, nếu uống nhiều thuốc như vậy chẳng phải sẽ phá hủy hoàn toàn luôn sao?

Như vậy thì sẽ chết mất!

Thẩm Thư Ý lập tức vòng qua bên kia hồ bơi, muốn ngăn cô lại: "Đường Y Ninh!"

Cậu nghe được tên Omega kia từ miệng mẹ cô ta.

Omega kia nghe thấy có người lạ gọi mình, mơ màng ngẩng đầu.

"Đặt chai thuốc trong tay xuống đi," Thẩm Thư Ý nói, "Đừng làm chuyện dại dột, có chuyện gì chúng ta từ từ nói."

Cô gái đỏ hoe mắt: "Anh không hiểu gì hết, có rất nhiều người coi thường tôi, ai cũng nói tôi là quái vật..."

"Em không phải quái vật!" Thẩm Thư Ý giơ tay, bằng giọng nói đặc biệt của mình chậm rãi nói, "Em chỉ khác với người khác một chút thôi..."

"Em đang bị bệnh, anh biết..." Vừa nói, trong đầu cậu lại hiện lên những hình ảnh dường như chưa từng tồn tại trong ký ức.

Khi cậu còn rất nhỏ, có người ôm đôi đầu gối bị trầy xước, cũng từng nói với cậu: "Tôi là quái vật..."

"Cậu không phải quái vật!" Lúc đó Thẩm Thư Ý còn kiên định hơn bây giờ mà lớn tiếng nói, "Cậu chỉ là khác với người khác thôi!"

Chỉ trong khoảnh khắc, cả sân nhỏ liền cuộn lên cơn bão tin tức tố dữ dội như mưa bão đột ngột.

Trong sân tràn đầy mùi bạch ngọc lan dày đặc.

Nồng độ tin tức tố tăng vọt.

Đường Y Ninh cảm giác tuyến sau gáy đau nhói một trận.

Là bài xích tin tức tố?

Cô sững người.

Có người đang dùng tin tức tố tấn công cô?

Nhưng tuyến thể cô vốn khiếm khuyết, chẳng phải lẽ ra không cảm nhận được sao?

Một số vị khách trong sân không chịu nổi đã chạy đi.

Một số khác cùng nhị tỷ trốn vào nhà kính kính.

Đường Y Ninh quay đầu, nhìn thấy Tạ Trầm Chu đứng ở cuối hành lang, không biểu cảm nhìn cô.

Luồng tin tức tố nồng đậm, sắc bén, tràn ngập bài xích và sát ý kia chính là phát ra từ anh.

Biểu cảm trên mặt anh... đầy cảnh cáo, chán ghét, cùng với sự chiếm hữu và d*c v*ng mãnh liệt với Beta trẻ tuổi đang đứng cạnh cô.

Đường Y Ninh sợ hãi lùi lại, ngã ngồi xuống đất.

Thẩm Thư Ý hoàn toàn không biết xung quanh mình đang xảy ra chuyện gì, đang định bước lên đỡ cô thì bị cô hốt hoảng hất tay ra.

Cậu bị hất lùi mấy bước.

Cậu muốn giữ thăng bằng, lùi vài bước là được, nhưng không ngờ phía sau chỉ cách vài bước chính là hồ bơi.

Bên cạnh không có thứ gì để anh bám vào giữ thăng bằng.

"Ào—" Thẩm Thư Ý ngã xuống hồ.

Thẩm Thư Ý không biết bơi — Tạ Trầm Chu biết điều đó.

Hồ bơi Tạ Trạch đã được vệ sinh, bảo dưỡng và mở chế độ tuần hoàn nước từ khi trời nóng.

Đôi khi ban đêm Thẩm Thư Ý sẽ thấy Tạ Trầm Chu ngâm mình dưới hồ, giống như một con cá linh hoạt, nhưng mỗi khi Tạ Trầm Chu mời cậu xuống nước, cậu đều từ chối.

Cậu chưa bao giờ học bài bản, trình độ chỉ dừng ở mức bỏ phao hay đồ nổi là chìm ngay.

Hồ nhà họ Tạ vốn cũng không phải chuẩn bị cho cậu, cậu không biết bơi cũng bình thường.

Nhưng Tạ Trầm Chu lại có chút... may mắn.

