Ngày tháng trôi qua giống như những trang giấy chui ra từ máy photocopy, từng tờ một lặp đi lặp lại, chớp mắt đã đến tháng mười một.
Cái lạnh của phương Bắc ập đến một cách bất ngờ, là kiểu lạnh se sắt đầy khô hanh, khác biệt hoàn toàn với cái lạnh thấu xương, ẩm ướt thấm vào da thịt của miền Nam. Gió thổi vào mặt như dao cùn đang cứa, không khí thiếu độ ẩm khiến bờ môi rất dễ bong lên những lớp vảy da nhỏ vụn.
Màn kịch nặng đô mở màn cho tháng mười một là kỳ thi giữa kỳ diễn ra vào hai ngày mười và mười một.
Vào buổi chiều sau khi kỳ thi kết thúc, toàn trường tiến hành tổng vệ sinh, sau đó là khoảng thời gian giải phóng ngắn ngủi.
Vào năm tháng đó, ngày lễ 11/11 vẫn chưa được các sàn thương mại điện tử ban tặng cho ý nghĩa của một lễ hội mua sắm cuồng nhiệt. Ở trong khuôn viên trường học, cái tên được biết đến rộng rãi hơn của ngày này là “Ngày lễ độc thân”.
Đây là một ngày lễ mang theo chút tự giễu và trêu chọc, nhưng lại được các bạn học sinh chào đón một cách đặc biệt náo nhiệt. Việc tặng kẹo m*t cho nhau là một thông lệ ngầm mà không cần ai nói ra. Những nữ sinh còn độc thân nhưng lại được yêu mến cũng sẽ bí mật so bì xem ai là người nhận được nhiều kẹo hơn, bầu không khí đó gần như có thể sánh ngang với ngày lễ Giáng sinh.
Ôn Nùng vừa mới chuyển trường đến không lâu, tính tình lại lầm lì ít nói, không có mấy bạn bè, đương nhiên là không nhận được kẹo. Giờ nghỉ trưa, nhìn cô bạn cùng bàn hứng khởi bày những chiếc kẹo m*t nhận được ra đầy mặt bàn rồi hào phóng bảo cô cứ tự nhiên chọn một cái, cô chỉ khẽ lắc đầu.
Cô bạn cùng bàn nhiệt tình, cứ nhất quyết bắt cô phải chọn một cái. Tầm mắt cô lướt qua mấy que kẹo, cuối cùng nhặt lấy một cây kẹo m*t Alpenliebe vị nguyên bản rẻ tiền nhất.
Sau khi tiết thi cuối cùng của buổi chiều kết thúc, Ôn Nùng không quay trở lại lớp học ngay, cô đặc biệt ghé qua siêu thị mini của trường để mua cho cô bạn cùng bàn hai cây kẹo m*t vị táo xanh của hãng Fujiya.
Cô cầm hai cây kẹo vừa mới mua bước về phía lớp học, ngay từ ngoài hành lang cô đã nghe thấy tiếng náo nhiệt vọng ra từ dãy hành lang đi lại.
Một nhóm người lấy Chu Tây Lẫm làm trung tâm đang đứng tụ tập trước hộc tủ chứa đồ nói gì đó. Bước chân cô chậm dần lại, nhìn thấy cánh cửa tủ của cậu đang mở toang, bên trong nhét đầy ắp những chiếc kẹo m*t, nhiều đến mức có vài cây rơi xuống đất cũng chẳng có ai thèm nhặt lên.
Chính vì nhận được quá nhiều yêu thương, cho nên một phần tình yêu sẽ trở nên không mấy quan trọng, người không thiếu tình yêu đương nhiên có thể hoang phí tình yêu.
Chu Tây Lẫm nói với Trình Hoắc rằng chỉ mới đi vệ sinh có một lát mà trong hộc bàn của cậu lại chất thêm một đống kẹo, đúng là phiền chết đi được.
Trình Hoắc vừa cười vừa mắng cậu là kẻ có phúc mà không biết hưởng.
