Đầu tháng mười một, sắc thu phương Bắc càng thêm đậm nét.
Ngày kết thúc kỳ thi giữa kỳ lại trùng hợp rơi vào ngày 11 tháng 11.
Vào những năm tháng đó, “11.11” vẫn chỉ là một “ngày lễ độc thân” mang chút hương vị tự giễu và trêu đùa giữa đám học sinh, còn lâu mới mang ý nghĩa là ngày hội mua sắm điên cuồng của toàn dân như sau này.
Thời học sinh, nghi thức duy nhất của ngày lễ này có lẽ là mọi người sẽ tặng kẹo m*t cho những người bạn độc thân có quan hệ tốt với mình, ngụ ý là chúc “thoát ế”, mang theo chút trò đùa đặc trưng của tuổi dậy thì.
Sau khi kỳ thi kết thúc, cả lớp tiến hành một buổi tổng vệ sinh, giữa những âm thanh náo nhiệt, cảm giác nghi thức của ngày lễ độc thân càng được phóng đại. Trong lớp học, bàn ghế dịch chuyển, chổi quét tung bụi mù, xô nước kêu loảng xoảng, xen lẫn tiếng cười đùa tặng kẹo qua lại của các nam sinh và nữ sinh.
Ôn Nùng vừa mới chuyển trường đến không lâu, tính cách lại trầm lặng, hầu như chẳng có người bạn nào, tất nhiên cũng không có ai tặng kẹo cho cô. Cô cúi đầu lau chùi bàn học của mình, cảm thấy sự náo nhiệt xung quanh chẳng liên quan gì đến mình. Thi thoảng có nữ sinh nhận được cả một vốc kẹo liền phấn khích kêu lên, cô cũng chỉ nhanh chóng ngước mắt nhìn một cái rồi lại cụp mắt xuống.
Còn người bạn cùng bàn Chu Tây Lẫm, tất nhiên lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Hộc bàn của Chu Tây Lẫm bị nhét vào đủ loại kẹo m*t đóng gói tinh xảo đến nỗi chật kín.
Nhưng từ đầu đến cuối cậu cứ lười nhác dựa vào lưng ghế, thỉnh thoảng mới nhấc mí mắt lên một cái. Dáng vẻ hờ hững bất cần đời đó của cậu ngược lại càng thu hút các cô gái lũ lượt kéo đến.
“Anh Lẫm, thu hoạch cũng được phết!” Trình Hoắc vừa giúp cậu thu dọn đống kẹo sắp tràn ra ngoài, vừa tặc lưỡi cảm thán: “Mở được một tiệm tạp hóa nhỏ luôn rồi.”
Cô bạn bàn trước Cơ Ngọc cũng quay người lại, cười nói: “Đúng vậy, nhiều thế này cậu cũng chẳng ăn hết, hay là chia cho mọi người đi, ai nấy đều có phần!”
Giọng điệu khi cô ấy nói chuyện rất tự nhiên, nghe vô cùng thân thuộc.
Chu Tây Lẫm nghe vậy liền liếc nhìn cô ấy một cái.
Cậu thực ra chẳng bận tâm đến đống kẹo này, ai lấy đi cũng được, nhưng cậu ghét nhất là kiểu tự ý quyết định mượn hoa cúng Phật như thế này.
Lông mày cậu khẽ nhíu lại, ánh mắt quét quanh lớp một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Ôn Nùng đứng bên cạnh đang định bê chiếc ghế lên để dọn dẹp đống rác bên dưới.
Cô làm việc cũng rất im lặng, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh hoàng hôn trông vô cùng nghiêm túc.
Chu Tây Lẫm nghĩ ngợi một lát rồi bỗng nhiên thẳng người dậy, giơ tay vơ hết toàn bộ số kẹo trong hộc bàn, cùng với những chiếc kẹo rơi vãi trên bàn thành từng vốc lớn, sau đó đổ ập tất cả lên mặt bàn vừa mới được lau chùi sạch sẽ của Ôn Nùng.
Đống kẹo rực rỡ sắc màu vun lên thành một ngọn núi nhỏ, chiếm mất phần lớn mặt bàn.
Cả lớp học bỗng trở nên yên tĩnh, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này.
Ôn Nùng ngẩn người, vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng bê ghế, ngơ ngác nhìn “ngọn núi kẹo” đột ngột xuất hiện trước mắt, rồi lại ngẩng đầu nhìn Chu Tây Lẫm.
