Đèn cảm ứng ngoài hành lang bật sáng theo tiếng bước chân gấp gáp của Ôn Nùng.
Vừa đặt chân lên tầng hai, cô đã không kịp chờ mà lấy điện thoại ra. Ánh sáng màn hình hắt lên đôi má còn hơi ửng đỏ.
Mở Wechat, nhìn thấy avatar xanh Klein nổi bật kia, đầu ngón tay cô lơ lửng trên ảnh đại diện của anh, tim đập nhanh đến lạ.
Cô hít sâu một hơi rồi tắt màn hình.
Hành lang lần nữa chìm vào bóng tối lờ mờ.
Cô bước nhanh vào nhà, ngả người xuống giường. Mười phút sau, khi cảm xúc đã bình ổn đôi chút, cô mới bật lại điện thoại, đầu ngón tay khẽ chạm lên màn hình, mở Wechat của anh lần nữa.
Ảnh đại diện của anh là một màu xanh Klein thuần khiết.
Tên Wechat là Blue Hour.
Còn dòng trạng thái vẫn là: “Hoa nơi Tây viện đã tàn, chỉ còn khí lạnh lưu ngàn vạn năm.”
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu trong đáy mắt cô, soi rõ những gợn sóng li ti nơi đáy mắt ấy.
*
Sau khi kết bạn Wechat, Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm nhiều ngày liền không hề liên lạc.
Ngược lại, cái tên Trình Hoắc lại thường xuyên hiện lên. Khi thì chia sẻ một bài hát, khi thì nhắn “đang làm gì thế”, thỉnh thoảng còn hẹn cô ra ngoài ăn cơm, nhưng lần nào Ôn Nùng cũng khách sáo từ chối.
Vài hôm trước cô nhận được thư mời viết bài từ một tạp chí văn học. Thời gian gấp, khối lượng lớn, sắp đến hạn nộp mà cô vẫn chưa viết xong, gần đây toàn bộ tâm trí đều dồn vào việc này, không còn sức để để ý chuyện khác.
Cho đến hôm đó.
Ba giờ sáng, Ôn Nùng cuối cùng cũng gõ xuống dấu chấm cuối cùng trong văn bản. Khoảnh khắc ấy, cảm giác như bao nhiêu vất vả nhiều ngày qua được giải thoát. Cô ngả người ra lưng ghế, mặc cho cơn mệt mỏi từ từ lan khắp cơ thể, lúc này điện thoại chợt sáng lên.
Là tin nhắn Wechat.
Cô tiện tay mở ra, nhưng hơi thở khẽ khựng lại, cái tên Chu Tây Lẫm lặng lẽ nằm trên đầu thanh thông báo.
Cô thoáng nghi hoặc, ấn vào xem, chỉ có một tấm ảnh.
Mặt biển xám đen, vầng trăng tròn treo thấp giữa trời, ánh sáng bạc vỡ vụn trên từng đợt sóng cuồn cuộn, vừa cô đơn vừa cuộn trào dữ dội.
Đầu ngón tay cô lơ lửng trên màn hình, nâng lên rồi lại hạ xuống, rất lâu sau mới gõ được: [?]
Gần như cùng lúc, yêu cầu gọi thoại bật lên.
Tim Ôn Nùng hụt mất một nhịp, không kịp chuẩn bị, suýt nữa làm rơi cả điện thoại.
Cô khẽ điều chỉnh nhịp thở rồi mới bắt máy.
“Alo?” Giọng anh truyền qua sóng điện thoại, là chất giọng khàn hơi lợn cợn của người hút thuốc, phía sau còn lẫn tiếng sóng biển mơ hồ.
“Ừm.” Cô đáp.
“Đang làm gì thế?” Anh hỏi, giọng điệu tùy ý.
“Chuẩn bị ngủ.” Giọng cô rất khẽ.
Bên kia dường như bật ra tiếng cười trầm thấp, hơi thở lướt qua microphone, ngứa ngáy như có như không: “Nằm trên giường rồi à?”
Câu nói vốn rất bình thường, nhưng qua chất giọng khàn khàn pha ý cười của anh, lại vô cớ nhuốm vài phần thân mật mập mờ.
Cổ họng Ôn Nùng khẽ siết lại, ngừng hai giây mới đáp: “Ừm.”
