Những ngày tháng lớp mười trôi qua nhanh như hạt cát luồng qua kẽ tay.
Lên lớp 11, việc chia ban tự nhiên và xã hội như một dải ngân hà vô hình, tàn nhẫn vạch ra hai quỹ đạo hoàn toàn khác biệt cho mỗi người.
Ôn Nùng chọn ban xã hội, còn Chu Tây Lẫm đương nhiên học ban tự nhiên. Lớp của họ một ở phía đông đài phun nước một ở phía tây, ngăn cách ở giữa là một khu vườn nhỏ và con đường chính lúc nào cũng đông đúc người qua lại. Khoảng cách bỗng chốc bị kéo ra xa, có những khi suốt cả tuần trời Ôn Nùng cũng chẳng chạm mặt cậu lấy một lần.
Cô luôn vô thức tìm kiếm bóng hình quen thuộc ấy giữa biển người qua lại, ở nhà ăn, sân thể dục, rồi cả trên đường đi học hay lúc tan trường… Nhưng phần lớn những lần như vậy đều chỉ nhận lại sự thất vọng.
Cô dần trở nên mong ngóng cậu đột nhiên xuất hiện trước cửa căn hộ, dù chỉ là đến để ngồi chơi game hay cùng nhau ăn một bữa đồ ăn gọi bên ngoài.
Những ngày tháng ấy phần lớn đều phẳng lặng như một mặt hồ không chút gợn sóng, chỉ có ngày cậu xuất hiện mới giống như có một viên sỏi bị ném vào, làm gợn lên những vòng sóng lăn tăn xao động, khiến cô cảm thấy cả tuần lễ đó bỗng có thêm động lực để mong chờ.
Tối hôm đó, khi cô làm xong hết bài tập về nhà thì đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.
Cô dụi đôi mắt mỏi nhừ, thấy bạn ngồi bàn trên là Trần Thần gửi tin nhắn đến: [Tớ có vài ý tưởng mới cho đoạn kết của bài văn đó, mai gặp nhé.]
Dạo này Ôn Nùng đang tham gia một cuộc thi viết văn, vừa hay lại chung nhóm với Trần Thần, thế là cô nhắn lại: [Ok.]
Ấn gửi xong, cô ngẩng đầu lên thì thấy cành hoa quế trên bàn học, đó là cành hoa bị gió bão quật gãy cô nhặt về dạo trước, chẳng biết đã âm thầm nở rộ từ bao giờ. Những bông hoa nhỏ li ti như hạt gạo tụm lại một chỗ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
Như có ma xui quỷ khiến, cô rút điện thoại ra, bấm vào địa chỉ email quen thuộc rồi soạn một email mới.
[Hoa quế nở rồi, thơm lắm luôn, không biết cậu có ngửi thấy không, mong là cậu có thể ngửi thấy. WN]
Đây có lẽ là bức thư ngắn nhất, cũng vô vị nhất trong số rất nhiều email cô từng gửi cho cậu, nó giống như một dòng nhật ký ghi lại cảm xúc bộc phát theo bản năng nhiều hơn.
Vừa mới nhấn nút gửi, đầu ngón tay còn chưa kịp rời khỏi màn hình thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói hơi khàn:
“Đang làm gì đấy?”
Ôn Nùng giật bắn người, điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay.
Cô đột ngột quay đầu lại, thấy Chu Tây Lẫm không biết đã đứng trong bóng tối nơi ngưỡng cửa từ bao giờ, đang nhìn mình đăm đăm.
Cậu mở cửa vào nhà từ lúc nào vậy? Cô hoàn toàn không hề hay biết.
Cô cố giữ bình tĩnh, khóa màn hình điện thoại rồi đặt xuống bàn: “Không có gì.” Nhưng nhịp tim vì chột dạ mà đập dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khi ánh mắt đã thích nghi với ánh sáng mờ tối, cô mới nhận ra trên trán cậu có một vết trầy khá rõ, khóe miệng cũng bị rách, còn rỉ máu. Bờ vai áo khoác dính đầy bụi bẩn, cả người cậu toát ra một thứ sát khí và mùi máu tanh nồng như vừa mới đánh nhau xong.