Gương mặt Chu Tây Lẫm không có biểu cảm thừa thãi nào, giọng điệu bình thản như thể đang nói thời tiết hôm nay khá đẹp: “Cho cậu đấy.”
“Wow!”
“Anh Lẫm bị gì thế…”
“Ôn Nùng, chuyện này là sao đây?”
Trình Hoắc và những người bên cạnh đang ngơ ngác liền đi đầu hùa theo trêu chọc, lớp học tức thì bùng nổ như vạc dầu sôi. Đủ loại ánh mắt đồng loạt phóng về phía Ôn Nùng, ngạc nhiên có, ngưỡng mộ có, dò xét có, thậm chí còn mang theo chút ghen tị, khiến mặt cô đỏ bừng lên tận mang tai, tay chân luống cuống không biết để vào đâu.
“Tôi… tôi không lấy đâu.” Giọng cô mang theo sự ngượng ngùng chật vật.
Chu Tây Lẫm lại không cho cô cơ hội từ chối.
Cậu trực tiếp giơ tay lấy chiếc cặp sách cô đang để một bên, kéo khóa ra rồi bắt đầu tự tay nhét đống kẹo đó vào trong.
Động tác của cậu không tính là dịu dàng, thậm chí có chút thô bạo, những viên kẹo lần lượt được nhét vào. Rất nhanh sau đó, chiếc cặp sách của cô đã bị nhét căng phồng đến mức không kéo khóa lại được.
Chu Tây Lẫm nhíu mày, dường như chê phiền phức, liền quay đầu nói với Trình Hoắc: “Chạy ra siêu thị một chuyến, mua hai cái túi mua sắm to một chút về đây.”
Trình Hoắc “nhận lệnh”, cười hi hí chạy biến ra ngoài, không lâu sau đã cầm hai chiếc túi nilon có in logo siêu thị quay trở lại.
Chu Tây Lẫm nhận lấy túi, tiếp tục đem số kẹo còn lại, cùng với số kẹo mà Trình Hoắc sau đó tịch thu từ những nam sinh hùa theo khác, chia ra nhét vào hai chiếc túi nilon lớn, đầy ắp đến tận miệng túi.
Khi buổi tổng vệ sinh kết thúc, Ôn Nùng dưới sự chú ý của đủ loại ánh mắt phức tạp của toàn thể các bạn trong lớp, đeo chiếc cặp sách sắp sửa nổ tung trên lưng, hai tay chật vật xách hai túi kẹo m*t nặng trịch, giống như người cử tạ mà nhích từng bước ra khỏi cửa lớp.
Ánh hoàng hôn kéo dài chiếc bóng của cô, dáng vẻ từ phía sau trông thật vụng về và có hơi buồn cười.
Cả chặng đường cô đều cúi đầu, có thể cảm nhận được những tiếng bàn tán xôn xao và đủ loại ánh mắt phía sau mình, hai má nóng bừng đến mức có thể rán được trứng.
Cô bước ra khỏi cổng trường, một ngọn gió mát mẻ thổi qua, độ nóng trên mặt giảm bớt, nỗi lo toan của hiện thực mới cuộn trào lên cõi lòng.
Nhiều kẹo thế này… biết xử lý sao đây?
Một mình cô chắc chắn ăn không hết, để đến lúc hết hạn sử dụng thì phí lắm. Mang về nhà? Ôn Tinh Phương chắc chắn sẽ hỏi từ đâu mà ra, nói không chừng còn nghĩ cô có ăn cắp ở đâu không chừng. Vứt đi? Càng không thể, như vậy thì quá hoang phí rồi.
Cô đứng bên lề đường, lông mày nhíu chặt lại.
Bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, hay là mang đi bán nhỉ?
Ý nghĩ này khiến nhịp tim cô đập nhanh hơn vài phần.
Bán lấy tiền, biết đâu còn để dành được một chút.
Cô nhìn đồng hồ, đắn đo một hồi.
Sau đó cô gọi điện cho Ôn Tinh Phương, trong quá trình chờ kết nối, các ngón tay cô căng thẳng bấm chặt vào nhau.
“Dì út, hôm nay lớp con tổng vệ sinh, sau khi kết thúc thầy giáo lại giữ lại họp, có lẽ phải khoảng hai tiếng nữa mới đến quán phụ được…” Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thản.
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến tiếng cằn nhằn bất mãn của Ôn Tinh Phương: “Họp hành sao không nói sớm, tiệm bận rộn thế nào mày không biết hả, mày lắm chuyện thật.”
