Chuyến về lúc nào cũng nhanh hơn chuyến đi, chỉ mất chín ngày tàu đã cập bến cảng Hải Châu.
Lúc rời đi trời mới chớm cuối thu, lá cây bên đường còn xanh vàng đan xen, nay trở về đã là giữa mùa đông giá rét, những cành cây trơ trụi đâm thẳng vào bầu trời xám xịt.
Khi đôi chân của Ôn Nùng một lần nữa đặt lên đất liền, trái tim phiêu bạt trên biển cả của cô mới thực sự bình yên trở lại. Gió biển vẫn thổi như xưa, nhưng đã bớt đi phần bao la vô định.
Sau khi tàu neo bến, Chu Tây Lẫm còn phải bận rộn thêm nửa ngày, mãi cho đến khi trời tối mịt mới hoàn thành triệt để công việc của ngày hôm đó.
Hai người đang chuẩn bị ra bãi đỗ lấy xe để chạy về nhà. Lúc Ôn Nùng xuống xe đi lấy mấy ly trà sữa đã đặt trước, vừa cầm xong định lên xe thì nghe thấy có người gọi: “Ơ, Ôn Nùng?”
Cô quay người lại, nhìn thấy một người đàn ông diện nguyên một cây ba màu đen, trắng, xám, ăn mặc thời thượng như thể vừa bước ra từ show diễn lớn của Saint Laurent, đang vẫy tay với cô.
Là Lưu Tinh Dao.
Không biết cậu ấy về nước từ lúc nào.
Cậu ấy đang đứng chờ đèn đỏ ở phía bên kia đường thế nên không thể trực tiếp đi qua hỏi thăm cô. Ngay khoảnh khắc hai người vừa chạm mắt nhau, cửa ghế lái bên này đã mở ra.
Chu Tây Lẫm bước xuống xe, hơi tựa người vào cửa, ánh mắt nhìn có vẻ tùy ý nhưng mang ý dò xét dời sang người Lưu Tinh Dao, anh hơi nghiêng đầu, kìm nén cảm xúc trong lòng.
Ôn Nùng nhìn anh, không ai hiểu ý nghĩa của ánh mắt này hơn cô.
Cô bật cười, sau đó chỉ vào Chu Tây Lẫm, nói giọng không lớn nhưng đủ để đảm bảo Lưu Tinh Dao ở phía đối diện nghe thấy: “Tôi có việc, tôi với bạn trai đi trước đây.”
Lưu Tinh Dao không một chút chần chừ, nụ cười vẫn vẹn nguyên trên môi: Ok, gặp lại sau.”
Ôn Nùng cũng cười, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Chu Tây Lẫm mím môi, ánh mắt sâu thẳm.
Hai giây sau, anh bỗng nở một nụ cười thấu hiểu.
Trong gió tràn ngập tình cảm nồng nàn.
Quãng đường về nhà không hề dài.
Trong nhà bật lò sưởi rất ấm áp, vừa bước qua cửa, mùi thức ăn thơm phức đã ùa vào mũi.
Trên bàn bày biện đầy ắp các món ăn: một nồi lẩu đuôi cừu đang sôi sùng sục, món miến cải thảo với nước dùng đậm đà, cá đù vàng chiên giòn rụm, xà lách sốt dầu hào xanh mướt, ngoài ra còn có khoai tây chiên và gà xiên chiên mà giới trẻ yêu thích.
Ôn Tuyết Bình nghe thấy tiếng động liền bưng bát từ trong bếp đi ra, gò má bà hơi ửng hồng vì hơi nóng của bếp: “Hai đứa về rồi đấy à! Mau đi rửa tay rồi ăn cho nóng…”
Ôn Nùng bước tới ôm chầm lấy Ôn Tuyết Bình: “Từ từ đã, con nhớ mẹ chết đi được, con phải ôm mẹ một cái trước đã.”
“Chao ôi.” Ôn Tuyết Bình cười, gương mặt ngập tràn hạnh phúc.
Chu Tây Lẫm nhìn hai người, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Rất nhanh sau đó họ liền ngồi vào bàn.
Ôn Nùng húp từng ngụm canh nhỏ, nhìn góc nghiêng của Chu Tây Lẫm dưới ánh đèn, nghe lời hỏi han lải nhải đầy quan tâm của mẹ, những món ăn nóng hổi bốc khói cùng tiếng bát đũa chạm nhau đều khiến lòng cô cảm thấy bình yên, cả người như được một sự ấm áp lấp đầy.
Sau bữa ăn, hai người cùng nhau dọn dẹp bàn ghế, rửa bát, rồi khoác áo phao đi dạo quanh khu chung cư cho tiêu cơm.
