Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 8

Khi Chu Tây Lẫm quay lại, Ôn Nùng đã rời đi rồi.

Anh lướt mắt qua chiếc ghế trống bên cạnh, ánh nhìn khẽ động: “Cô ấy đâu?”

A Thái đang cúi đầu bóc một con tôm đầy dầu, nghe vậy mới ngẩng lên: “Ôn Nùng ấy à? Cô ấy bảo có việc nên về trước rồi.”

Vỏ tôm trong tay cậu ta vang lên tiếng giòn tan.

Chu Tây Lẫm không hỏi thêm nữa, anh im lặng kéo ghế ngồi xuống, chân ghế ma sát trên mặt đất. Anh cụp mắt xuống, ánh nhìn anh lướt qua sàn nhà, rồi bất chợt khựng lại.

Một chấm đỏ đập thẳng vào mắt anh, chiếc chuông bạc nhỏ xíu treo trên sợi dây đỏ, là chiếc vòng tay gần như chưa từng rời khỏi người cô.

*

Lúc Ôn Nùng về tới nhà còn chưa tới tám giờ rưỡi.

Ôn Tuyết Bình vẫn chưa về, cô thay giày rồi đi thẳng vào phòng ngủ.

Đầu ngón tay đưa ra phía sau lưng, khóa kéo trượt xuống. Cô cởi chiếc váy đen ra, tiện tay vắt lên lưng ghế.

Tắm xong bước ra, trên người cô đã đổi sang váy ngủ cotton mềm mại.

Ôn Nùng lười sấy tóc, đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước, để lại cảm giác mát lạnh nơi hõm cổ. Cô rút đại một tờ giấy lau qua loa rồi ngồi xuống trước bàn học, mở máy tính lên.

Màn hình sáng bừng, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu gương mặt sạch sẽ thanh tú của cô.

Biểu tượng QQ ở góc phải màn hình đang nhấp nháy.

Ấn mở ra, là một email mời viết bài, sau khi đọc kỹ nội dung, cô nghiêm túc  đơn giản trả lời vài câu.

Ngay lúc định thoát khỏi hộp thư, một ý nghĩ bất ngờ hiện lên trong đầu.

Đầu ngón tay cô hơi co lại trên con chuột rồi lại buông ra.

Do dự chừng bốn năm giây, cô mới di chuyển con trỏ, mở mục thư đã gửi ở thanh bên trái màn hình, chậm rãi lăn chuột xuống, tìm tới những email bốn năm trước, khoảng thời gian cô từng thường xuyên gửi thư cho cùng một người.

Trong căn phòng yên tĩnh, nhịp tim dường như trở nên đặc biệt rõ ràng.

Cô tùy tiện mở một bức thư, những con chữ li ti như đàn kiến bò vào mắt cô.

[Hôm nay lúc đi ngang bức tường phía sau trường, mấy cây ngọc lan trắng đã nở rồi, hoa rất lớn, rất trắng. Tôi không tới gần nên không biết có thơm không.

Dạo gần đây đài phát thanh của trường hình như đặc biệt thích mở bài Ngày Nắng. Bạn cùng bàn bảo đoạn dạo đầu bài hát giống tiếng mưa rơi lên mái tôn, nhưng tôi lại không thấy vậy.

Nghĩ tới việc chúng ta có thể nhìn cùng một cây hoa nở trong mùa xuân, cùng nghe một bài hát ở cùng một thời điểm, bỗng thấy cuộc sống bình lặng cũng tốt thật đấy.

WN.]

Ánh mắt Ôn Nùng dừng thật lâu trên dòng ký tên cuối cùng.

Ánh sáng màn hình phản chiếu trong mắt cô, yên lặng như mặt hồ phẳng lặng.

Cô rời tay khỏi chuột, nhẹ nhàng vuốt qua mặt trong cổ tay phải, nơi đó trống không.

Ôn Nùng cụp mắt xuống, rồi lần nữa đưa tay lên.

Mũi tên chuột chuẩn xác di chuyển tới góc trên bên phải, khẽ nhấn một cái.

*

Sáng hôm sau Ôn Nùng dậy sớm tới trường.