Đầu dây bên kia rơi vào yên lặng, chỉ còn tiếng sóng biển kéo dài như một nhịp hô hấp chậm rãi.
Cô cầm điện thoại, nghe rõ cả tiếng máu mình đang chảy trong cơ thể. Cô chờ rất lâu, mới thử mở miệng nói: “Tôi cúp nhé?”
Anh bật ra một tiếng cười khẽ như bị chọc tức đến mức buồn cười: “Có qua có lại mới phải phép chứ. Sao cậu không hỏi tôi đang làm gì?”
Cô lại im lặng.
Anh thật sự đợi cô rất lâu, phát hiện đầu dây bên kia hoàn toàn không có ý định lên tiếng, mới nói: “Mẹ nó…”
Anh khẽ chửi tục một tiếng, rồi tự mình trả lời: “Vừa lênh đênh ngoài biển, đang trên đường quay về.”
Ôn Nùng không hiểu vì sao anh lại báo cáo hành trình của mình như thế, nhưng cô biết mình không được để lộ bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào.
Thế nên cô ngừng một chút rồi mới đáp: “À.”
Lại là một khoảng im lặng.
Chu Tây Lẫm cầm điện thoại, ánh mắt vô thức lướt qua Trình Hoắc trong khoang thuyền đang tranh đồ ăn với Đại Tề, nhớ đến một vụ cá cược nhảm nhí nào đó.
Anh khẽ cong môi, tự giễu vài phần.
Từ trước đến nay đều là phụ nữ chủ động áp sát anh, đến cả ngón tay anh còn lười động. Anh biết theo đuổi con gái kiểu gì chứ?
Xem ra cuộc điện thoại này đúng là thừa thãi.
Anh nhả ra một làn khói thuốc dài.
Thôi vậy.
Đúng lúc anh định cúp máy.
“Cậu…” Giọng cô lại nhanh hơn động tác của anh một bước: “Khi nào cậu rảnh?”
“Hả?” Anh hơi bất ngờ, nhướng mày.
“Vòng tay của tôi vẫn còn ở chỗ cậu.” Cô nói.
Chu Tây Lẫm khựng lại một giây, sau đó bật cười trầm thấp, lồng ngực phập phồng theo sóng điện thoại truyền tới: “Được.”
Anh trả lời dứt khoát: “Chiều mai hai giờ, đến nhà tôi lấy.”
“…”
Ôn Nùng còn chưa kịp nói thêm gì thì trong điện thoại vang lên tiếng tút báo cuộc gọi đã kết thúc.
Cô đưa điện thoại xuống khỏi tai, nhìn thấy cuộc gọi đã ngắt, ánh mắt cô chậm rãi dời lên tấm ảnh kia.
Ánh trăng thật đẹp. Cô mở ảnh ra, nhấn giữ rồi lưu lại.
Vốn nghĩ sau nhiều ngày thức đêm chạy bản thảo, tối nay sẽ ngủ rất ngon, nhưng cuối cùng Ôn Nùng lại mất ngủ đến tận sáng.
Quầng mắt hiện lên một lớp xám nhạt, cô phải dùng kem nền che rất lâu mới giấu được.
Trang điểm xong, Ôn Nùng liền ra ngoài.
Hai giờ chiều, cô đúng giờ đứng trước một cánh cửa nào đó.
Ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu xiên qua hành lang, in hình bóng rõ nét của cô lên bức tường sạch sẽ.
Cô hít sâu một hơi, đầu ngón tay vô thức chỉnh lại lọn tóc buông xuống bên má, sau đó mới giơ tay nhấn chuông cửa.
Tiếng chuông vang vọng trong hành lang, ngắn ngủi mà như kéo dài vô tận.
Khoảng mười mấy giây sau, bên trong mới truyền ra tiếng dép lê kéo trên sàn. Rất nhanh sau đó, “cạch” một tiếng, cửa mở ra.
Chu Tây Lẫm đứng sau cánh cửa, thân hình cao lớn gần như che kín toàn bộ ánh sáng ngoài hành lang.
Rõ ràng anh vừa mới từ trên giường bò dậy, mái tóc đen dựng đứng lộn xộn như gai nhím, trên người mặc áo ngủ cổ tròn màu xám đậm. Cổ áo mở tùy tiện, để lộ đường xương quai xanh sắc nét cùng một phần lồng ngực săn chắc.