Đêm đông se lạnh, ánh đèn đường vàng vọt tỏa ra từng mảng màu ấm áp, hắt xuống mặt đường sạch sẽ. Mấy đứa trẻ rượt đuổi nhau chạy qua, ánh đèn sáng trưng của cửa hàng tiện lợi cách đó không xa, khung cửa kính trong suốt phản chiếu những kệ hàng phong phú, tỏa ra hơi thở ấm cúng.
Chu Tây Lẫm dùng bàn tay có xăm chữ cái viết tắt tên của Ôn Nùng, nắm chặt lấy bàn tay hơi lành lạnh của cô rồi đút vào trong túi áo của mình.
Cứ thong dong đi như vậy một lúc lâu, anh bỗng nhiên lên tiếng: “Ôn Nùng, anh định không làm ngành này nữa.”
Bước chân Ôn Nùng khựng lại, hơi ngẩn ra, ngước đầu nhìn anh.
Chu Tây Lẫm vẫn nhìn về phía trước: “Thật ra anh luôn là một người không có ước mơ gì cả. Ban đầu làm nghề này là vì mẹ anh, cứ cảm thấy ngày đó không cứu được bà, sau này trên biển cứu thêm được một người thì trong lòng sẽ nhẹ nhõm hơn một chút.”
Yết hầu anh khẽ lăn, cảm xúc cuộn trào như bão táp.
Không khí như ngưng đọng lại vài giây, chỉ có tiếng nô đùa của lũ trẻ từ xa thoang thoảng vọng lại.
Anh chậm rãi quay đầu sang nhìn Ôn Nùng, ánh đèn đường rơi vào đáy mắt anh, nơi đó ẩn hiện một sự bình lặng và thanh thản: “Nhưng sau khi cứu được Emily, anh nhận ra, anh không cần phải phiêu bạt trên biển nữa rồi.”
Trái tim Ôn Nùng như bị một thứ gì đó chạm nhẹ vào.
Cô chăm chú nhìn vào mắt anh, lật tay lại nắm thật chặt lấy bàn tay anh trong túi áo, không hề gặng hỏi, cũng không hề do dự, chỉ mỉm cười nói: “Được, em tôn trọng quyết định của anh.”
Đường viền hàm dưới đang căng cứng của Chu Tây Lẫm dường như mềm mại đi trong một khoảnh khắc.
Anh giơ tay lên, vén một lọn tóc bị gió thổi loà xoà của cô ra sau tai: “Chờ anh xử lý nốt mấy việc, sau khi bàn giao công việc xong thì anh sẽ rút.”
Anh khựng lại một chút, khóe môi nở một nụ cười tràn đầy mong đợi: “Đến lúc đó, anh muốn tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài, chúng ta đưa mẹ em và bà nội anh đi du lịch chung luôn được không?”
Ôn Nùng hơi ngẩn ra. Vài giây sau, cô gật đầu thật mạnh, nụ cười rạng rỡ nở rộ giữa đêm đông: “Được chứ.”
Chẳng có gì là không được, làm chuyện gì cũng đều được cả.
Con người ta chỉ cần đi theo tiếng gọi của con tim thì nơi đâu cũng là tự do, chỉ cần đồng hành cùng người mình yêu thì nơi đâu cũng là quê nhà.
Đi dạo ở bên dưới hơn hai mươi phút, Chu Tây Lẫm chuẩn bị về nhà, giữ phép lịch sự nên anh quyết định lên lầu để chào tạm biệt Ôn Tuyết Bình.
Nào ngờ vừa mới mở cửa ra đã thấy Ôn Tuyết Bình đang đứng ở phòng khách, tay nắm chặt điện thoại, sắc mặt xanh mét, bà cao giọng thốt ra chữ “Cút!”, suýt chút nữa khiến chùm chìa khóa trong tay Ôn Nùng rơi bộp xuống đất.
“Mẹ, có chuyện gì thế ạ?” Tim Ôn Nùng đập thon thót, vội vàng bước lên hỏi.
Ôn Tuyết Bình vuốt ngực, tức giận đến mức giọng nói cũng run bần bật: “Mẹ biết ngay mà! Mẹ biết ngay là không thể tin tưởng được bọn họ mà! Đúng là lòng tham không đáy, được voi đòi tiên!”
Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm nhìn nhau, trên mặt Chu Tây Lẫm lướt qua một tia đã hiểu rõ, cùng sự châm biếm và lạnh lùng không hề che giấu.
Ôn Nùng cũng gần như hiểu ra ngay lập tức: “Là dì út ạ?”
