Trận tuyết ngắn ngủi cuối tháng mười một ấy vừa chạm đất đã tan, chỉ để lại một niềm vui hụt hẫng.
Ôn Nùng luôn mong có một trận tuyết đủ lớn để phủ trắng mọi thứ, biến cả thế giới thành một màu trắng tinh khôi. Thế nhưng suốt cả mùa đông, bầu trời keo kiệt vẫn giữ nguyên sắc xám âm u, chẳng còn hào phóng ban tặng thêm lần nào nữa.
Ngày tháng lặng lẽ trôi đi giữa những khe hở của sự tẻ nhạt và bận rộn, mang đến một cảm giác đầy mâu thuẫn.
Có quá nhiều thứ Ôn Nùng phải chịu đựng. Có lúc cô thấy thời gian chậm chạp đến khó nhẫn nại, có lúc lại thấy nó vụt trôi quá nhanh. Bài tập lúc nào cũng làm không hết, công việc làm mãi cũng chẳng xong. Thời gian như cát lọt qua kẽ tay, giữ thế nào cũng không giữ nổi. Kỳ thi giữa kỳ vừa qua, kỳ thi cuối kỳ đã nối gót kéo đến.
Thời cấp hai, thành tích của Ôn Nùng còn khá tốt. Nhưng sau khi lên lớp mười, những biến cố liên tiếp cùng cảm giác sống ăn nhờ ở đậu như những khối chì nặng nề kéo ghì lấy cô, khiến việc học ngày càng trở nên quá sức.
Khi bảng điểm cuối kỳ được phát, cô đứng thứ mười lăm trong lớp.
Một thứ hạng không quá tệ, nhưng cũng không thể gọi là tốt.
Điều khiến lòng cô chua xót hơn là Ô Nam người dường như chưa từng học hành tử tế, ngày nào cũng ôm điện thoại trò chuyện nghe nhạc, lại đứng thứ sáu của lớp.
Những ngày bận đến chân không chạm đất ở quán nướng, lỡ trượt chân ngã xuống đất, khuỷu tay đau nhói, bị Ôn Tinh Phương mắng là đi đứng không có mắt, cô không khóc.
Những đêm khuya ngồi ngoài ban công, dựa vào chút ánh đèn đường yếu ớt đến đáng thương hắt từ bên ngoài vào, ngón tay lạnh cóng vẫn phải cặm cụi viết từng nét để làm cho xong bài tập, cô cũng không khóc.
Thế nhưng vào khoảnh khắc Ô Nam lấy bảng điểm ra khoe trên bàn ăn tối, cô bỗng cảm thấy có thứ cảm xúc nào đó đang điên cuồng phình trướng trong lòng.
Cô cố gắng kìm nén, đặt bát đũa xuống, khẽ nói: “Con ăn no rồi.”
Sau đó đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Bên ngoài, Ôn Tinh Phương vẫn gọi với theo: “Lát nhớ rửa bát đấy!”
Cô bịt tai lại, khóa trái cửa, mở vòi nước, để tiếng nước chảy ào ào che lấp những tiếng nức nở không sao kìm nổi.
Cô khóc rất nhanh, sau đó lập tức rửa mặt, tự cho rằng trên mặt đã không còn để lộ sơ hở nào mới mở cửa bước ra.
Nhưng khi vừa vào phòng ngủ, Ô Nam vẫn nhạy bén nhận ra đôi mắt và chóp mũi đỏ ửng của cô.
“Khóc à?” Ô Nam đang đứng trước gương thoa son dưỡng môi, liếc cô qua mặt gương.
Ôn Nùng quay mặt đi, giọng khàn khàn: “Không có.”
Ô Nam chẳng mấy để tâm, khẽ cười: “Không bằng tao là chuyện bình thường. Nếu chỉ vì chút chuyện này mà đã khóc, sau này còn nhiều lúc để mày khóc lắm. Tốt nhất nên nhìn rõ bản thân mình đi.”
Ôn Nùng không đáp.
Cô lặng lẽ ngồi xuống mép chiếc giường nhỏ của mình.
Khoảnh khắc quay lưng về phía Ô Nam, cô cắn chặt môi dưới đến đau nhói.
Nhận bảng điểm xong cũng đồng nghĩa với việc kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu.
Vì sắp đến cuối năm, Ôn Nùng lấy hết can đảm, lựa lúc tâm trạng Ôn Tinh Phương đang tốt, nhỏ giọng hỏi: “Dì út, nghỉ đông này dì có thể đưa con về quê thăm mẹ được không?”
Chút thoải mái trên gương mặt Ôn Tinh Phương lập tức biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự sắc nhọn như thể vừa bị xúc phạm.