Ánh mắt Ôn Nùng lướt thật nhanh qua phần cổ áo đang hé mở của anh rồi lập tức cụp xuống, dừng lại trên một khoảng sàn bóng loáng dưới chân anh.
Giọng anh khàn khàn: “Vào đi.”
Ôn Nùng chần chừ hai giây mới như tìm lại được đôi chân của mình, nhẹ nhàng bước vào lãnh địa có phần xa lạ ấy.
Ngay khoảnh khắc bước qua cửa, một mùi hương lạnh mát pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt ập tới, rất giống mùi hương trên người Chu Tây Lẫm.
Phong cách căn nhà của anh cũng chẳng khác mấy so với tưởng tượng của cô. Phòng khách rộng đến trống trải, tường mang gam trắng lạnh, sàn nhà là màu xám trầm, đồ nội thất ít đến đáng thương.
Nổi bật nhất trong cả căn nhà là bức tường đối diện cửa sổ được cải tạo thành một bể cá khổng lồ, bên trong chứa thứ nước xanh thẳm, nhưng lại không hề có lấy một con cá nào.
Dưới ánh mặt trời, mặt sàn phản chiếu những vệt sóng nước lấp lánh lay động.
Ôn Nùng đứng ở rìa huyền quan*, không bước thêm vào nữa.
[*Huyền quan là khoảng không gian đệm giữa cửa chính và khu vực sinh hoạt bên trong nhà]
Chu Tây Lẫm lững thững vài bước đến trước sofa, cả người ngã xuống. Đôi chân dài duỗi ra, gác lên chiếc bàn trà màu đen.
Ôn Nùng nhìn thấy trên bàn đặt một chiếc gạt tàn phong cách wabi-sabi* cùng tông màu, đầu lọc thuốc lá bên trong đã đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.
[*Phong cách wabi-sabi là một triết lý và thẩm mỹ truyền thống của Nhật Bản, bắt nguồn từ Thiền tông. Nó tôn vinh vẻ đẹp của sự không hoàn hảo, vô thường, và những gì mộc mạc, tự nhiên.]
Chu Tây Lẫm tiện tay cầm bao thuốc, thuần thục lấy ra một điếu ngậm lên môi. Chiếc bật lửa bị anh xoay trong tay, ánh mắt anh quét về phía cô, cằm khẽ hất sang chiếc sofa đơn bên cạnh.
“Ngồi đi.”
Ôn Nùng vốn còn đang do dự có nên thay giày hay không, thấy vậy cũng không làm bộ khách sáo nữa, trực tiếp ngồi xuống.
Ngay lúc cô vừa ngồi xuống, Chu Tây Lẫm liền bỏ chân đang gác trên bàn xuống, cầm gạt tàn rồi đi vào nhà vệ sinh.
Tiếng nước mơ hồ vang lên.
Một lát sau, khi anh xuất hiện lần nữa, cả người đều mang theo hơi nước mát lạnh, vẻ ngái ngủ trên mặt cũng đã biến mất.
Chiếc gạt tàn trong tay anh giờ sạch trơn, anh tiện tay đặt lại chỗ cũ, rồi như bị rút hết xương cốt, lần nữa ngả người vào sofa.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lặng lẽ lướt qua Ôn Nùng.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo mỏng màu kaki với chất vải mềm mại, bên dưới là quần màu trắng ngà. Cả người giống hệt một ly cacao sữa nóng trong buổi chiều đầu thu, mang theo cảm giác ấm áp dễ chịu.
“Muốn uống gì không?” Anh thuận miệng hỏi.
Ôn Nùng khẽ lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn.”
“À quên mất.” Anh như vừa nhớ ra điều gì, bật cười một tiếng: “Ở đây chỉ có rượu, không có nước.”
Ánh mắt anh liếc về phía bức tường chứa tủ rượu trong suốt ở phòng ăn.
Tầm mắt Ôn Nùng cũng theo đó dừng lại trên vô số chai rượu xếp kín bên trong.
Cô chẳng hề bất ngờ với câu nói ấy.
Căn nhà này đắt đỏ nhưng lạnh lẽo, không có chút hơi thở sinh hoạt nào, có lẽ bình thường anh cũng rất hiếm khi nấu nướng. Nơi đây chỉ có thể gọi là “phòng”, chứ không phải “nhà”.