May là Thẩm Thư Ý rơi xuống hồ, không cần phải tiếp tục nói chuyện với Omega khiến anh chán ghét kia.

Không chỉ là Omega đó, mà cả tam ca khiến anh ghét, mẹ kế cay nghiệt, nhị tỷ mắt để trên đỉnh đầu, và tất cả khách khứa ở đây.

Trong mắt Tạ Trầm Chu, tất cả bọn họ đều "không biết điều", đều "khiến anh chán ghét".

Chỉ cần Thẩm Thư Ý không nói chuyện với anh, mọi thứ xung quanh, kể cả con chim bay ngang qua cũng khiến anh bực bội. (kì vị trời :))))

Anh biết mình ngày càng không bình thường.

Chiếm hữu và d*c v*ng đối với Thẩm Thư Ý ngày càng mạnh.

Ban đầu anh nghĩ chỉ cần ở gần Thẩm Thư Ý là đủ.

Nhưng giờ anh nhận ra, anh hoàn toàn không còn thỏa mãn.

Anh muốn nhốt Thẩm Thư Ý lại, để cậu ấy không có giao tiếp, trong mắt cũng không có ai khác.

Anh càng ngày càng không thích người khác nói chuyện với Thẩm Thư Ý.

Rốt cuộc phải làm sao mới có thể ngăn họ lại?

Thẩm Thư Ý vùng vẫy trong nước.

Không ngừng vùng vẫy.

Nước rất sâu, nhưng với chiều cao của cậu, lẽ ra có thể đứng được.

Nhưng không hiểu sao lại không thể đứng vững.

Là quá hoảng loạn sao?

Hay do bộ lễ phục quá nặng?

Cậu không nổi lên được.

Cậu rất sợ.

Cậu hơi hối hận — trước đây đáng ra nên nghe tam ca, nghiêm túc học bơi, ít nhất cũng nên học cách nổi trong nước.

Mấy ngày trước Tạ Trầm Chu mời cậu xuống bơi, cậu đáng lẽ nên đồng ý.

Tạ Trầm Chu bơi giỏi như vậy, cậu có thể học cùng anh ấy.

Ít nhất sẽ không khiến mình rơi xuống hồ mà tay chân luống cuống như bây giờ.

Tạ Trầm Chu?

Đúng rồi, Tạ Trầm Chu.

Hình như ngay trước khi ngã xuống hồ cậu đã nhìn thấy Tạ Trầm Chu.

Không biết tại sao mà lúc này trong sân nhỏ ngoài Tạ Trầm Chu thì như chẳng còn ai khác.

Rất nhiều người hình như chỉ đang đứng ngoài sân và sau cánh cửa kính phòng khách nhìn xem náo nhiệt.

Không ai cứu cậu sao?

Thẩm Thư Ý cảm thấy một nỗi cô độc không tên.

Giống hệt khi cậu còn rất nhỏ, từng bị lạc gia đình.

Cậu nhớ mình đã đi trong bóng tối rất lâu, rất lâu.

Cậu vẫn khóc, nhưng chẳng ai để ý.

Cho đến khi được cảnh sát tìm thấy. Vì lâu ngày không ai nhận, mà lúc đó cậu còn quá nhỏ, không nói rõ được nhà mình ở đâu.

Nên cảnh sát bất đắc dĩ, sau khi chăm sóc cậu vài ngày thì tạm gửi anh vào cô nhi viện gần đó, nói rằng sẽ đón về sau khi tìm được bố mẹ.

Sau đó cậu nhớ, kể từ ngày đó, có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cậu.

Người đó là ai?

Thẩm Thư Ý không nhớ nữa.

Cảm giác nghẹt thở dữ dội bao trùm lấy cậu.

Cậu cảm giác mình sắp chết.

Cậu không ngừng vươn tay khỏi mặt nước.

Ánh mắt khẩn cầu nhìn chằm chằm vào Tạ Trầm Chu đang đứng bên hồ.

Ánh nhìn tuyệt vọng ấy không tự chủ mà lộ ra cầu xin.

Cậu hy vọng Tạ Trầm Chu sẽ cứu mình.

Ngay cả cậu cũng không nhận ra bây giờ mình mang biểu cảm gì.

Trong mắt cậu giờ chỉ còn Tạ Trầm Chu.

