Chỉ cần chạm đến chữ “mẹ”, Chu Tây Lẫm như bị rút cạn toàn bộ lý trí. Cũng giống như một người đang yên ổn đứng dưới bầu trời ngập nắng, bỗng chốc rơi thẳng xuống vùng đất mưa rơi lạnh lẽo.
Ôn Nùng đứng phía sau đám đông nên không nhìn rõ những hình ảnh hỗn loạn cuối cùng của ngày hôm ấy. Cô chỉ biết cuối cùng cậu bị mấy thầy giáo nam cố sức kéo ra, cả người mềm nhũn như bị rút mất xương cốt, đầu cúi thật thấp, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết trên mặt, cậu bị người ta nửa dìu nửa kéo đi ra ngoài.
Chỉ vài bước ngắn ngủi, thế nhưng cậu lại loạng choạng, như thể giây tiếp theo sẽ sụp đổ ngay tại chỗ.
Buổi tự học tối, lớp học sáng rực ánh đèn, nhưng lại tràn ngập một bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ. Bên dưới là những tiếng xì xào không sao đè nén nổi, mọi cuộc trò chuyện đều xoay quanh cái tên vắng mặt ấy.
Ôn Nùng bề ngoài vẫn chăm chú đọc những câu tiếng Anh, nhưng lòng cô đã rối như tơ vò từ lâu.
Giữa những âm thanh lao xao ấy, cô không nhịn được mà hắt hơi liên tiếp ba cái.
Cơn cảm lạnh vừa mới khỏi chưa được bao lâu, bị dọa một phen như thế, dường như lại có dấu hiệu quay trở lại.
Ngày hôm sau, bên ngoài mưa lất phất, bầu trời âm u như một chiếc khăn lau không thể vắt khô, chỗ ngồi của Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc vẫn trống không.
Sự vắng mặt ấy đã giống như một ẩn dụ báo hiệu dư chấn của cơn sóng gió hôm qua vẫn chưa qua đi. Trong lòng Ôn Nùng cứ thấp thỏm không yên.
Buổi chiều tan học.
Cô cảm thấy đầu đau như búa bổ, đo nhiệt độ mới biết sốt đến ba mươi chín độ, bất đắc dĩ phải đến phòng khám truyền nước.
Lúc trở về, mưa vẫn chưa dứt, thỉnh thoảng trên trời còn vọng xuống vài tiếng sấm trầm đục.
Vì muốn đi đường gần, cô đi tắt qua sân vận động rộng lớn, sau đó bất chợt nhìn thấy giữa màn mưa, ngay giữa sân bóng rổ, một nam sinh cao lớn đứng đó như một pho tượng, cả người chìm trong màn sương mưa xám xịt và bóng tối đặc quánh.
Ban đầu cô chỉ thấy ngạc nhiên, không nhìn rõ là ai, trong lòng còn thầm nghĩ ai mà kỳ quặc đến mức ngày mưa còn đứng ngây ngốc ngoài trời.
Cho đến khi nam sinh ấy dường như nhận ra ánh mắt của cô, đột ngột quay đầu lại, đôi mắt xuyên qua màn mưa dữ dằn trừng sang.
Tim Ôn Nùng thắt lại, lúc này cô mới nhận ra đó là Chu Tây Lẫm.
Cô gần như bỏ chạy, vội vàng bước nhanh rời đi.
Trở lại lớp học, từ những lời bàn tán khe khẽ của mấy bạn nữ, cô mới biết vì kiên quyết không chịu nhận lỗi, thái độ lại quá cứng rắn, Chu Tây Lẫm bị chủ nhiệm giáo dục phạt đứng ngoài sân vận động để kiểm điểm.
Từ buổi tự học sáng cho đến tận khi buổi tự học tối kết thúc.
Suốt một ngày đều đứng dầm trong mưa.
Sau chuyện này, Ôn Nùng càng cảm nhận rõ Chu Tây Lẫm lúc này khác hẳn người mà cô từng quen biết. Trong một khoảng thời gian rất dài, cậu hoàn toàn khác với dáng vẻ phóng khoáng bất cần thường ngày, không còn sự lười biếng mang theo vẻ bất cần đời nữa, mà giống như một đám sương đen biết đi, lặng lẽ đi xuyên qua khuôn viên trường như một cái xác không hồn.