Cậu chỉ cười, lười biếng tựa lưng vào cánh cửa tủ, giống như một vị trưởng bối đang phát bao lì xì ngày tết, nói với những người đang vây quanh: “Thích cái nào thì cứ lấy đi, đống còn lại đem chia cho mọi người trong lớp.”
Cơ Ngọc liền cười hớn hở tự nguyện đứng ra gánh vác việc chủ trì “Đại hội chia kẹo”. Cô ấy vừa chia vừa thống kê, lớp học có 53 người, cuối cùng mỗi người đều được chia từ hai đến ba cây kẹo với đủ các chủng loại khác nhau, vô cùng công bằng.
Cô bạn cùng bàn của Ôn Nùng được chia một cây kẹo có kích thước siêu to khổng lồ, giống như loại kẹo m*t vòng tròn mà Hoàng Thánh Y bán trong bộ phim Tuyệt đỉnh Kungfu, mừng rỡ đến mức cười híp cả mắt. Cô ấy vừa giơ cây kẹo che trước mặt để so bì kích thước với khuôn mặt của mình, vừa nhỏ giọng nói với Ôn Nùng: “Mấy nữ sinh kia đúng là đỉnh thật đấy, cũng hiểu chuyện quá cơ, luôn biết cách tặng đồ đến chỗ Chu Tây Lẫm.”
Ôn Nùng khẽ cong khóe môi, không trả lời, im lặng bóc cây kẹo vị táo xanh vừa mới nhận được từ chỗ Cơ Ngọc. Cô ngậm viên kẹo tròn trịa vào trong miệng, vị chua nhẹ lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Cô quay đầu nhìn lại, cô bạn cùng bàn đã chạy đi nói chuyện với bạn nữ khác, không có ai chú ý đến cô, cô liền lặng lẽ hướng mắt nhìn ra ngoài từ cánh cửa sau.
Chu Tây Lẫm đang tựa người vào lan can hành lang trò chuyện cùng vài bạn nam.
Cậu cũng vừa vặn bóc một cây kẹo m*t ngậm vào miệng, một bên má phồng hẳn lên. Khoảng cách có hơi xa nên nhìn không được rõ ràng cho lắm, màu sắc của cây kẹo dường như cũng thuộc tông màu xanh lá.
Qua một lát, cậu bước vào trong lớp học, dường như đã mất kiên nhẫn với việc ngậm kẹo từ từ, liền dùng răng cắn viên kẹo vỡ ra, nhai “rôm rốp”, rồi tiện tay ném que nhựa nhỏ vào thùng rác nơi góc lớp.
Luôn… là một người vô cùng sinh động như thế.
Ôn Nùng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu xuống, một độ cong cực nhạt gần như không thể nhìn thấy hiện lên nơi khóe môi cô.
Vừa vặn đúng lúc này có người gọi cô đi làm vệ sinh khu vực ngoài trời, cô đáp một tiếng rồi đứng dậy.
Lúc đi đến góc vệ sinh để lấy chổi, Trình Hoắc đang ngồi trên chiếc bàn bên cạnh đung đưa hai chân tán dóc cùng Chu Tây Lẫm. Cậu ta chăm chú nhìn Ôn Nùng, bỗng nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Ôn Nùng, cậu cũng gầy quá rồi đấy?”
Ôn Nùng ngẩn ra, ôm cây chổi trong lòng, khẽ đáp: “Cũng bình thường mà.”
“Bình thường cái gì mà bình thường, rất gầy rồi ấy chứ!” Trình Hoắc khoa tay múa chân, giọng điệu đầy phóng đại: “Chân còn chẳng to bằng cánh tay của tôi nữa là.”
Cậu ta nói rồi quay đầu sang hỏi Chu Tây Lẫm đang cúi đầu chơi điện thoại bên cạnh: “Anh Lẫm, cậu nói phải không, hiếm khi thấy ai gầy như thế này.”
