Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục
Chương 72: HOÀN TOÀN VĂN
Ôn Nùng tan học về nhà, vừa đẩy cửa căn hộ ra, một mùi thuốc lá nồng nặc đã xộc ngay vào mũi.
Phòng khách không bật đèn chính, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bên cạnh sofa là nguồn sáng duy nhất.
Chu Tây Lẫm ngồi lọt thỏm trong ghế sofa, giữa hai ngón tay kẹp một điếu thuốc đã cháy mất một nửa. Đốm lửa đỏ rực cực kỳ nổi bật trong không gian mờ tối. Cậu hơi cúi đầu, những lọn tóc mái rủ xuống che khuất phần nào biểu cảm trên gương mặt, cả người như bao phủ trong một làn khói lặng lẽ.
Ánh mắt Ôn Nùng dời xuống, nhìn thấy mấy đầu mẩu thuốc lá vứt rải rác trên thảm, rõ ràng cậu đã ngồi đây rất lâu.
Tim cô thắt lại, dấy lên một điềm báo chẳng lành.
Cô đảo mắt nhìn sang hướng khác, giật mình nhận ra điện thoại của mình đang đặt trên bàn trà, màn hình tối đen.
“Chu Tây Lẫm.” Cô khẽ cất tiếng: “Cậu sao thế, sao lại hút thuốc rồi?”
Nghe thấy giọng cô, Chu Tây Lẫm chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Đôi mắt cậu dưới ánh sáng mờ ảo trông sâu thẳm lạ thường, bên trong cuồn cuộn biết bao cảm xúc phức tạp và khó đoán.
Cậu không trả lời câu hỏi của cô ngay mà dụi tắt đầu thuốc vào chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc, động tác có phần chậm chạp.
Sau đó, cậu cầm chiếc điện thoại của cô trên bàn trà lên. Màn hình sáng lên, hiển thị chính là giao diện gửi email ẩn danh kia.
“Ôn Nùng.” Giọng cậu vì vướng khói thuốc nên có chút khàn đặc: “Có phải cậu đã gửi cho tôi rất nhiều email không?”
Cậu đã ngồi đây suốt một đêm.
Cuối cùng, cậu vẫn chọn cách hỏi thẳng.
Sắc mặt Ôn Nùng lập tức thay đổi.
Máu trên mặt cô như bị rút cạn từng chút một, các ngón tay vô thức co rúm lại. Cô há miệng, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chẳng cần một lời giải thích nào hết, phản ứng này của cô đã nói lên tất cả.
Chu Tây Lẫm sau khi nhìn thấy email ấy, gần như đã lao ngay ra phòng khách, tải ứng dụng email rồi đăng nhập vào tài khoản cũ tưởng chừng đã bị lãng quên từ lâu.
Trong hộp thư đến, những email chưa đọc hiện ra dày đặc, giống như từng chuỗi ngọc trai bị chôn vùi bởi thời gian.
Người gửi không ngoại lệ, đều là cái tên ẩn danh: WN.
Cậu đọc từng dòng, từng chữ một.
[Hình như mùa thu ở thành phố Thanh lạnh hơn ở quê nhiều lắm, hôm nay tôi bước xuống bậc thềm suýt chút nữa đã ngã nhào rồi, gió to quá chừng. WN]
[Tôi đi ngang qua hiệu sách, thấy một cuốn truyện tranh có bìa rất đẹp, chợt nhớ ra hình như cậu đang đọc bộ này, không biết cậu đã đọc chưa nữa. Với lại hôm nay tuyết rơi rồi, đây là trận tuyết đầu tiên trong đời mà tôi được thấy đó, đẹp y như những gì mà tôi từng tưởng tượng vậy, cậu có nhìn thấy không? WN]
[Hoa quế nở rồi, thơm lắm luôn, không biết cậu có ngửi thấy không, mong là cậu có thể ngửi thấy. WN]
Những câu chữ vụn vặt mang theo chút tâm tư bé nhỏ ấy, vào lúc này tất cả đều hiện lên thành những bức tranh cụ thể.