Ôn Nùng ngước mắt, ánh nhìn trong trẻo hướng về phía anh: “Tôi chỉ đến lấy vòng tay thôi.”
Chu Tây Lẫm không đáp. Anh chỉ cầm lại điếu thuốc chưa châm lửa, ngậm lên môi lần nữa, hơi nghiêng đầu, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, cùng chút hứng thú khó gọi tên.
Ôn Nùng nhìn thẳng vào mắt anh, giống như rất nhiều lần trước đây.
Chu Tây Lẫm thầm bật cười khẩy trong lòng.
Đột nhiên anh đứng dậy, đi đến chiếc tủ thấp phía sau sofa, kéo mở ngăn kéo. Khi quay người lại, chiếc vòng quen thuộc đang lỏng lẻo treo nơi đầu ngón tay anh.
Anh đưa tay về phía cô.
Trong lòng Ôn Nùng khẽ dao động, cô ổn định lại cảm xúc rồi mới đứng dậy, bước đến gần anh một bước, đưa tay ra: “Cảm ơn.”
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô sắp chạm đến sợi dây đỏ kia, Chu Tây Lẫm lại thu tay về, giơ cao lên.
Dây đỏ quấn quanh những khớp ngón tay rõ nét của anh, vài chiếc chuông bạc theo động tác lay động phát ra tiếng leng keng khe khẽ.
Tay Ôn Nùng khựng lại giữa không trung.
Ánh mắt cô men theo sợi dây đỏ đang rủ xuống, dừng trên đường gân cổ tay căng chặt của anh, rồi lướt qua cẳng tay nổi gân mạnh mẽ, cuối cùng đâm thẳng vào ánh mắt đang nhìn xuống của anh.
Khóe môi anh mang theo ý cười như có như không, nhưng ánh mắt lại sắc bén, mang theo cảm giác áp bức hoang dại.
Giống như đang nói: Muốn lấy à? Muốn thì tự mình lấy đi.
Tim Ôn Nùng va đập dữ dội trong lồng ngực.
Máu dồn hết lên vành tai, nóng đến phát run, kéo theo cả nửa bên mặt cũng đỏ bừng, may mà hôm nay cô để tóc xõa.
Cô hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc đang cuộn trào, lần nữa giơ tay về phía sợi dây đỏ đang lơ lửng giữa không trung.
Theo động tác của cô, một mùi hương rất nhạt, rất thanh thoát chậm rãi lan tới, giống hệt hương hoa dành dành vừa mới nở.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm tối đi đôi chút.
Ôn Nùng không nhận ra sự thay đổi rất nhỏ ấy. Chiều cao của cô vốn đã được xem là nổi bật giữa các cô gái, nhưng đứng trước mặt anh lúc này lại giống một con chim non. Muốn với tới tay anh, cô buộc phải cố gắng vươn dài cánh tay, cơ thể hơi nghiêng về phía trước.
Vẫn còn thiếu một đoạn.
Cô mím môi, kiễng chân lên, cả người kéo căng thành một đường cong hướng lên trên.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô sắp chạm được vòng tay lần nữa, cổ tay Chu Tây Lẫm đột nhiên lại nâng cao thêm.
Ngón tay đang đưa ra của Ôn Nùng không kịp thu lại, lập tức cọ qua mép bàn tay anh.
Tay anh rất lớn, khớp xương rắn rỏi và thon dài, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, mang theo nhiệt độ và sức mạnh rất nam tính, còn ngón tay cô thì mảnh khảnh, trắng trẻo, hơi lạnh.
Hai loại xúc cảm hoàn toàn khác biệt va chạm vào nhau trong chớp mắt ấy.
Ôn Nùng như bị bỏng, lập tức rút tay về, đầu ngón tay vô thức co lại. Cảm giác còn sót lại quá mức rõ ràng, khiến cô gần như muốn bỏ chạy.
Cảm giác bị trêu chọc quen thuộc ấy khiến cô nhớ đến ngày hôm đó ở tiệm hoa.
Cô vụng về như vậy, còn anh chỉ đứng đó, vững vàng bất động như núi.
Cô thậm chí có thể tưởng tượng được ngày thường anh đối xử với những cô gái khác ra sao, lại dùng cách nào khiến người ta đỏ mặt tim đập loạn nhịp.
