Chợ đêm vẫn huyên náo như cũ, nhưng khoảng không gian nhỏ bé nơi Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm đang đứng lại chìm vào im lặng.
Ôn Nùng nắm chặt tờ khăn giấy mà Chu Tây Lẫm nhét vào tay cô, trông cô lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ đáng thương bị bắt nạt.
Chu Tây Lẫm nhìn cô, bờ môi khẽ động như muốn nói lại thôi, đến khi mở lời mới hỏi: “Sợ đến ngây ra luôn rồi à? Thế còn mời cơm nữa không đây?”
Ôn Nùng bừng tỉnh, vội vàng dùng khăn giấy lau mặt, lí nhí đáp: “Mời chứ.”
Trình Hoắc thấy vậy liền mỉm cười, đứng ở bên cạnh một tay xoa xoa bụng chen vào: “Anh Lẫm, tôi đói đến xẹp cả bụng rồi này!”
Giọng điệu của cậu ta rõ ràng là đang muốn khuấy động bầu không khí.
Ôn Nùng nhìn Trình Hoắc, đây là lần đầu tiên cô thực sự chú ý đến cậu bạn này, cũng là lần đầu nhận ra nụ cười của cậu ta có một nét gì đó rất chân thành và lương thiện.
Ôn Nùng gật đầu: “Hai cậu muốn ăn gì?”
“Ăn lẩu nấu sẵn không*?” Trình Hoắc cười hỏi.
Ôn Nùng nói: “Đương nhiên là được.”
Ôn Nùng không phải kiểu người keo kiệt. Cuối cùng cô không dẫn họ đi ăn bát mì giá tám tệ nữa, mà cùng đến một quán lẩu nấu sẵn khá hot gần đây trong chợ đêm. Cô để Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc tự chọn món.
Nồi lẩu nấu sẵn nóng hổi nhanh chóng được bưng lên, lớp dầu ớt đỏ sóng sánh, hương thơm nức mũi.
Trong lúc ăn, Ôn Nùng lấy tiền lẻ ra đếm, không ngờ hôm nay cô lại kiếm được hơn ba trăm tệ.
Đối với cô, đây là một khoản tiền lớn ngoài sức tưởng tượng.
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nói con số này cho Chu Tây Lẫm nghe. Đôi mắt cô chợt sáng lên, nhưng rồi nhanh chóng tắt đi, dáng vẻ có chút ủ rũ vì nghĩ đến cảnh phải đối mặt lúc về nhà.
Chu Tây Lẫm gắp một miếng sách bò, hờ hững hỏi: “Ông dượng kia của cậu thường xuyên như vậy à?”
Đôi đũa trong tay Ôn Nùng khựng lại, cô cúi gầm đầu, giọng nói càng nhỏ hơn: “… Không.”
“Thế bố mẹ cậu đâu? Không quan tâm à?” Chu Tây Lẫm lại hỏi, tông giọng vẫn bình thản.
Đũa của Ôn Nùng cứ gảy gảy mấy hạt cơm trong bát, cô im lặng rất lâu, lâu đến mức Chu Tây Lẫm tưởng cô sẽ không trả lời nữa, thì mới nghe thấy tiếng cô nghẹn lại nơi cổ họng: “Mẹ tôi vào tù rồi.”
Động tác gắp thức ăn của Chu Tây Lẫm khựng lại trong giây lát.
“… Thế còn bố cậu?” Trình Hoắc hỏi.
“Chết rồi.” Giọng Ôn Nùng nhẹ bẫng như một làn khói.
Không khí xung quanh lập tức đông cứng lại.
Trình Hoắc há hốc mồm, quên cả việc nhai thức ăn.
Chu Tây Lẫm liếc nhìn cô một cái, không hỏi thêm lời nào nữa.
Ba người im lặng ăn cho xong phần ăn trong bát của mình. Khi Ôn Nùng còn chưa kịp phản ứng, Chu Tây Lẫm đã sải bước thẳng đến quầy thu ngân để thanh toán.
Cuối cùng ngày hôm đó, Ôn Nùng cầm theo toàn bộ số tiền mình kiếm được ra về, suốt đường đi, trong lòng cô ngổn ngang trăm mối, cảm xúc vô cùng phức tạp.
…
Khi về đến nhà họ Ô, trận cuồng phong bão táp quả nhiên ập đến đúng như dự đoán.