Ngày qua ngày, cậu càng lúc càng lạnh lùng, trong khi thời tiết bên ngoài lại càng lúc càng nóng hơn.
Quạt trong lớp bắt đầu quay vù vù, sau đó được thay bằng điều hòa, hơi lạnh không ngừng phả ra, nhưng vẫn không mạnh bằng áp suất thấp luôn bao phủ quanh người cậu.
Giữa tháng sáu, trường tổ chức đại hội thể thao. Mỗi giờ nghỉ giữa tiết và sau giờ tự học tối, sân vận động đều đầy ắp học sinh luyện tập hoặc tụ tập trò chuyện.
Ôn Nùng không đăng ký bất kỳ môn thi đấu nào, chỉ được chọn tham gia đội hình diễu hành khai mạc.
Khoảng thời gian ấy, Chu Tây Lẫm đi muộn về sớm đã trở thành chuyện thường tình. Cho đến một buổi tự học tối, cậu bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng nói chuyện rất lâu. Đến khi cậu quay lại thì buổi tự học đã trôi qua hơn nửa. Thầy chủ nhiệm cũng theo sau bước vào lớp, sắc mặt nặng nề tuyên bố sau khi trao đổi nhiều lần, Chu Tây Lẫm sẽ công khai đọc bản kiểm điểm trong lễ khai mạc đại hội thể thao.
Lập tức bên dưới vang lên những tiếng xôn xao không thể kìm nén.
Thầy chủ nhiệm ra hiệu mọi người im lặng, bảo bạn ngồi hàng đầu đóng cửa lớp lại, sau đó thở dài, giọng nói mang theo vài phần chân thành: “Ở đây đều là người trong lớp cả, đóng cửa lại rồi thì chúng ta nói vài lời thật lòng.”
…
Mọi người đều hiểu ý, lập tức im bặt.
Thầy tiếp tục: “Chuyện của bạn Chu Tây Lẫm thế nào, các em đều biết rõ rồi. Chuyện này gây ảnh hưởng rất lớn. Thầy không muốn bình luận đúng sai, cũng không định phê bình ai. Nhưng thầy muốn nói rằng mỗi người đều phải trả giá cho hành động của mình. Những bạn khác đã phải trả giá rồi, Chu Tây Lẫm cũng phải trả giá. Là đàn ông thì phải dám nhận việc mình đã làm, phải đứng ra chịu trách nhiệm như một người đàn ông thực sự.”
Nói đến đây, thầy liếc nhìn về phía cửa lớp, ngừng một chút rồi hạ thấp giọng: “Tháng này trường đang được cấp trên đánh giá thi đua. Chuyện này ảnh hưởng không tốt, nhưng nếu đã xảy ra rồi, cách xử lý của nhà trường cũng đang bị cấp trên theo dõi. Có thể tranh thủ nhận được kết quả kiểm điểm công khai thế này cũng đã rất khó rồi.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Chu Tây Lẫm.
Cậu ngồi đó, trên mặt không có biểu cảm gì. Sau khi thầy chủ nhiệm nói xong, yết hầu khẽ động, rồi cất giọng khàn đáp: “Em nhận.”
Chỉ vậy thôi, không biện minh, không cam lòng, chỉ vỏn vẹn hai chữ.
Thế nhưng trái tim Ôn Nùng lại như bị hai âm tiết ấy làm bỏng. Sau này ngay cả trên tờ giấy nháp, tên của cậu cũng bị cô vô thức khắc thật sâu xuống, rồi lại vội vàng tô đen đi.
Đại hội thể thao rất nhanh đã đến.
Ngày khai mạc trời trong xanh, nắng gay gắt, đường chạy bị mặt trời nung nóng.
Đội cờ Tổ quốc, đội cờ màu, các khối lớp mặc đồng phục thống nhất hô vang khẩu hiệu, lần lượt đi ngang qua lễ đài để duyệt đội hình. Loa phát thanh vang lên khúc ca vận động viên đầy hào hùng, không khí tràn ngập hormone tuổi trẻ và sự nhiệt liệt của mùa hè.
