Đêm hôm đó, Chu Tây Lẫm lên cơn sốt cao.
Cậu nằm trên ghế sofa, đôi lông mày nhíu chặt, hai bên gò má ửng lên một sắc đỏ hồng bất thường.
Ôn Nùng tất bật chạy tới chạy lui, liên tục dùng khăn lạnh đắp lên trán cậu, rồi hết lần này đến lần khác lau cổ và cánh tay để giúp cậu hạ sốt. Lúc đút nước cho cậu uống, ý thức của cậu rất mơ hồ, việc nuốt nước có chút khó khăn khiến những vệt nước cứ thế chảy dọc theo cằm, Ôn Nùng lại kiên nhẫn lau đi.
Đến nửa đêm, nhiệt độ cơ thể của cậu cuối cùng cũng hạ xuống một chút, cậu chìm vào giấc ngủ sâu. Ôn Nùng không dám rời đi, cô ngồi bên cạnh ghế sofa trông chừng, chỉ sợ cậu lại có chỗ nào không thoải mái. Sự mệt mỏi và nỗi lo lắng đan xen, cô cũng vô thức gục đầu vào thành ghế sofa rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Tây Lẫm là người tỉnh dậy trước.
Cậu cảm thấy đầu đau như búa bổ, nhưng cơn sốt đã hạ bớt. Cậu mở mắt ra, thích nghi với ánh sáng một lát thì nhanh chóng phát hiện ra Ôn Nùng đang gục đầu ngủ say bên cạnh sofa.
Cô nghiêng mặt, gối đầu lên cánh tay mình, nhịp thở đều đặn, hàng lông mi dài đổ một cái bóng nhỏ dưới mắt, trông ngủ rất ngon. Ánh nắng ban mai lọt qua khe hở của rèm cửa, phác họa nên đường nét nghiêng nghiêng dịu dàng trên gương mặt cô, vô cùng yên bình và tĩnh lặng.
Chu Tây Lẫm im lặng nhìn cô, ngay cả chính cậu cũng không nhận ra ở một góc trong tim mình đang âm thầm tan chảy.
Cậu không đánh thức cô, nhẹ nhàng đứng dậy, tìm một chiếc chăn mỏng cẩn thận đắp lên người cô, sau đó nén lại sự khó chịu trong người mà bước vào nhà bếp.
Ôn Nùng bị đánh thức bởi một mùi thơm của thức ăn.
Cô mơ màng mở mắt ra, phát hiện trên người mình đang đắp một chiếc chăn mỏng, còn trong bếp thì vang lên tiếng “xèo xèo” của đồ ăn đang chiên. Cô ngạc nhiên bước đến gần thì nhìn thấy Chu Tây Lẫm đang đứng trước bàn bếp, quay lưng về phía mình, động tác tuy không tính là thành thục cho lắm nhưng lại rất vững vàng.
“Cậu cũng biết nấu ăn cơ à?” Ôn Nùng không kìm được lên tiếng hỏi.
Chu Tây Lẫm quay đầu liếc nhìn cô, sắc mặt tuy vẫn còn chút nhợt nhạt nhưng tinh thần trông đã ổn hơn nhiều, giọng điệu cũng khôi phục lại giống như ngày thường: “Không thì chết đói à?” Cậu trút trứng ốp la và giăm bông đã chiên xong ra đĩa: “Đi rửa mặt đi rồi ăn cơm.”
Ôn Nùng gãi đầu mỉm cười, sau đó đi vào nhà vệ sinh.
Cô nhanh chóng sửa soạn xong xuôi rồi bước ra ngoài. Trên bàn ăn bày một bữa sáng đơn giản: trứng ốp la, giăm bông và hai ly sữa đậu nành được pha từ bột.
Hai người im lặng ăn sáng
Trải qua đêm hôm trước, giữa hai người bọn họ đã có thêm một cảm giác gần gũi khó tả.
Ôn Nùng lưỡng lự rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi ra câu hỏi đã đè nén trong lòng bấy lâu nay: “Rốt cuộc cậu đã dùng cách gì để khiến Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc không tìm tôi gây phiền phức nữa thế?”
Cô đã từng tưởng tượng ra rất nhiều khả năng, thậm chí còn lo sợ cậu sử dụng những biện pháp cực đoan nào đó.