Tiếng chửi bới của Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc gần như muốn lật tung mái nhà. Ô Nam đứng một bên nói bóng nói gió, thêm dầu vào lửa. Ô Diệu Dương thì bắt chước dáng vẻ của người lớn, nhổ nước bọt rồi làm mặt quỷ trêu chọc cô.
Cả gia đình họ đang cùng nhau tận hưởng một bữa tiệc linh đình nhắm vào cô.
Chửi bới chán chê, cuối cùng Ô Chí Quốc tháo thắt lưng ra.
Ôn Nùng cuộn tròn người trong góc, không khóc lóc, cũng chẳng van xin.
Cô hoàn toàn có thể nói dối rằng chính Chu Tây Lẫm đã ép buộc cô, rằng cậu bạn học trông có vẻ ngổ ngáo, không dễ chọc vào kia đã đe dọa cô làm vậy. Cô hoàn toàn có thể biến mình thành một nạn nhân để bản thân bớt phải chịu đòn roi.
Nhưng cô đã không làm thế.
Cô không muốn dùng bất cứ từ ngữ tồi tệ nào để áp đặt lên cậu.
Chiếc thắt lưng quất xuống người đau rát, đặc biệt là phần eo bên sườn đã bị rách da.
Ôn Nùng cắn chặt răng, nuốt tất cả những tiếng r*n r* vào trong bụng.
Cuối cùng, cô bị đẩy ra ban công nhỏ hẹp rồi bị khóa trái cửa lại.
Ôn Nùng cứ thế chịu đựng cơn đau nhức khắp cơ thể cùng cái đói cồn cào, nằm co quắp trên nền nhà cứng nhắc lạnh lẽo rồi mê man chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, cô nhìn thấy mẹ. Mẹ vẫn dịu dàng như xưa, mỉm cười xoa đầu cô. Nhưng chớp mắt một cái, đôi bàn tay mẹ đã nhuốm đầy máu, còn bố thì nằm bất động trên vũng máu… Cô giật mình tỉnh giấc, trong bóng tối, nước mắt âm thầm tuôn rơi, làm ướt đẫm một mảng cổ áo.
Sáng hôm sau, cô gượng dậy chuẩn bị đi học như thường lệ. Mỗi bước đi, vết thương bên hông lại ma sát với lớp vải quần áo, mang đến từng trận đau nhói cắt da cắt thịt.
Sắc mặt cô nhợt nhạt, bước đi có phần loạng choạng.
Khi cô đi đến chỗ ngồi và ngồi xuống, Chu Tây Lẫm ở bên cạnh liếc nhìn cô một cái, ra vẻ tùy ý hỏi: “Không sao chứ?”
Ôn Nùng lắc đầu, giọng khản đặc: “Không sao.”
Cậu liền không hỏi nữa.
Cho đến tiết thể dục buổi chiều, lớp có bài kiểm tra gập bụng, hai người bắt cặp để đè chân và đếm lượt cho nhau. Nữ sinh chung nhóm với Ôn Nùng trong lúc cô bật người dậy đã vô tình làm vén vạt áo đồng phục của cô lên.
“Á!”
Nữ sinh đó kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Cô ấy chỉ vào bên hông Ôn Nùng, hoảng hốt hỏi: “Ôn Nùng, chỗ này của cậu… bị làm sao thế này?”
Dù Ôn Nùng đã nhanh chóng kéo áo xuống, nhưng cái nhìn thoáng qua đó cũng đủ để khiến người ta rùng mình, những vết bầm tím xanh đan xen cùng vài vệt máu rách da hiện rõ mồn một.
Các bạn học xung quanh tò mò vây kín lại.
“Trời đất, sao lại bị thương nặng thế kia?”
“Trông như bị đánh ấy…”
“Ai đánh cậu thế?”
Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên khắp nơi.
Gương mặt Ôn Nùng cắt không còn giọt máu, cô nắm chặt gấu áo, đứng chết trân tại chỗ không biết phải làm sao.
Chu Tây Lẫm vốn dĩ đang đứng tựa vào cột bóng rổ phía xa, nghe thấy tiếng động liền đưa mắt nhìn sang.
Khi cậu gạt đám đông ra và nhìn thấy dáng vẻ đang cố che giấu của Ôn Nùng, sắc mặt cậu lập tức sa sầm xuống.
Cậu không hỏi một câu nào, dứt khoát nắm lấy cổ tay cô, kéo cô bước ra khỏi sân thể dục.
“Wow…” Cả lớp rộ lên tiếng xì xào kinh ngạc.
“Chu Tây Lẫm, em dắt bạn đi đâu đấy?” Thầy giáo thể dục hét gọi từ phía sau.