Sau phần phát biểu của đại diện vận động viên, người dẫn chương trình dùng giọng điệu hơi nghiêm túc mời Chu Tây Lẫm lên sân khấu.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt trên sân vận động đều tập trung vào bóng dáng đang chậm rãi bước lên lễ đài.
Hiếm khi Chu Tây Lẫm mặc đồng phục chỉnh tề như hôm nay, trông vô cùng ngoan ngoãn. Bộ đồng phục xanh trắng ấy mặc trên người những bạn nam khác chỉ như một mảnh vải che lấp vẻ đẹp trai, nhưng ở trên người cậu lại càng tôn lên dáng người cao ráo thẳng tắp.
Chỉ là trong vẻ đẹp trai ấy lại ẩn chứa sự lạnh lùng khiến người khác khó lòng đến gần.
Nhìn tổng thể thì ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt thì không.
Ôn Nùng đứng trong đội hình lớp, lòng bàn tay vô thức đổ mồ hôi vì lo lắng, tim liên tục đập nhanh.
Cô cùng tất cả mọi người nhìn thấy cậu lấy ra bản kiểm điểm đã chuẩn bị sẵn.
Ngay lúc ai nấy đều cho rằng cậu sắp bắt đầu đọc thì trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh, cậu mặt không biểu cảm xé phăng tờ giấy ấy làm đôi rồi tiện tay ném xuống chân.
“Vãi…” Một bạn nam bên cạnh Ôn Nùng thấp giọng kêu lên: “Tao đã bảo mà, sao nó có thể cam tâm để người khác sắp đặt được.”
“Người cứng đầu như nó, bị phạt đứng giữa mưa cả ngày còn chẳng hé răng. Sao có thể ngoan ngoãn nhận lỗi được chứ?” Một người khác phụ họa theo.
Trình Hoắc lập tức liếc hai người đó: “Im đi!”
Trái tim Ôn Nùng lập tức nhảy vọt lên cổ họng, cô có linh cảm chẳng lành.
Phản ứng đầu tiên của cô là nhìn Trình Hoắc, chỉ thấy sắc mặt cậu ta nặng nề như mây đen đang kéo đến. Sau đó cô lại nhìn về phía thầy chủ nhiệm, dù cách xa như vậy, cô vẫn thấy sắc mặt thầy trắng bệch, sốt ruột đến mức muốn lao thẳng lên lễ đài.
Giữa sự chấn động và xôn xao ấy, Chu Tây Lẫm bước đến gần micro, giọng nói truyền qua loa mang theo chút âm thanh rè rè của dòng điện, nhưng lại vô cùng rõ ràng và bình tĩnh: “Tờ giấy này là do thầy chủ nhiệm chuẩn bị cho em, nên em sẽ không đọc. Em biết thầy lo cho em, nhưng em muốn nói rằng lỗi của em, em sẽ nhận theo cách của riêng mình, chứ không phải làm màu trái với lòng mình.”
Toàn bộ sân vận động lập tức yên lặng, mọi tiếng xì xào đều biến mất.
Cậu dừng một chút, ánh mắt lướt qua biển người đen đặc bên dưới, tiếp tục nói: “Chúng ta đổ mồ hôi trên sân vận động để tranh giành vinh quang, nhưng trên thế giới này có những người đến một đôi giày chạy bộ cũng không mua nổi. Cùng lúc đó, có người đang phơi mình dưới nắng gắt để kiếm đồng tiền mồ hôi nước mắt, có người bị tử thần cướp mất mạng sống, có động vật bị săn giết, môi trường bị phá hoại và ô nhiễm. Thế giới này chưa bao giờ chỉ có những điều tốt đẹp.”
Ôn Nùng nín thở, cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút, nhưng lại càng thêm khó hiểu, hoàn toàn không đoán ra cậu muốn làm gì.