Sau buổi thảo luận về “bài luận Biện Tao” trong tác phẩm Văn Tâm Điêu Long, cô ôm mấy quyển tài liệu tham khảo bước ra khỏi giảng đường, trong đầu vẫn quanh quẩn câu “Lấy tư tưởng thánh hiền làm chuẩn mực, lấy kinh điển làm cội nguồn”.

Dưới bóng cây ven đường, cửa kính chiếc Mercedes hạ xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp pha chút ranh mãnh của Tần Chân.

Lần này Tần Chân tới đón Ôn Nùng là để chụp bộ sưu tập mới chuẩn bị lên kệ dịp 11-11 cho shop online của mình.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Tần Chân không tiếp tục học lên như Ôn Nùng mà tập trung điều hành cửa hàng thời trang nữ mà mình mở từ thời đại học.

Nhắc tới cửa hàng này, Ôn Nùng cũng xem như một thành viên đứng sau hậu trường. Ba năm trước, có một lần Tần Chân muốn tiết kiệm chi phí nên kéo cô tới làm mẫu cho bộ sưu tập mới. Kết quả lô quần áo đó bán bùng nổ ngoài dự đoán.

Từ đó về sau, cô liền trở thành người mẫu ảnh độc quyền của shop.

Tần Chân chở Ôn Nùng tới phòng trang điểm.

Chuyên viên trang điểm làm tóc theo đúng ý Tần Chân. Suốt quá trình gần như rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cọ mềm khe khẽ lướt qua da.

Một tiếng sau, trang điểm hoàn tất, hai người không nán lại lâu mà tiếp tục lái xe ra biển.

Khi tới nơi, nhân viên của cửa hàng đã bận rộn chuẩn bị từ trước.

Ôn Nùng bước vào phòng thay đồ, đổi sang bộ đầu tiên.

Bàn ghế gỗ trong quán cà phê trở thành phông nền. Cô làm theo hướng dẫn lúc ngồi lúc đứng, liên tục đổi tư thế.

Ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính nghiêng nghiêng rơi lên người cô, rồi lặng lẽ dịch chuyển theo thời gian.

Gần hoàng hôn, chuyên viên trang điểm đến sửa tóc và dặm lớp trang điểm cho cô. Phần mắt được phủ thêm chút nâu ấm hợp với ánh chiều tà hơn, sau đó Ôn Nùng thay bộ váy nhung tăm màu trắng kem phong cách Pháp cổ điển, đây là mẫu chủ đạo của cửa hàng, rồi ra bờ biển chuẩn bị chụp hình.

Khi bắt đầu chụp, ánh đèn trắng rực phía trước bật sáng. Cô đứng ở đó, sau lưng là những tầng mây chiều đỏ rực như đang cháy phủ kín chân trời, mặt biển lấp lánh ánh vàng vụn. Ánh sáng và bóng đổ xuống bao lấy người cô. Nhìn qua màn hình hiển thị, cả khung cảnh đẹp như một bức tranh sơn dầu tinh xảo.

Kết thúc bộ ảnh này, Ôn Nùng khoác thêm áo ngoài để chuẩn bị chụp thêm một bộ khác.

Vừa đi sang bên cạnh, một người đàn ông cao ráo đeo kính râm lập tức tiến tới: “Chào người đẹp, cho anh xin Wechat được không? Anh cũng là người mẫu.”

“Không…”

Ôn Nùng vừa mở miệng thì đột nhiên nghe thấy giọng cố tình nói theo kiểu điệu đà của Tần Chân: “Xin lỗi nhé anh đẹp trai, bạn gái em không tùy tiện add Wechat của người lạ đâu.”

Không khí lập tức đông cứng, nụ cười trên mặt chàng trai kia cứng đờ.

“À… Xin lỗi! Làm phiền rồi!”

Anh ta gần như bỏ chạy, lúc quay về chỗ bạn còn gãi đầu đầy ngượng ngùng.

Ôn Nùng quay sang nhìn Tần Chân.

