Ngày hôm đó cô lại phải bận rộn ở quán thịt nướng đến tận khuya.
Khi trở về đến nhà họ Ô thì đồng hồ đã điểm hơn mười hai giờ đêm. Ánh đèn cảm ứng ở hành lang đã bị hỏng, cô phải mò mẫm trong bóng tối để tra chìa khóa mở ổ khóa. Không ngoài dự đoán, bên trong nhà cũng là một màn tối đen như mực, Ô Nam và Ô Diệu Dương đều đã đi ngủ từ lâu.
Ôn Nùng thay đôi dép đi trong nhà, giống như một bóng ma vật vờ lướt vào phòng vệ sinh chật hẹp, dùng tốc độ nhanh nhất có thể để hoàn thành việc tắm rửa, rồi đẩy cánh cửa phòng ngủ ra. Bản lề cũ kỹ cuối cùng vẫn không thể nhẫn nhịn được mà phát ra một tiếng “két” khô khốc. Ôn Nùng theo bản năng nín thở, trong bóng tối từ phía giường của Ô Nam truyền đến tiếng sột soạt lật người, tiếp theo đó là giọng nói mang theo sự ngái ngủ cùng vẻ bực bội vì bị làm phiền: “Nhỏ tiếng chút đi.”
Ôn Nùng nhỏ giọng lí nhí: “Em xin lỗi.”
Cô đứng im tại chỗ một lát, xác nhận Ô Nam không có biểu hiện cáu gắt gì thêm mới rón rén kiễng chân lùi ra ngoài. Cô vốn định ra phòng khách để làm nốt phần bài tập còn lại, nhưng vừa vặn dượng Ô Chí Quốc và Ôn Tinh Phương cũng đã về tới ngay phía sau. Ông ta liếc nhìn cô một cái rồi hỏi: “Bộ điện không cần trả tiền à?”
Ôn Nùng ngẩn ra một giây.
Cô ngước mắt nhìn về phía bóng đèn đang bị lũ thiêu thân lao vào, sau đó lẳng lặng đứng dậy, bê một chiếc ghế ra ngoài ban công. Cái se lạnh của đêm thu len lỏi xuyên qua khung cửa kính tràn vào. Cô lật cuốn vở bài tập ra, nương theo luồng ánh sáng vàng vọt mà ngọn đèn đường bên ngoài hào phóng ban phát cho để nghiêm túc làm bài.
Cuộc sống vốn dĩ đối với Ôn Nùng là một con quái vật đang há cái miệng đầy máu tanh, giờ đây lại biến thành một tấm lưới được kéo căng như dây đàn, trói chặt cô vào bên trong.
Cô cứ bị ném qua ném lại giữa ba địa điểm là trường học, quán thịt nướng và nhà họ Ô. Giấc ngủ bị xé toạc thành từng mảnh vụn vặt, vĩnh viễn không thể chắp vá lại cho vẹn tròn. Năng lượng trong cơ thể giống như đang không ngừng tan biến đi, con số trên bàn cân liên tục sụt giảm. Bộ đồng phục mới nhận vốn đã rộng thùng thình, nay khoác lên người cô trông lại càng lọt thỏm hơn.
Bạn nữ ngồi cùng bàn thỉnh thoảng sẽ nắm lấy cổ tay cô đặt cạnh cổ tay mình để so bì, rồi phát ra những tiếng trầm trồ: “Ôn Nùng, trời đất ơi, cậu gầy đến mức chỉ còn một túm xương thôi đấy, có thể ăn nhiều hơn một chút được không hả?”
Ôn Nùng chỉ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng rút tay về rồi nói: “Tớ biết rồi.”
Ngay khoảnh khắc thu tay về, tầm mắt cô lại âm thầm hướng về một vị trí nào đó trong lớp học.
Chỗ ngồi của Chu Tây Lẫm lại trống không.
Cậu luôn xuất quỷ nhập thần như vậy.