Giọng bà ta đột ngột cao vút: “Thăm mẹ mày? Sao hả? Sống ở nhà tao khổ sở lắm à? Tết nhất lại cứ đòi đi gặp bà mẹ xui xẻo ấy của mày làm gì? Cố tình làm tao mất vui phải không? Muốn đi thì đi đi, đi rồi đừng bao giờ quay lại nữa!”
Những câu hỏi dồn dập ấy như từng chiếc móc câu.
Toàn bộ những lời còn lại của Ôn Nùng đều nghẹn cứng trong cổ họng.
Lúc đó cô không hề biết rằng sở dĩ Ôn Tinh Phương phản ứng dữ dội như vậy là vì bà ta đã lén chiếm đoạt số tiền một trăm nghìn tệ mà mẹ cô để lại trước khi xảy ra chuyện.
Bà ta sợ rằng sau khi hai mẹ con gặp nhau, mẹ cô vô tình nói ra khiến mọi chuyện bại lộ.
Vì thế suốt ba năm cấp ba, Ôn Nùng không được gặp mẹ thêm một lần nào nữa.
Nỗi tủi thân và oán hận không nơi giãi bày như lớp rêu âm thầm sinh sôi trong đêm tối, lặng lẽ lan rộng nơi đáy lòng, dài đằng đẵng như mùa đông miền Bắc.
Thời gian cứ thế trôi qua trong nhớ nhung và giày vò.
Mùa đông năm ấy cuối cùng vẫn thiếu mất một trận tuyết ra hồn.
Sau khi khai giảng, hơi thở mùa xuân cũng lặng lẽ kéo đến, rất nhanh đã xua tan vẻ lạnh lẽo tiêu điều của mùa đông.
Thời tiết ấm lên cực nhanh. Chỉ vài ngày sau, quần áo mùa đông đã không còn mặc nổi nữa.
Trong những góc khuất của sân trường, hoa ngọc lan trắng muốt bắt đầu nở rộ trước tiên, rồi đến hoa anh đào lần lượt khoe sắc.
Hôm ấy sau giờ thể dục, Ôn Nùng cùng vài bạn nữ đi dạo dưới hàng cây anh đào bên ngoài sân vận động.
Cơ Ngọc lén mang theo một chiếc máy ảnh chụp lấy liền, hào hứng kéo mọi người chụp ảnh dưới tán cây.
Tiếng cười của những cô gái trẻ hòa lẫn cùng hương hoa, mang theo sự ngọt ngào mềm mại đặc trưng của tuổi thanh xuân.
Cách đó không xa, sân bóng rổ vô cùng náo nhiệt.
Cơ Ngọc cất máy ảnh đi, hô lớn: “Đi đi đi, đi xem Chu Tây Lẫm chơi bóng.”
Ôn Nùng làm như chẳng mấy bận tâm, bước đi theo mọi người.
Quả nhiên cậu có ở đó.
Chu Tây Lẫm mặc chiếc áo bóng rổ màu đen, để lộ cánh tay với những đường nét săn chắc. Mỗi động tác chạy, cướp bóng, ném rổ trên sân đều mang theo sự phóng khoáng bất chấp tất cả, khiến đám nữ sinh đứng xem liên tục reo hò cổ vũ.
Ôn Nùng lặng lẽ đứng bên ngoài cùng đám đông.
Ánh mắt cô dõi theo bóng dáng ấy. Trong lòng cuộn trào sóng ngầm, nhưng trên gương mặt vẫn cố duy trì vẻ bình thản.
Cơ Ngọc hưng phấn huých khuỷu tay cô: “Này, Ôn Nùng, sao cậu chẳng có phản ứng gì vậy? Không hứng thú với trai đẹp à?”
Ôn Nùng cong môi cười: “Không.”
Cơ Ngọc nhún vai, đang định nói gì đó thì đám nữ sinh xung quanh lại đồng loạt hét lên. Cô ấy lập tức quay về với trận đấu, còn tranh thủ lúc Chu Tây Lẫm xuống sân uống nước, giơ máy ảnh lên chụp lén một tấm.
Tấm ảnh dần hiện rõ, các cô gái vây quanh đầy mong đợi.
Bức ảnh cuối cùng đã hiện ra.
Thiếu niên trong ảnh có đường viền hàm sắc nét, mang theo cảm giác chuyển động ngay cả trong khoảnh khắc tĩnh lặng, khí chất tuổi trẻ như muốn tràn ra khỏi khung hình.
Bức ảnh rất đẹp, nhưng vẫn không đẹp bằng người thật.
Ảnh chỉ giữ lại một khoảnh khắc, còn cậu là sự sống động đang không ngừng chuyển động.
Sau trận bóng rổ ấy, Chu Tây Lẫm bị cảm.