Ôn Nùng nín thở, thấy Ôn Tinh Phương định hỏi vặn chi tiết, cô vội vàng để ống nghe ra xa một chút, giả vờ nói lớn: “Alo? Dì út? Alo? Hình như tín hiệu không được tốt, con không nghe rõ nữa, con cúp máy trước nha, lát nữa con qua liền!”
Nói xong, cô cũng chẳng đợi bên kia phản ứng liền lập tức ngắt điện thoại.
Một cảm giác hưng phấn đầy mạo hiểm khẽ thay thế cho sự bất an khi gọi cuộc điện thoại vừa rồi.
Ôn Nùng xách đống kẹo kia lên, bước chân trở nên nhẹ nhàng hơn, đi về phía chợ đêm Quảng trường Nhân dân náo nhiệt nhất ở gần trường học.
Hoàng hôn buông xuống, phố lên đèn.
Chợ đêm bắt đầu trở nên ồn ào náo nhiệt, các quầy đồ ăn vặt đủ màu sắc tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Những sạp hàng bán đồ trang sức nhỏ, ốp điện thoại, tất chân găng tay hoa cả mắt, dòng người đi lại như nêm, tràn ngập hơi thở nhân gian.
Ôn Nùng tìm một chỗ trống không bắt mắt ở rìa chợ đêm, sau đó trực tiếp đặt đống kẹo m*t xuống đất, dùng tờ giấy nháp viết mấy chữ: Bán kẹo, giá rẻ.
Những vỏ kẹo đủ màu sắc dưới ánh đèn chiếu sáng của sạp hàng bên cạnh phản xạ ra những tia sáng yếu ớt.
Cô ngượng ngùng không dám rao bán lớn tiếng như các chủ sạp bên cạnh, chỉ lặng lẽ đứng ở đó. Thi thoảng có người qua đường đưa mắt nhìn, cô sẽ lấy hết can đảm nhỏ giọng hỏi một câu: “Dạ mua kẹo m*t không ạ?”
Tình hình buôn bán ảm đạm hơn so với cô tưởng tượng.
Người đi ngang qua đa phần chỉ tò mò nhìn một cái, nhưng người thực sự dừng lại mua rất ít, chỉ có khoảng năm sáu người.
Cô có chút nản lòng nhưng vẫn kiên trì, thầm tính toán thời gian trong lòng.
Đúng lúc này, tại lối vào chợ đêm, hai thiếu niên vóc dáng cao ráo thong dong bước vào.
“Anh Lẫm, bên này mới mở một tiệm lẩu nấu sẵn* mới, nghe nói đỉnh lắm, hôm nay nhất định phải nếm thử…” Trình Hoắc vừa nói vừa nhìn ngó xung quanh tìm chỗ.
*Gốc là 冒菜 là một món ăn dạng hầm hoặc lẩu cá nhân nổi tiếng có nguồn gốc từ thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Tương tự như lẩu nhưng các nguyên liệu được nấu chín sẵn trong nước dùng cay nồng trước khi dọn ra.
Chu Tây Lẫm hai tay đút vào túi áo khoác, vẻ mặt lười biếng, không mấy hứng thú đi theo sau.
Ánh mắt cậu tùy ý quét qua khu chợ đêm ồn ào, bỗng nhiên định hình tại một góc thưa thớt người qua lại.
Ôn Nùng đang ngồi xổm trên đất, cẩn thận đỡ chiếc túi bị người qua đường chạm lệch. Trên người cô vẫn mặc chiếc áo khoác đồng phục ban ngày, lưng đeo chiếc cặp sách lớn, số kẹo trong túi nilon hầu như không hề giảm đi.
Ánh sáng của chợ đêm phác họa nên đường nét mảnh khảnh của cô. Cô dường như có chút sốt ruột, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn những người đi ngang qua, trong ánh mắt mang theo một tia kỳ vọng và khẩn cầu khó lòng phát hiện.
Bước chân của Chu Tây Lẫm dừng lại.
Cảm giác… giống như nhìn thấy cô bé bán diêm vậy.
Trình Hoắc thuận theo ánh mắt của cậu nhìn qua, cũng “Ồ” lên một tiếng: “Đó chẳng phải là Ôn Nùng mới đến lớp mình à? Cậu ấy bán kẹo ở đây hả… Má nó, đây chẳng phải đống kẹo chiều nay cậu cho cậu ấy sao?”
Chu Tây Lẫm không nói gì, khóe miệng lại nhếch lên.