Chu Tây Lẫm hớp một ngụm sữa đậu nành, giọng điệu bình thản như thể đang bàn về chuyện thời tiết: “Ô Chí Quốc có một quán đồ nướng, giấy phép kinh doanh, vệ sinh, phòng cháy chữa cháy, lấy bừa một hạng mục nào đó để báo cáo thôi cũng đủ để khiến quán của ông ta đóng cửa sớm. Nhà ông ta lại còn hai đứa con phải đi học, một là Ô Nam, hai là Ô Diệu Dương.” Cậu ngước mắt nhìn cô: “Cậu nghĩ xem, bọn họ sẽ chọn đối đầu đến cùng với tôi hay là ngoan ngoãn ngậm miệng lại?”
Ôn Nùng ngẩn người ra.
Hóa ra là như vậy.
Cậu đã nắm thóp được mạch máu của gia đình đó một cách chuẩn xác, dùng phương pháp trực tiếp, hiệu quả và cũng mang đậm phong cách của cậu nhất.
Mối lo ngại cuối cùng trong lòng Ôn Nùng cũng được trút bỏ.
…
Kể từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm dường như đã âm thầm có sự thay đổi.
Ở trường, bọn họ vẫn rất ít khi trò chuyện với nhau, Chu Tây Lẫm vẫn là đại ca trường học lười biếng bất cần đời kia, còn Ôn Nùng cũng vẫn là cô nữ sinh chuyển trường lặng lẽ học tập. Nhưng ở góc độ riêng tư, số lần Chu Tây Lẫm đến căn hộ rõ ràng đã nhiều lên, có lúc là qua ăn cơm, có lúc chỉ đơn thuần là ngồi trên sofa đọc truyện tranh hoặc chơi game, Ôn Nùng thì ở bên cạnh yên lặng làm bài tập. Hai người ai làm việc nấy, không làm phiền nhau, nhưng vì có sự đồng hành của đối phương mà chút cô đơn ít ỏi kia cũng tiêu tan.
Rất nhanh sau đó, kỳ nghỉ đông đã đến.
Ôn Nùng thu dọn hành lý chuẩn bị về quê một chuyến, cô muốn đi thăm Ôn Tuyết Bình một lần trước khi ăn Tết.
Vào ngày cô lên đường, Chu Tây Lẫm có đến căn hộ.
“Muốn đi ra ngoài à?” Cậu nhìn chiếc ba lô bên cạnh cô, có chút ngạc nhiên.
“Ừm.” Ôn Nùng gật đầu: “Tôi về quê thăm mẹ.”
Chu Tây Lẫm im lặng một lát, bỗng nhiên xách đồ đạc của cô lên: “Đi thôi.”
“Hả?” Ôn Nùng chưa kịp phản ứng.
“Đi chung.” Cậu nói một cách đầy đương nhiên: “Dù sao tôi cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm.”
Ôn Nùng nhìn cậu, đột nhiên không thốt nên lời.
Trải qua một chặng đường dài, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại bên ngoài một nhà tù ở thị trấn nhỏ xa lạ kia.
Chỉ cần đứng từ xa nhìn vào cũng đủ cảm thấy bầu không khí nặng nề và áp lực.
Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng bước xuống xe, cậu đứng bên lề đường: “Tôi ở bên ngoài đợi cậu.”
Ôn Nùng gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi bước vào trong.
Thời gian thăm nuôi cũng không dài.
Nhưng khi Ôn Nùng từ bên trong bước ra, đôi mắt cô lại đỏ hoe, trông như vừa mới khóc một trận dữ dội.
Cô đi đến bên cạnh Chu Tây Lẫm, ngồi xuống gờ đá vỉa hè cạnh cậu, cúi gầm đầu, đôi vai khẽ run rẩy.
Chu Tây Lẫm nhìn cô, đôi lông mày nhíu lại: “Sao thế, dì ấy không ổn à?”
Ôn Nùng cứ kìm nén mãi cho đến khi rời khỏi phòng thăm nuôi mới khóc ra thành tiếng, nên lúc này có chút không thể tự chủ được. Ôn Tuyết Bình đương nhiên là không ổn, một người mẹ luôn đau đáu lo nghĩ cho con gái mình thì làm sao mà ổn cho được.
Ôn Nùng lo lắng cho mẹ, đau lòng vì mẹ, cũng vì mẹ mà chịu ấm ức và cảm thấy tức giận cho chính bản thân mình.
Vừa rồi sau khi gặp mặt Ôn Tuyết Bình cô mới biết được rằng hóa ra Ôn Tuyết Bình có để lại cho cô 100.000 tệ, nhưng số tiền này rõ ràng đã bị Ôn Tinh Phương lén nuốt mất.