Tiết xuân vẫn còn rét, mặc đồ mỏng chạy nhảy kịch liệt trên sân bóng, mồ hôi đẫm người rồi lại gặp gió lạnh, khó tránh khỏi bị bệnh. Cậu xin nghỉ học vài ngày. Khi quay lại trường, giọng nói vẫn còn đặc sệt tiếng mũi, tinh thần cũng hơi uể oải.
Đợi đến khi cậu gần như khỏi hẳn, Ôn Nùng lại bắt đầu ho và sổ mũi.
Cơn cảm của cô kéo dài dai dẳng. Đến lúc cô hoàn toàn bình phục, tiếng ve ngoài cửa sổ đã dần trở nên rộn ràng hơn.
Mùa hè đến rồi.
Ngày sinh nhật Chu Tây Lẫm, chỗ ngồi của cậu không ngoài dự đoán lại chất đầy đủ loại quà tặng.
Buổi tự học tối, Trình Hoắc cười gian xảo chạy vào lớp, ghé sát bên cạnh Chu Tây Lẫm nói: “Anh Lẫm, năm nay tôi chuẩn bị cho cậu một món quà lớn, đảm bảo bất ngờ!”
Chu Tây Lẫm chỉ nghĩ đó là trò đùa, cậu lười biếng nhấc mí mắt lên nhìn một cái, chẳng buồn để tâm.
Mãi đến nửa tháng sau, đáp án mới được hé lộ.
Trường tổ chức một cuộc thi diễn thuyết với chủ đề “Ước mơ”, mỗi lớp phải cử đại diện tham gia. Trình Hoắc lén lút đăng ký tên Chu Tây Lẫm. Khi Chu Tây Lẫm biết chuyện đã nổi cáu suốt mấy ngày, sống chết không chịu đi.
Vì học sinh vắng mặt sẽ trừ tiền thưởng của giáo viên chủ nhiệm, đến ngày thi vòng sơ khảo, thầy chủ nhiệm vừa dỗ dành vừa ép buộc mới kéo được cậu tới giảng đường.
Có lẽ cả đời này Ôn Nùng cũng không quên được buổi chiều hôm ấy.
Bên ngoài cửa sổ cây cối xanh um, tiếng ve kêu không ngớt. Ánh nắng chói chang xuyên qua những ô cửa cao lớn, đổ xuống sàn giảng đường thành từng mảng sáng tối loang lổ.
Chu Tây Lẫm bị đẩy lên bục giảng như vịt bị lùa ra chợ.
Rõ ràng cậu chẳng chuẩn bị gì cả, tùy tiện bịa ra chủ đề “hải quân”, nói lan man không đầu không đuôi, logic rời rạc, thậm chí còn mang theo vẻ bông đùa bất cần.
Ban đầu, thầy cô và học sinh bên dưới đều phải cố nhịn cười. Ôn Nùng cũng không kiềm được khóe môi đang muốn cong lên. Cô vừa lo cho cậu, vừa cảm thấy dáng vẻ lúc này của cậu đáng yêu vô cùng.
Nhưng đúng lúc tất cả đều cho rằng bài diễn thuyết này sẽ kết thúc như một trò hề thì ở phần cuối cùng, ánh mắt Chu Tây Lẫm lại bất ngờ trở nên kiên định.
Cậu dừng lại.
Mọi người bên dưới cũng nhận ra bầu không khí đã thay đổi, giống như nhận được một tín hiệu vô hình, cả hội trường đồng loạt yên lặng.
Một cảm giác trang nghiêm khó diễn tả bắt đầu lan tỏa.
Chu Tây Lẫm đưa mắt quét qua toàn trường, mang theo vẻ kiêu ngạo hoàn toàn khác với sự lười nhác thường ngày, một sự ngạo nghễ như đứng trên tất cả.
Cậu cất giọng rõ ràng và mạnh mẽ: “Thủy triều chẳng phải luật do trời định, nhấp nhô lên xuống đều do tôi định đoạt. Sóng dữ như nước bọt thần linh phun trào, sống lưng tôi hóa thành đảo đá giữa biển khơi.”
Khoảnh khắc ấy, Ôn Nùng chỉ cảm thấy máu trong cơ thể như đông cứng lại rồi ngay lập tức sôi trào.
Câu nói ấy rõ ràng đang tuyên bố: Tôi, Chu Tây Lẫm, mới là vị thần làm chủ biển cả. Sự kiêu ngạo, sự tự tin, cùng tham vọng mênh mông được che giấu dưới vẻ ngoài bất cần đời.
Đó là lần đầu tiên Ôn Nùng nhìn thấy rõ ràng đến thế.
Trái tim cô rung động dữ dội, chấn động đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Hội trường lặng đi trong giây lát.
Ngay sau đó, tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên.
Ôn Nùng cũng hòa trong đám đông, vỗ tay đến đỏ bừng cả lòng bàn tay.