Tần Chân cười đến nỗi ôm bụng: “Ha ha ha buồn cười chết mất! Thấy chưa? Sau này gặp kiểu này cứ bảo cậu thích con gái, hiệu quả cực mạnh luôn!”

Ôn Nùng bất lực nhìn cô ấy, nhưng cuối cùng vẫn không kiềm được mà bật cười thành tiếng.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười trên môi cô chợt cứng lại.

Khóe mắt cô nhìn thấy bóng người đứng cách đó không xa trên bãi biển.

Người đàn ông mặc nguyên một cây đen, vóc dáng rất cao. Ánh sáng lờ mờ phủ lên gương mặt góc cạnh của anh những mảng sáng tối đan xen, mang theo chút mệt mỏi phong trần. Trong tay anh còn cầm một ly Americano đá, có lẽ bỏ rất nhiều đá nên bên ngoài ly đọng đầy hơi nước li ti.

Hiển nhiên, anh đã nhìn thấy toàn bộ cảnh vừa rồi.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm nhàn nhạt quét qua Ôn Nùng, khóe môi lại như có như không nhếch lên một độ cong khó đoán ý vị.

Ôn Nùng nhìn thẳng lại anh, nhưng anh rất nhanh đã hờ hững dời mắt đi, xoay người rời khỏi đó.

“Đó chẳng phải anh đẹp trai lần trước à?” Tần Chân nhìn theo bóng lưng Chu Tây Lẫm, dùng khuỷu tay huých vai Ôn Nùng.

Ôn Nùng thu lại ánh mắt, nhàn nhạt đáp: “Ừ.”

Tần Chân còn muốn hỏi thêm nhưng đúng lúc nhiếp ảnh gia ở xa lớn tiếng gọi chuẩn bị cảnh tiếp theo, cô ấy đành tiếc nuối chạy đi.

Phần chụp sau đó Ôn Nùng hoàn thành rất tốt, nhưng chỉ mình cô biết gió biển dường như đã thổi trái tim cô thành một con thuyền mất neo.

Khi tia sáng cuối cùng nơi chân trời hoàn toàn biến mất, nhân viên bắt đầu thu dọn thiết bị.

Ôn Nùng quay lại quán cà phê thay lại quần áo của mình.

Tối nay Tần Chân còn có việc bận nên cô không để cô ấy đưa về, tự mình đi bộ tới trạm xe buýt cách đó khoảng trăm mét.

Đèn neon ven đường biển kéo dài những vệt sáng mờ ảo trên mặt đường đẫm nước.

Phía sau vang lên tiếng động cơ trầm thấp, từ xa dần tiến lại gần.

Ôn Nùng không quay đầu, bước chân cũng không dừng lại.

Một chiếc G-Class màu đen chậm rãi hạ cửa kính khi chạy song song với cô.

Ôn Nùng nghiêng mắt nhìn người trên ghế lái. Ánh đèn đường lướt qua sống mũi cao thẳng của anh, chiếu vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy.

Hơi thở cô khẽ ngưng lại, ngay sau đó cô dời mắt đi, nhìn hàng đèn đường kéo dài phía trước.

Biểu cảm Chu Tây Lẫm không đổi, anh cứ để xe duy trì tốc độ chậm rãi ngang bằng bước chân cô như vậy. Ánh mắt anh dừng trên người cô, cách một ô cửa kính, lặng lẽ đi cạnh cô suốt đoạn đường.

Cho đến khi biển hiệu trạm xe buýt đã hiện rõ trước mắt, chỉ còn vài bước nữa…

“Tôi đưa cậu về?”

Giọng Chu Tây Lẫm không lớn, hòa lẫn trong gió đêm, thô ráp như hạt cát tan vào nước biển.

Tim Ôn Nùng âm thầm đập nhanh hơn, nhưng cô không đáp lại, vẫn nhìn thẳng con đường phía trước.

Chu Tây Lẫm khẽ cười, tiếng cười rất ngắn: “Sợ à?”

Bước chân Ôn Nùng thoáng khựng lại.

Chu Tây Lẫm chính xác bắt được khoảnh khắc ấy. Ánh mắt anh dừng trên đường nét mềm mại nơi góc nghiêng mặt cô: “Không cần vòng tay nữa à?”