Cậu như có thể nhìn thấy dáng vẻ cô ngồi trước bàn học hay tan trường đang đi trên đường rồi cầm điện thoại gõ từng chữ lưu lại những tâm trạng này.
Hóa ra trong những ngày tháng cậu sống vật vờ, cảm thấy mọi thứ trên đời thật tẻ nhạt vô vị, vẫn luôn có một người thầm lặng, bền bỉ dùng một phương thức chân thành đến vậy để dõi theo cậu, đồng hành cùng cậu.
Vậy mà cậu lại chẳng hề hay biết.
Trong lòng cậu vô cùng phức tạp, đủ loại hương vị chua ngọt đắng cay mặn chát trộn lẫn vào nhau, thứ còn đọng lại cuối cùng chính là một niềm xúc động nóng bỏng.
“Đúng vậy, là tôi gửi.” Giọng Ôn Nùng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Bị bóc trần bí mật khiến cô có chút ngượng ngùng và hoảng loạn, cô sợ sau khi Chu Tây Lẫm biết hết mọi chuyện, hai người sẽ không thể hòa hợp như bây giờ được nữa.
Cô vô thức muốn tìm lời cứu vãn: “Nhưng tôi, tôi chỉ là…”
“Không cần phải nói gì cả.” Chu Tây Lẫm cắt ngang lời cô.
Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm nhìn cô. Đôi mắt vốn dĩ luôn tỏ ra lạnh lùng và xa cách ấy, vào lúc này như thể gom hết ánh sáng từ muôn vàn ánh đèn hắt vào: “Tôi hiểu cả mà.”
Ôn Nùng nhìn cậu, vành mắt không kiềm chế được mà khẽ nóng lên.
Chu Tây Lẫm tiện tay ném bao thuốc và chiếc bật lửa trong tay vào thùng rác, sau đó đứng dậy, bước đến trước mặt cô.
Trên người cậu vẫn còn vương mùi thuốc lá nhàn nhạt, nhưng không còn khiến người ta cảm thấy ngột ngạt nữa.
Cậu nhìn cô, bỗng nhiên mỉm cười, hỏi: “Ôn Nùng, cậu muốn thi vào trường đại học nào?”
Ôn Nùng bị câu hỏi nhảy cóc của cậu làm cho ngẩn người, ngơ ngác chớp chớp mắt: “…Hả?”
Nụ cười của Chu Tây Lẫm sâu hơn, giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Thi chung trường nào.”
Bốn chữ đơn giản thôi nhưng lại giống như một tia sáng xé toạc mọi sương mù mờ mịt, chiếu thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Ôn Nùng.
Cô ngơ ngác nhìn cậu, nước mắt cuối cùng không thể kìm nén được nữa mà trào ra khỏi hốc mắt.
Cô cũng hiểu chứ.
Ngàn lời vạn chữ cuối cùng cũng chỉ hóa thành một câu, cùng nhau thi chung vào một trường đại học.
Cô ra sức gật đầu, khóe miệng cong lên, cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ nhất: “Được!”
“…”
Kể từ ngày hôm đó, mọi thứ đều đã trở nên khác biệt.
Bức màn ngăn cách tinh tế cuối cùng giữa hai người hoàn toàn biến mất.
Xuân qua thu đến, lại một năm nữa trôi qua.
Sau khi bước vào năm lớp 12, chiếc bàn ăn trong phòng khách căn hộ hầu như lúc nào cũng bị chiếm trọn bởi sách vở và đề thi của cả hai. Chu Tây Lẫm giỏi mấy môn tự nhiên đến mức đáng nể, nhưng môn Ngữ văn thì nát bét, còn Ôn Nùng thì ngược lại, có ưu thế về mấy môn xã hội vô cùng rõ rệt.
“Câu hỏi phân tích này, phần đại số sai rồi, hèn gì cậu tính toán ra kết quả sai bét.” Chu Tây Lẫm ngậm cây bút, dùng bút đỏ gạch xoạch xoạch trên bài thi của Ôn Nùng, giọng điệu có chút chê bai nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung.