Trong tuyệt vọng vô tận, cậu toàn tâm toàn ý tin tưởng và dựa dẫm vào Tạ Trầm Chu.

Đôi mắt Tạ Trầm Chu đỏ ngầu. Sau khi tính toán cẩn thận và chờ đợi trong phút chốc, sau khi thưởng thức đủ vẻ mặt bất lực, lệ thuộc và cầu xin của Thẩm Thư Ý, cậu cuối cùng cũng thỏa mãn, toàn thân đau đớn mà nhảy xuống nước.

Anh tìm được Thẩm Thư Ý trong nước, đỡ eo cậu.

Thẩm Thư Ý vừa cảm nhận được anh đến gần, liền vô thức bám chặt lấy anh như con bạch tuộc.

Tạ Trầm Chu thậm chí dâng lên một loại kh*** c*m b**n th**.

Cậu thậm chí còn nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng — muốn chết đuối cùng Thẩm Thư Ý ở đây. (cưa ơi cưa, anh nghĩ j zậy ca)

Hai người cùng chết, đó là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra để đè nén những ý nghĩ điên cuồng trong đầu mình.

Nhưng không được.

Anh phải cứu Thư Ý.

Thẩm Thư Ý vươn tay ôm lấy cổ anh, cả người dán sát vào anh.

Dán lấy anh, quấn lấy anh, gương mặt đỏ bừng, cậu đang nói với Tạ Trầm Chu — cậu sắp không còn oxy rồi.

Cậu sắp chết rồi.

Hai tay của Tạ Trầm Chu không ngừng v**t v* khắp người Thẩm Thư Ý, anh ôm lấy cậu, phía dưới căng đến khó chịu.

Anh muốn hôn Thẩm Thư Ý, muốn cắn nát môi cậu ngay tại đây.

Muốn g**t ch*t cậu ở đây.

Nhưng cuối cùng, Tạ Trầm Chu chỉ luồn hai tay qua nách Thẩm Thư Ý, nâng mạnh cậu lên khỏi mặt nước.

Vừa ló được đầu lên khỏi mặt nước, Thẩm Thư Ý liền tham lam hít lấy không khí, như thể vừa giành lại được mạng sống.

Tạ Trầm Chu quyến luyến nhìn cậu thêm một chút, rồi trước tiên đỡ cậu lên bờ, bản thân cũng bò lên theo.

Khoang mũi và phổi Thẩm Thư Ý đau rát như bị dao cứa qua, cậu nằm trên bãi cỏ nhỏ trong sân, không ngừng ho sặc sụa.

Tạ Trầm Chu bước lại gần, quỳ một chân xuống, dùng lòng bàn tay không ngừng vuốt, vỗ nhẹ lưng cậu, giúp cậu ho hết nước ra ngoài.

Thẩm Thư Ý ho đến xé rách cả tim phổi, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngã vào lòng Tạ Trầm Chu, còn nắm chặt lấy cổ áo anh.

Sắc mặt Tạ Trầm Chu trở nên u ám, thấy cậu vẫn thở khó khăn, anh dứt khoát đứng dậy, bế ngang cậu lên.

Sau một phen ngâm nước, tin tức tố trong người anh đã thu liễm lại, mùi pheromone trong không khí cũng dần chìm xuống, tản đi.

Có người hầu mang thuốc xịt khử mùi đến xịt trong sân, cũng có người hầu cùng Thẩm Thư Hoàn với vẻ mặt lo lắng chạy lại.

"Thư Ý, thế nào rồi?" Thẩm Thư Hoàn khẽ gọi tên cậu.

Tạ Trầm Chu lạnh lùng liếc cậu ta một cái.

Chỉ một ánh mắt đó thôi đã khiến Thẩm Thư Hoàn vô thức lùi lại một bước.

"Tìm một căn phòng," Tạ Trầm Chu nói với người hầu đi lên, ngừng một chút, lại nhấn mạnh: "Phải là phòng khách rộng rãi, sáng sủa, thông thoáng và thoải mái."

Hai chữ "phòng khách" được Tạ Trầm Chu đặc biệt nhấn mạnh.

Gương mặt người hầu thoắt xanh thoắt trắng.