Cho dù cậu có ở đó thì khu vực ấy cũng mãi mãi là trung tâm của cái xoáy nước náo nhiệt nhất trong lớp. Cậu luôn được mọi người vây quanh như các vì sao xoay quanh mặt trăng, cứ hễ tan học là có một đám người ùa lên tìm cậu chơi đùa, mở miệng ra là một tiếng anh Lẫm, hai tiếng anh Lẫm.
Các nữ sinh, hoặc là người trong lớp, hoặc là từ các lớp khác, khối khác tìm đến, luôn có thể viện ra đủ loại lý do để tiếp cận cậu. Thậm chí có những nữ sinh trường khác còn được bạn bè dẫn đến để ngắm cậu nữa. Những cô gái từ bên ngoài đến kia thường có phần bạo dạn và rạng rỡ hơn hẳn, đồng phục được cắt sửa một cách tinh tế, trên môi tô điểm sắc son đỏ không thuộc về lứa tuổi này.
Các cô gái giống như một đám hoa nở sớm vây quanh mặt trời là Chu Tây Lẫm, người dường như đối với mọi việc đều giữ vẻ hờ hững.
Thế nhưng cô không được tính là hoa, cô chỉ có thể coi là một ngọn cỏ non, lại còn là loại cỏ úa vàng nữa, cho nên cô không dám vây quanh cậu.
Ôn Nùng thỉnh thoảng vào giờ tự học buổi tối, khi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sẽ nhìn thấy gương mặt của chính mình phản chiếu trên tấm kính.
Cô gầy gò, nhợt nhạt và ít nói.
Nhạt nhòa giống như một giọt nước rơi vào lòng đại dương, không thể gợn lên bất kỳ một làn sóng lăn tăn nào.
Một người như cô cho dù có học cùng lớp với Chu Tây Lẫm thì cũng định sẵn là hai đường thẳng song song mãi mãi không bao giờ giao nhau.
Thời gian giống như chiếc bánh răng đã hoen gỉ, chậm chạp và nặng nề tiến về phía trước.
Cuối tháng mười, nhà trường tổ chức một cuộc thi hợp xướng. Ôn Nùng với tư cách là học sinh chuyển trường giữa chừng nên được giáo viên chủ nhiệm vội vàng xếp vào đội hợp xướng, bắt đầu luyện hát tạm thời.
Thời gian tập luyện vô cùng gấp rút, mỗi khi cả đội cùng hợp luyện, Ôn Nùng luôn cảm thấy rất căng thẳng. Bản thân cô khi hát hò vốn đã hay bị lạc điệu, cộng thêm việc lại được học muộn hơn mọi người nên cô rất sợ vì bản thân hát lệch tông mà làm kéo tụt điểm số của toàn thể lớp xuống, cũng sợ sẽ để lại ấn tượng xấu cho các bạn học trong lớp. Thứ áp lực vô hình này giống như một quả bóng bay không ngừng căng phồng lên, làm tắc nghẽn cả lồng ngực cô.
Vào buổi tự học sáng trước ngày tổng duyệt chính thức, thầy chủ nhiệm nói với cả lớp là sẽ dành ra mười phút cuối cùng của tiết đọc bài buổi sáng để mọi người cùng hợp xướng lại một lần nữa.
Ôn Nùng lặng lẽ lẩn ra ngoài bằng cửa sau.
Không khí buổi sáng sớm cuối thu ở phương Bắc se lạnh và trong lành. Cô một mình đi đến sân bóng bàn cạnh dãy nhà học, vào khung giờ này nơi đây không một bóng người.
Cô ngồi xuống trước hàng rào lưới sắt bám đầy những dây thường xuân. Những bụi cây dâm bụt xanh thẫm vẫn bướng bỉnh mọc lên vô cùng sum suê, che khuất hơn nửa người cô, nên cô liền trốn ở nơi này. Cô rút từ trong túi quần ra một tờ giấy chép lời bài hát đã được gập đi gập lại nhiều lần đến mức phần rìa có chút sờn rách, cô hít một hơi thật sâu bầu không khí lành lạnh, rồi dùng chất giọng cực nhỏ, ngân nga theo giai điệu ở khúc cô hát hay bị vấp.
