Sáng sớm ngày hôm sau, ánh nắng ban mai lọt qua khe hở của rèm cửa, khẽ khàng đặt chân vào phòng khách.
Ôn Nùng là người tỉnh dậy trước.
Cô bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Chu Tây Lẫm vẫn đang cuộn tròn người ngủ trên ghế sofa, lọn tóc đen trước trán khẽ rủ xuống, rũ bỏ hoàn toàn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày, hiện ra vài phần dịu dàng hiếm thấy.
Cô nhẹ chân nhẹ tay bước vào nhà bếp.
Nguyên liệu trong tủ lạnh không nhiều, nhưng cô vẫn cố gắng tận dụng hết mức để chiên trứng ốp la, nướng bánh mì và hâm nóng sữa tươi.
Mùi thơm của thức ăn dần dần lan tỏa khắp không gian.
Chu Tây Lẫm bị đánh thức bởi chính mùi hương ấm áp này.
Cậu dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ rồi ngồi dậy, ngơ ngác nhìn về phía nhà bếp. Khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng đang bận rộn thắt tạp dề của Ôn Nùng, cậu khựng người lại trong giây lát.
Ký ức ùa về, nghĩ đến chuyến ghé thăm đột ngột của bố tối hôm qua cùng những lời lẽ đầy sát thương kia, rồi cả sự che chở sau đó của ông bà nội, ánh mắt cậu chợt tối sầm lại. Nhưng rất nhanh, sự âm u ấy đã bị làn hương ấm áp lan tỏa từ nhà bếp làm cho vơi bớt vài phần.
Cậu đứng dậy bước tới, tựa người vào khung cửa bếp.
Ôn Nùng vừa vặn bưng đĩa thức ăn quay người lại, nhìn thấy cậu, cô khẽ mỉm cười: “Thức rồi à? Ăn sáng thôi.”
Một câu nói vô cùng bình thường, nhưng Chu Tây Lẫm lại cảm thấy thật sinh động.
Chính vì bình thường nên mới đặc biệt sinh động.
Lúc ăn cơm, không gian trên bàn ăn rất yên tĩnh, chỉ có tiếng va chạm khẽ khàng của bát đĩa. Hai người im lặng dùng bữa sáng, mãi một lúc lâu sau, Chu Tây Lẫm mới bất ngờ lên tiếng: “Sao cậu chẳng hỏi gì thế, về chuyện của tôi với bố tôi, tại sao lại thành ra nông nỗi này?”
Ôn Nùng đặt ly sữa xuống, ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt trong vắt và bình lặng: “Đó là chuyện giữa cậu và bố cậu. Nếu có một ngày cậu muốn kể cho tôi nghe, thì cậu sẽ tự nói thôi, còn nếu cậu không muốn nói thì tôi sẽ không hỏi.” Cô dừng lại một chút, giọng nói càng nhẹ hơn: “Nhưng tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”
Bàn tay đang cầm đũa của Chu Tây Lẫm khựng lại.
Cậu ngước mắt lên, cánh mắt chạm phải ánh mắt của Ôn Nùng.
Từ lúc nào không biết, đôi mắt vốn luôn mang theo sự đề phòng của cô, mỗi khi nhìn về phía cậu, dường như luôn có một thứ gì đó đang khẽ lay động.
Hình như là ánh sáng.
Chu Tây Lẫm không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm, nhưng động tác rõ ràng đã chậm đi rất nhiều.
…
Thời gian lặng lẽ trôi tới tháng năm.
Sau khi kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động khép lại và trường học khai giảng trở lại, trong trường xôn xao một tin đồn – Ô Nam, nữ sinh có thành tích xếp hạng khá tốt trong khối đã bị bắt quả tang về việc quay cóp, gian lận nhiều lần trong các kỳ thi trước đó. Tính chất vụ việc vô cùng nghiêm trọng nên cô ta đã bị nhà trường trực tiếp khuyên thôi học.
Cuộc sống học tập vốn tẻ nhạt vô vị, thế nên một khi sự việc này xảy ra, tin tức lập tức như mọc thêm cánh mà lan truyền khắp trường. Tuy nhiên, sự việc không nhận được quá nhiều sự đồng cảm, ngược lại phần lớn chỉ là những tiếng thở dài ngao ngán và những lời bàn tán kiểu “quả nhiên là thế”.
Không lâu sau đó lại có tin tức truyền đến, nói rằng cả gia đình Ô Nam đã dọn đi khỏi nơi ở cũ, không biết là đã đi đâu.