“Vì vậy.” Chu Tây Lẫm nâng cao giọng, mang theo sự quyết đoán vượt xa lứa tuổi: “Trong đại hội thể thao lần này, mỗi khi có một kỷ lục của trường bị phá vỡ, cá nhân em sẽ thay mặt nhà trường quyên góp một nghìn tệ cho Quỹ trẻ em khuyết tật Hoán Nhiên và Hiệp hội bảo vệ môi trường biển Lam Hải. Để mồ hôi của chúng ta không chỉ đổ xuống vì vinh quang mà còn vì truyền đi một phần sức mạnh.”
Những lời ấy hoàn toàn vượt ra khỏi khuôn mẫu suy nghĩ của một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, thể hiện một tinh thần trách nhiệm xã hội vượt xa tuổi tác.
Bên dưới yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua những lá cờ.
Ôn Nùng ngẩn người nhìn bóng dáng trên lễ đài, khóe mắt lập tức nóng lên.
Sự ngưỡng mộ dâng trào trong lòng, kéo theo đó là nỗi hổ thẹn sâu sắc.
Cô vậy mà đã hiểu lầm cậu cũng giống những người kia, tưởng rằng cậu chỉ biết ngang ngược và chống đối, tưởng rằng cậu sẽ phá hỏng lời hứa với thầy chủ nhiệm.
Lẽ ra cô phải hiểu từ lâu rằng có thể cậu kiêu ngạo ngông cuồng nhưng chưa bao giờ là kiểu người dễ dàng gây phiền phức cho người khác hay khiến người khác khó xử.
Cậu mãi mãi là thiếu niên không chịu cúi đầu trước số phận, trong mắt giấu sự ngạo nghễ bất khuất, nhưng cũng dám chịu trách nhiệm cho hành động của mình, biết suy nghĩ và trưởng thành sau những đổ vỡ.
Trong lòng cậu có lẽ phần lớn là biển đêm dữ dội và tăm tối, nhưng luôn có một nơi có một ngọn hải đăng đứng sừng sững vĩnh viễn không tắt.
Sau khi Chu Tây Lẫm nói xong, qua một lúc lâu, mọi người vẫn chưa hoàn hồn khỏi bước ngoặt ngoài dự liệu này.
Lần đầu tiên trong đời Ôn Nùng dũng cảm đến vậy, cô là người đầu tiên giơ hai tay lên vỗ tay cho cậu.
Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên giữa sân vận động tĩnh lặng. Bạn học trong lớp thấy cô vỗ tay đều sững người ra, sau đó như bị châm ngòi lần lượt giơ tay vỗ theo. Tiếng vỗ tay bắt đầu từ lớp 12-7 rồi nhanh chóng lan rộng.
Người lớp mình thì phải ủng hộ người lớp mình, đám con trai trong lớp càng kích động hơn, liên tục hô vang: “Anh Lẫm đỉnh vãi!”
Chẳng bao lâu sau, cả sân vận động ngập trong tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Chu Tây Lẫm đứng trên lễ đài, biểu cảm không hề thay đổi. Cậu hơi cúi người với mọi người bên dưới, rồi bình thản bước xuống.
Thầy chủ nhiệm đi tới đón, vỗ mạnh lên vai cậu một cái. Ánh mắt đầy phức tạp cuối cùng hóa thành sự vui mừng và an ủi.
Còn cậu từ đầu đến cuối vẫn vô cùng bình thản.
Đại hội thể thao chính thức bắt đầu, các nội dung thi đấu lần lượt diễn ra. Dưới cái nắng gay gắt, thanh xuân như bốc hơi trong từng giọt mồ hôi.
Khi cả nhóm tụ tập lại một chỗ để nghỉ ngơi và tán gẫu, không biết ai bỗng nhiên nhắc đến việc nhìn thấy một bài đăng từ rất lâu trước đây trên diễn đàn trường có người hỏi xin địa chỉ email cũ của Chu Tây Lẫm, nói là bạn học tiểu học có việc cần tìm mà không liên lạc được. Chủ đề này ngay lập tức bùng nổ, mọi người tranh nhau bàn tán xôn xao.
“Email á? Thời đại nào rồi mà còn dùng cái đó nữa?”