Chu Tây Lẫm đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, những ngón tay nhanh chóng bấm nhoay nhoáy trên màn hình, tùy tiện đáp lại một câu: “Tối nay có đi đánh bi-a không? Chỗ cũ nhé.”
Chủ đề lập tức bị lái đi nơi khác.
Sự chú ý của Trình Hoắc ngay lập tức bị kéo theo hướng đó, hào hứng thảo luận về lịch trình cho buổi tối.
Họ cứ thế cậu một câu tôi một câu, Ôn Nùng ôm cây chổi lặng lẽ bước ngang qua bên cạnh họ, đi ra khỏi cửa lớp học.
Cô bước xuống dưới lầu mới phát hiện ra bên ngoài đã lấm tấm những hạt tuyết thưa thớt từ bao giờ, giống như bầu trời vô tình làm rơi vãi những hạt muối nhỏ.
Đây là lần đầu tiên Ôn Nùng được tận mắt nhìn thấy tuyết.
Cô dừng bước chân lại, đờ đẫn ngửa đầu ngắm nhìn một lát, rồi cẩn thận giơ bàn tay ra.
Những hạt tuyết rơi vào lòng bàn tay, nhưng vì quá mức nhỏ bé nên chẳng có mấy cảm giác, trong nháy mắt đã tan chảy thành những giọt nước nhỏ. Một niềm vui sướng âm thầm lan tỏa nơi đáy lòng cô, xua tan đi chút cảm giác tủi thân nhỏ nhoi vì bị ngó lơ vừa rồi.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc đang khoác vai bá cổ nhau bước ra.
Ánh mắt của Chu Tây Lẫm tùy ý quét qua bàn tay đang hứng tuyết của cô, ánh nhìn không hề có một sự dừng lại nào, giống như lướt qua một ngọn cỏ nhành hoa không liên quan gì đến mình, rồi đầu cũng không ngoảnh lại mà lướt qua người cô.
Ôn Nùng đứng yên tại chỗ, chăm chú nhìn theo bóng lưng màu đen của Chu Tây Lẫm ngày một đi xa dần giữa màn tuyết rơi thưa thớt. Bởi vì xung quanh không có ai nên ánh mắt cô không hề né tránh, cô nhìn theo rất lâu, rất lâu, cho đến khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất trước mắt.
Làn gió lạnh thổi qua, cô mới cảm thấy các ngón tay của mình đã bị đông cứng đến mức hơi tê dại.
Trở về lớp học, cô hà hơi ủ ấm hai bàn tay, ngước đầu nhìn lên bảng đen xem phần bài tập của các môn học được giao, lúc này mới phát hiện ra số nhóm QQ mới của lớp được thầy chủ nhiệm viết ở góc bảng.
Cô lấy cuốn sổ tay ra, nghiêm túc chép lại số nhóm cùng phần bài tập, rồi đeo cặp sách lên vai, vội vàng chạy đến quán thịt nướng.
Lại là một đêm bận rộn ngập tràn khói lửa.
Đêm muộn trở về đến nhà họ Ô, nhẹ chân nhẹ tay hoàn thành việc tắm rửa xong xuôi, cô mới rút cuốn sổ tay nhỏ kia ra, theo dãy số bên trên để gửi yêu cầu xin gia nhập vào nhóm QQ của lớp.
Trong khoảng thời gian chờ đợi phê duyệt, nơi lồng ngực cô giống như đang ôm một chú chim nhỏ không chịu nằm yên, chứa niềm mong mỏi đang rạo rực.
Ngay khi vừa được phê duyệt vào nhóm, việc đầu tiên cô làm chính là mang theo sự vội vã đầy lén lút như kẻ ăn trộm, tìm kiếm cái tên Chu Tây Lẫm trong danh sách thành viên.
Ảnh đại diện của cậu là mặt biển màu xanh xám có những gợn sóng nhỏ dâng trào. Vùng biển này chỉ thuộc về mùa đông, mang đậm nét phương Bắc, vô cùng hiu hắt.