Một ngày nọ sau giờ tan học, Ôn Nùng đang một mình đeo ba lô rảo bước về phía trạm xe buýt thì bỗng nhiên có người từ phía sau khẽ vỗ nhẹ lên vai cô.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc đang đứng đó.
Chu Tây Lẫm vẫn giữ dáng vẻ lười nhác bất cần đời như cũ, còn Trình Hoắc thì cười toe toét nhìn cô.
“Này.” Chu Tây Lẫm mở lời: “Có muốn biết gia đình bà chị họ tốt số kia của cậu hiện đang ăn nên làm ra ở phương nào không?”
Ôn Nùng ngẩn người, rồi gật đầu.
Cô thực sự đã đoán ra từ sớm rằng kết cục ngày hôm nay của nhà họ Ô đều do một tay Chu Tây Lẫm ban cho, cô cũng thật sự có hơi tò mò xem gia đình đó hiện tại rốt cuộc ra sao .
“Đi thôi, dắt cậu đi xem thử.” Chu Tây Lẫm vừa nói vừa tự nhiên đón lấy chiếc ba lô trông có vẻ nặng nề trên vai cô, quăng lên vai mình.
Ba người cùng nhau bước lên chuyến xe buýt hướng về phía vùng ngoại ô.
Cảnh vật bên ngoài cửa kính xe từ phồn hoa cứ thế thưa thớt dần rồi trở nên cũ kỹ và tồi tàn.
Trên đường đi, Trình Hoắc không kìm được, hạ thấp giọng kể ngọn ngành với vẻ hơi đắc ý: “Anh Lẫm nghĩ là với bản tính của hạng người như Ô Chí Quốc và Ôn Tinh Phương thì chắc chắn không chỉ có mỗi cái phốt ăn chặn 100.000 tệ của cậu đâu, nên bảo tôi lúc rảnh rỗi dò la tin tức hộ. Ha, thế mà tôi dò ra được thật, Ô Chí Quốc mê cờ bạc lắm, bên ngoài nợ nần chồng chất luôn kìa.”
Chu Tây Lẫm tiếp lời, giọng điệu bình thản không một gợn sóng: “Sau khi biết chuyện thì bọn tôi nghĩ việc này dễ giải quyết rồi. Thế là chỉ thuận thế giúp ông ta một tay, để ông ta thua một cách đau khổ hơn chút thôi.”
Thế là Ô Chí Quốc nợ ngập đầu ngập cổ chỉ còn cách bán nhà, sang nhượng luôn cả quán đồ nướng vốn là cần câu cơm duy nhất của cả nhà ông ta, sau đó dắt díu nhau dọn đến căn phòng trọ tồi tàn ở khu ổ chuột này để trốn nợ và tìm cách làm lại từ đầu.
Ôn Nùng nghe xong không bày tỏ thái độ gì, chỉ đưa ánh mắt thâm trầm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe buýt đến bến đã là câu chuyện của một tiếng đồng hồ sau đó.
Họ đi bộ thêm một đoạn đường rồi dừng lại trước một con ngõ hỗn tạp và đổ nát. Chu Tây Lẫm chỉ tay về phía tòa nhà chung cư cũ có bức tường loang lổ cách đó không xa: “Chính là chỗ đó.”
Họ không tiến lại gần mà chỉ đứng từ xa quan sát.
Đúng lúc nhìn thấy mấy người đàn ông trông có vẻ ngoài bặm trợn, không phải dạng vừa, đang dùng lực đập mạnh vào cánh cửa sắt hoen rỉ, tiếng chửi bới om sòm thoang thoảng truyền lại, đại khái không ngoài mấy câu “trả tiền”, “trốn không thoát đâu”.
Trên tầng có ô cửa sổ hé mở ra một cách vô cùng cẩn thận rồi lại vội vàng đóng sầm lại, rõ ràng là người nhà họ Ô sợ hãi đến mức không dám ho he một tiếng.
Trình Hoắc bổ sung thêm: “Nghe nói Ô Nam cũng bỏ học luôn rồi, dù sao thì cũng là bị khuyên thôi học vì gian lận nghiêm trọng mà, bố mẹ cậu ta đang chạy vạy nhờ vả khắp nơi xem có nhét nổi vào trường cấp ba nào có tỷ lệ đỗ tốt nghiệp thấp thấp chút để kiếm cái bằng chống cháy không. Chậc, tương lai coi như vứt luôn rồi.”
Ôn Nùng lặng lẽ nhìn tòa nhà đổ nát kia, lắng nghe những lời chửi bới đòi nợ chói tai, trên mặt không có biểu cảm gì.