“Phòng y tế.” Chu Tây Lẫm không thèm ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh tanh.
“…”
Trong phòng y tế, nhìn thấy vết thương bên hông Ôn Nùng, sắc mặt giáo viên y tế trở nên vô cùng nghiêm túc: “Em này, vết thương này ở đâu ra vậy? Đây tuyệt đối không phải là tai nạn thông thường, chuyện này cần phải báo cảnh sát xử lý!”
Ôn Nùng giữ chặt lấy tay giáo viên y tế, ra sức lắc đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ khẩn cầu: “Dạ thôi cô, em xin cô đừng báo cảnh sát mà. Là do em không cẩn thận va vào thôi, thật đấy ạ.”
Giáo viên y tế khuyên nhủ thêm vài câu, nhưng thái độ của Ôn Nùng vô cùng kiên định.
Cuối cùng, giáo viên y tế nhìn cô, rồi lại nhìn sang Chu Tây Lẫm đang đứng bên cạnh với gương mặt u ám đến đáng sợ, khẽ thở dài một tiếng, cũng không ép buộc cô nữa, chỉ làm đúng bổn phận của mình, cẩn thận sát trùng rồi bôi thuốc lên vết thương cho cô, không quên dặn dò thêm vài câu.
Ra khỏi phòng y tế, Chu Tây Lẫm không đưa Ôn Nùng trở lại lớp học, mà im lặng dắt cô đi thẳng lên sân thượng của tòa nhà dạy học.
Gió trên sân thượng rất lớn, thổi vạt áo đồng phục của cả hai bay phần phật.
Phía xa, ánh hoàng hôn đang từ từ buông xuống, nhuộm lên toàn bộ thành phố một màu đỏ vàng vừa bi tráng vừa dịu dàng.
Chu Tây Lẫm tựa lưng vào lan can, nhìn cô: “Giờ thì nói được chưa?”
Ôn Nùng ngước mắt nhìn ra nơi xa xăm. Có lẽ không gian rộng rãi nơi đây đã tiếp thêm cho cô dũng khí, hoặc là lời nói vừa rồi của giáo viên y tế đã chạm đến cô, hay cũng có thể chỉ đơn giản vì người hỏi câu này là cậu. Cô nhìn vệt nắng nơi chân trời, lần đầu tiên trong đời, cô chủ động mở toang cánh cửa lòng luôn khép chặt bấy lâu với một người.
Giọng cô rất nhẹ, bị gió thổi bạt đi có hơi nghẹn ngào vỡ vụn.
Cô bình thản kể về thảm kịch trong đêm tối tăm ấy, kể về bản án của mẹ, kể về sự bạo hành và cái chết của bố.
Cô còn kể về chuỗi ngày sống ăn nhờ ở đậu sau khi đến thành phố Thanh, phụ việc ở quán đồ nướng đến tận đêm muộn như thế nào, giặt giũ nấu cơm dọn dẹp cung phụng cho cả nhà bọn họ ra sao và cả việc hở một tí là bị mắng chửi, phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Cô kể một cách vô cùng bình thản, không khóc, ánh mắt chỉ trống rỗng nhìn về phía xa, cứ như thể đang thuật lại câu chuyện của một người khác.
Chu Tây Lẫm im lặng lắng nghe, ngón tay vô thức miết lên những vết rỉ sét trên thanh lan can sắt.
Ánh chiều tà đằng xa lặng lẽ bao bọc lấy hai người bọn họ.
Nếu lúc này họ nhìn vào mắt nhau, họ sẽ nhận ra trong ánh mắt của đối phương đều đang đọng lại những mảng màu u tối và nặng nề.
Ở Ôn Nùng là sự đau khổ và giãy giụa.
Còn ở Chu Tây Lẫm, đó là một sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc.
Ôn Nùng biết rất rõ cô thích chàng trai trước mặt này.
Nhưng sự bộc bạch của cô lúc này không đơn thuần là để tìm kiếm lòng trắc ẩn hay sự thương hại từ cậu, mà là một canh bạc dốc hết vốn liếng.
Cô đang cược rằng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, bất cần đời kia của cậu có chứa đựng một sức mạnh đủ để thấu hiểu những bi kịch trong số phận của cô.
Từ lâu cô đã nghe loáng thoáng về gia thế của cậu, vô cùng hiển hách, đúng chuẩn dòng dõi danh gia vọng tộc. Đời ông và đời cha đều là những nhân vật có máu mặt, tên tuổi thường xuyên xuất hiện trên trang đầu của các mặt báo địa phương, nền tảng vững chắc ấy vượt xa trí tưởng tượng của người bình thường.