Trong mục chữ ký có viết một câu thơ: Hoa nơi Tây viện đã tàn, chỉ còn khí lạnh lưu ngàn vạn năm.
Nhịp tim của cô không hiểu sao lại lỡ đi một nhịp.
Vốn kiến thức đọc hiểu của cô có hạn, cô liền mở trang mạng lên tìm kiếm, mới biết vế trước “Hoa nơi Tây viện đã tàn” trích từ bài “Tiễn bạn về núi” của Trương Tịch, vế sau “chỉ còn khí lạnh lưu ngàn vạn năm” được lấy từ bài “Chính khí ca” của Văn Thiên Tường.
Một sự xúc động khó tả lan tỏa nơi đáy lòng cô.
Một cái tên mà đồng thời chứa đựng cả sự bùi ngùi của “hoa đã tàn” lẫn nét hiên ngang của “lưu ngàn vạn năm”, một người như thế chắc hẳn phải mâu thuẫn và sâu sắc biết nhường nào.
Đầu ngón tay cô trượt xuống dưới, lại nhìn thấy ngày sinh nhật hiển thị trên thẻ thông tin của cậu – ngày 6 tháng 5.
Nếu cô không nhớ nhầm thì ngày này chính là tiết Lập hạ, tiết khí đầu tiên của mùa hè.
Còn sinh nhật của cô là ngày 23 tháng 7, chính là tiết Đại thử, tiết khí cuối cùng của mùa hè.
Sinh nhật của họ một người ở đầu mùa hè, một người ở cuối mùa hè.
Giống như một sợi chỉ vô hình, âm thầm bao trọn lấy cả một mùa hè hoành tráng và náo nhiệt.
Sự phát hiện vô tình này đã khiến trong lòng Ôn Nùng nảy sinh một niềm vui nhỏ nhoi.
Đêm hôm đó, Ôn Nùng thức đến tận ba giờ sáng.
Cô rúc sâu người vào trong chăn, mượn luồng ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại, bắt đầu vụng về gõ vào thanh công cụ tìm kiếm “Đặc điểm tính cách của nam Kim Ngưu”, “Nam Kim Ngưu hợp với chòm sao nào nhất”, “Biểu hiện của nam Kim Ngưu khi thích một người là gì”…
Khi nhìn thấy kết quả tìm kiếm hiển thị độ đẹp đôi giữa nam Kim Ngưu và nữ Sư Tử chỉ có 50%, cô không kìm được mà khẽ bĩu môi. Cũng không phải thất vọng quá mức, chỉ là cảm thấy dường như vốn nên như thế, bởi vì ngay từ đầu cô chưa từng nghĩ rằng bản thân và một người như cậu sẽ có một mối giao thoa đặc biệt nào.
Mối liên kết cung hoàng đạo nhỏ nhoi không đáng kể này chẳng qua chỉ là chút đường mà cô tự lén nếm trải trong mối tình thầm kín nghèo nàn của mình mà thôi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, dưới quầng mắt đã hiện quầng thâm nhạt.
Vì buổi trưa phải đến quán thịt nướng phụ giúp nên cô đành phải vực dậy tinh thần, vội vàng hoàn thành một nửa số bài tập vào buổi sáng.
Ô Nam ngáp ngắn ngáp dài bò dậy từ trên giường, thay ra một đống quần áo, chẳng thèm nhìn lấy một cái đã thẳng tay ném bộp lên giường của Ôn Nùng, giọng điệu đầy đương nhiên: “Ê, mày nhớ giặt đống này đi nhé, giặt riêng ra đấy, đừng để chiếc áo màu trắng kia của tao bị lem màu.”
Ôn Nùng không nói được, cũng không nói không được, chỉ lặng lẽ thu gom đống quần áo đó lại với nhau, chuẩn bị mang vào phòng vệ sinh.
Thái độ im lặng của cô không biết đã chọc giận Ô Nam ở điểm nào.