Chu Tây Lẫm nhìn cô: “Cậu thấy họ thảm hại không?”
Ôn Nùng chậm rãi lắc đầu, giọng nói rất khẽ nhưng lại rõ mồn một: “Không.”
Cô dừng lại một chút, bỗng nhiên quay người bước ra ngoài.
Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc nhìn nhau một cái rồi rảo bước đi theo.
Khi đi đến gần khu vực trạm xe buýt, Ôn Nùng bất ngờ dừng bước.
Cô giống như đã hạ quyết tâm gì đó, trong lúc Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc còn chưa kịp phản ứng, cô đã vén một góc áo khoác đồng phục và vạt áo lên, để lộ ra một mảng da nhỏ nơi vùng eo.
Ánh mắt của Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc ngay lập tức đông cứng lại.
Trên mảng da trắng ngần ấy, hiện rõ mồn một vài vết sẹo chấm tròn màu sẫm dù đã mờ đi nhưng vẫn có thể nhìn ra được.
Đó không phải là vết thương thông thường.
Đến cả học sinh lớp một cũng có thể nhìn ra.
Ôn Nùng buông áo xuống, giọng điệu bình thản đến mức gần như tàn nhẫn, cứ như thể đang thuật lại một câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình: “Trước đây tôi không biết hóa ra nếu dùng kim đâm vào rất sâu thì vết thương lại khó xóa đến thế. Lúc đó… tôi sắp bị Ô Nam đánh đến mức tê dại, tôi cứ ngỡ về lâu về dài thì sẽ lành lặn lại thôi.”
Lời cô vừa dứt, sắc mặt Chu Tây Lẫm ngay lập tức chuyển sang xám ngoét, trong mắt cuộn trào một luồng hung dữ đến đáng sợ, nắm đấm siết chặt đến mức run lên, gân xanh trên mu bàn tay nổi cộm. Cậu nghiến răng, rít qua kẽ răng từng chữ một: “Đụ má, ngay từ đầu tôi nên g**t ch*t cậu ta mới phải!”
Cậu vừa nói vừa thật sự có ý định quay trở lại tính sổ với Ô Nam.
Trình Hoắc giật bắn mình, cuống cuồng giữ chặt lấy cậu: “Anh Lẫm, cậu bình tĩnh lại đi, vì loại người rác rưởi đó thật sự không đáng đâu.” Cậu ta dùng lực ôm khư khư lấy cánh tay Chu Tây Lẫm: “Cậu cứ yên tâm đi, hạng người như cậu ta đã tự tuyệt đường sống của mình rồi, nhưng chúng ta không thể tiếp tục dây dưa với cậu ta nữa, dây dưa với rác rưởi chỉ tổ ảnh hưởng tâm trạng của mình thôi.”
Ôn Nùng cũng tiến lên một bước, nhẹ nhàng giữ lấy cánh tay Chu Tây Lẫm.
Cú chạm của cô khiến cơn tức giận của Chu Tây Lẫm dịu lại một chút.
Cô nhìn cậu, ánh mắt trong vắt mà kiên định: “Trình Hoắc nói đúng đấy, chúng ta cứ làm tốt việc của mình thôi, kể từ ngày hôm nay nước sông không phạm nước giếng, không dây dưa với rác rưởi nữa.”
Ánh đèn đường kéo bóng của ba người ra thật dài.
Lồng ngực Chu Tây Lẫm phập phồng dữ dội, cuối cùng sự hung dữ kia vẫn bị cậu từ từ đè nén xuống.
Cậu nhìn sâu vào tòa nhà chung cư cũ nát tồi tàn kia, rồi lại nhìn sang Ôn Nùng với ánh mắt bình tĩnh bên cạnh, cuối cùng khàn giọng nói: “Đi thôi.”
Ba người quay người, sóng vai nhau bước về phía trạm xe buýt, bỏ lại những điều tồi tệ, nhơ nhuốc ở phía sau lưng thật xa.
Màn đêm buông xuống, vệt chân trời được điểm xuyết bởi muôn vàn đốm sáng nhỏ nhoi.
Họ đón lấy làn gió đêm mát mẻ của đầu hạ cùng ánh sao ngày một rõ nét, bước chân ngày càng trở nên nhẹ nhàng hơn, cứ như thể đang từng bước dắt tay nhau bước ra khỏi mọi vùng u ám của cuộc đời, để có thể hiên ngang bước thẳng đến nơi đèn hoa rực rỡ sắc màu.