“Ngoài nó ra thì còn có thể là ai nữa!” Ôn Tuyết Bình tức giận nói: “Bảo là ở bên Thái Lan không sống nổi nữa, trong điện thoại khóc lóc om sòm, rồi lại lấp l**m vòng vo muốn mẹ đưa cả nhà bọn họ về nước. Nó coi mẹ là cái gì, bộ nghĩ mẹ có tài cán gì lớn lắm à.”
Ôn Nùng bước lên, nhẹ nhàng ôm lấy vai mẹ để an ủi: “Mẹ, đừng giận kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe, không đáng đâu ạ.”
Cô nhìn Chu Tây Lẫm, đối phương nhướng nhướng mày.
Ôn Nùng quay sang mẹ, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Con đổi số điện thoại cho mẹ nhé.”
“Nhưng nếu đổi số rồi, tiệm hoa của mẹ có biết bao nhiêu khách quen…” Ôn Tuyết Bình có chút do dự.
“Không sao đâu ạ.” Ôn Nùng cười: “Những người thực sự là khách quen thì kiểu gì họ cũng sẽ tìm được số mới của mẹ thôi, huống hồ sau này sẽ còn có rất nhiều khách hàng mới liên tục xuất hiện nữa.”
Lời nói của cô khiến lồng ngực đang phập phồng của Ôn Tuyết Bình dần bình lặng trở lại, bà mệt mỏi gật đầu.
Đợi sau khi Ôn Tuyết Bình đi ngủ, Chu Tây Lẫm cũng đến lúc phải về.
Ôn Nùng tiễn anh xuống lầu.
Bên ngoài cửa tòa nhà, gió đêm càng thêm lạnh giá.
Chu Tây Lẫm kéo khóa áo khoác của cô lên tận cằm.
“Sao thế anh?” Ôn Nùng vẫn không nhịn được mà hỏi, mặc dù trong lòng đã có câu trả lời.
Chu Tây Lẫm cười khẩy một tiếng: “Em là người viết truyện, chắc hẳn phải rõ hơn anh chứ. Chuyện trên đời này, số phận đều đã định sẵn giá cả từ lâu rồi. Bản thân họ năm đó đã chọn con đường ấy, đưa tay đòi một số tiền lớn như vậy thì đáng lẽ phải nghĩ đến ngày hôm nay.”
Anh ngước mắt lên, ánh nhìn xuyên qua màn đêm lạnh giá, sắc bén như một lưỡi dao: ” Ngày tháng tốt lành của bọn họ còn ở phía sau cơ.”
Ôn Nùng nhìn anh, không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.
Nụ cười này không phải sự hả hê trên nỗi đau của người khác, cũng không phải sự đồng cảm hay thương xót, chỉ là một sự bình lặng đơn thuần mà thôi.
Cô hiểu rõ có những con đường một khi đã đặt chân lên thì sẽ không còn cơ hội để quay đầu lại nữa.
Đáng tiếc là cả nhà Ôn Tình Phương chưa bao giờ hiểu được điều đó.
Vậy thì cứ để những cú ngã đau đớn dạy cho bọn họ biết, để những bài học xương máu cảnh tỉnh bọn họ.
Mọi việc trên đời đều có nhân quả.
…
Mùa màng cứ âm thầm thay đổi.
Năm nay chẳng mấy chốc đã đi đến hồi kết, tết Dương lịch vừa qua, tết Nguyên Đán đã đến trong tiếng pháo nổ vang trời và sự náo nhiệt của mâm cơm tất niên sum vầy. Mà dư vị ngày tết vừa mới tan đi, trong không khí đã tràn ngập hơi thở của mùa xuân, chẳng bao lâu sau, cây hoa ngọc lan trong khu chung cư chỉ qua một đêm đã nở rộ sắc trắng tinh khôi.
Mùa xuân ngắn ngủi, dường như chỉ vừa mới chợp mắt một cái, tiếng ve sầu đã râm ran vang lên vào một buổi trưa nào đó, báo hiệu mùa hè đã sang.
Ngày Lập hạ năm nay, vừa là ngày sinh nhật của Chu Tây Lẫm, cũng là ngày anh chính thức chia tay đội cứu hộ trên biển, mở ra một chương mới của cuộc đời.
Mọi người trong đội cứu hộ Phá Sóng đã chuẩn bị một buổi lễ chia tay cho anh.
Địa điểm được chọn ngay bên cạnh căn nhà thuyền của Chu Tây Lẫm.
Các đội viên đã bắt tay vào trang trí từ sớm, trên những bức tường gỗ treo đầy những quả bóng bay sắc màu và những dải ruy băng lấp lánh.