Ôn Nùng sụt sịt, ngước gương mặt đầm đìa nước mắt lên: “Mẹ tôi nói với tôi, trước khi vào đó, bà có để lại cho tôi 100.000 tệ, gửi cho Ôn Tinh Phương trông coi hộ để làm chi phí sinh hoạt và học phí hàng ngày cho tôi. Nhưng Ôn Tinh Phương chưa từng nói với tôi một câu nào, bà ta đã nuốt chửng số tiền đó, phụ lại lòng tin của mẹ tôi.”
Ôn Nùng quá hiểu rõ đối với những người phải sinh tồn dưới sự bạo lực và chèn ép lâu dài của người bố như bọn cô, có được số tiền đó đối với Ôn Tuyết Bình mà nói khó khăn đến nhường nào. Đó là điều cuối cùng một người mẹ có thể làm cho con gái mình, vậy mà lại bị cướp đoạt và lừa dối một cách dễ dàng như thế.
Chu Tây Lẫm nghe xong, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ có ngón tay gõ nhẹ lên chiếc điện thoại, sau đó nhàn nhạt mở lời: “Được rồi, chuyện có gì đâu mà khóc? Về nhà tôi sẽ giúp cậu lấy lại.”
Ôn Nùng nhìn cậu, nước mắt lại trào ra.
Chu Tây Lẫm nhíu mày: “Còn khóc nữa à?”
Nước mắt Ôn Nùng rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.
Lần này là vì sự cảm kích và một thứ cảm xúc phức tạp không thể gọi tên: “Chu Tây Lẫm, cậu lúc nào cũng giúp đỡ tôi như vậy, tôi nợ cậu, thực sự không biết phải trả thế nào nữa rồi.”
Chu Tây Lẫm nghe vậy liền quay đầu sang nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười bất cần: “Ai cần cậu trả chứ, ông đây chả có gì chỉ có đầy các thủ đoạn và tiền bạc.”
Cậu nói xong, dường như cảm thấy chủ đề câu chuyện đến đây là kết thúc, liền cất bước định rời đi.
Trải qua khoảng thời gian ở bên nhau này, Ôn Nùng đại khái cũng đã nắm được tính khí của Chu Tây Lẫm.
Cậu là một người rõ ràng đã làm rất nhiều thứ, nhưng lúc nào cũng tỏ ra vẻ “chuyện này chẳng có gì to tát cả”.
Cô không nhịn được mỉm cười, trái tim bỗng mềm mại hẳn ra.
Cô bỗng nhiên lấy hết dũng khí, hướng về phía bóng lưng của cậu, nói rất khẽ nhưng vô cùng nghiêm túc: “Vậy cậu có rất nhiều tiền và thủ đoạn, tôi chẳng có gì để đền đáp lại cho cậu cả, tôi sẽ đền đáp lại cho cậu sự bao dung và tình yêu.”
Bước chân của Chu Tây Lẫm bỗng khựng lại một nhịp.
Cậu quay đầu lại, đôi mắt đen thẳm nhìn sâu vào cô.
Trái tim giống như bị một thứ gì đó va phải, một làn sóng cảm xúc lạ lẫm mà mãnh liệt ngay lập tức càn quét lấy cậu, khiến cậu nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Cậu đã quen với sự lạnh lùng, tính toán và phản bội, nhưng chưa từng có một ai thẳng thắn và ngốc nghếch đến vậy, nói rằng muốn cho cậu “sự bao dung và tình yêu”.
Cậu nhìn vào ánh mắt nghiêm túc cùng chút mong đợi rụt rè trong hốc mắt đỏ hoe của cô, nửa ngày trời không nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, cậu nhếch khóe môi, khôi phục lại dáng vẻ cà lơ phất phơ kia: “Cậu yêu tôi á?”
Gương mặt Ôn Nùng ngay lập tức đỏ bừng như tôm luộc, suýt chút nữa thì bị nước bọt của chính mình làm cho sặc chết, cô cuống cuồng xua tay giải thích: “Tôi không có ý đó, ý tôi là, là kiểu… là…” Cô càng cuống quýt thì lại càng nói không rõ ràng.
Chu Tây Lẫm ngược lại giống như tìm được thú vui, thong thả ngắt lời cô, trong ánh mắt mang theo vẻ trêu chọc: “Cậu vừa rõ ràng đã nói từ yêu rồi mà, tôi nghe thấy rất rõ ràng đấy.”
