Hôm nay Ôn Nùng mặc một chiếc váy ôm màu đen thoạt nhìn tưởng chừng vô cùng bình thường.
Nhưng phần dây mảnh đan chéo sau lưng lại vô tình tăng thêm vài phần gợi cảm và bí ẩn. Đường cắt may cũng cực kỳ tinh tế, eo được ôm gọn, phần xẻ tà nơi chân váy không cao không thấp, cảm giác vô cùng hoàn hảo.
Để hợp với chiếc váy ấy, cô còn uốn tóc, mái tóc dài buông xuống trước ngực, còn trang điểm đậm hơn thường ngày một chút.
Đường eyeliner hất lên như lưỡi dao vừa rời khỏi vỏ, đôi môi đỏ sẫm như máu đông.
Trong nháy mắt, khí chất trang nhã vốn luôn hiện hữu nơi chân mày khóe mắt bị che lấp đi, thay vào đó là vẻ quyến rũ lạnh nhạt khác hẳn ngày thường.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm nóng rực, như mang theo tàn tro âm ỉ vô hình, từng chút từng chút lướt qua tấm lưng trần của cô.
Ngón tay đang cầm nĩa của Ôn Nùng dần siết chặt. Cô quay đầu, cụp mắt nhìn hoa văn trên đĩa ăn.
Trình Hoắc thấy tránh cũng không tránh nổi nữa, đành cắn răng đứng dậy chào hỏi: “Ha ha, đúng là trùng hợp thật.”
“Ơ, đây chẳng phải Ôn Nùng sao?” A Thái liếc mắt nhìn qua, vô tư tiến lại gần, chậc chậc hai tiếng: “Anh Hoắc giấu kĩ ghê nha!”
Trình Hoắc trước tiên liếc Chu Tây Lẫm một cái, sau đó chột dạ nhìn sang Ôn Nùng, ho khan một tiếng: “Đừng nói bậy, đây là bạn tôi.”
“Ồ~ Bạn à~” A Thái cố tình kéo dài giọng, ánh mắt mập mờ đảo qua lại giữa Trình Hoắc và Ôn Nùng.
“Bạn thân thiệt.” Giọng Chu Tây Lẫm không lớn, mang theo chút khàn khàn lười biếng như vừa mới tỉnh ngủ: “Hai người là bạn, bọn tôi cũng là bạn. Nếu mọi người đều là bạn…”
Anh nâng mí mắt, lười nhác nhìn Trình Hoắc: “Hay là ngồi chung nhé?”
“Vậy thì ngồi chung đi!” Chưa đợi Trình Hoắc trả lời, A Thái đã ngồi xuống trước: “Đông người mới vui.”
Trong mắt Chu Tây Lẫm xẹt qua ý cười sâu xa. Sau đó anh duỗi tay kéo ghế bên cạnh Ôn Nùng ra, nghênh ngang ngồi xuống.
Không khí bên cạnh cô lập tức bị ép chặt lại.
Ôn Nùng im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lần nữa nâng mắt lên, bình tĩnh nhìn thẳng Chu Tây Lẫm.
Ánh mắt giao nhau.
Ánh đèn ấm áp trong nhà hàng rơi vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh. Khoảng cách gần đến mức cô thậm chí có thể nhìn thấy bóng dáng nhỏ xíu của chính mình trong đó.
“Không phiền chứ?” Chu Tây Lẫm hơi nghiêng người về phía cô, khoảng cách lại gần thêm một chút. Mùi hương lành lạnh pha lẫn chút tàn thuốc lá trên người anh từng chút một len vào khoang mũi cô.
Ôn Nùng không hề do dự, nở nụ cười hoàn hảo không chút sơ hở: “Tất nhiên là không rồi.”
Giọng cô ổn định, mang theo sự khách sáo xa cách vừa đúng mực. Sau đó cô rất tự nhiên quay sang nói với A Thái: “Mọi người xem thực đơn rồi gọi thêm món đi.”
Khóe mắt cô nhận ra ánh nhìn Chu Tây Lẫm dừng trên mặt mình thêm hai giây, rồi lại thản nhiên dời đi như chưa có gì xảy ra.
Trình Hoắc và A Thái bắt đầu ríu rít gọi món rồi tán gẫu.
Suốt một khoảng thời gian rất dài sau đó, anh không nhìn cô thêm lần nào nữa, nhưng cảm giác hiện diện của Chu Tây Lẫm vẫn quá mạnh.
Anh ngồi quá gần, cánh tay anh thỉnh thoảng vô tình cọ qua mặt ngoài cánh tay cô. Chỉ là tiếp xúc da thịt cực ngắn ngủi thôi mà khiến cô ngứa ngáy đến mức gần như cầm không vững đũa.