Một tấm băng rôn màu đỏ nổi bật được dán ngay trên cửa chính của căn nhà thuyền, bên trên là những nét chữ to tướng, tuy có chút nguệch ngoạc nhưng đong đầy tình cảm của anh em trong đội “Nhiệt liệt chia tay Đội trưởng Chu Tây Lẫm!”
Một tấm băng rôn khác treo ở phía dưới thì viết “Chu Tây Lẫm sinh nhật vui vẻ”.
Ở góc sân xếp sẵn bếp nướng thịt và vài thùng bia, màn hình máy chiếu đã được dựng lên, loa đang phát những giai điệu nhẹ nhàng vui tươi.
Ôn Tuyết Bình và bà nội đến từ sớm, được các đội viên nhiệt tình vây quanh. Tần Chân cũng đặc biệt xin nghỉ phép để chạy tới, cô ấy mặc một chiếc váy dài màu vàng chanh vô cùng rực rỡ, vừa xuống xe đã trao cho Ôn Nùng một cái ôm thật chặt.
Ôn Nùng thì diện một chiếc váy liền thân màu xanh nước biển được cắt may đơn giản, tôn lên khí chất tao nhã của cô. Mái tóc dài được búi hờ, chỉ cài duy nhất một chiếc kẹp tóc ngọc trai.
Hai người đứng cạnh nhau, chính là hai bông hoa nổi bật nhất giữa một rừng đàn ông.
Chu Tây Lẫm mặc bộ đồng phục của đội cứu hộ xuất hiện, đây là lần cuối cùng anh khoác lên mình bộ quần áo này.
Dáng người anh vẫn hiên ngang, thẳng tắp như cây tùng cây tùng.
Anh vừa mới xuất hiện, hiện trường đang náo nhiệt bỗng chốc im lặng mất một giây, ngay sau đó những tiếng hoan hô và huýt sáo càng thêm nồng nhiệt.
“Đội trưởng Chu! Sinh nhật vui vẻ!”
“Đội trưởng! Trông anh ngầu vcl!”
“Anh Lẫm! Hôm nay nhất định phải không say không về nha!”
Ôn Tuyết Bình và bà nội nhìn anh, trong mắt ngập tràn sự tự hào và an lòng.
Tần Chân huýt sáo thật lớn, Đại Tề và A Thái dẫn đầu hùa theo trêu chọc. Trình Hoắc đứng ở phía sau đám đông một chút, trên mặt nở một nụ cười ấm áp, ánh mắt luôn dõi theo Chu Tây Lẫm.
Trước khi buổi lễ bắt đầu, bầu không khí vô cùng thoải mái và sôi nổi, mọi người vây quanh ngồi lại với nhau, chơi những trò board game đơn giản, tiếng cười vang lên không ngớt.
Mùi thịt nướng nhanh chóng lan tỏa khắp không gian, tiếng xèo xèo vui tai vang lên. Bà nội không hiểu trò chơi của giới trẻ, nhưng cũng đã sớm hòa mình vào bầu không khí này, liền vui vẻ chạy đi thử nướng mực, còn Ôn Tuyết Bình thì bận rộn chia salad hoa quả cho mọi người.
Gần đến mười hai giờ trưa, Đại Tề hắng giọng một cái, đi đến trước màn hình máy chiếu, cầm lấy micro, dõng dạc hét lớn: “Giờ lành đã đến, bây giờ xin trân trọng kính mời cựu Đội trưởng đội cứu hộ Phá Sóng của chúng ta, anh Chu Tây Lẫm lên phát biểu ý kiến.”
Chu Tây Lẫm nghe vậy liền cười mắng: “Má nó, cậu còn bày đặt trang trọng thế cơ à?”
Đại Tề ưỡn ngực, vẻ mặt nghiêm túc: “Đương nhiên rồi.”
Khiến mọi người cười rộ lên.
Chu Tây Lẫm ném chiếc xiên nướng xuống bàn rồi đứng dậy, trên mặt vẫn là nụ cười bất cần đời. Anh vừa mới bước được một bước, màn hình máy chiếu đột nhiên sáng bừng lên.
Không có tiếng nhạc hào hùng, chỉ có từng bức ảnh lặng lẽ lật mở.