Ôn Nùng hoàn toàn dừng bước, gió biển thổi tung mấy sợi tóc trước trán cô.

Cô chậm rãi quay người, nhìn người đàn ông trong xe. Một lúc sau, cô lại nhấc chân bước tới, mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào.

Cửa xe khép lại, ngăn cách gió biển và ánh đèn neon bên ngoài, khoang xe rất sạch sẽ, chỉ còn vương chút mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Ôn Nùng cầm khóa dây an toàn, im lặng cài vào.

Trong lúc làm động tác ấy, cô có thể cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, nhàn nhạt, lành lạnh, nhưng lại khiến lòng người chẳng thể bình tĩnh nổi.

Qua một lúc Chu Tây Lẫm mới dời mắt đi.

Bàn tay với khớp xương rõ ràng của anh xoay nhẹ vô lăng, chân khẽ đạp ga, để chiếc xe lao nhanh vào màn đêm.

Ánh sáng ngoài cửa sổ liên tục trôi vụt qua, đi được một đoạn khá xa, Ôn Nùng mới lên tiếng: “Vòng tay của tôi ở chỗ cậu à?”

Chu Tây Lẫm không trả lời ngay, sự yên lặng kéo dài hơn mười giây, anh mới đáp một câu chẳng liên quan: “Tôi đói.”

Ôn Nùng khép mi: “Tôi không đói.”

“Tôi đói.” Anh lặp lại, mắt vẫn nhìn phía trước, tay đặt trên vô lăng.

Ôn Nùng khựng lại, đè nén dao động trong lòng rồi nghiêng đầu nhìn gương mặt góc cạnh lạnh lùng của anh, thử dò hỏi: “Vậy tôi ăn cùng cậu, cậu trả vòng tay cho tôi?”

Lúc này Chu Tây Lẫm mới liếc nhìn cô, khóe môi dường như hơi động đậy, nhưng anh không tiếp lời, chỉ hỏi: “Ăn malatang không?”

Ôn Nùng: “…”

Cuối cùng xe dừng bên một con phố đông đúc.

Quán malatang không lớn, ánh đèn vàng ấm hắt ra ngoài, xung quanh bóng đèn ngoài cửa có mấy con thiêu thân bay vòng vòng.

Bên ngoài đặt hàng ghế nhựa chờ khách, bên trong người nói chuyện ồn ào, hương cay thơm nức phả thẳng vào mặt.

Sau khi xuống xe, Ôn Nùng vào trong chờ chỗ, Chu Tây Lẫm thì cầm rổ đi chọn đồ ăn.

Lúc anh quay lại, vừa hay thấy Ôn Nùng đang cúi người, động tác thong thả lau ghế nhựa và mép bàn.

Anh đứng cách cô hai bước, im lặng nhìn cô vài giây, sau đó mới đi tới, ngồi xuống đối diện cô: “Tôi chọn xong rồi, cậu đi đi.”

Ôn Nùng ngẩng đầu, mím môi rồi lắc đầu.

“Không nể mặt tôi à?” Anh giơ tay vuốt tóc ra sau, động tác lười biếng tùy tiện, mang theo chút bất cần xấu xa.

“Tôi không đói.” Cô thật sự không muốn ăn cùng anh, không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy rất không tự nhiên.

“Thật?” Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

“Thật.” Cô cũng nhìn lại anh.

Anh không ép nữa, đứng dậy đi tới tủ nước ở góc quán rồi quay đầu hỏi: “Uống gì?”

Ôn Nùng nghĩ một chút rồi nói: “Nước suối là được.”

Anh lấy hai chai nước suối, quay lại bàn, mở sẵn một chai đặt trước mặt cô, chai còn lại để cạnh mình, sau đó anh cầm hộp thuốc và bật lửa rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Chỗ Ôn Nùng ngồi vừa hay đối diện cửa quán, cô nhìn thấy Chu Tây Lẫm tựa vào bức tường ngoài cửa, cúi đầu châm thuốc. Đầu ngón tay lóe lên ánh đỏ nhỏ xíu, lúc sáng lúc tắt giữa màn đêm, khói thuốc bị gió thổi tan.

Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, cô dường như lại nhìn thấy chàng thiếu niên từng đứng trước cổng trường vừa cười vừa hút thuốc.

Vẫn hoang dại nghênh ngang như vậy, vẫn tùy hứng phóng túng như vậy.

Chỉ khác là lần này, ánh mắt anh lại nhìn về phía cô.

Có lẽ con người vốn luôn nhạy cảm với ánh nhìn hướng về mình.

Hoặc cũng có thể chỉ là một lần vô tình liếc mắt mà thôi.

Tóm lại, ngay lúc Ôn Nùng đang lặng lẽ nhìn Chu Tây Lẫm, anh bỗng quay đầu lại, xuyên qua làn khói thuốc lượn lờ, ánh mắt trực diện đâm thẳng vào mắt cô.

Trong khoảnh khắc ấy, Ôn Nùng theo bản năng muốn né tránh, tim cô co thắt dữ dội, nhưng ngay sau đó cô lại ép bản thân dừng lại.

Cuối cùng vẫn không né đi, mà đón lấy ánh mắt anh.

Lông mày Chu Tây Lẫm khẽ động.

Vì sự nhìn thẳng của cô, hết lần này tới lần khác.

Xung quanh anh chưa từng thiếu con gái, có người kín đáo dè dặt, có người nhiệt tình táo bạo. Bất kể kiểu nào, chỉ cần một ánh nhìn của anh thì mọi phòng tuyến cũng đều nhanh chóng tan rã, chưa từng có ai dám nhìn anh lâu như vậy. Huống hồ trong mắt cô lại chẳng mang theo bất kỳ cảm xúc hay h*m m**n nào.

Không có sơ hở lại chính là sơ hở lớn nhất.

Trên mặt anh không lộ cảm xúc, chỉ thản nhiên nghĩ chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây.

Cuộc đối mắt không kéo dài quá lâu.

Dì chủ quán mang malatang lên bàn, Chu Tây Lẫm thấy vậy thì dập thuốc rồi quay vào, mang theo chút hơi lạnh và mùi khói thuốc nhàn nhạt.

Anh tách đôi đũa dùng một lần, tùy tiện đảo mớ thức ăn trong bát, gắp lên hai cuộn thịt bò.

Trước lúc đưa vào miệng, anh bỗng khựng lại, sau đó duỗi cánh tay ra đưa tới trước mặt cô, cười hỏi: “Thật sự không ăn à?”

Ôn Nùng sững ra một chút rồi mới đáp: “Không ăn đâu, cảm ơn.”

Anh gật đầu: “Được thôi, sau này đừng trách tôi không mời cơm.”

Nói xong, anh đưa miếng thịt bò vào miệng, không cố ép cô nể mặt mình mà ăn cùng nữa.

Lần trước ở quán Thái, Ôn Nùng đã phát hiện cách ăn của Chu Tây Lẫm gần như có thể dùng từ lịch sự để hình dung. Dù mỗi miếng ăn chẳng liên quan gì tới chuyện nhai kỹ nuốt chậm, nhưng nhìn vẫn rất “văn minh”, không hề phát ra tiếng động, cũng không làm nước canh văng lên bàn.

Ôn Nùng cầm chai nước trong tay, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua bát của anh.

Tàu hũ ky cuộn, rau xà lách dầu, vài cuộn thịt bò, còn có cả khoai từ mà cô thích ăn nữa.

Lúc anh gần ăn xong, Ôn Nùng mới chọn đúng thời điểm mở lời: “Đồ của tôi đâu?”

Động tác Chu Tây Lẫm khựng lại, sau đó anh đặt đũa xuống, rút giấy từ từ lau miệng. Sau khi lau xong, anh ngả người ra sau ghế, tư thế thoải mái nhìn cô: “Đồ gì?”

“Vòng tay.” Ôn Nùng không bất ngờ khi ngửi thấy mùi quỵt nợ từ anh.

“À.” Anh như vừa mới nhớ ra, thong thả nói: “Tôi có nói là cậu ăn với tôi xong thì sẽ trả à?”