“Cậu sao thế này?” Cô đứng dậy bước đến gần cậu, lo lắng hỏi.
Chu Tây Lẫm đưa tay quệt ngang khóe miệng, đau đến mức “chậc” một tiếng, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ bất cần: “Không sao, đánh nhau với mấy đứa không có mắt thôi.” Cậu liếc nhìn cuốn vở bài tập đang mở sẵn trên bàn học của cô: “Làm xong rồi à?”
“Ừm.” Ôn Nùng gật đầu, đi đến tủ lấy hộp y tế ra: “Cậu bị thương kìa, lại đây xử lý vết thương đã.”
Chu Tây Lẫm định từ chối, nhưng thấy cô đã chuẩn bị sẵn cồn đỏ và tăm bông, cậu đành nghe lời ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn.
Ôn Nùng đứng trước mặt cậu, cẩn thận dùng tăm bông thấm cồn đỏ lau nhẹ lên vết thương nơi trán và khóe miệng cho cậu.
Động tác của cô rất nhẹ nhàng, chỉ sợ làm cậu đau.
Ở khoảng cách gần như vậy, cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát thoang thoảng trên người cậu, pha lẫn một chút mùi máu tanh mờ nhạt. Cậu nhắm hai mắt lại, hàng lông mi dài đổ một bóng râm nhỏ dưới mi mắt, hiếm khi để lộ ra dáng vẻ ngoan ngoãn và mệt mỏi như lúc này.
“Tôi không muốn về nhà ông nội.” Cậu bỗng lên tiếng, giọng trầm thấp: “Để ông bà nhìn thấy lại hỏi han này nọ nữa.”
Cây tăm bông khẽ lướt qua vết thương, cơ thể cậu căng cứng lên.
“Ừm.” Ôn Nùng khẽ đáp một tiếng, định nói “Cậu sợ hai ông bà lo lắng chứ gì”, nhưng rốt cuộc lại không nói ra.
Cô cẩn thận sát trùng vết thương cho cậu rồi dán băng cá nhân lên.
Xử lý xong xuôi, hai người nhất thời rơi vào im lặng.
Đêm đã về khuya, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào chút ánh sáng yếu ớt.
Chu Tây Lẫm đứng dậy, chỉ tay về phía chiếc sofa ngoài phòng khách: “Như cũ nhé, tôi ngủ tạm ở sofa một tối.”
Ôn Nùng nhìn vết thương trên mặt cậu, gật đầu: “Ok.”
Chu Tây Lẫm dường như không ngờ cô lại đồng ý dứt khoát như vậy, cậu ngẩn ra một chút, sau đó khẽ nhếch môi nở một nụ cười có phần ngông nghênh, nhưng vì vết thương ở khóe miệng nên nụ cười ấy trông hơi méo mó: “Yên tâm về tôi thế cơ à?”
Ôn Nùng không đáp lời, chỉ mím môi, cúi đầu.
Cậu bèn đứng thẳng người dậy, nhìn cô, bả vai khẽ run lên vì cười.
Cô bị cậu nhìn đến mức không tự nhiên, liền quay người vào phòng ngủ ôm một chiếc chăn mỏng và gối ra đặt trên sofa.
Chu Tây Lẫm cũng không nói gì thêm, trực tiếp cởi giày rồi nằm xuống, thở hắt ra một hơi dài, giống như cuối cùng cũng tìm được một bến đỗ để có thể thả lỏng bản thân.
Chẳng bao lâu sau, tiếng thở của cậu đã trở nên đều đặn và kéo dài, có vẻ như đã ngủ say.
Ôn Nùng đứng bên cạnh nhìn cậu một lúc, mới rón rén tắt đèn phòng khách rồi quay về phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, cả hai bị đánh thức bởi một chuỗi tiếng gõ cửa có phần dồn dập.
Ôn Nùng vừa dụi mắt vừa bước ra khỏi phòng, thấy Chu Tây Lẫm cũng đang cau mày ngồi dậy từ ghế sofa, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực bội vì bị phá giấc ngủ. Miếng băng cá nhân trên trán cậu đã vểnh lên một góc, mái tóc rối bù xù.