Cô hát một cách quá mức tập trung, toàn bộ tâm trí đều dồn vào việc bắt cho chuẩn nhạc điệu, cố gắng khắc sâu nó vào trong trí nhớ.
Đúng lúc này, từ phía sau bụi cây dâm bụt cách đó không xa, bỗng nhiên vang lên một tiếng ho khẽ.
Ôn Nùng sợ đến mức im bặt, trái tim giống như bị một bàn tay bóp nghẹt lại. Cô hoang mang quay đầu lại nhìn. Cách đó tầm mười mét, ngay trên bậc thềm của một lối vào khác của sân bóng bàn, Chu Tây Lẫm không biết đã ngồi ở nơi đó từ bao giờ.
Cậu vẫn không mặc đồng phục, diện nguyên cây đồ thể thao màu đen, gần như muốn hòa làm một với bóng râm của bức tường phía sau. Hơn nửa thân người của cậu bị những cành lá dâm bụt rậm rạp che khuất, chỉ để lộ ra một góc nghiêng lạnh lùng.
Cậu hơi cúi đầu, trên miệng ngậm một chiếc kẹo m*t, một bên má bị viên kẹo đẩy ra thành một độ cong không mấy rõ ràng. Ngay khoảnh khắc cô kinh hãi phóng tầm mắt nhìn sang, cậu dường như mới bị động tĩnh bên này làm phiền, khẽ quay mặt sang.
Ánh mắt cậu xuyên qua những khe hở thưa thớt của cành lá, rơi trên người cô.
Trong ánh nhìn ấy mang theo một chút tò mò không mấy nồng nhiệt sau khi bị làm phiền, tựa như lớp sương mỏng ngưng kết trên những chiếc lá cỏ vào buổi sớm ngày thu.
Thời gian vào khoảnh khắc này giống như bị kéo dài ra vô hạn.
Cậu cứ nhìn cô như thế, trên mặt không có biểu cảm gì rõ rệt, yết hầu khẽ lăn, dường như là vừa nuốt xuống vị ngọt ngấy của chiếc kẹo m*t.
Trải qua vài giây, ngay vào lúc Ôn Nùng cảm thấy bản thân sắp bị ánh nhìn này đè bẹp đến nơi thì cậu mới lười biếng lên tiếng: “Cố lên, bài ‘Công viên táo xanh’ hát nghe cũng ổn phết đấy.”
Dứt lời, cậu hờ hững nhếch khóe môi. Có lẽ do khoảng cách xa nên cô mới cảm thấy độ cong ấy cực kỳ nhạt, thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức, giống như nằm giữa sự khích lệ và giễu cợt.
Mà đôi mắt ấy, từ đầu đến cuối đều trong trẻo nhưng lại vô cùng lạnh lùng.
Sau đó, cậu giơ tay kẹp lấy que nhựa nhỏ màu trắng, lấy viên kẹo màu xanh lá trong miệng ra, cổ tay tùy ý vung một cái. Sắc xanh vạch ra một đường vòng cung ngắn ngủi trên không trung rồi rơi tọt vào trong thùng rác cách đó vài bước chân.
Cậu đứng dậy phủi quần, sau đó đút hai tay vào túi quần, bờ vai và tấm lưng thả lỏng. Cậu mang theo cái vẻ lười nhác chưa ngủ đủ giấc, chẳng có hứng thú với bất cứ thứ gì, quay người thong thả bước đi.
Làn gió se lạnh buổi sớm chớp thời cơ ùa vào, thổi bay những lọn tóc đen ngắn ngủn trước trán cậu, vạt áo phía dưới bị gió thổi phồng lên rồi lại hạ xuống, tựa như đôi cánh của một chú chim trời đang khép lại.