Anh hầu như không tham gia vào mấy câu chuyện phiếm của Trình Hoắc và đám bạn, chỉ thỉnh thoảng đáp một tiếng. Trên tay anh nghịch chiếc bật lửa, vỏ kim loại lật qua lật lại giữa các ngón tay. Đôi lúc bật lửa phát ra tiếng “tách” rất khẽ, cảm giác như có chiếc lông vũ mềm mại cọ qua vành tai cô.
Chẳng mấy chốc món ăn đã được dọn đủ.
Câu chuyện của đám con trai tùy tiện lan man, không biết nói tới đâu, A Thái đột nhiên hỏi: “Ôn Nùng, bây giờ cô đang làm việc ở đâu vậy?”
Ôn Nùng ngẩng đầu, nuốt thức ăn trong miệng xuống: “Tôi vẫn đang đi học.”
“Ra là học cao học à? Trường nào vậy?” Trình Hoắc cũng không biết chuyện này nên thuận miệng hỏi tiếp.
“Đại học Hải Châu.” Ôn Nùng đáp.
“Ồ! Trường nổi tiếng à nha!” Một nam sinh đeo kính ngồi cạnh Chu Tây Lẫm không nhịn được lên tiếng: “Học ngành gì vậy?”
“À… Ngành liên quan văn học thôi.” Ôn Nùng mỉm cười.
“Khoa Văn học của Đại học Hải Châu hả? Giỏi thật đấy!”
Người bình thường luôn có thêm vài phần kính nể với những trường đại học top đầu.
Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Ôn Nùng, ai nấy đều mang theo vẻ tán thưởng.
Đại Tề dùng khuỷu tay huých nhẹ cánh tay Chu Tây Lẫm: “Này, hai người không phải học cùng trường sao? Cô ấy học giỏi dữ vậy à?”
Chu Tây Lẫm đang múc canh Tom Yum vào bát. Anh nghe vậy ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, chỉ thuận miệng đáp: “Không nhớ nữa.”
Rõ ràng đã đoán trước từ lâu, rõ ràng anh chỉ đang nói thật, nhưng trong lòng Ôn Nùng vẫn như bị mũi kim cực mảnh đâm nhẹ.
Cô lặng đi nửa giây rồi nhìn sang Đại Tề, mỉm cười: “Bọn tôi vốn không thân.”
Trên mặt Đại Tề thoáng qua chút ngạc nhiên, bật cười nói: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy con gái vội vàng phủi sạch quan hệ với anh Lẫm nhà tôi như vậy đó.”
Động tác múc canh của Chu Tây Lẫm dường như khựng lại một thoáng, mà cũng có thể là không.
“Gì mà phủi sạch quan hệ chứ? Hai người họ vốn đâu có thân.” Trình Hoắc vội vàng lên tiếng giải thích giúp Ôn Nùng, rồi như nhớ ra điều gì, thuận miệng bổ sung: “Người thân với Chu Tây Lẫm hơn là chị cô ấy, Ô Nam.”
Hai chữ cuối cùng khiến Ôn Nùng cứng đờ, cô cảm thấy máu trong cả người như đang chảy ngược.
Chu Tây Lẫm không phủ nhận cũng chẳng hùa theo, như thể đề tài xoay quanh anh hoàn toàn chẳng liên quan tới anh vậy.
Anh tự nhiên đặt bát canh xuống, tay trái cầm điện thoại lên lướt màn hình một cách hờ hững, tay phải cầm thìa chậm rãi húp từng muỗng uống canh.
“Cái tên này nghe quen ghê.” A Thái nói.
“À, là người lần trước đi ăn đồ nướng cùng bọn mình đó hả? Sau đó còn mua dưa hấu cho đội bọn mình nữa.” Đại Tề mơ hồ có chút ấn tượng.
“Chính là cô ấy.” Đề tài đã mở ra rồi, đây đúng là cơ hội hiếm có để chơi Chu Tây Lẫm một vố. Ánh mắt Trình Hoắc khẽ động, cười nói: “Ô Nam là người phụ nữ ở cạnh Chu Tây Lẫm lâu nhất mà tôi từng thấy đó.”
“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” Giọng Ôn Nùng vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng động tác đứng dậy lại mang theo chút vội vàng khó nhận ra.
Cô cần phải rời khỏi đây một lát.
“Ờ, được được.” Trình Hoắc lập tức đáp.
Ôn Nùng nhìn thẳng phía trước, đi xuyên qua nhà hàng rồi rẽ vào hành lang ánh đèn hơi tối.
Bên cạnh thiếu đi một người, ánh sáng dường như cũng khác hẳn.