Ôn Nùng mím môi nhìn anh.

Trong xe, giữa hai người đúng là chưa từng xác nhận rõ chuyện trả lại vòng tay, thật ra cô không hề bỏ sót chi tiết này.

Ý cười nơi đáy mắt anh càng sâu hơn, lại chậm rãi bồi thêm một câu: “Với lại cậu đâu có ăn, chỉ mình tôi ăn thôi mà.”

Anh để lộ vẻ lười biếng: “Đó không gọi là ăn cùng tôi, mà gọi là ngồi nhìn tôi ăn.”

Ôn Nùng nhất thời nghẹn lời, cô mím chặt môi, chẳng tìm được lý do phản bác, cũng không muốn phí sức phản bác.

Chu Tây Lẫm thấy cô chịu thiệt, đuôi mày khẽ nhướng lên, trông cả người anh cũng thư thái hơn hẳn.

Sau đó anh đứng dậy, liếc nhìn cô: “Để tôi đưa cậu về.”

“Không cần đâu.” Cô từ chối rồi cũng đứng lên.

Ngay lúc cô định cầm chiếc túi đặt trên ghế bên cạnh lên, anh đã cúi người trước một bước, móc quai túi lên tay mình.

“Đi thôi.”

Nói xong, anh quay người bỏ đi, chẳng cho cô cơ hội mở miệng.

Ôn Nùng nhìn bóng lưng cao gầy của anh, im lặng vài giây rồi kín đáo trợn mắt một cái, sau đó vẫn bước theo.

Suốt quãng đường đưa Ôn Nùng về nhà, giữa hai người không có thêm bất kỳ cuộc trò chuyện nào.

Chu Tây Lẫm liên tục nghe điện thoại, hình như là chuyện công việc.

Lông mày anh nhíu chặt, tính khí nóng nảy như núi lửa sắp phun trào, miệng liên tục chửi tục mắng người.

Ôn Nùng thầm nghĩ nếu cô là người ở đầu dây bên kia, chắc sẽ để lại bóng ma tâm lý mất.

Xe dừng lại dưới khu chung cư cũ nhà cô.

Ôn Nùng tháo dây an toàn, khẽ nói một câu “Cảm ơn”, vừa định mở cửa xuống xe thì Chu Tây Lẫm vội cúp điện thoại, gọi cô lại: “Khoan đã, add Wechat đi.”

Ôn Nùng ngẩn người: “Hả?”

Anh “Ừ” một tiếng, đầu ngón tay thao tác trên điện thoại. Một lát sau anh đưa mã QR của mình cho cô quét.

“Bạn gái cậu không có ở đây, bây giờ chắc add được rồi chứ?”

Ôn Nùng: “…”

Cô không thể diễn tả nổi tâm trạng của mình lúc này.

Không khí như đông cứng trong khoảnh khắc.

Ngay cả những hạt bụi lơ lửng trong xe cũng như đột ngột dừng lại giữa cô và anh.

Nhưng ngay sau đó, câu cuối cùng của anh lại khiến cô nghẹn một bụng tức. Tâm trạng xoay vòng trăm mối, chẳng biết nên giận hay nên bật cười nữa.

Ôn Nùng im lặng một giây, bật sáng điện thoại rồi quét mã Wechat của anh.

Wechat của anh lập tức hiện ra. Ánh mắt cô khẽ dừng lại, sau đó gửi lời mời kết bạn.

Tiếp đó cô nói tạm biệt với anh.

Chu Tây Lẫm không rời đi ngay, anh hạ cửa kính xuống, ngậm một điếu thuốc trên tay nhưng chưa châm lửa, cánh tay tùy tiện đặt trên mép cửa xe, nhìn theo bóng cô biến mất khỏi tầm mắt.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Đúng kiểu ai cũng mang tâm tư riêng.

Đây là thời khắc săn mồi của Ôn Nùng, đồng thời cũng là cuộc đi săn của Chu Tây Lẫm.

Hai người vừa là con mồi của đối phương, cũng đều là kẻ săn mồi.