“Cậu ấy có email từ hồi tiểu học cơ à? Sành điệu thế?”
“Chắc là đăng ký chơi chơi thôi, hồi nhỏ tớ cũng đăng ký lung tung đủ thứ.”
Giữa những lời bàn ra tán vào, Cơ Ngọc bĩu môi: “Giải tán đi, các cậu nghĩ người như Chu Tây Lẫm mà thèm dùng email chắc? Đến tớ còn chẳng dùng nữa là. Tìm cậu ấy sao không hỏi thẳng số QQ cho nhanh?”
“…”
Ôn Nùng giả vờ cúi đầu nhìn cuốn sổ lịch trình đại hội thể thao, nhưng tai cô đã sớm dựng đứng lên, từng chữ từng câu lọt vào tai không sót một từ.
Một lúc sau, khi chủ đề sắp kết thúc, cô mới thản nhiên đứng dậy, lấy cớ đi vệ sinh để đi đến một góc không người. Cô mở khóa điện thoại, bật dữ liệu di động mà ngày thường cô chẳng dám dùng, khó khăn lướt mạng trên chiếc điện thoại vô cùng giật lag để tìm diễn đàn trường, lội lại bài đăng cũ kỹ năm nào.
Ngón tay cô khẽ run rẩy, ghi lại địa chỉ email đó vào mục ghi chú.
Sau giờ học, Ôn Nùng vẫn phải đến tiệm đồ nướng để phụ giúp.
Nửa đêm, khi sự ồn ào đã tan rã, gian bếp sau chỉ còn lại bầu không khí đầy dầu mỡ và sự im lặng mệt mỏi.
Cô ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, thẫn thờ nhìn địa chỉ email trên điện thoại. Ngón tay cô nhấc lên rồi lại hạ xuống, trong lòng trải qua biết bao đấu tranh và do dự, cuối cùng mới hạ quyết tâm mở hộp thư, sau đó nhập địa chỉ email kia vào thanh người nhận.
Cô gõ từng chữ một, như thể mỗi chữ đều nặng ngàn cân:
[Chào cậu, Chu Tây Lẫm.
Tôi nghĩ chắc chắn không phải chỉ có mình tôi gửi thư cho cậu đâu, cũng giống như trên thế giới này chắc chắn không phải chỉ có mình tôi thích cậu vậy.
Trong cuộc sống đời thực, tôi là một đôi mắt bình thường chìm lấp giữa đám đông đang hướng về phía cậu. Còn giờ đây, tôi lại biến thành một con số nhỏ bé không đáng kể trong hộp thư đến của cậu. Việc này đối với cậu thì chẳng có gì quan trọng, mà đối với tôi dường như cũng là chuyện thường tình, chẳng thay đổi được điều gì giữa chúng ta.
Nhưng tôi vẫn rất vui.
Tôi rất muốn nói mấy lời ra vẻ thấu hiểu để chạm đến tâm hồn cậu, hay khiến cậu thấy tò mò về tôi. Vì thế nên trước đó tôi đã tra cứu rất nhiều cách để tiếp cận một chàng trai Kim Ngưu nhưng lúc này đây lại thấy thật buồn cười, nên thôi vậy.
Có thể có một chút kết nối nhỏ nhoi này với cậu là tốt lắm rồi.
Tôi nên biết thế nào là đủ đúng chứ?
Trong đại hội thể thao hôm nay, cậu đã khiến mọi người phải nhìn bằng con mắt khác. Tôi muốn nói với cậu rằng cậu rất tuyệt.
Dù không có bản kiểm điểm, không có tiền quyên góp, cậu vẫn rất tuyệt.
Cuối cùng, đêm nay trăng rất đẹp, vầng trăng khuyết cong cong như một viên kẹo dẻo vị chanh bị ai đó khẽ cắn một miếng, treo lơ lửng một cách trong vắt nơi chân trời. Nếu được thì cậu nhớ ngắm nhìn nhé.]
Viết đến đây, Ôn Nùng khựng lại.
Phần ký tên làm cô gặp khó khăn.