Cô ta biết anh đang mỉa mai chuyện Thẩm gia để Thẩm Thư Ý ở tầng áp mái. Do dự một chút, cô ta lập tức quay người tăng tốc bước đi, định nhanh chóng truyền lời này cho Thẩm phụ và mẹ kế Diệp Minh Hy.

Động tác của người hầu cũng xem như nhanh, tuy phải quay lại báo cáo nhưng cũng không trì hoãn việc gì, đợi đến khi Tạ Trầm Chu lên lầu, họ đã gấp rút chọn xong một căn phòng khách rộng rãi, thoải mái cho Thẩm Thư Ý.

Đủ thấy Thẩm gia không phải không có phòng dư mà chỉ là vì họ không để Thẩm Thư Ý vào mắt mà thôi.

Tạ Trầm Chu với gương mặt trầm lạnh đặt Thẩm Thư Ý lên giường.

Bộ lễ phục giống như của Thẩm Thư Ý trên người anh cũng đã ướt sũng.

Thẩm Thư Ý chỉ vì sặc nước nên thở hơi khó khăn, nghỉ một lát là không sao.

Người hầu bận rộn xong xuôi, lại chuẩn bị đi kiếm quần áo thay cho hai người.

Nằm thêm một lúc, thấy mình ổn hơn nhiều, Thẩm Thư Ý ngồi dậy hỏi Tạ Trầm Chu: "Vừa rồi Omega kia thế nào rồi? Cô ấy không sao chứ?"

Động tác cầm khăn của Tạ Trầm Chu khựng lại.

Anh cố giữ biểu cảm bình tĩnh, hỏi như không có gì:
"Cậu rất để ý Omega đó?"
"Cô ta không sao."

"Cô ấy rất đáng thương..." Thẩm Thư Ý nói, "Không biết vì sao tuyến thể bị tổn thương, chuyện này thực ra cũng rất bình thường, chỉ là mắc bệnh thôi, vậy mà lại bị người ta coi như quái vật."

Tạ Trầm Chu cúi người xuống, chụp lấy cổ tay Thẩm Thư Ý.

Anh siết càng lúc càng chặt, dường như muốn bẻ gãy tay cậu.

Thẩm Thư Ý thấp giọng kêu đau: "Anh làm gì vậy... Tạ tiên sinh...?"

"Gọi anh là Trầm Chu." Ánh mắt Tạ Trầm Chu u ám, "Anh vừa mới cứu em, em chẳng phải nên cảm ơn anh trước sao?"

Lúc này Thẩm Thư Ý mới nhận ra hình như anh không vui, có thể là vì lúc nãy cậu không hỏi anh mà lại quan tâm một người chẳng liên quan.

Thẩm Thư Ý vội nói: "Xin lỗi Tạ tiên sinh... xin lỗi Trầm Chu... em đúng là phải cảm ơn anh đã cứu em, nếu không nhờ anh, chắc vừa rồi em đã chết đuối trong hồ rồi."

Thực ra không phải vậy.

Thực ra người suýt khiến cậu chết đuối chính là Tạ Trầm Chu.

Tạ Trầm Chu khẽ nhắm mắt.

Anh ép mình bình tĩnh lại, không muốn thừa nhận bản thân vừa rồi đáng sợ đến mức nào, lại còn mặt dày đòi công: "Biết là tốt, đã biết mà không cảm ơn anh đầu tiên."

"Cảm ơn, cảm ơn mà!" Thẩm Thư Ý vội làm nũng, thấy tay anh dần thả lỏng thì nhanh chóng rút tay lại, chắp tay, "Thật sự cảm ơn anh, Trầm Chu."

Yết hầu Tạ Trầm Chu khẽ chuyển động, anh căn bản không chịu nổi Thẩm Thư Ý nói chuyện với mình như vậy, đành bước lùi lại một bước.

Rất nhanh sau đó, người hầu mang quần áo sạch đến: "Tứ thiếu gia, Tạ tiên sinh, lão gia bảo đại thiếu gia chuẩn bị quần áo sạch cho hai người."

Tạ Trầm Chu ra ngoài lấy đồ.

Vì muốn để căn phòng rộng rãi lại cho Thẩm Thư Ý, anh tự mình sang phòng tắm.

Anh biết suy nghĩ hiện tại của mình cực kỳ không bình thường, cũng hết sức nguy hiểm, anh cần phải bình tĩnh.