Tuy nhiên, chính trong một gia đình hào nhoáng như vậy, lại có một vết sẹo mãi không thể lành, mẹ cậu đã gieo mình xuống biển tự tử khi cậu còn nhỏ.
Nghĩ đến đây, cô chợt nhớ đến một lần sau giờ tan học, cô vô tình bắt gặp cậu và một người đàn ông trung niên có khí chất uy nghiêm đang tranh cãi gay gắt trước cổng trường. Những từ ngữ rời rạc lúc đó là các từ “mẹ”, “là do ông ép”, “cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ”.
Cô biết đó là bố của Chu Tây Lẫm.
Cô cũng biết cả hai người họ đều đang sống dưới bóng ma của cái chết đó, chỉ là theo những cách thức khác nhau mà thôi.
Cho nên cô muốn cược, cược lấy một chút từ lòng thương người của cậu.
Chu Tây Lẫm nghe xong, im lặng một hồi lâu, rất lâu.
Cuối cùng, cậu chỉ trầm giọng chửi thề một câu rồi nói: “Đi thôi, tan học rồi.”
Ôn Nùng nhìn bóng lưng cậu rời khỏi sân thượng trước, sau đó cô tiếp tục đứng hóng gió một mình rất lâu, mãi đến khi sắp tới giờ tự học buổi tối mới chịu rời đi.
Tiết tự học buổi tối Chu Tây Lẫm không có mặt, mãi đến khi tiếng chuông tan học vang lên cậu mới trở lại lớp. Các bạn học vừa cười đùa vừa thu dọn cặp sách ra về, Ôn Nùng cũng lẳng lặng sắp xếp đồ đạc của mình. Chu Tây Lẫm vẫn ngồi im tại chỗ, cho đến khi thấy cô thu dọn gần xong mới đứng dậy.
Ôn Nùng dường như có dự cảm từ trước, cô trấn tĩnh lại tinh thần rồi cất bước đi ra ngoài.
Cậu thực sự đã đi theo sau cô.
Cứ thế đi xuống lầu, đến một khu hoa viên vắng vẻ không có một bóng người, cậu bất ngờ nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói không cao nhưng lại lọt vào tai cô vô cùng rõ ràng: “Ôn Nùng, tôi chỉ hỏi cậu một lần duy nhất, cậu muốn quay về cái nhà đó hay là đi theo tôi.”
Bước chân Ôn Nùng khựng lại.
Cô ngước đầu lên, nhìn cậu chăm chú.
Cậu thiếu niên đứng ngược sáng với ánh đèn hắt ra từ cửa lớp học cách đó không xa, biểu cảm trên gương mặt mờ ảo không nhìn rõ, nhưng cô đã đọc hiểu được những thứ ẩn chứa trong đôi mắt kia.
Chút rụt rè hèn nhát cuối cùng trong đáy mắt cô, tựa như đống tro tàn bị gió cuốn đi, hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết.
Một tiếng sau.
Ôn Nùng đã đứng trong một căn hộ cao cấp thuộc khu trung tâm thành phố.
Căn hộ rất rộng và sạch sẽ, được thiết kế theo phong cách hiện đại tối giản với tông màu chủ đạo là đen, trắng, xám. Đồ nội thất trông vô cùng đắt đỏ, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống, mang lại cảm giác lạnh lẽo.
Suốt dọc đường đến đây, nhịp tim của Ôn Nùng đập nhanh liên hồi, đầu óc cô rối bời, đủ mọi suy nghĩ cứ thi nhau hiện lên.
Đi theo cậu, điều đó có nghĩa là gì?
Cô không phải là một cô bé ngây thơ khờ dại, cô hiểu rõ trên đời này không có bữa trưa nào là miễn phí.
Cô thậm chí còn có những suy nghĩ bi quan, liệu mình có phải đánh đổi bằng thân xác không? Nhưng khi cúi đầu nhìn lồng ngực phẳng lỳ của mình, cô lại cay đắng nghĩ bản thân mình có cái gì xứng đáng để cậu phải mưu tính như thế cơ chứ?
Khoảnh khắc bước qua cửa, ánh đèn mang sắc vàng ấm áp. Động tác cởi giày, bóng lưng nghiêng nghiêng khi mở cửa của Chu Tây Lẫm đều khiến cô cảm thấy bầu không khí có chút mập mờ và căng thẳng khó tả.