Lúc này Chu Tây Lẫm mới dời mắt khỏi điện thoại, hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
“Đi vệ sinh.”
A Thái vừa nhai gỏi đu đủ vừa đáp qua loa.
Chu Tây Lẫm khẽ gật đầu, chậm rãi gắp một miếng tôm, đang định đưa vào miệng thì A Thái lập tức hóng chuyện ghé sát lại: “Anh, chuyện hồi nãy anh Hoắc nói là thật hả?”
“Chuyện gì?” Chu Tây Lẫm hơi khựng lại, rất nhanh đã hiểu cậu ta đang hỏi điều gì, buột miệng: “Mày nghe nó làm khỉ gì.”
Anh vừa nghe loáng thoáng được vài câu, thằng nhóc Trình Hoắc này lắm trò thật. Gì mà lâu nhất? Anh với Ô Nam đã bốn năm không gặp, lần trước chẳng qua tình cờ chạm mặt nên mới liên lạc lại.
Chu Tây Lẫm tiện tay chộp một nắm bánh tôm ném thẳng vào mặt Trình Hoắc: “Sau này bớt tung tin đồn nhảm về ông đây đi.”
Trình Hoắc bị ném tới ngẩn người, nghển cổ phản đối, nhưng Chu Tây Lẫm ngay cả mí mắt cũng lười nâng, ung dung đứng dậy, cầm điện thoại rời đi.
Ôn Nùng mất một lúc mới miễn cưỡng bình ổn được cảm xúc, định quay lại bàn ăn. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh, bước chân cô bỗng khựng lại.
Ánh sáng hành lang lờ mờ, trong không khí còn vương mùi tinh dầu sả chanh nhàn nhạt.
Chu Tây Lẫm đang nghiêng người tựa vào bức tường đối diện, hơi cúi đầu, ngón tay thon dài hờ hững bật mở rồi đóng nắp bật lửa “tách” rồi lại “tách”, âm thanh vang lên đều đều.
Ánh đèn trên trần phủ xuống gương mặt góc cạnh rõ nét của anh. Một nửa chìm trong sáng, một nửa khuất trong bóng tối, thoạt nhìn có chút chán đời.
Gợn sóng mà Ôn Nùng vừa cố đè xuống lập tức lại nổi lên, rồi rất nhanh bị cô cưỡng ép dằn lại.
Cô không để lộ chút khác thường nào, che giấu hết dao động nơi đáy mắt, cũng chẳng nhìn anh, chỉ xem anh như một món đồ trang trí không liên quan trong hành lang, cất bước đi thẳng qua trước mặt.
Ngay khoảnh khắc cô sắp lướt ngang qua anh, tiếng “tách” ngừng lại.
“Ôn Nùng.”
Giọng Chu Tây Lẫm vang lên, mang theo chút khàn lười biếng như vừa mới ngủ dậy.
Ôn Nùng dừng chân, quay người lại, ánh mắt bình tĩnh rơi lên mặt anh.
Chu Tây Lẫm ngẩng đầu, ánh nhìn trực tiếp đâm thẳng vào đáy mắt cô, anh im lặng hồi lâu, sau đó cong môi cười nói: “Ăn mặc thế này là cố tình cho Trình Hoắc ngắm à?”
Ôn Nùng nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh chưa từng chạm vào cô, chưa một lần nào.
Nhưng ánh mắt ấy đã chạm qua cô vô số lần, như thể sớm nhìn thấu cô từ trong ra ngoài.
Chu Tây Lẫm đợi rất lâu, cuối cùng chỉ nhận lại một khoảng im lặng.
Ánh mắt anh dần trở nên sâu thẳm, anh động chân, đi về phía cô.
Ôn Nùng không nhúc nhích, đứng yên chờ anh tới gần.
Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa mét, anh dừng lại, cụp mắt nhìn cô. Thấy cô vẫn chẳng có phản ứng gì, anh l**m môi cười khẽ, hơi nghiêng đầu. Giây tiếp theo, không hề báo trước, anh lại ép sát thêm một bước.
Khoảng cách đột ngột bị kéo gần, giữa hai người chỉ còn cách đúng một nắm tay.
Hơi thở và hơi thở mạnh mẽ trên người anh lập tức bao phủ lấy cô, tạo thành áp lực vô hình, nhưng cô vẫn không hề động đậy.
Ánh mắt anh trầm xuống, không chút chần chừ, mũi giày anh tì lên mũi giày cô, cho đến khi lồng ngực rắn chắc của anh chạm vào mái tóc xoăn mềm mại đang buông trước ngực cô, mấy sợi tóc bị ép có hơi biến dạng.
Cô vẫn không có ý định lùi lại hay ngăn cản anh.