“Ai mà mới sáng sớm đã…” Giọng điệu cậu vô cùng gắt gỏng.
Ôn Nùng đi đến sau cánh cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo, người đứng bên ngoài là Trần Thần, bạn cùng lớp với cô.
Trần Thần là hot boy được cả lớp công nhận, thành tích xuất sắc, tính cách dịu dàng, lại là cán bộ ban xã hội. Dạo này cậu ấy cùng cô tham gia cuộc thi viết văn nên hai người thường xuyên thảo luận bài vở, đôi khi còn tiện đường đi học cùng nhau.
Giờ này thực ra là do cô đã ngủ quên, nên Trần Thần mới lên lầu gọi cô đi học.
Cô vô thức quay đầu lại nhìn Chu Tây Lẫm đang đứng bên sofa với quần áo hơi xộc xệch, chần chừ không biết có nên mở cửa hay không.
“Ai đấy?” Chu Tây Lẫm nhận ra sự ngập ngừng của cô, nheo mắt hỏi.
“Bạn.” Ôn Nùng nghĩ ngợi, nếu cứ ấp úng thì càng dễ bị hiểu lầm, thế là cô đành liều mạng mở cửa.
Trần Thần đứng ngoài cửa trong bộ đồng phục sạch sẽ, nụ cười rạng rỡ: “Ôn Nùng, cậu xong chưa? Hôm nay tụi mình vừa đi vừa bàn về cách sửa đoạn kết…”
Lời nói của cậu ấy mới được một nửa thì đột ngột dừng lại.
Ánh mắt Trần Thần vượt qua bờ vai của Ôn Nùng, nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang từ ghế sofa trong phòng khách đứng dậy, sắc mặt bực vội vì mới ngủ dậy.
Không khí lập tức đông cứng lại.
Nụ cười trên mặt Trần Thần sượng lại, trong ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc và dò xét.
Ánh mắt của Chu Tây Lẫm cũng sắc như dao găm thẳng vào người Trần Thần, đảo qua đảo lại đánh giá cậu ấy, nhìn cao ráo, trông cũng ra gì đấy, nụ cười thật ngứa mắt.
Sắc mặt cậu trầm xuống, một cảm giác cực kỳ khó chịu vì bị xúc phạm bỗng xuất hiện.
Cậu sải vài bước dài đến trước cửa, thẳng tay kéo Ôn Nùng còn đang ngớ người ra phía sau, tự mình chắn ở phía trước. Giọng điệu của cậu vừa lạnh lùng vừa gắt gỏng: “Cậu là ai? Mới sáng ra đã gõ cửa làm gì?”
Trần Thần bị sự thù địch của cậu làm cho ngơ ra, nhưng được nuôi dạy tốt giúp cậu ấy giữ được bình tĩnh. Cậu ấy nhìn sang Ôn Nùng: “Ôn Nùng, chuyện này…”
Ôn Nùng chỉ cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, vội vàng giải thích: “Cậu ấy là bạn tôi, tối qua có chút việc bận nên ở lại chỗ tôi.” Cô thực sự không tìm được từ ngữ nào thích hợp hơn: “Chu Tây Lẫm, đây là Trần Thần, bạn cùng lớp của tôi.”
Chu Tây Lẫm căn bản không thèm để ý đến Trần Thần, ánh mắt sắc lẹm quay sang nhìn Ôn Nùng, giọng nói nén chặt cơn giận thấy rõ: “Sao cậu ta lại biết địa chỉ nhà cậu?”
Ôn Nùng cảm thấy không thoải mái trước giọng điệu hạch hỏi của cậu, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Dạo này bọn tôi đang chuẩn bị cho cuộc thi viết văn, được phân chung một nhóm, thỉnh thoảng có đi học chung và thảo luận hướng viết bài.”
“Thảo luận bài vở mà cần phải biết địa chỉ nhà, cần phải đến tận cửa chặn đường vào sáng sớm thế này à?” Cơn ghen và lửa giận của Chu Tây Lẫm gần như chẳng buồn che giấu. Chính cậu cũng không biết bản thân bị làm sao nữa, chỉ là vừa nhìn thấy một nam sinh khác xuất hiện trước cửa nhà cô với dáng vẻ thân thiết như vậy, ngực cậu liền nghẹn lại, một ngọn lửa vô danh cứ thế bốc lên.