Đặc biệt là giây phút cánh cửa khép lại, từng tiếng hít thở của cả hai như bị phóng đại lên gấp bội.
Thế nhưng hành động tiếp theo của Chu Tây Lẫm lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô.
Cậu tùy tiện ném chìa khóa lên chiếc tủ ở lối vào, chỉ tay vào bên trong: “Sau này phòng kia là của cậu.”
Ôn Nùng ngơ ngác nhìn cậu: “Đây là nơi cậu ở à?”
“Tôi không ở đây.” Chu Tây Lẫm dùng giọng điệu bình thản đáp: “Nhưng nhà này là của tôi, cậu cứ yên tâm mà ở.”
Cậu đi đến phòng khách, mở một ngăn kéo tủ bên dưới ra, lấy ra khăn mặt và bàn chải đánh răng mới cùng các đồ dùng vệ sinh cá nhân khác đưa cho cô: “Mấy thứ này đều có sẵn, nếu thiếu thì xuống siêu thị dưới lầu mà mua, cứ ghi nợ lại.”
Sau đó, cậu đi vào phòng ngủ, lúc trở ra trên tay đã cầm một tờ giấy và cây bút, vẻ mặt trở nên rất nghiêm túc: “Cậu cứ ở đây cho đến khi tốt nghiệp cấp ba. Đưa cho tôi một số tài khoản ngân hàng, nếu chưa có thì đi làm một cái, học phí và sinh hoạt phí tôi cũng sẽ ứng trước cho cậu, coi như tôi cho cậu vay.”
Cậu viết lên giấy bốn chữ “Thỏa thuận vay tiền”, sau đó liệt kê rõ ràng các khoản tiền: “Tổng cộng trước mắt là 80.000 tệ, không tính lãi, chỉ cần cậu trả lại cho tôi trước năm ba mươi tuổi là được. Bây giờ viết giấy này làm bằng chứng, hai đứa mình ký tên vào, hôm nào rảnh thì mua hộp mực về ấn dấu vân tay.”
Cậu viết một cách rạch ròi và rõ ràng, hoàn toàn không mang một chút ý vị mập mờ hay bố thí nào ở trong đó cả.
Ôn Nùng nhìn gương mặt cúi đầu viết chữ chăm chú kia của cậu, một góc trong trái tim cô bỗng chốc đổ sụp.
Cậu không hề lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, không khinh miệt hay có bất cứ mưu đồ bất chính nào.
Cậu đã cho cô thứ cô cần nhất trong hoàn cảnh cô đang khốn cùng nhất, đó chính là sự tôn trọng bình đẳng.
“Được.” Cô nghe thấy giọng nói của chính mình mang theo một chút nghẹn ngào.
Cậu không ngước mắt nhìn cô, chỉ nhếch môi nói: “Không cần phải cảm động quá đâu, ai bảo ông đây tiền nhiều quá làm gì.”
Cô ngẩn người ra rồi bật cười.
Cậu nhanh chóng viết xong bản thỏa thuận, cô không thèm xem lại mà vô cùng dứt khoát ký tên mình vào bản thỏa thuận vay tiền.
Ngòi bút lướt trên mặt giấy phát ra tiếng sột soạt, tựa như một nghi thức cho một cuộc đời mới.
“Cảm ơn cậu.” Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu, nói bằng tất cả sự chân thành.
Ngay lúc này, chiếc điện thoại cũ kỹ của cô bỗng nhiên đổ chuông, trên màn hình nhấp nháy hai chữ “Dì út”, tiếng chuông vang lên giữa căn hộ yên tĩnh nghe vô cùng chói tai.
Tim Ôn Nùng vô thức thắt lại, cô nhìn sang Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm cũng nhìn cô, ánh mắt bình lặng không một gợn sóng, cậu không đưa ra bất kỳ chỉ thị nào, dường như chỉ đang chờ đợi cô tự đưa ra quyết định của chính mình.
Ôn Nùng hít một hơi thật sâu, ngón tay lướt trên màn hình ngắt cuộc gọi, sau đó bấm vào danh bạ, tìm số của Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc, không một chút do dự, cô kéo từng số một vào danh sách chặn.
Làm xong tất cả những việc này, cô mới ngẩng đầu nhìn Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm chứng kiến chuỗi hành động này của cô, khóe môi hơi nhếch lên, gật đầu đánh giá một từ: “Giỏi.”
Ôn Nùng chợt nhớ ra một vấn đề thực tế, ngập ngừng mở lời: “Nhưng quyền giám hộ của tôi vẫn nằm trong tay bọn họ.”