Thế nhưng giữa bầu không khí nhiệt liệt ấy, cách phía sau không xa, tiếng xì xào của vài bạn nam vốn không ưa Chu Tây Lẫm vẫn đua nhau chui vào tai cô.
“Chậc, còn bày đặt làm màu nữa chứ?”
“Chẳng khác nào nói nhảy mẹ xuống biển chết luôn cho rồi?”
“Trở thành hải quân cái đếch gì? Đi cứu bà mẹ đã chết của nó à? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.”
“…”
Những lời lẽ bẩn thỉu còn chưa dứt, Ôn Nùng chỉ thấy một bóng người vụt qua bên cạnh.
Giây tiếp theo, nắm đấm của Trình Hoắc đã hung hăng nện thẳng vào mặt tên nói hăng nhất.
“Đụ má! Mày vừa nói gì hả!” Hai mắt Trình Hoắc đỏ ngầu, lửa giận ngút trời.
Khung cảnh lập tức bùng nổ.
Hai bên lao vào đánh nhau, bàn ghế bị xô đổ ngổn ngang. Tiếng hét thất thanh của đám nữ sinh vang lên.
Ban đầu Chu Tây Lẫm trên bục giảng không biết bên dưới xảy ra chuyện gì, nhưng khi thấy anh em mình bị vây đánh, ánh mắt cậu lập tức thay đổi. Cậu như một con thú dữ bị chọc giận, lao thẳng từ trên bục xuống. Có giáo viên định ngăn cản, nhưng cậu trực tiếp giẫm lên chiếc ghế bên cạnh, bật người nhảy qua. Sau đó nhắm thẳng vào tên đang túm cổ áo Trình Hoắc, tung một cú đá cực mạnh.
“Rầm!” Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, kèm theo tiếng đập mạnh vào v*t c*ng và tiếng kêu đau ngắn ngủi. Tên nam sinh ấy bị đá văng ra xa, đập mạnh vào bức tường phía sau.
Mọi người xung quanh kinh ngạc hét toáng lên, liên tục lùi lại, nhường ra một khoảng trống hỗn loạn như chiến trường.
Thầy chủ nhiệm khối mặt mày xanh mét, chen qua đám đông lao tới, gầm lên: “Dừng tay! Tất cả dừng tay ngay! Các em đang làm cái gì thế hả! Trường học không phải nơi để đánh nhau đâu!”
Trình Hoắc bị người khác kéo ra nhưng vẫn giãy giụa, gân xanh trên cổ nổi cuồn cuộn. Cậu ta khản giọng gào lên: “Mày mà cũng xứng nói Chu Tây Lẫm à? Hôm nay ông đây liều mạng với mày!”
Tên nam sinh bị Chu Tây Lẫm đá bay, có lẽ vì quá mất mặt, đau đến nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn không chịu thua: “Tao có nói xấu nó đâu? Chỉ nói mẹ nó nhảy biển chết thôi mà. Tao nói sai à?”
…
Tim Ôn Nùng thắt lại, thầm nghĩ thôi tiêu rồi.
Quả nhiên cả người Chu Tây Lẫm đột ngột cứng đờ.
Cậu như thể toàn bộ sức lực trong người bị rút sạch, cậu cụp mắt xuống, im lặng vài giây. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong đôi mắt vốn luôn lười biếng hoặc đầy ý cười trêu chọc ấy chỉ còn lại một khoảng trống đáng sợ như muốn nuốt chửng tất cả, bên trong cuồn cuộn nỗi đau hủy diệt cùng sát ý ngập trời.
Cậu gật đầu, rồi lại gật đầu lần nữa, động tác chậm rãi đến kỳ lạ, dường như đang xác nhận điều gì đó, cũng như đang tìm kiếm điểm tựa giữa cơn giận đã chạm tới cực hạn.
Giây tiếp theo, cậu bùng nổ như một tia sét, nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Một tay túm lấy cổ áo tên nam sinh gần nhất, nắm đấm mang theo toàn bộ sức lực điên cuồng giáng xuống.
Khung cảnh hoàn toàn mất kiểm soát.
Ôn Nùng đứng bên rìa hỗn loạn, nhìn thiếu niên đang bị bóng tối nuốt chửng trở nên xa lạ và đáng sợ ấy, trái tim cô vô cùng chua xót.
Cô biết hành động bạo lực của cậu là sai, nhưng trái tim cô vẫn khóc thay cho cậu. Giống như một cơn mưa lớn đổ xuống, ẩm ướt đến vậy, rả rích đến vậy, kéo dài mãi không dứt.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Những nỗi đau chưa từng giao nhau của cậu và tôi.
Tôi mình đầy thương tích, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy vết sẹo của cậu.
P/s: Ôn Nùng.