Ôn Nùng: “…”
Cô hoàn toàn không thốt nên lời nữa, trong lòng ngọt ngào muốn bùng nổ, mà cũng căng thẳng đến mức muốn nổ tung. Cô hy vọng cậu đừng hiểu lầm, nhưng lại cũng hy vọng cậu có thể hiểu lầm, nhất thời tâm trạng còn phức tạp hơn cả lúc nghe cậu nói sẽ giúp cô vừa rồi.
…
Sau khi trở về thành phố Thanh được vài ngày, Chu Tây Lẫm liền trực tiếp dẫn theo Ôn Nùng cùng với hai người đàn ông mặc vest trông như luật sư xuất hiện tại quán đồ nướng của nhà họ Ô.
Lúc đó đang là buổi tối, khách khứa rất đông, Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Chu Tây Lẫm lười nói lời vô ích, trực tiếp bảo luật sư đưa ra các tài liệu liên quan, lạnh lùng vạch trần chuyện 100.000 tệ kia.
Ô Chí Quốc còn muốn ngụy biện, nhưng dưới những lời lẽ chuyên nghiệp của luật sư cùng ánh nhìn đầy áp lực của Chu Tây Lẫm, mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng.
Ôn Tinh Phương ở bên cạnh, sắc mặt xám xịt, ánh mắt né tránh, muốn cầu xin Ôn Nùng nhưng Ôn Nùng chỉ lặng lẽ đứng cạnh Chu Tây Lẫm, từ đầu đến cuối không nói một lời nào, cũng không thèm nhìn đến bọn họ.
Trong lòng họ hiểu rõ, họ không đắc tội nổi với chàng trai trước mặt này.
Thế là số tiền 100.000 tệ kia, do Chu Tây Lẫm kiên quyết đòi cả tiền lãi, ngay trong ngày hôm đó đã được chuyển cả gốc lẫn lãi vào tài khoản của Ôn Nùng.
Trong suốt quá trình đó, Ô Nam đều có mặt ở quán. Cô ta nhìn Chu Tây Lẫm bảo vệ Ôn Nùng như vậy, nhìn bố mẹ mình khúm núm sợ hãi trước hai người bọn họ, ghen tị đến mức mắt đỏ ngầu, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Sau khi giải quyết xong chuyện này, kỳ nghỉ đông của Ôn Nùng không còn bất cứ tâm sự nào nữa.
Cô đón năm mới một mình, vào thời khắc mười hai giờ đêm đã gửi cho Chu Tây Lẫm một tin nhắn chúc mừng năm mới. Suy nghĩ một lát, cô lại mở hộp thư điện tử ra, gửi cho cậu một bức thư ẩn danh.
Có một chuyện mà không một ai biết được.
Trong kỳ đại hội thể thao mùa thu của học kỳ trước, trên diễn đàn trường có người đã để lộ email của Chu Tây Lẫm. Kể từ ngày hôm đó, cô bắt đầu dùng tên ẩn danh WN để gửi email cho Chu Tây Lẫm, cũng đã viết được bảy tám email rồi.
Lần này, cô viết:
[Chu Tây Lẫm, hôm nay là ngày tết đoàn viên, tôi sợ cậu cô đơn, nhưng chính bản thân tôi cũng rất cô đơn. Cho nên khi tôi cô đơn gửi lời chúc đến cậu cũng cô đơn, cậu có cảm thấy trong lòng mình đỡ trống trải đi phần nào không?
Tôi muốn chúc cậu một năm mới vạn sự như ý.
Ừm, những lời chúc khác thì phiến diện quá, một câu vạn sự như ý đã bao hàmtất cả rồi.
Tôi chân thành chúc phúc cho cậu.
WN]
Bấm nút gửi đi, Ôn Nùng mãn nguyện nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ trong tiếng pháo hoa nổ vang trời.
Học kỳ mới bắt đầu, theo thông lệ trong lớp sẽ tiến hành điều chỉnh chỗ ngồi.
Chủ nhiệm lớp vừa mới phát bảng chỗ ngồi mới ra, Chu Tây Lẫm liền lười biếng giơ tay, trực tiếp nói một câu: “Thầy ơi, em không đổi đâu, ngồi chỗ này thoải mái lắm.”
Ánh mắt của cả lớp ngay lập tức tập trung đổ dồn vào cậu và Ôn Nùng.