Điều này giống như một chiếc vòng kim cô vậy.
Chu Tây Lẫm nghe vậy liền cười khẩy, gương mặt lại hiện lên vẻ kiêu ngạo nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay mà cô vốn đã quen thuộc: “Chuyện này cậu không cần quan tâm, tôi đảm bảo sẽ trị cho họ ngoan ngoãn nghe lời, đến ba đời sau cũng không dám đến tìm cậu gây phiền phức nữa.”
Ôn Nùng nhìn vào mắt cậu, sợi dây lý trí luôn căng như dây đàn của cô cuối cùng cũng hoàn toàn được thả lỏng, một cảm giác an tâm chưa từng có bao bọc lấy cô.
Cô nhìn cậu, rồi vô thức mỉm cười.
Đây là nụ cười nhẹ nhõm thực sự đầu tiên của cô kể từ khi đặt chân đến thành phố Thanh.
Chu Tây Lẫm thu trọn nụ cười này của cô vào mắt, cất vào trong tim, không vì lý do nào khác.
Cậu nhìn thời gian: “Tôi đi đây, khóa kỹ cửa vào.”
Cậu đưa chìa khóa căn hộ và thẻ từ cho cô, rồi dứt khoát quay người rời đi.
Ôn Nùng tiễn cậu ra đến cửa, nhìn cậu bước vào thang máy, cửa thang máy khép lại, các con số bắt đầu nhảy lùi xuống.
Cô đóng cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa lạnh ngắt, đảo mắt nhìn quanh không gian xa lạ nhưng an toàn này. Cô đi đến trước cửa sổ sát đất trong vắt ở phòng khách, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm phồn hoa của thành phố Thanh, ánh đèn từ muôn vàn khe cửa thắp sáng như những vì sao rơi rớt.
Cuối cùng cô cũng trốn thoát khỏi ngôi nhà ngột ngạt đến nghẹt thở kia rồi.
Cảm giác hạnh phúc đến mức không chân thực ập đến khiến hốc mắt cô nóng lên, nước mắt tuôn rơi như suối. Cô khóc không thành tiếng, chỉ để mặc cho nước mắt lặng lẽ chảy dài, gột rửa đi những ký ức u ám của quá khứ.
Đêm hôm đó, cô nằm trên chiếc giường mới mà số phận đã an bài cho mình, ngủ một giấc vô cùng an ổn, không mộng mị cho đến tận bình minh.
Ngày hôm sau, cô mang theo tâm trạng thỏ thẻ lo âu đi học, càng đến gần cổng trường lại càng căng thẳng, chỉ sợ Ôn Tinh Phương hay Ô Chí Quốc đột nhiên từ xó xỉnh nào đó lao ra.
Thế nhưng, không có chuyện đó xảy ra.
Cả ngày trôi qua trong gió yên biển lặng.
Suốt những ngày tiếp theo, thậm chí là nửa tháng trời, không hề có bất kỳ tin tức nào của gia đình đó nữa.
Họ giống như đã bốc hơi khỏi thế giới này, không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa.
Ôn Nùng nhìn sang Chu Tây Lẫm ở bên cạnh, cậu đã khôi phục lại dáng vẻ trước kia, một ngày nói chuyện với cô không quá năm câu, trong lòng cô tràn ngập sự tò mò và lòng biết ơn.
Cô rất muốn biết cậu rốt cuộc đã dùng cách gì để khiến những kẻ tham lam và khó đối phó như Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc trở nên ngoan ngoãn đến vậy, nhưng cô và cậu thực sự chẳng nói với nhau được mấy câu, nên chút tò mò đó cũng đành đè nén xuống tận đáy lòng.
…
Thời gian êm đềm trôi qua, thu đi đông đến.
Kỳ nghỉ Tết Dương lịch đã tới, những ngày nghỉ ngắn này Ôn Nùng chỉ ở trong căn hộ ngủ bù, ngủ đến tận trưa muộn mới dậy.
Sau khi thức dậy, cô tự nấu cho mình vài món ăn đơn giản, buổi chiều dọn dẹp vệ sinh, giặt giũ quần áo, bận rộn đến hơn bốn giờ chiều mới được nghỉ ngơi. Lúc ấy bên ngoài bắt đầu đổ cơn mưa mùa đông, trời đất âm u khiến người ta buồn ngủ, cô lười biếng nằm trên ghế sofa, ngắm nhìn những sợi mưa ngoài cửa sổ, mãi đến tối sau khi ăn cơm xong mới bắt đầu làm bài tập.