Bóng lưng cao gầy thẳng tắp của thiếu niên nhanh chóng biến mắt, giống như chưa từng xuất hiện vậy.
Ôn Nùng một mình ngồi đờ đẫn trên bậc thềm lạnh ngắt, một lúc lâu sau mới cảm thấy đôi gò má nóng bừng lên như lửa đốt, đến cả vành tai cũng lan ra một mảng đỏ rực đầy ngượng ngùng.
Cô ở trong lòng tức giận oán trách, rõ ràng cô đang hát bài “Sổ tay rèn luyện thanh xuân” cơ mà.
Thế nhưng trách cậu xong, cô lại rất muốn cười.
Nghĩ đến ngày đầu tiên đến lớp, cậu ở giữa trận cười rộ của cả lớp đã tinh nghịch bắt chước tiếng gọi “Ôn Nhu” của cô, cô liền cảm nhận được bản thân đã bị cậu thu hút.
Thế nhưng phải cho đến tận giây phút này, giữa buổi sớm mai yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thổi cành cây khô kêu xào xạc này, tại góc khuất hẻo lánh tràn ngập vết hoen gỉ và ánh sáng lạnh lẽo này, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng kia của cậu, cô mới cảm nhận được một cách rõ ràng rằng một nơi nào đó sâu trong tim mình đã hoàn toàn đổ gục.
Hóa ra rung động không giống như trong tiểu thuyết vẫn thường viết, cần phải có nhiều tiền đề và nguyên do đến thế.
Có lẽ nó chỉ là một buổi sáng bình thường đến mức không thể bình thường hơn trong năm tháng thanh xuân, bầu trời mang một sắc xanh quen thuộc, ánh ban mai rọi xuống một cách đều đặn, chỉ là luồng sáng này lại vừa vặn rơi vào đôi mắt đáng lẽ ra phải sáng bừng, bay bổng nhưng lại có phần mỏi mệt, nhàm chán của cậu.
Cậu mới mười lăm tuổi.
Cậu tốt đến thế, đặc biệt đến thế và được nhiều người chú ý đến thế.
Thế nhưng tại sao trong mắt của một người như vậy lại không có ánh sáng?
Ôn Nùng nảy sinh sự hiếu kỳ đối với cậu.
Mà rất nhiều sự yêu thích, có lẽ chính là được bắt đầu từ sự hiếu kỳ.
Cứ như vậy.
Chỉ cần như vậy thôi đã là quá đủ rồi.
Sau này, trong những cuộc bàn tán thầm thì của các bạn học xen lẫn sự ngưỡng mộ lại có chút ẩn ý kiêng dè, cô mới giống như nhặt nhạnh từng mảnh ghép của bức tranh, dần dần chắp vá ra một vài đường nét mơ hồ về hoàn cảnh gia đình của cậu.
Mọi người nói gia thế của Chu Tây Lẫm vô cùng hiển hách, tuyệt đối không phải là sự giàu sang phú quý thông thường có thể so sánh được. Đời ông đời cha đều là những nhân vật có máu mặt, từ thời ông nội đã có sự nghiệp thăng tiến suôn sẻ, gốc rễ thâm sâu, ở thành phố Thanh và thậm chí là những nơi rộng lớn hơn đều có sức ảnh hưởng không thể xem thường.
Thế nhưng chính một gia đình được bao bọc dưới hào quang như vậy lại luôn bị che phủ bởi một lớp bóng tối u ám không thể xua tan. Mẹ của cậu vào năm cậu còn rất nhỏ đã lựa chọn nhảy xuống biển tự sát.
Chuyện này giống như một vết sẹo dữ tợn, khiến cho bối cảnh gia thế gần như hoàn hảo khiến người ta phải đỏ mắt ngưỡng mộ ấy của cậu bỗng chốc bị một tầng mây đen bao phủ.