Ô Nam đùng đùng bước tới, giật phắt lấy hai chiếc áo trong đống quần áo đó, thẳng tay ném mạnh vào mặt Ôn Nùng.
“Bày cái bộ mặt đó cho ai xem đấy hả? Nhà tao mắc nợ nhà mày chắc?” Giọng nói của Ô Nam trở nên đanh đá: “Bảo làm tí việc mà làm như uất ức lắm không bằng ấy?!”
Ôn Nùng nhìn thẳng vào cô ta: “Em không có.”
“Mày còn cãi, mày nhìn cái bộ mặt trơ trơ ra của mày xem!” Ô Nam tức nghẹn, ánh mắt nhìn quanh một lượt, chợt lướt thấy tờ đề thi chưa kịp cất vào cặp sách trên bàn học của Ôn Nùng, liền chộp lấy rồi xé toạc thành mấy mảnh chỉ trong vài ba cái.
Những mảnh giấy trắng xóa văng tung tóe khắp sàn nhà.
Cảnh tượng này thật sự vô cùng chướng mắt, đó là tờ đề mà Ôn Nùng đã phải dậy thật sớm mới làm xong, cô đờ đẫn cả người.
Ô Nam nhìn gương mặt bị tổn thương của Ôn Nùng, chỉ cảm thấy nỗi đau của cô chính là liều thuốc an thần cho chính mình, vì thế mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ta vừa lầm bầm vừa bước ra khỏi phòng: “Mẹ nó, đối xử với mày thế là tốt lắm rồi mà còn không biết điều…”
Ôn Nùng ngồi xổm xuống nhặt từng mảnh đề thi lên, ngón tay khẽ run rẩy, nơi đáy mắt ngập tràn sự căm hận, nhưng cô vẫn nhẫn nhịn không thốt ra một lời nào.
Cuối cùng cô vẫn giặt sạch toàn bộ đống quần áo đó, bao gồm cả hai chiếc áo mà Ô Nam đã ném vào mặt cô.
Hai tờ đề thi bị xé nát kia, cô không muốn tốn công tốn sức dán lại nữa, chỉ rút điện thoại ra chụp ảnh lại, rồi gửi cho thầy chủ nhiệm.
Cô cân nhắc câu từ, gõ chữ giải thích: [Thầy ơi em xin lỗi ạ, tờ đề thi của em bị đứa nhỏ nhà hàng xóm sang chơi vô tình xé rách mất rồi, thầy cho em hỏi là còn tờ đề dư nào không ạ?]
Thầy chủ nhiệm rất nhanh đã phản hồi, bảo cô không cần phải cuống lên, chụp đề bài gửi cho thầy, cô cứ viết đáp án ra giấy nháp là được, thứ hai thầy sẽ đưa tờ đề mới cho cô làm.
Ngay khoảnh khắc thoát khỏi khung trò chuyện, tầm mắt vẫn không thể kiểm soát được mà nhạt nhòa đi một mảng.
Sự tủi thân giống như những nhánh dây leo nhỏ bé, bủa vây quấn chặt lấy một trái tim không nơi nương tựa.
Đúng lúc này, tiếng chuông thông báo của mục Quan tâm đặc biệt trên điện thoại khẽ vang lên một tiếng.
Cô vội vã ấn vào xem.
Chu Tây Lẫm vừa đăng một bức ảnh, nhìn qua là biết tiện tay chụp bên lề đường, một chú chó nhỏ bẩn thỉu và một chú mèo nhỏ cũng chẳng mấy sạch sẽ đang nhe răng trợn mắt với nhau, bày ra tư thế chuẩn bị lao vào đánh nhau đến nơi.
Dòng trạng thái đi kèm chỉ có duy nhất một chữ đơn giản: [Chậc.]
Nhìn bức ảnh đó, tưởng tượng ra biểu cảm có thể xuất hiện trên mặt cậu khi chụp lại cảnh tượng này, Ôn Nùng nhanh chóng dùng mu bàn tay lau nước mắt, khẽ mỉm cười.