Ôn Nùng nhíu mày, cố gắng tìm ra đáp án đúng.
“Ngốc.” Cậu tặc lưỡi một tiếng, kéo tờ giấy nháp qua, một lần nữa giảng giải cho cô từng bước một. Tuy giọng điệu vẫn chẳng mấy dịu dàng, nhưng sự kiên nhẫn lại là điều chưa từng có trước đây.
Đến lượt môn Ngữ văn, nơi đây liền biến thành sân nhà của Ôn Nùng.
“Câu danh ngôn này cậu dùng sai rồi, không phải dùng ở ngữ cảnh này đâu.” Ôn Nùng chỉ vào bài văn thảm hại của Chu Tây Lẫm, nhỏ nhẹ sửa sai: “Còn cả từ này cậu cũng viết sai chính tả rồi.”
Chu Tây Lẫm nằm vật ra ghế, vẻ mặt không còn thiết sống: “Sao mà phiền phức thế không biết…”
“Luyện tập nhiều là được thôi mà.” Ôn Nùng lúc nào cũng tràn đầy kiên nhẫn.
Họ cứ như vậy, vừa giám sát, vừa ganh đua, lại vừa giúp đỡ lẫn nhau.
Vào những buổi sáng cuối tuần, trong căn hộ thường vang lên âm thanh của bài luyện nghe tiếng Anh. Dưới ánh đèn đêm muộn là bóng lưng hai người đang cắm cúi tính toán hoặc học thuộc lòng.
Thỉnh thoảng học hành mệt mỏi, họ sẽ cùng tựa lưng vào sofa, xem một bộ phim kinh điển cũ, hoặc chỉ đơn giản là yên lặng tự nghe nhạc của riêng mình.
Chu Tây Lẫm vẫn độc mồm độc miệng như trước, còn Ôn Nùng cũng dần học được cách thỉnh thoảng vặn lại một hai câu. Giữa hai người không còn là sự gượng gạo hay im lặng nữa, mà là một sự gắn bó vô cùng vững chãi và ấm áp.
Thời gian trôi qua nhanh như cái chớp mắt theo tiếng bút sột soạt trên trang giấy.
Mầm non đâm chồi, tiếng ve mùa hạ râm ran, con số đếm ngược đến kỳ thi đại học ngày một nhỏ lại, áp lực ngày một đè nặng, nhưng trạng thái của cả hai lại càng lúc càng vững vàng. Bởi vì họ đều hiểu rõ trên con đường này họ chưa bao giờ phải cô độc một mình, mà luôn có hai người cùng bước đi.
Kỳ thi đại học, công bố điểm, điền nguyện vọng… Mỗi một bước đều diễn ra trong sự căng thẳng và trật tự.
Vào ngày kết quả trúng tuyển chính thức được công bố, Ôn Nùng run rẩy nhập số báo danh, nhìn thấy trên màn hình hiện lên dòng chữ rõ mồn một – “Đại học Hải Châu, Khoa Ngữ văn Trung Quốc”.
Cô bịt chặt miệng, nước mắt rơi xuống lã chã, đó là niềm hạnh phúc vỡ òa, cũng là một sự giải thoát.
Gần như cùng lúc đó, điện thoại của cô rung lên bần bật.
Là Chu Tây Lẫm gọi đến.
Cô bắt máy, còn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã hỏi: “Tra chưa?”
“Rồi.” Giọng Ôn Nùng nghẹn ngào: “Tôi đỗ Đại học Hải Châu rồi, còn cậu thì sao?!”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi vang lên giọng nói trầm thấp nhưng vô cùng rõ ràng của cậu: “Xuống lầu đi.”
“Hả?”
“Tôi bảo cậu xuống lầu.”
Tim Ôn Nùng đập loạn nhịp, cô dường như đã dự cảm được điều gì đó. Chẳng kịp đợi thang máy, cô chạy thục mạng xuống lầu.