“Thư từ một cô gái xa lạ”, cô gõ xong lại thấy quá sến. Nghĩ ngợi một lúc, cô lại gõ dòng chữ “Kẹo m*t vị táo xanh”, nhưng đồng thời lại cảm thấy quá vô tri quá.
Cân nhắc mãi, cuối cùng cô chỉ gõ hai chữ WN.
Những biệt danh kia ai cũng có thể dùng được, chỉ riêng hai chữ này là chữ cái viết tắt tên cô, vừa kín đáo lại vừa như để lại một chút manh mối mơ hồ.
Đó là một chút tâm tư ích kỷ của cô.
Cô đổi luôn cả biệt danh tài khoản email thành WN, sau đó hít một hơi thật sâu, nhấn nút gửi.
Nhìn thông báo “Gửi thành công” hiện lên, cõi lòng cô như sáng bừng lên, được phủ một lớp dịu dàng mỏng manh đầy mờ ảo.
Cô không hề biết rằng bức thư này chỉ là khởi đầu cho một câu chuyện dài thầm lặng. Từ đó cho đến trước khi tốt nghiệp, cô sẽ liên tục gửi những tâm tư không bao giờ nhận được hồi âm đến địa chỉ email này.
Đại hội thể thao vừa qua, việc học của năm lớp mười liền bước vào giai đoạn nước rút căng thẳng, kỳ thi cuối kỳ đã cận kề.
Thế nhưng mùa hè vừa đến, việc kinh doanh của tiệm đồ nướng lại càng thêm phát đạt. Trước đây tầm mười hai giờ đêm là cô có thể về nhà, còn bây giờ thường phải bận rộn đến hai, ba giờ sáng.
Ngay cả khung giờ này cũng là do Ôn Tinh Phương bày ra vẻ mặt ban ơn nói với cô một câu “Dì thấy mày còn phải đi học nên mới thương tình cho mày về sớm, mày phải biết ơn đấy” mới đổi lại được.
Cứ quay cuồng ngày qua ngày như vậy, lại thêm thiếu ngủ trầm trọng và dinh dưỡng không đủ, cơ thể vốn dĩ gầy gò của Ôn Nùng nhanh chóng không chịu đựng nổi, cô lại đổ bệnh và sốt cao.
Ô Nam chê cô xui xẻo, sợ bị lây bệnh nên lớn tiếng quát tháo, đuổi cô ra ghế sofa phòng khách ngủ.
Tinh thần con người ta khi căng thẳng đến cực độ, thể xác lại phải gánh chịu bệnh tật dày vò, thời gian đó cô gầy rộc đi chỉ còn ba mươi chín ký. Bộ đồng phục rộng thùng thình mặc trên người trông cô càng gầy rộc đến đáng sợ, nhìn cô thật sự chẳng khác nào một khung xương đang gồng mình chống đỡ.
Vào những lúc tuyệt vọng nhất, không phải cô chưa từng nghĩ đến chuyện phản kháng.
Nhưng cứ nghĩ đến việc mình còn phải tiếp tục đi học, vẫn cần mái nhà này để che mưa che nắng dù thực chất nó mang lại mưa gió nhiều hơn thì mọi uất ức và tức giận cuối cùng cũng chỉ có thể hóa thành sự im lặng, khó khăn nuốt ngược vào trong bụng.
Kỳ thi cuối kỳ cứ thế trôi qua trong cơn bệnh tật váng đầu hoa mắt.
Thi xong cũng đồng nghĩa với việc năm lớp mười kết thúc.
Trong lớp học vương vất một bầu không khí chia ly nhàn nhạt, bởi vì lên lớp mười một sẽ chia khối tự nhiên và xã hội, lớp học này chắc chắn sẽ bị xáo trộn, mọi người đều đang nói lời tạm biệt với nhau.
Giữa lúc ồn ào náo nhiệt ấy, Cơ Ngọc bỗng nhiên bước đến trước mặt Chu Tây Lẫm. Gương mặt cô ấy lộ rõ vẻ căng thẳng đầy rạng rỡ, giọng nói vang lên rõ ràng: “Chu Tây Lẫm, tớ thích cậu lâu lắm rồi.”