Cậu sải bước đi về phía góc đường đó.
Ôn Nùng đang cúi đầu thu dọn, một khoảng bóng râm bao phủ xuống, cô tưởng là khách hàng liền vội vàng ngẩng đầu lên, trên mặt cố gắng nặn ra nụ cười: “Xin hỏi cậu muốn mua…”
Lời nói đến một nửa liền nghẹn lại nơi cổ họng.
Vóc dáng Chu Tây Lẫm cao lớn, gần như che khuất mọi ánh sáng trước sạp hàng của cô, trên mặt mang theo vẻ lười nhác và chút trêu đùa quen thuộc, cậu đang cụp mắt nhìn cô và “sản phẩm” của cô.
Ôn Nùng ngây người, hai má nóng bừng, một cảm giác chật vật và hoảng loạn vì bị bắt quả tang nhanh chóng càn quét lấy cô. Cô vô thức muốn giấu bản thân đi, hoặc giấu đống kẹo đi, nhưng rõ ràng đã muộn rồi.
Chu Tây Lẫm cúi người xuống nhặt một cây kẹo m*t vị dâu tây lên, rồi xoay giữa các đầu ngón tay, giọng điệu mang theo vẻ cố tình: “Bà chủ, cái này bán thế nào?”
Tim Ôn Nùng đập nhanh như đánh trống, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chu Tây Lẫm…”
Giọng cô mang theo sự cầu xin thương lượng.
Cậu lại hỏi một lần nữa: “Bán thế nào?”
Cô đành phải nói: “Một tệ một cây, năm tệ sáu cây.”
Loại kẹo này giá bán lẻ là năm tệ một cây đấy.
Chu Tây Lẫm giống như nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, khẽ cười một tiếng, đôi mắt lạnh nhạt gợn lên chút ánh sáng giễu cợt: “Năm tệ sáu cây? Cũng biết làm ăn đấy nhỉ.” Cậu lắc cây kẹo trong tay: “Đồ tôi tặng cậu vừa quay người liền mang đi bán lấy tiền? Bạn Ôn, chuyện này có hơi làm tôi tổn thương đó, cậu thế này là phụ lòng tốt của tôi rồi đấy.”
Giọng điệu của cậu không tính là tức giận, giống như đang trêu chọc nhiều hơn.
Ôn Nùng vội vàng cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi cậu.”
“Chỉ xin lỗi thôi thì có ích gì?” Chu Tây Lẫm nhướn mày, ném cây kẹo trở lại túi, phát ra tiếng động khẽ.
Ôn Nùng nghẹn họng, không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể luống cuống đứng đó.
Chu Tây Lẫm nhìn dáng vẻ hận không thể tìm một cái khe đất mà chui xuống của cô, ý cười nơi đáy mắt càng sâu hơn, thong thả đưa ra phương án giải quyết: “Thế này đi, hai lựa chọn. Một, chia cho tôi một nửa số tiền cậu bán được, xem như bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi.”
Ôn Nùng vô thức che túi quần lại.
Chu Tây Lẫm giống như đã đoán trước phản ứng này của cô, cười một tiếng rồi nói tiếp: “Hai là mời tôi ăn một bữa cơm, chuyện này xem như hòa nhau, cậu thấy sao?”
Ôn Nùng nhanh chóng tính toán trong lòng số tiền hơn ba mươi tệ ít ỏi vừa mới bán được của mình, ước chừng chỉ đủ mời cậu ăn một bát mì ở chợ đêm thôi. Nhưng một bát mì cũng chỉ tám chín tệ, so với việc chia một nửa số tiền thì lựa chọn này dường như dễ chấp nhận hơn một chút.
Cô do dự, khẽ gật đầu.
“Ok.” Chu Tây Lẫm dường như rất hài lòng.
Cậu không đi mà thuận thế tìm một gờ đá bên đường cạnh cô rồi ngồi xuống, đôi chân dài tùy ý vắt chéo. Sau đó cậu hất hất cằm với Trình Hoắc vẫn còn đang đứng xem náo nhiệt bên cạnh: “Đi, giúp bà chủ rao vài tiếng.”
Trình Hoắc: “Hả?”
Chu Tây Lẫm liếc một cái, Trình Hoắc lập tức chấp nhận số phận, tằng hắng một cái rồi bắt đầu rao một cách hơi cứng nhắc: “Đến xem đi đến xem đi mọi người ơi, kẹo m*t bán rẻ đây ạ!”