Mỗi người trong thời học sinh có lẽ đều có những ký ức chung, nói về những ánh mắt đáng nhớ nhất, có lẽ là sự dòm ngó của giáo viên chủ nhiệm ở cửa sau lớp học, nhưng xếp vị trí hàng đầu chắc chắn phải là ánh mắt của các bạn học khác ném tới khi một cặp nam nữ nào đó cùng được nhắc tên.
Về những lời đồn thổi của Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng, rất nhanh đã bắt đầu âm thầm lan truyền trong lớp, thậm chí là trong cả khối.
Họ nói Chu Tây Lẫm đối xử với cô nữ sinh chuyển trường đến từ phương Nam kia rất khác biệt, họ nói hai người chắc chắn đang yêu nhau, thậm chí càng truyền lại càng lệch lạc, nói rằng nhìn thấy họ cùng ra vào một căn hộ cao cấp, đã dọn về sống chung từ lâu rồi.
Chu Tây Lẫm nghe thấy những lời đồn đại này thì cũng chẳng thèm giải thích, thậm chí đôi khi nghe thấy người khác hùa vào trêu chọc, cậu còn lười nhác nhếch khóe môi như thể ngầm thừa nhận.
Có một lần, cậu hiếm khi nổi tính tò mò, liếc nhìn Ôn Nùng đang cặm cụi viết bài tập, hỏi: “Này, họ nói như vậy, sao cậu không giải thích thế?”
Ngòi bút của Ôn Nùng khựng lại, cô rủ hàng mi xuống, nhỏ giọng nói: “Tin đồn sẽ dừng lại khi đến tai người thông minh thôi.”
Thực ra trong lòng lại nghĩ là: Tôi không muốn giải thích, tôi thậm chí còn hy vọng những lời đồn đại đó là sự thật.
Tuy nhiên, tin đồn đã không dừng lại ở người thông minh, ngược lại còn ngày một lan truyền rộng hơn.
Có những lời truyền tai nhau ngày càng trở nên khó nghe, thậm chí mang theo cả sự xúc phạm. Ôn Nùng bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong ánh mắt người khác nhìn mình, họ bắt đầu chỉ trỏ, xì xào bàn tán.
Cuối cùng có một lần trong lúc ăn cơm ở nhà ăn, cô nghe rõ mồn một mấy nữ sinh bàn bên cạnh đang bàn tán về cô, nói cô muốn trèo cao, không biết xấu hổ, tuổi còn nhỏ đã ngủ với con trai, thậm chí còn nhắc đến cả cơ quan sinh dục.
Ôn Nùng siết chặt đôi đũa, cơ thể khẽ run lên.
Lần này, cô không lựa chọn im lặng nữa mà đứng phắt dậy, bước đến trước mặt mấy nữ sinh đó. Giọng cô không lớn nhưng lại mang theo một sự dũng cảm và lạnh lùng chưa từng có, cô nhìn chằm chằm vào nữ sinh nói hăng hái nhất kia rồi hỏi: “Những lời cậu vừa nói đó là ai kể cho cậu nghe thế?”
Nữ sinh đó bị cô chất vấn trước đám đông thì có hơi quê, liền mạnh miệng đáp: “Sao nào? Cậu làm được mà không cho người khác nói à, dám làm thì phải dám chịu chứ.”
Ôn Nùng nhìn chằm chằm cô ta, nói từng chữ một: “Mỗi một chữ cậu nói đều là tin đồn nhảm nhí. Tôi có thể kiện cậu tội vu khống đấy. Bây giờ, phiền cậu nói cho tôi biết cậu nghe những điều này từ ai?”
Nữ sinh đó bị sự lạnh lùng trong mắt cô làm cho khiếp sợ, hoặc bị hai chữ “vu khống” dọa cho khiếp vía, lí nhí một hồi, cuối cùng vẫn cam chịu nói ra một cái tên: “Cậu đừng có làm lớn chuyện, là Ô Nam nói đấy… Cậu ấy chẳng phải là chị họ của cậu à? Cậu ấy chắc chắn đâu thể nào nói bậy đâu?”
Tim Ôn Nùng bỗng chùng xuống.
Cô đáng lẽ phải nghĩ ra từ sớm mới phải.
Cô không thèm để ý đến mấy nữ sinh đó nữa, quay người bước ra khỏi nhà ăn, đi thẳng về phía lớp học của Ô Nam.