Điều này dường như cũng đã giải thích cho sự xa cách và nét sa sút tinh thần thi thoảng lại lộ ra trên người cậu, hoàn toàn lạc điệu với sự náo nhiệt xung quanh.
Có một lần sau khi tan học, Ôn Nùng vì phải làm trực nhật nên lúc rời khỏi trường học bị muộn hơn ngày thường nửa tiếng đồng hồ.
Cô đeo cặp sách trên vai, chạy bộ về phía trạm xe buýt, vô tình ngước mắt lên lại đập vào mắt một cảnh tượng khiến cô khó lòng quên được.
Ngay dưới một cây ngô đồng có những cành cây khẳng khiu bên lề đường, Chu Tây Lẫm đang tranh cãi vô cùng kịch liệt với một người đàn ông trung niên có vóc dáng cao lớn, mặc một chiếc áo măng tô màu sẫm.
Đường nét góc mặt nghiêng của người đàn ông đó vô cùng lạnh lùng, khí chất cô cùng uy nghiêm. Sự giống nhau đến vài phần giữa đôi lông mày đã giúp Ôn Nùng nhận ra ông ta chính là bố của Chu Tây Lẫm.
Một chiếc xe ô tô con màu đen đang đỗ im lìm bên cạnh người đàn ông, biển số xe màu trắng bên trên toát ra một loại thân phận không thể lầm lẫn vào đâu được.
Cuộc tranh cãi dường như đã đi đến giai đoạn căng thẳng tột độ, cảm xúc của Chu Tây Lẫm rõ ràng là kích động một cách bất thường. Cậu giơ chân đạp thật mạnh vào bánh xe của chiếc xe đó, thậm chí còn thô bạo đá trúng vào biển số xe kia.
Bố của cậu đã bị hành động mất dạy này chọc cho tức điên lên, gân xanh trên trán nổi rần rần, ông ta giơ tay lên định giáng một cái tát vào mặt cậu, hoàn toàn không màng đến sự can ngăn của người tài xế bên cạnh.
Chu Tây Lẫm lại giống như đã bị châm ngòi nổ hoàn toàn, cậu không hề né tránh, ngược lại còn tiến lên nửa bước, nghểnh cổ lên, ánh mắt như ngâm trong đá lạnh lại như đang bùng cháy ngọn lửa, tư thế đầy thách thức: “Ông đánh đi! Có bản lĩnh thì ông đánh chết tôi luôn đi!”
Trong không khí tràn ngập một áp lực đầy nguy hiểm, trái tim Ôn Nùng cũng thắt lại.
Cuối cùng, chính người tài xế bên cạnh đã dốc hết sức bình sinh, gần như là ôm ngang lưng giữ chặt lấy người cha đang vô cùng tức giận ấy lại, liên tục lo lắng khuyên can.
Chu Tây Lẫm lạnh lùng nhìn tất cả những điều đó, rồi quay người, đầu cũng không ngoảnh lại mà sải bước lớn rời đi.
Ôn Nùng đứng trong góc khuất của ngã rẽ, nhìn chiếc xe ô tô màu đen kia dừng lại tại chỗ thêm một lát, cuối cùng từ từ di chuyển rời đi, lúc này cô mới chậm rãi buông lỏng những ngón tay vốn đã siết chặt đến mức trắng bệch không biết từ bao giờ.
Vào khoảnh khắc đó cô đang nghĩ gì nhỉ?
Cô cảm thấy con người cậu giống như một ngày mưa bão mà trời vẫn đổ nắng vậy.
Vừa rạng ngời ngông cuồng, lại vừa âm u chán nản.
Có âm u đến mấy thì vẫn cứ rạng ngời.
Có rạng ngời đến mấy thì vẫn cứ âm u.
Thế nhưng cũng chính vì như thế, đối với cô mà nói, cậu mới đặc biệt đến vậy…