Hơn chín giờ tối, cơn mưa ngoài kia dường như nặng hạt hơn, gõ vào cửa kính nghe lộp bộp.
Trong nhà rất yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của ngòi bút lướt trên mặt giấy bài tập.
Đột nhiên, một tiếng “ầm” vang lên từ phía cửa ra vào!
Ôn Nùng giật bắn mình, ngòi bút vạch một đường dài ngoằn ngoèo trên vở bài tập, tim cô lập tức nhảy lên tận cổ họng, đã hơn chín giờ tối rồi còn ai đến nữa chứ?
Phản ứng đầu tiên của cô là sợ hãi, cô nghĩ là do bọn người Ôn Tinh Phương rốt cuộc cũng tìm đến đây hoặc là kẻ xấu nào đó.
Cô nín thở, căng thẳng nhìn chằm chằm về phía cửa.
Lại có thêm vài tiếng va đập trầm đục vang lên, kèm theo đó là âm thanh mơ hồ như tiếng đang loay hoay mở khóa cửa.
Ôn Nùng lấy hết can đảm, rón rén bước đến sau cánh cửa, nín thở nhìn qua mắt mèo ra bên ngoài.
Đèn hành lang mờ ảo, nhưng cô vẫn nhận ra ngay bóng hình đang tựa vào cửa.
Chu Tây Lẫm?
Từ đầu đến chân cậu ướt sũng, mái tóc bết bát dính chặt vào trán, những giọt nước từ lọn tóc không ngừng nhỏ xuống. Cậu cúi gầm đầu, một tay bấu chặt vào khung cửa, tay còn lại có vẻ như đang chật vật nhập mật khẩu khóa cửa, trạng thái rõ ràng đang không ổn.
Ôn Nùng lập tức mở cửa.
Một mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với hơi thở ẩm ướt, lạnh lẽo của nước mưa xộc thẳng vào mặt.
Theo đà mở cửa, Chu Tây Lẫm gần như ngã nhào vào trong.
Ôn Nùng cuống cuồng đỡ lấy cậu, cà người cậu ướt sũng, chạm vào thấy lạnh ngắt, nhưng nhiệt độ cơ thể của cậu lại nóng đến đáng sợ.
Chu Tây Lẫm ngẩng đầu lên cố gắng nhìn cô, Ôn Nùng hít vào một hơi khí lạnh.
Phần xương gò má bên trái của cậu có một vết bầm tím rõ rệt, khóe miệng cũng bị rách rỉ máu, khiến gương mặt đẹp trai kia có thêm vài phần nhếch nhác và hoang dại.
Mắt cậu đỏ ngầu, không biết là do uống rượu hay vì lý do nào khác, ánh mắt rệu rã, mang theo một sự tan vỡ mà Ôn Nùng chưa từng nhìn thấy bao giờ, tràn ngập sự mơ hồ và đau đớn.
“Chu Tây Lẫm, cậu làm sao thế này?” Ôn Nùng chật vật đỡ lấy cơ thể nặng nề của cậu.
Chu Tây Lẫm dường như phải định thần nhìn cô một lúc, sau đó nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, giọng khàn đặc, ú ớ nói: “Quên mất là bây giờ cậu đang ở đây.”
Ôn Nùng định nói gì đó, nhưng nghĩ lại thôi tốt nhất là cứ đưa cậu vào nhà trước đã.
Thế là cô phải dùng đến toàn bộ sức bình sinh mới dìu được cậu đến ghế sofa. Cậu ngã người lên sofa, mắt nhắm nghiền, đôi lông mày nhíu chặt lại, hơi thở nặng nề, nước khắp người nhỏ tong tỏng, nhanh chóng thấm ra cả thảm và sofa.
Nhìn cậu ra nông nỗi này, lồng ngực Ôn Nùng như bị ai đó bóp nghẹt. Cô chạy nhanh vào phòng tắm lấy một chiếc khăn tắm sạch sẽ và mềm mại, cẩn thận trùm lên mái tóc còn đang rỏ nước của cậu, nhẹ nhàng lau giúp cậu.
Sau đó cô lại chạy vào bếp rót một ly nước ấm, đưa đến bên môi cậu: “Uống chút nước đi.”
Chu Tây Lẫm không có phản ứng gì, cô đành phải từ từ bón cho cậu uống vài ngụm.