Cô căng thẳng đến mức gần như nghẹt thở, đầu óc hỗn loạn vô cùng, nhưng vô số suy nghĩ lại ào tới như sóng lớn. Cô chỉ do dự một thoáng, sau đó lại kiễng chân lần nữa, cố sức vươn tay cao hơn, đầu ngón tay căng thẳng đến mức thẳng tắp.
Ngay khoảnh khắc ấy cổ tay Chu Tây Lẫm bất ngờ hạ xuống, những ngón tay anh chuẩn xác xuyên qua khe hở giữa năm ngón tay đang mở ra của cô, rồi mạnh mẽ siết lại.
Mười ngón tay đan chặt.
Hô hấp Ôn Nùng lập tức ngưng động, cú chấn động quá lớn khiến đầu óc cô trống rỗng hoàn toàn.
Cô cảm nhận được Chu Tây Lẫm dồn toàn bộ sức lực vào bàn tay đang siết chặt kia, cổ tay anh dùng sức, đồng thời bất ngờ ép sát về phía trước. Một động tác xoay người gọn gàng, cô còn chưa kịp phản ứng thì lưng đã đập vào thành bể cá cứng cáp.
Cảm giác lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng thấm vào da thịt, mà trước mặt cô lại là hơi thở nóng rực đầy tính xâm lấn của anh.
Đầu óc Ôn Nùng vẫn trắng xóa, như cuộn phim bị ánh sáng mạnh quét ngang.
Cô theo bản năng, ngẩng đầu hỏi anh: “Cậu muốn làm gì?”
Chu Tây Lẫm khẽ cười một tiếng, hơi thở trầm thấp lướt qua tóc mái cô, mang theo vài phần trêu chọc lười nhác: “Trả vòng tay cho cậu mà.”
Vừa dứt lời, ngón tay cái anh khẽ động, đầu ngón tay móc lấy sợi dây đỏ của chiếc vòng, chậm rãi nâng lên, sau đó anh co ngón trỏ và ngón giữa lại, khéo léo phối hợp giữa đầu ngón tay và khớp ngón, từng chút từng chút đẩy vòng dây đỏ từ gốc ngón tay ra ngoài.
Sợi dây đỏ cọ qua da đầu ngón tay anh, lướt qua những khớp xương hơi nhô lên, chuông bạc khe khẽ rung vang.
Cuối cùng, nó ổn định trượt sang những ngón tay của cô.
Trong suốt quá trình ấy, mười ngón tay của hai người vẫn đan chặt.
Ôn Nùng biết lẽ ra mình phải có phản ứng gì đó, nhưng cô hoàn toàn ngây dại rồi.
Chu Tây Lẫm từ đầu đến cuối đều nhìn cô.
Mí mắt anh hơi rủ xuống, dưới bọng mắt còn đọng lại chút uể oải nhàn nhạt, cả người toát ra hormone nam tính mãnh liệt, lười biếng mà đầy áp bức.
Giống như một con thú vừa tỉnh giấc.
Sau đó, trong sự im lặng của cô, anh từng chút từng chút một, cực kỳ chậm rãi buông lỏng những ngón tay đang siết chặt cô ra, sau đó lùi về sau ba bước, tiếp tục nhìn cô.
Tay Ôn Nùng buông thõng xuống, mạch đập nơi cổ tay lại từng nhịp từng nhịp gõ mạnh lên những dây thần kinh mong manh của cô.
Cô chậm rãi siết chặt ngón tay, xoay người rời đi.
Không nói cảm ơn.
Chu Tây Lẫm khẽ nhếch môi, tựa người vào bể cá, nhìn theo bóng lưng cô rời khỏi.
Cánh cửa khép lại, phòng khách rộng lớn lần nữa chìm vào yên lặng.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Ánh mắt anh còn dừng trên cánh cửa thêm ba giây nữa, sau đó mới lười nhác bước tới bàn trà, cầm điện thoại lên.
Chỉ nhìn một cái, đáy mắt đã nổi sóng ngầm cuồn cuộn.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Tây Lẫm đúng kiểu vừa ăn vừa giành, tiện tay còn ôm luôn mang về.
Chủ động dụ dỗ người ta, sao lại không tính là một kiểu bạn trai dẫn dắt khác nghĩa chứ.