Sắc mặt Ôn Nùng lập tức trắng bệch, cô không ngờ Chu Tây Lẫm lại nghĩ như vậy, lại không nể mặt cô đến thế.
Trần Thần cau mày, giọng điệu cũng lạnh đi: “Tôi và Ôn Nùng là quan hệ bạn bè bình thường. Cậu không cần phải nói chuyện kiểu đó đâu.”
“Quan hệ bạn bè bình thường?” Chu Tây Lẫm cười khẩy, ánh mắt càng thêm lạnh hơn: “Đụ má, tôi nhìn kiểu gì cũng thấy không bình thường!”
“Chu Tây Lẫm.” Ôn Nùng không nhịn được mà cao giọng, trong lời nói mang theo một chút tổn thương: “Cậu nghĩ lệch quá rồi đấy.”
Chu Tây Lẫm nhìn Ôn Nùng vì một đứa con trai khác mà lên tiếng trách móc mình, ngọn lửa trong lòng không những không tắt mà càng thiêu đốt dữ dội hơn, lại còn xen lẫn một nỗi xót xa và đau đớn khó tả.
Cậu lườm Trần Thần một cái, rồi lại nhìn lướt qua Ôn Nùng với vành mắt đã hơi hoen đỏ, bỗng nhiên cảm thấy bản thân đứng ở đây chẳng khác nào một trò hề.
Cậu quay người, vơ lấy chiếc áo khoác của mình trên sofa, ngay cả dây giày cũng chưa buộc hẳn hoi, trực tiếp huých mạnh vào người Trần Thần còn đang chắn ở cửa, đầu cũng không ngoảnh lại mà lao thẳng xuống lầu.
“Chu Tây Lẫm!” Ôn Nùng theo bản năng muốn đuổi theo, nhưng lại vấp phải bậu cửa.
Trần Thần đỡ lấy cô: “Ôn Nùng, cậu không sao chứ? Cậu ta…”
Ôn Nùng lắc đầu, gạt tay cậu ấy ra, nhìn lối cầu thang trống rỗng, đầu óc rối bời thành, vừa ấm ức vừa tức giận, lại vừa có một nỗi hụt hẫng không thể gọi tên.
Chu Tây Lẫm lao xuống cầu thang, ngọn lửa vô danh trong lồng ngực thiêu đốt khiến cậu gần như muốn nổ tung.
Trong đầu cậu không ngừng tua đi tua lại hình ảnh nam sinh tên Trần Thần kia đứng trước cửa nhà Ôn Nùng.
Nực cười thật chứ.
Cậu lang thang trên phố, rồi vô thức bước đến một công viên nhỏ cách căn hộ của Ôn Nùng không xa.
Cậu ngồi xuống ghế đá, hai khuỷu tay chống lên đầu gối.
Tại sao phản ứng lại gay gắt đến vậy? Cậu tự hỏi chính mình.
Trước đây không phải là không có con gái vây quanh cậu, cũng không phải là không có nam sinh khác tiếp cận Ôn Nùng, cùng lắm cậu cũng chỉ thấy phiền phức hoặc nhạt nhẽo, chưa bao giờ mất kiểm soát như ngày hôm nay.
Cậu nhắm mắt lại, nghĩ đến gương mặt của Ôn Nùng.
Lần đầu gặp gỡ, cô rất gầy gò, giống như một bông hoa suy dinh dưỡng.
Nhưng bây giờ cô đã tự chăm sóc bản thân rất tốt, rạng rỡ và xinh đẹp, không còn dáng vẻ nhem nhuốc như thuở ban đầu nữa.
Cô là một người thực sự dịu dàng và bình lặng.
Đối với cậu, cô giống như một bến đỗ bình yên không tiếng động, vào vô số những khoảnh khắc cậu cảm thấy thế giới này thật khốn nạn và vô vị, cô luôn mang đến cho cậu một chút an ủi.
Cậu từng nghĩ họ đều cô độc như nhau.