Có một người có nhan sắc nổi bật như Chu Tây Lẫm ngồi một bên, hiệu quả thấy rõ ngay tức khắc.
Rất nhanh sau đó đã có mấy nữ sinh rủ nhau đi dạo phố tò mò vây quanh.
“Wow, kẹo này đẹp quá!”
“Thật sự là năm tệ sáu cây à?”
“Ủa? Cậu ở lớp 10-7 tên Chu…?”
Chu Tây Lẫm không để ý đến những tiếng xầm xì nhận ra cậu, chỉ dùng cằm hất về phía Ôn Nùng: “Mua thì tìm cậu ấy.”
Các nữ sinh đỏ mặt, người này đùn đẩy người kia, người này mua mười cây, người kia mua hai mươi cây. Ôn Nùng lập tức bận rộn hẳn lên, nhận tiền, thối tiền, bỏ kẹo vào túi… Hai túi lớn cộng thêm một cặp sách kẹo vậy mà lại giảm đi nhanh chóng.
Chu Tây Lẫm cứ ngồi bên cạnh nhìn, thi thoảng lười nhác chêm vào một câu: “Mua nhiều chút đi, cậu ấy sắp dọn hàng rồi.”
Có câu nói này của cậu, mọi người lại càng hưởng ứng nhiệt tình, chỉ để được nhìn cậu thêm vài cái hoặc nghe cậu nói thêm một câu.
Tiếng rao của Trình Hoắc cũng dần dần phóng khoáng hơn, thậm chí bắt đầu tự do phát huy: “Đi ngang qua đừng bỏ lỡ nhé mọi người, kẹo m*t cùng mẫu với anh Lẫm đây, ăn vào sang năm không phải đón ngày lễ độc thân đâu nha!”
Ôn Nùng bị tiếng rao phóng đại này của cậu ta làm cho dở khóc dở cười, nhưng nhìn số kẹo giảm đi nhanh chóng và số tiền lẻ trong tay ngày càng dày lên, trong lòng cô liền thấy vui vẻ.
Ngay khi kẹo sắp bán hết, Ôn Nùng thầm thở phào một hơi, bắt đầu tính toán xem mời Chu Tây Lẫm ăn gì thì một giọng nói thô lỗ tức giận như tiếng sét đánh ngang tai vang lên phía sau cô: “Ôn Nùng! Cái con nhỏ chết tiệt này! Mày lười biếng chạy ra đây làm trò gì thế hả!”
Thân hình Ôn Nùng cứng đờ, sắc máu trên mặt bay sạch sành sanh không còn một giọt.
Cô kinh hãi quay đầu lại, nhìn thấy Ô Chí Quốc đang nổi giận đùng đùng gạt đám đông ra rồi chen vào, thịt trên mặt ông ta rung lên bần bật, ông ta chỉ vào mũi cô rồi lên tiếng chửi mắng: “Mày giỏi lắm, cái đồ ăn cây táo rào cây sung này, lừa dì mày là trường học họp hành, kết quả lại chạy đến đây làm mấy cái trò này. Y hệt như bà mẹ của mày chẳng giúp được tích sự gì, chỉ giỏi gây phiền phức, còn không mau cút về cho tao!”
Tiếng chửi của Ô Chí Quốc vừa to vừa tục, thu hút không ít người qua đường vây quanh chỉ trỏ.
Ôn Nùng bị mắng đến mức toàn thân run rẩy, vành mắt lập tức đỏ lên. Môi cô mấp máy muốn giải thích nhưng lại không thốt ra được một chữ nào, sự sợ hãi và cảm giác nhục nhã nhấn chìm lấy cô.
Ô Chí Quốc mắng đến độ hăng máu, giơ tay muốn túm lấy cánh tay Ôn Nùng.
Chu Tây Lẫm vốn dĩ luôn ngồi im một bên lúc này chậm rãi đứng thẳng lên.
Chiều cao của cậu còn cao hơn Ô Chí Quốc một chút, khi đứng dậy, cảm giác áp lực mang đến lập tức khiến động tác của Ô Chí Quốc khựng lại.
Chút lười nhác và đùa cợt trên gương mặt Chu Tây Lẫm biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự hung dữ. Cậu một tay kéo Ôn Nùng đang sợ hãi run rẩy ra phía sau mình, dùng cơ thể chắn giữa cô và Ô Chí Quốc.