Tính cách của một người có lẽ rất khó thay đổi, nhưng chỗ dựa tinh thần thì có thể.
Khi cô biết đằng sau mình có ai đang che chở, khi cô biết mình không cần phải nhẫn nhịn chịu đựng nữa, sự rụt rè sẽ phải nhường chỗ cho lòng dũng cảm.
Cô đứng ở ngay cửa lớp học gọi Ô Nam lại.
Ô Nam nhìn thấy cô, đầu tiên là ngạc nhiên, ngay sau đó trên mặt lộ ra vẻ châm biếm và ghen tị không hề che giấu: “Ồ, khách quý nha, tìm tao có việc gì à?”
Ôn Nùng nhìn cô ta, giọng nói bình tĩnh: “Tại sao chị lại đi rêu rao bịa chuyện ở bên ngoài, nói tôi và Chu Tây Lẫm sống chung?”
Ô Nam cười khẩy: “Chẳng lẽ không phải à? Chẳng lẽ mày không dọn vào nhà của cậu ấy ở, chẳng lẽ cậu ấy không năm lần bảy lượt bảo vệ mày ư? Ôn Nùng, mày còn giả vờ ngây thơ gì nữa, dùng thân xác để đổi lấy những thứ đó bộ đắc ý lắm hả?”
Xung quanh đã có các bạn học vây lại xem náo nhiệt.
Ôn Nùng tức đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng duy trì sự điềm tĩnh: “Ô Nam, chị ác ý bịa đặt, bôi nhọ danh dự của tôi, chị phải xin lỗi và đính chính lại ngay.”
“Xin lỗi? Dựa vào đâu mà tao phải xin lỗi?” Ô Nam cao giọng nói: “Mày chính là sao chổi, khắc chết bố mày, hại mẹ mày vào tù, bây giờ lại đến quyến rũ Chu Tây Lẫm, mày…”
Lời của cô ta còn chưa dứt, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên cắt ngang: “Cậu nói lại một lần nữa tôi xem nào.”
Chu Tây Lẫm không biết đã xuất hiện ở phía cuối hành lang từ lúc nào, đang từng bước đi tới.
Gương mặt cậu u ám đến đáng sợ, ánh mắt sắc như dao găm bắn thẳng về phía Ô Nam.
Ô Nam nhìn thấy cậu thì khí thế lập tức giảm đi một nửa, nhưng sự ghen tị khiến cô ta nói năng mất khôn: “Chu Tây Lẫm, cậu bị nó lừa rồi, nó chính là một đứa…”
“Im đi.” Chu Tây Lẫm bước đến trước mặt cô ta, giọng nói mang theo lực uy h**p đầy áp lực: “Đúng sai thế nào, cậu không phải là người trong cuộc, không đến lượt cậu ở đây khua môi múa mép. Quản cho tốt cái miệng của cậu vào, tôi mà còn nghe thấy một lời đồn đại nào nữa thì tự chịu hậu quả đấy.”
Ô Nam bị sự tàn nhẫn trong mắt cậu dọa cho lùi lại một bước, vành mắt ngay lập tức đỏ lên, vừa tức vừa sợ.
Cô ta lườm Ôn Nùng, dậm chân rồi khóc lóc chạy đi.
Cuối cùng ngày hôm đó, Chu Tây Lẫm nói với tất cả những người đang vây xem ở đó rằng: “Mọi người đều nhìn thấy cả rồi đấy, là Ô Nam thấy Ôn Nùng sống tốt ngứa mắt nên mới đi rêu rao nói xấu sau lưng. Tuổi còn nhỏ mà lời nói độc địa, nhân cách cậu ta thế nào mọi người đều tự nhìn thấy rõ rồi đấy, sau này đừng có tiếp tay cho giặc, nghe một đồn mười nữa.”
“…” Ôn Nùng nhìn Chu Tây Lẫm, thầm nghĩ lại nợ cậu nữa rồi.
Cứ ngỡ trận sóng gió này đến đây là hết.
Nhưng không thể ngờ Ô Nam ghen ăn tức ở đến phát điên, lại chuyển sang nghĩ ra một cách thức còn độc địa hơn. Cô ta viết một bức thư ẩn danh báo cáo lên Bộ Giáo dục, dùng những lời lẽ khéo léo để tố cáo “con trai của Chu Thuận Thành” có lối sống không đứng đắn, sống chung với nữ sinh cùng trường, cậy thế bắt nạt người khác, v.v nói có sách mách có chứng hẳn hoi.