Chiếc điện thoại từ trong túi quần ướt sũng của cậu trượt ra ngoài, màn hình nứt vỡ dính đầy nước bùn, rõ ràng là đã hỏng rồi.
Nhìn những vết thương trên mặt cậu, trong lòng Ôn Nùng vừa sốt ruột vừa sợ hãi.
Cô lại chạy đi vắt một chiếc khăn nóng, muốn lau mặt và lau tay giúp cậu.
Khi cô cầm chiếc khăn nóng tiến lại gần, Chu Tây Lẫm bỗng nhiên cử động, một tay chộp lấy cổ tay cô.
Lực tay của cậu rất lớn, ngón tay lạnh ngắt, siết chặt đến mức khiến cô đau nhói.
Cậu mở mắt ra, những tia máu trong mắt càng nhiều hơn, cậu nhìn thẳng vào cô, ánh mắt như đang xuyên qua cô để nhìn một điều gì đó khác, giọng nói vỡ vụn và dồn nén: “Tại sao… ai cũng muốn ép tôi vậy…”
Ôn Nùng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô có thể cảm nhận được sự đau đớn của cậu.
Cô không giãy giụa, để mặc cho cậu nắm, dùng bàn tay còn lại cầm chiếc khăn nóng nhẹ nhàng lau đi nước mưa trên mặt cậu.
“Cậu đói không, tôi đi nấu chút mì cho cậu ăn nhé?” Cô nhỏ giọng hỏi, giống như đang dỗ dành một con dã thú bị thương.
Chu Tây Lẫm không trả lời, cậu chỉ buông tay cô ra, rồi lại nhắm mắt, giống như đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.
Ôn Nùng chạy vào bếp, cuống cuồng đun nước, tìm mì rồi đập thêm hai quả trứng gà.
Cô đứng trước bàn bếp, đầu óc rối bời.
Cô nấu mì xong, sau đó múc một bát lớn rồi bưng ra phòng khách.
“Chu Tây Lẫm, mì xong rồi này, ăn chút gì đó rồi hãy ngủ.” Cô khẽ gọi cậu.
Chu Tây Lẫm không có phản ứng.
Ôn Nùng đành phải đặt bát mì lên bàn trà, ngồi thụp xuống trước mặt cậu, lại thử gọi thêm một tiếng nữa.
Lần này, cậu chậm rãi mở mắt ra.
Cậu nhìn Ôn Nùng đang ngồi trước mặt, lại liếc nhìn chiếc khăn tắm bên cạnh, cùng ly nước trên bàn trà và bát mì còn đang bốc khói nghi ngút, cả người cậu chìm vào im lặng.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi tí tách.
Hơi thở của hai người đan xen vào nhau.
Đột nhiên, Chu Tây Lẫm vươn cánh tay ra, dùng lực ôm chặt cả người cô vào lòng.
Ôn Nùng lập tức đờ người ra, đầu óc trống rỗng.
Cái ôm của cậu lạnh ngắt, mang theo nước mưa ẩm ướt và mùi rượu nồng nặc.
Nhưng xuyên qua lớp quần áo ướt lạnh ấy, cô có thể cảm nhận được nhịp đập dữ dội và nặng nề của trái tim cậu, cùng với sự run rẩy rất khẽ bên trong một cơ thể có vẻ ngoài mạnh mẽ kia.
Đây là một cái ôm hoàn toàn không mang một chút d*c v*ng nào, nó giống như một người sắp chết đuối giữa biển khơi, cuối cùng cũng vớ được một khúc gỗ nổi, liền dùng hết sức bình sinh để ôm chặt lấy, với hy vọng có thể tìm kiếm được một chút điểm tựa ít ỏi đến đáng thương.
Cơ thể cứng đờ của Ôn Nùng từ từ thả lỏng.
Cô không cử động, cũng không nói năng gì, chỉ im lặng để mặc cho cậu ôm, bàn tay cô còn lóng ngóng giơ giữa không trung, cuối cùng cô nhẹ nhàng đặt tay lên tấm lưng ướt sũng của cậu.
Trong phòng khách chỉ bật duy nhất một chiếc đèn đứng tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, vầng sáng dịu nhẹ bao bọc lấy hai người bọn họ.
Trong không khí vương vấn làn khói nóng của bát mì, hơi ẩm của nước mưa cùng hơi thở vừa mát lạnh vừa chán nản trên người cậu.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa mùa đông vẫn cứ rơi không dứt, trút xuống thành phố này và cũng trút vào hai linh hồn cô đơn và đầy rẫy những tổn thương.