Sau đó, cậu ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ô Chí Quốc, giọng không cao nhưng nghe ra rõ sự lạnh lùng đến thấu xương: “Ông là ai, gào thét làm gì thế?”
Ô Chí Quốc bị thái độ này của cậu làm cho ngẩn ra, ngay sau đó càng thêm tức giận: “Tao là dượng của nó, mày lại là ai, tao dạy cháu mình thì liên quan đéo gì mày!”
“Dượng?” Chu Tây Lẫm cười khẩy, giọng điệu vô cùng châm biếm: “Tôi còn tưởng là tên lưu manh đầu đường xó chợ nào ở đâu đến bắt nạt nữ sinh ngay trên phố chứ.”
Cậu nghiêng đầu nói nhỏ một câu “Đứng yên đừng cử động” với Ôn Nùng phía sau, rồi quay đầu lại, mang theo vẻ khinh bỉ đánh giá Ô Chí Quốc một lượt từ trên xuống dưới: “Kẹo cô ấy bán là của tôi, tôi bảo cô ấy đến đây đấy, tiền cũng là tôi bảo cô ấy kiếm, có vấn đề gì thì cứ nhắm vào tôi đây này.”
Giọng điệu của cậu bình thản nhưng mang theo một phong thái bề trên bẩm sinh.
Trình Hoắc cũng lập tức đứng bên cạnh Chu Tây Lẫm. Tuy không nói gì nhưng người đã từng lăn lộn ngoài xã hội thì nên có tư thế gì, thái độ gì, cả hai đều rất rõ ràng.
Ô Chí Quốc bị khí thế của Chu Tây Lẫm làm cho nghẹn họng, lại thấy người vây quanh xem ngày càng nhiều, chỉ trỏ bàn tán, cảm thấy hơi mất mặt, nhưng vẫn cứng miệng: “Mày tặng? Mày dựa vào cái gì mà tặng nó nhiều kẹo thế, hai đứa mày có quan hệ gì, tuổi còn nhỏ không lo học, quan hệ của hai đứa mày có chính đáng không!”
“Liên quan cái lông gà nhà ông không?” Chu Tây Lẫm không hề khách khí ngắt lời ông ta.
Trình Hoắc thấy thế liền cười nói: “Cậu ấy thích tặng, Ôn Nùng cũng vui vẻ bán, bộ đụng chạm gì đến ông à? Ngược lại là ông đấy, ngay trên phố lớn hết mắng lại gào với một cô bé, còn định động tay động chân, có tin bây giờ tôi báo cảnh sát bắt ông tội quấy rối đe dọa không?”
“Mày!” Ô Chí Quốc tức đến đỏ gay cả mặt, nhưng nhìn Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc đều có dáng vẻ bất cần đời chẳng sợ trời chẳng sợ đất, hơn nữa xung quanh đã có người lấy điện thoại ra quay phim, ông ta rốt cuộc vẫn nhịn lại.
Ông ta hung dữ trừng mắt nhìn Ôn Nùng phía sau Chu Tây Lẫm một cái, bỏ lại một câu: “Mày cứ đợi đấy, về nhà rồi tao xử mày”, sau đó vừa lầm bầm chửi bới vừa gạt đám đông rồi bỏ đi.
Vở kịch buồn cười này đột ngột dừng lại.
Đám đông vây quanh thấy không còn gì để xem cũng dần dần tản đi.
Ôn Nùng vẫn đứng ngẩn ra tại chỗ, nước mắt rốt cuộc không nhịn được nữa mà rơi lã chã xuống, nhưng cô rất nhanh đã dùng mu bàn tay lau đi.
Chu Tây Lẫm quay người lại, nhìn dáng vẻ cố nhịn không khóc này của cô, nhíu mày một cái, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng, lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy rồi thô lỗ nhét vào tay cô.
“Khóc cái gì mà khóc, không sao rồi.” Giọng điệu của cậu vẫn còn hơi cộc cằn.
Nhưng Ôn Nùng cầm gói khăn giấy mang theo mùi bạc hà thoang thoảng kia, nhìn dáng vẻ cậu lạnh lùng nghiêm mặt nhưng lại chắn trước người cô, sự nguội lạnh đối với tình người nơi cõi lòng cô vậy mà lại từng chút một bị xua tan.
Chợ đêm vẫn ồn ào náo nhiệt, ánh đèn mờ ảo.
Cô đứng trong khoảng bóng râm cậu đổ xuống, lần đầu tiên cảm thấy màn đêm của thành phố này dường như cũng có một tia ấm áp có thể nương tựa.