Đầu ngón tay cô âm thầm siết chặt trong lòng bàn tay, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn cố chấp nhìn thẳng anh.
Anh nhìn lại, không nhường nửa phần.
Không chỉ ánh mắt, còn cả động tác dưới chân.
Anh vẫn tiếp tục ép tới.
Cơ thể mảnh mai của cô cuối cùng cũng khó mà chống đỡ nổi, trọng tâm thoáng chốc lệch đi.
Ngay lúc lưng cô sắp va vào bức tường lạnh phía sau, một đôi tay ấm nóng bỗng siết lấy eo cô.
Sức lực từ lòng bàn tay xuyên qua lớp váy mỏng, mang theo sự mạnh mẽ không cho phép từ chối, mạnh mẽ kéo cô trở về.
“Má nó thật chứ.” Trong cổ họng Chu Tây Lẫm bật ra một tiếng chửi khẽ, bàn tay đang giữ eo cô từ từ buông ra: “Cứng đầu thật.”
Ánh mắt anh khóa chặt lấy cô, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào trên gương mặt ấy.
Anh khẽ bật cười: “Đấu với tôi vui lắm à?”
Ôn Nùng có thể cảm nhận được hơi thở anh lướt qua phần tóc mái trước trán mình có hơi ngứa, cuối cùng cô hơi nghiêng ánh mắt đi, nhưng chỉ một giây sau, gương mặt góc cạnh rõ nét của Chu Tây Lẫm đã lần nữa mạnh mẽ chen vào tầm nhìn cô.
“Sao không nhìn nữa?” Anh hơi nghiêng người theo hướng cô tránh né, tiến sát tới gần đồng tử của cô: “Tiếp đi.”
“Chu Tây Lẫm.” Lần đầu tiên cô gọi đầy đủ tên anh, giọng nói không lớn, vẫn mềm mại dịu dàng như thường ngày: “Cậu đừng bắt nạt tôi.”
“Tôi? Bắt nạt cậu?”
Chu Tây Lẫm như vừa nghe được chuyện nực cười nhất đời mình.
Sự hờ hững nơi đáy mắt anh thoáng đông cứng, rồi ngay sau đó bị ý cười hứng thú sâu hơn thay thế.
“Mẹ nó chứ.” Anh gần như bật cười tự giễu: “Lần trước thì bảo tôi trêu cậu, lần này lại bảo tôi bắt nạt cậu. Sao cái gì cũng đổ lên đầu tôi hết vậy?”
Ôn Nùng cụp mắt, hàng mi dày rũ xuống, đổ bóng nhỏ dưới mí mắt.
Cô lại không nói gì nữa.
Dáng vẻ ấy nhìn kiểu nào cũng giống thật sự bị anh bắt nạt.
Trong lòng Chu Tây Lẫm vô cớ dâng lên một cơn bực bội. Anh tức tới bật cười: “Rốt cuộc là ai bắt nạt ai hả?”
Mấy chữ cuối gần như nghiến ra khỏi kẽ răng.
Nhưng anh vừa dứt lời, Ôn Nùng đã chậm rãi ngẩng mắt lên.
Ánh nhìn cô vẫn nhàn nhạt như thường lệ, chỉ là mơ hồ phủ một tầng sương mỏng, khiến anh bỗng khựng lại… Nhìn thế nào cũng cảm thấy như vừa bị mắng.
Trong lúc suy nghĩ còn đang bị kéo căng, cô bỗng lên tiếng: “Tôi ăn mặc là để cho chính mình ngắm.”
Nói xong, cô nghiêng người rời đi.
Lần này Chu Tây Lẫm không ngăn cô nữa.
Cô đi rất chậm, rất thong thả, bóng lưng dần xa.
Ngay lúc sắp rẽ khỏi hành lang, cô giơ tay nhẹ nhàng vuốt sợi dây đỏ đối diện chiếc chuông nhỏ trên cổ tay mình, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cho đến khi bóng cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, vẻ đùa cợt trong mắt anh cũng tan sạch, chỉ còn sót lại một tia dò xét cực nhạt.
Nắp bật lửa trong tay anh bị bật mở rồi đóng lại liên tục, ngọn lửa nhảy múa giữa những đầu ngón tay anh.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Ôn Nùng: Không nhớ nổi mặt chị nữa đúng không? Được thôi, lần này chị sẽ khắc thẳng vào đầu cậu luôn.
Ôn Nùng: Chu Tây Lẫm, cậu đừng bắt nạt tôi.
Chu Tây Lẫm: Rõ ràng là cậu bắt nạt tôi thì có!
Ôn Nùng: Thế thì sao nào, cậu làm gì được tôi?
*
Cy: 🥥🥥🥥🥥🥥 =))))))