Tối hôm đó, Ôn Nùng tan học buổi tối trở về căn hộ, đang ở trong phòng vệ sinh rửa mặt thì bỗng nhiên nghe thấy một hồi tiếng gõ cửa dồn dập.
Cô nghĩ là Chu Tây Lẫm nên lau khô mặt rồi ra mở cửa.
Người đứng ngoài cửa lại là một người đàn ông trung niên mặc vest đen, khí chất uy nghiêm và lạnh lùng.
Cô đã từng nhìn thấy, biết người này chính là bố của Chu Tây Lẫm.
“Cháu là Ôn Nùng?” Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm thấp, mang theo sự xét nét và vẻ không hài lòng.
Tim Ôn Nùng thắt lại: “Là cháu ạ. Cháu chào chú.”
Chu Thuận Thành không có ý định bước vào cửa, cứ đứng ngay ở lối vào, ánh mắt sắc bén đảo qua người cô, rồi lại quét một lượt qua không gian căn hộ phía sau cô, giọng điệu lạnh lùng và nghiệt ngã: “Tôi không biết cháu đã dùng thủ đoạn gì để tiếp cận đứa con trai mất dạy kia của tôi. Tôi cảnh cáo cháu hãy tránh xa nó ra một chút. Loại con gái như cháu tôi thấy nhiều rồi, chẳng qua là nhắm vào tiền tài và quyền thế của nhà tôi thôi, đừng có mà mơ tưởng hão huyền. Tâm địa của nó còn đen tối hơn cháu nhiều, chơi chán rồi thì nó cũng đá cháu đi thôi, đến lúc đó cháu xôi hỏng bỏng không, có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu.”
Lời nói của Chu Thuận Thành nghe nhẹ mà lực lại nặng tựa ngàn cân, giống như một lưỡi dao giết người không thấy máu, đâm mạnh vào trái tim Ôn Nùng.
Cảm giác nhục nhã và nỗi sợ hãi ngay lập tức ập đến.
Nhưng cô ép bản thân mình phải bình tĩnh trở lại.
Cô hít một hơi thật sâu, không tranh luận, cũng không khóc lóc kể khổ. Chỉ là trong lúc Chu Thuận Thành đang nói chuyện, cô âm thầm thò tay vào túi quần, mò mẫm chiếc điện thoại, dựa theo ký ức và cảm giác của mình để bấm gọi vào số của Chu Tây Lẫm, cô đã cài đặt cậu làm người liên hệ khẩn cấp.
Cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình duy trì sự ổn định, thậm chí mang theo một chút run rẩy khó lòng phát hiện, tìm cách kéo dài thời gian: “Chú ơi, cháu nghĩ có lẽ chú đã hiểu lầm chuyện gì đó rồi ạ.”
“Cháu đều đã dọn đến đây ở với con trai tôi rồi, cho dù có hiểu lầm thì hiểu lầm được đến mức nào nữa? Cô bé ạ, đừng có mà chơi trò tâm kế với tôi, bằng không tôi có đủ mọi cách để khiến cháu không thể tiếp tục sống ở thành phố Thanh này được nữa.” Chu Thuận Thành mỉm cười, sau đó sải bước đi vào trong nhà.
Và cùng lúc đó ở đầu dây bên kia điện thoại, Chu Tây Lẫm vừa mới bắt máy thì nghe thấy giọng nói quen thuộc của bố mình truyền ra từ trong điện thoại, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
Cậu vô thức nghiến răng nói một câu: “Chu Thuận Thành, tôi giết ông!”
Nói xong liền lao vút ra ngoài.
Ông nội và bà nội đang ngồi đánh cờ bên cạnh nghe thấy thế cũng cuống lên, vội vàng đi theo cậu ra ngoài.
Chu Thuận Thành đi vào trong nhà, vốn dĩ muốn nói chuyện với Ôn Nùng một lát, đưa cho cô một khoản tiền để cô đứng ra gánh lấy chuyện này, sau đó chuyển trường đi nơi khác, mọi chuyện coi như xóa bỏ sạch trơn.
Đang nói chuyện thì cửa “ầm” một tiếng bị mở toang.
Chu Tây Lẫm là người đầu tiên xông vào, chỉ vài bước chân đã đi đến phòng khách, một tay kéo Ôn Nùng ra phía sau mình, chắn giữa cô và Chu Thuận Thành.
Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, ánh mắt giống như một con dã thú bị chọc giận, nhìn chằm chằm vào bố của mình, vì quá tức giận mà hơi bị biến giọng: “Chu Thuận Thành, ông chạy đến đây làm khùng làm điên gì thế hả? Ông dựa vào cái gì mà nói những lời này với cậu ấy?”
Chu Thuận Thành nhìn thấy con trai mình vì một người ngoài mà đối đầu gay gắt với mình như vậy thì càng thêm nổi trận lôi đình: “Dựa vào cái gì? Chỉ dựa vào việc tao là bố mày! Mày toàn làm mấy cái trò bôi tro trát trấu vào mặt tao! Còn làm ầm ĩ lên cả Bộ Giáo dục nữa, thể diện của tao đều bị mày làm cho mất sạch hết rồi đó.”
“Ông ngoài cái thể diện của ông ra thì còn quan tâm đến gì nữa đâu?” Chu Tây Lẫm hét: “Có phải năm đó mẹ tôi cũng bị ông ép đến mức như vậy không?”
“Mày!” Chu Thuận Thành tức đến mức giơ tay lên định đánh.
“Anh dám đụng vào nó một cái xem.” Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm vang lên.
Ông nội và bà nội của Chu Tây Lẫm cũng đã đuổi kịp tới nơi.
Bà nội lập tức tiến lên phía trước che chở Ôn Nùng ra sau người mình, còn ông nội thì sa sầm mặt, một tay gạt phăng bàn tay đang giơ lên của Chu Thuận Thành ra, nghiêm giọng nói: “Chu Thuận Thành, anh càng sống càng thụt lùi rồi đấy, chạy đến chỗ bọn trẻ con mà ra oai cái gì thế hả, có chuyện gì không thể ngồi xuống nói hẳn hoi được hay sao, lại đi nói mấy lời khốn nạn này với đứa trẻ như vậy, còn ra thể thống gì nữa.”
Ông nội rõ ràng là người cực kỳ có uy quyền, Chu Thuận Thành đối diện với bố mình thì khí thế liền giảm đi không ít, nhưng sắc mặt vẫn vô cùng khó coi: “Bố, bố không biết nó đã làm ra những chuyện gì đâu, còn cả đứa con gái này nữa…”
“Đủ rồi.” Ông nội ngắt lời ông ta: “Có chuyện gì thì về nhà nói, đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa.”
Ông nội lại nhìn về phía Ôn Nùng đang được bà nội che chở phía sau, gương mặt trắng bệch, ánh mắt ông dịu đi một chút: “Cháu gái, làm cháu sợ rồi phải không?”
Bà nội xót xa vỗ lên mu bàn tay Ôn Nùng, sau đó bực bội lườm Chu Thuận Thành một cái: “Con nhìn con dọa con bé sợ rồi kìa, già đầu rồi mà làm việc chẳng có một chút chừng mực nào cả.”
Ông nội và bà nội từ chỗ Chu Tây Lẫm cũng đã biết được đại khái hoàn cảnh của Ôn Nùng, lúc này vừa xót thương lại vừa tức giận.
Ông nội cuối cùng lên tiếng chốt hạ: “Đứa nhỏ này một mình sống ở bên ngoài cũng không dễ dàng gì, nếu như A Lẫm đã yên tâm giao chỗ này cho con bé thì sau này chúng ta để mắt trông nom thêm chút vậy. Thuận Thành, anh đi về với tôi.”
Chu Thuận Thành dưới sự uy h**p của bố mình, cuối cùng đành phải hậm hực, không dám ho một tiếng nào mà rời khỏi đó.
Một trận cuồng phong bão táp rốt cuộc cũng tạm thời được dẹp yên dưới sự can thiệp của ông nội và bà nội.
Chu Tây Lẫm nhìn Ôn Nùng vẫn còn chưa hoàn hồn, hít một hơi thật sâu để đè nén làn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, khàn giọng hỏi: “Không sao chứ?”
Ôn Nùng lắc đầu, nhìn dáng vẻ cậu vì mình mà tranh cãi nảy lửa với bố cậu, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Đêm hôm đó Chu Tây Lẫm không về, cậu ở lại phòng khách trông chừng suốt một đêm trên ghế sofa.
Còn Ôn Nùng ở trong phòng ngủ, trằn trọc băn khoăn mãi không sao ngủ được.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được rằng ở thành phố này, từ nay về sau cô thực sự không cần phải lo sợ bất cứ điều gì nữa rồi.