Sự cô độc này, ngay cả Trình Hoắc hay Trương Thanh cũng không cách nào thấu hiểu được.
Cho nên dù giữa họ chưa từng thổ lộ cõi lòng, nhưng cậu cứ ngỡ họ sẽ luôn ở bên cạnh nhau.
Không có người thứ ba nào có thể chen chân vào được.
Thế nhưng hiện tại, bên cạnh Ôn Nùng đã xuất hiện Trần Thần.
Một nam sinh trông có vẻ rạng rỡ, ưu tú, lại có chung chủ đề để nói chuyện với cô. Họ sẽ cùng nhau đi học, tan trường, cùng thảo luận về bài văn mà cô yêu thích. Còn Chu Tây Lẫm cậu thì sao? Một kẻ chỉ biết đánh nhau, trốn học, tính khí tồi tệ, đến cả tương lai cũng mờ mịt, ngoại trừ việc dùng vài phương thức thô bạo để kéo cô ra khỏi vũng bùn, cậu còn có thể cho cô được gì nữa?
Cậu bỗng nhiên cười khẩy một tiếng.
Rất nhiều chuyện, trước đây không có cơ hội để nghĩ sâu xa, nay có cơ hội rồi, lại nghĩ đến mức khiến đầu óc đau nhức.
Chu Tây Lẫm ngồi thẫn thờ ở công viên suốt cả một ngày trời, mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống, màn đêm dần dày đặc. Cái bụng trống rỗng nhắc nhở cậu, khi định đi tìm cái gì đó để ăn, cậu mới phát hiện ra điện thoại của mình vẫn còn để ở nhà Ôn Nùng.
Dường như bỗng chốc lại có được một cái cớ.
Cậu quay trở lại căn hộ của cô.
Cậu tự nói với bản thân rằng mình chỉ là quay lại lấy chiếc điện thoại bỏ quên mà thôi.
Giờ này là thời gian học buổi tối.
Cậu nhanh chân bước lên lầu, bấm mật mã mở khóa cửa, bên trong quả nhiên vắng lặng không một bóng người.
Cậu bật đèn lên, bước vào trong.
Nhưng cậu lại không đi tìm chiếc điện thoại bị rơi của mình trước.
Thay vào đó, giống như một kẻ trộm hèn hạ đang rình mò, cậu bước vào phòng ngủ của Ôn Nùng.
Phòng ngủ của cô giản dị và ngăn nắp, không có quá nhiều đồ trang trí, trên bàn học xếp rất nhiều sách, góc ngoài cùng có một chiếc bình hoa màu tím, bên trong cắm một cành hoa quế.
Cậu ngửi thấy hương hoa quế ngập tràn khắp căn phòng.
Bỗng nhiên, ánh mắt cậu khựng lại.
Cậu nhìn thấy chiếc điện thoại trên bàn.
Điện thoại của cô.
Như có ma xui quỷ khiến, cậu bước tới cầm điện thoại lên. Mật khẩu của cô cậu từng vô tình nhìn thấy cô nhập một lần, thế là cậu nhanh chóng mở được khóa.
Để rồi sau đó, cả người cậu sững sờ tại chỗ.
Hành động này của cậu là sai trái, nhưng rất nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, cậu đều cho rằng sự hèn hạ của bản thân đã cứu rỗi cậu một lần duy nhất trong đời.
Trên màn hình sáng rực, hiện rõ giao diện của một địa chỉ email.
Trên cùng dòng hộp thư đã gửi là một email vừa được gửi đi vào tối hôm qua, ở dòng người nhận hiển thị chính là tên của cậu, nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng chữ ngắn ngủi: [Hoa quế nở rồi, thơm lắm luôn, không biết cậu có ngửi thấy không, mong là cậu có thể ngửi thấy. WN]
Con ngươi của Chu Tây Lẫm đột ngột co rút, hơi thở lập tức nghẹn ứ, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Tất cả những suy nghĩ ngổn ngang, tất cả những lửa giận, tất cả những cơn ghen tuông hờn dỗi, vào khoảnh khắc này đều tan tành mây khói.
Cậu bàng hoàng ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, vầng trăng kia vừa mới nhô lên khỏi ngọn cây.