Chu Tây Lẫm đang đứng dưới cây hòe trước tòa nhà căn hộ.
Ánh nắng ngày hè xuyên qua vòm lá rậm rạp, đổ những đốm sáng loang lổ trên người cậu.
Cậu mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần dài màu đen, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, tay cầm điện thoại, trên mặt lộ ra một biểu cảm mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Nhìn thấy cô chạy ra, cậu ngắt điện thoại, từng bước từng bước tiến về phía cô.
Ôn Nùng dừng bước, đứng trước mặt cậu, khẽ th* d*c, ngước đầu nhìn cậu, trái tim đập thình thịch liên hồi.
Chu Tây Lẫm hít một hơi thật sâu, ánh mắt rực cháy nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ấm mà kiên định, từng chữ một như gõ vào lòng cô: “Ôn Nùng, tôi cũng đỗ Đại học Hải Châu rồi.”
Dù đã biết trước kết quả này, nhưng Ôn Nùng vẫn bị niềm vui sướng lúc này làm cho choáng ngợp, cô ra sức gật đầu nói: “Tốt quá rồi.”
Cậu lại hơi ngập ngừng, vành tai dường như khẽ ửng hồng, nhưng ánh mắt lại càng thêm tập trung và nghiêm túc. Cậu nói tiếp: “Cho nên câu nói kia, bây giờ tôi có thể nói được rồi.”
“…” Ôn Nùng chớp mắt, nín thở.
“Ôn Nùng, tôi thích cậu. Không phải vì thương hại cậu, không phải chỉ vì muốn giúp đỡ cậu, mà chính là thích cậu. Kiểu thích muốn cùng cậu đi học, cùng cậu ăn cơm, cùng cậu ở bên nhau, muốn mãi mãi ở bên nhau ấy.”
Cậu chìa tay ra trước mặt cô: “Cậu có đồng ý ở bên tôi không?”
Nước mắt của Ôn Nùng một lần nữa lại vỡ òa, nhưng lần này hoàn toàn là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc.
Cô nhìn chàng trai trước mặt, người từng giống như một luồng sáng lạnh lẽo đột ngột xông vào cuộc đời xám xịt của cô, người ngoài miệng thì cứng rắn nhưng trong lòng lại mềm yếu, dùng phương thức của riêng mình để che chở cho cô, người đã cùng cô thức thâu đêm suốt sáng biết bao ngày để cùng hướng về một tương lai chung.
Cô không một chút do dự đặt bàn tay của mình vào lòng bàn tay cậu, giọng nói nghẹn ngào nhưng vô cùng rõ ràng: “Tôi đồng ý. Chu Tây Lẫm, tôi cũng thích cậu từ lâu lắm rồi.”
Chu Tây Lẫm nắm chặt lấy tay cô, trên mặt cuối cùng cũng nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, không còn một chút u tối nào, chói lòa hơn cả thảy mọi ánh nắng lúc này.
Cậu dùng lực kéo một cái, ôm trọn cô vào lòng.
Cơn gió mùa hạ mang theo hương bạc hà thanh mát lướt qua, làm lay động vạt áo và những lọn tóc của chàng trai và cô gái, cũng thổi bay đi tất cả những u ám và cay đắng của quá khứ.
Họ ôm chặt lấy nhau dưới ánh mặt trời, đứng nơi vạch xuất phát hướng về tương lai, nhịp tim cùng chung một tần số.
Cuối cùng, chúng ta đã có thể cùng nhau đi đến tương lai.
HOÀN TOÀN VĂN
Chu Vãn Dục viết tại Bắc Kinh.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Từ ngày 28 tháng 6 đến nay, chúng ta thực sự đã cùng nhau trải qua mùa hè này.
Mọi người đã ở bên tôi, cùng nhau bay thấp qua mùa hè năm 2025.
*
Cy có lời muốn nói:
Cám ơn mọi người đã đồng hành cũng nhà TA đi hết thêm một bộ truyện nữa. Hẹn gặp lại mọi người vào những bộ truyện tiếp theo nhé. Love ♥️