Ánh mắt của cả lớp ngay lập tức đổ dồn về phía hai người.
Chu Tây Lẫm rõ ràng cũng hơi bất ngờ. Cậu nhìn Cơ Ngọc, im lặng vài giây rồi lắc đầu: “À, người thích tôi nhiều lắm, cậu phải xếp hàng rồi.”
Vẫn là phong thái tự nhiên như thế, giọng điệu mang vẻ hờ hững nhưng lại có một sự giải vây khéo léo không khiến người ta phải ngượng ngùng.
Bị từ chối trước mặt bao người, mặt Cơ Ngọc đỏ bừng lên ngay tức khắc, nhưng cô ấy không khóc, cũng không xấu hổ bỏ chạy. Thay vào đó, cô ấy hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười thật tươi tắn và phóng khoáng, mang theo chút nhẹ nhõm: “Được rồi, dù sao tớ cũng nói ra được rồi, tớ không còn gì hối tiếc nữa.”
Cô ấy cười một cách sảng khoái, mang theo sự dũng cảm thanh thuần và dứt khoát của một thiếu nữ.
Ôn Nùng chăm chú nhìn cô ấy, cảm thấy khoảnh khắc đó Cơ Ngọc đẹp đến nao lòng. Ai nấy đều khâm phục một cô gái dám cầm lên được thì buông xuống được như vậy.
Nhìn Cơ Ngọc, nhìn cảnh tượng các bạn xung quanh vừa hò hét trêu chọc vừa an ủi náo nhiệt, Ôn Nùng chậm rãi nhếch môi.
Nhưng càng cười, cô lại càng thấy tầm nhìn của mình nhòe đi từng chút một.
Sự dũng cảm và phóng khoáng ấy giống như một tấm gương soi rõ sự tự ti và hèn nhát chôn giấu nơi sâu thẳm trong cô.
Tối hôm đó, tại gian bếp sau đầy dầu mỡ của quán đồ nướng, cô lại một lần nữa mở hộp thư ra.
Cô gõ từng chữ một, như thể đang gặng hỏi tuổi trẻ chẳng nhìn thấy lối ra của chính mình.
[Hôm nay tôi đọc được một bài thơ tên là ‘Đá chìm và ngọn lửa’, trên đó viết: “Chúng ta tiến lên, bay thật thấp qua mùa hè”. Tôi đã chép lại câu đó, trịnh trọng viết vào mặt sau bức ảnh tốt nghiệp của chúng ta.
Cậu biết không, trong cuộc đời tôi có một mùa hè dài đằng đẵng.
Oi bức, dính dớp, và chẳng có lối thoát.
Tôi đã từng vài lần ngỡ rằng mình đã thoát khỏi cái nóng nực, trút bỏ được sự ngột ngạt, thế nhưng khi cúi đầu xuống, tôi vẫn ngửi thấy mùi vị ôi thiu, mục nát của tuổi trẻ.
Cậu nói xem…
Phải bay lên đến vị trí nào thì mới có thể thực sự vượt qua được những ngày hè đang bủa vây lấy tôi đây?
Phải nỗ lực chạy nhanh đến nhường nào thì mới có thể thuận lợi đặt chân đến mùa tiếp theo của cuộc đời, một mùa thoáng đãng và ngập tràn ánh sáng.
WN.]
Vừa nhập xong mấy dòng ngắn ngủi ấy, nước mắt cô đã dàn dụa khắp mặt.
Những uất ức, cô đơn, hoang mang và sự mệt mỏi không thấy điểm dừng chẳng thể bày tỏ ngoài đời thực, cuối cùng đã tìm được một lối thoát trong ảo ảnh.
Chu Tây Lẫm, cậu có biết không?
Tuổi trẻ của một số người là cánh đồng bao la, còn tuổi trẻ của tôi lại là một đường hầm dài hun hút không thấy lối ra.
Tôi mò mẫm bước đi trong đó, loạng choạng vấp ngã.
Còn cậu lại là vệt sáng duy nhất rọi vào, nhưng mãi mãi chẳng thể chạm tới.