Không lâu sau, Thẩm Thư Ý lau khô người, thay quần áo sạch.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Giọng Thẩm Thư Ý còn hơi khàn, nhưng vẫn cố gắng cất cao: "Ai vậy?"

Không ai đáp.

Thẩm Thư Ý đành tự mình mở cửa.

Vừa mở cửa ra đã bị Thẩm Thư Hoàn đứng ngoài nắm lấy cổ tay, kéo đi thật nhanh.

"Anh làm gì vậy, đau quá!"

Thẩm Thư Ý đau đến "suỵt suỵt", Thẩm Thư Hoàn lại không chú ý đến vết hằn đỏ do Tạ Trầm Chu bóp lúc nãy, quay đầu xác nhận ở đây nói chuyện sẽ không để Tạ Trầm Chu nghe thấy, mới mở miệng: "Thẩm Thư Ý, em nhất định phải nhanh nghĩ cách ly hôn với Tạ Trầm Chu, anh ta rất nguy hiểm!"

Thẩm Thư Ý buông tay đang xoa cổ tay ra, ngẩn người một chút, ngơ ngác hỏi: "Anh nói gì?"

Thẩm Thư Hoàn lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, kiến thức cũng không ít, đối với đặc tính của Alpha cấp cao cũng hiểu đôi chút.

Nhưng cậu ta cảm thấy Tạ Trầm Chu căn bản không phải một Alpha bình thường.

Anh ta quá để ý Thẩm Thư Ý, h*m m**n khống chế quá mạnh.

Đáng sợ hơn là bản thân Thẩm Thư Ý hoàn toàn không hay biết gì.

Tạ Trầm Chu ngay từ đầu đã không hề trong sáng.

Tựa như từ lâu đã giăng sẵn một tấm lưới cho Thẩm Thư Ý, đến Thẩm gia, đề nghị liên hôn, chọn trúng Thẩm Thư Ý, tất cả đều là một phần kế hoạch của anh ta.

Càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.

Nhưng cậu ta lại không có chứng cứ.

Không biết phải nói thế nào cho Thẩm Thư Ý hiểu.

Cho đến khi cậu ta ngửi thấy mùi bạch ngọc lan nồng đậm.

Mùi pheromone sắc bén, mang theo cơn gió lạnh buốt, đâm thẳng vào tuyến thể sau gáy cậu ta.

Giết thằng anh ba Thẩm Thư Ý đáng ghét này.

Tạ Trầm Chu nghĩ.

Cùng chết luôn cho rồi.

Bất kỳ ai khuyên Thẩm Thư Ý rời bỏ anh đều là kẻ địch.

Anh đã vất vả đến mức này, sắp đặt nhiều như vậy mới đi được đến bên cạnh Thẩm Thư Ý.

Tại sao?

Rốt cuộc là vì sao?

Cho đến khi anh cùng Thẩm Thư Hoàn mặt mày trắng bệch nghe thấy Thẩm Thư Ý nói:

"Không thể đâu anh ba, em với anh ấy đang sống rất tốt, tại sao phải ly hôn?"

"Anh có nghĩ chưa, nếu em đề nghị ly hôn, ba có đồng ý không?"

"Hơn nữa, em không thấy anh ấy có vấn đề gì cả, em thấy anh ấy vẫn luôn đối xử với em rất tốt, là một người rất tốt, rất biết chừng mực, rất phong độ."

"Em không biết người ngoài hiểu lầm anh ấy thế nào, nhưng em sẽ tự mình nhìn."

"Trước khi anh ấy tìm được người mà anh ấy thực sự thích, em sẽ không đề nghị ly hôn." Thẩm Thư Ý khẽ nói.

Thẩm Thư Hoàn mồ hôi đầm đìa, căn bản không dám nghĩ vừa rồi mình đã trải qua cái gì.

May mà sau "lời tỏ tình chân thành" này, mối uy h**p pheromone của Tạ Trầm Chu mới dần rút đi.

Điên rồi.

Anh ta là một kẻ điên thực sự.

Nhưng đáng sợ là cậu ta lại không có lấy một bằng chứng, để chứng minh với đứa em ngốc này rằng Tạ Trầm Chu thực chất là một kẻ b**n th** đáng sợ đến mức nào.

Quá khủng khiếp.