Có cảnh luyện tập thể lực mồ hôi rơi như mưa dưới cái nắng gay gắt; có cảnh sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về nằm bệt trên boong tàu, mệt đến mức không mở nổi mắt nhưng vẫn giơ tay chữ V tạo dáng đầy chật vật; có cảnh đón tết trong căn cứ đơn sơ, đùa giỡn cùng nhau gói sủi cảo, bột mì dính đầy mặt mũi; có cả nụ cười trao nhau sau khi cứu sống thành công người gặp nạn, mệt mỏi nhưng ngập tràn sự thỏa mãn…
Mỗi một khung hình đều nật tràn sự nhiệt huyết, mồ hôi và tình anh em.
Nhân vật chính trong những bức ảnh là Chu Tây Lẫm, cũng là từng người của đội cứu hộ Phá Sóng.
Bước chân Chu Tây Lẫm như bị đóng đinh tại chỗ.
Nụ cười trên mặt anh đông cứng lại, yết hầu khẽ lăn.
Những ký ức từng bị gió biển thổi tan, từng bị ánh mặt trời thiêu đốt nay lại ùa về một cách mãnh liệt.
Vài giây sau, anh mỉm cười. Anh sải bước lao lên phía trước, đá một phát rõ đau vào mông của Đại Tề đang giả vờ làm người dẫn chương trình: “Cậu rất muốn làm anh khóc đúng không?”
Đại Tề ôm mông la oai oái rồi nhảy dựng ra xa, vừa hì hì cười vừa nhét chiếc micro vào tay Chu Tây Lẫm: “Đâu có đâu…”
“…”
Ôn Nùng đứng trong đám đông, âm thầm giơ điện thoại lên, ống kính hướng về cảnh tượng này, ghi lại khoảnh khắc trân quý.
Chu Tây Lẫm cầm micro đi đến chính giữa sân, vẫn là tư thế tùy ý, phóng khoáng thường ngày.
Anh giơ micro ghé sát vào miệng, im lặng suốt ba giây, nhưng rồi lại hạ xuống.
Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt thân quen, cuối cùng dừng lại trên người Trình Hoắc đang đứng im lặng ở phía cuối cùng.
Anh ngoắc tay với Trình Hoắc.
Trình Hoắc ngẩn ra một giây mới bước tới, đứng bên cạnh anh.
Hai người đàn ông cao lớn đứng nghiêm chỉnh cạnh nhau, bộ đồng phục màu xanh thẫm càng tôn lên đường nét kiên nghị của họ.
Họ cứ nhìn nhau như vậy, là sự thấu hiểu không cần phải nói thành lời.
Chu Tây Lẫm lại giơ micro lên, giọng nói truyền qua loa liền vang vọng: “Thật ra tôi cũng chẳng có gì nhiều để nói cả. Tôi chỉ hy vọng rằng mấy năm tôi làm đội trưởng, mọi người cảm thấy con người tôi cũng tốt là được. Nếu như có chỗ nào làm chưa tốt, vậy thì ở đây, tôi xin lỗi tất cả anh em.”
Lời vừa dứt, anh hướng về phía tất cả những người anh em của mình, khẽ cúi người chào một cái.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, phía dưới sân lập tức nổ tung.
“Anh! Anh tốt lắm luôn!”
“Sếp à! Anh là người đội trưởng tốt nhất!”
“Anh Lẫm, tụi em nể phục anh!”
“…”
Tiếng hét vang dội mang theo thứ tình cảm chân thành nhất.
Đến cả Ôn Tuyết Bình cũng không kìm được, vành mắt liền đỏ hoe.
Chu Tây Lẫm thẳng người dậy, trên mặt không có biểu cảm gì nhiều, nhưng đường viền hàm dưới đang căng cứng đã dịu đi rất nhiều.
Anh lại tiếp tục nói: “Sau này đội cứu hộ giao lại cho Trình Hoắc, mọi người phải tôn trọng cậu ấy giống như tôn trọng tôi, ủng hộ cậu ấy giống như ủng hộ tôi. Tôi tin tưởng cậu ấy sẽ dẫn dắt các cậu mở ra một chân trời mới.”
Trình Hoắc nghiêng đầu, đón nhận ánh mắt của Chu Tây Lẫm.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, thời gian giống như bị nén lại rồi quay ngược trở về.
Trước mắt hiện lên hình ảnh mười năm trước, một thiếu niên Chu Tây Lẫm kiêu ngạo ngang ngược, trong mắt chôn giấu nỗi đau thương và một thiếu niên Trình Hoắc ít nói lầm lì nhưng luôn kiên định đi theo phía sau anh.
Thời thiếu niên của bọn họ cũng từng đứng bên nhau như thế, thời gian xoay vần, cứ thế trôi đến hiện tại, giờ đây họ đều đã trưởng thành thành những người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất.
Mười năm trải qua sóng to gió lớn, sống chết có nhau.
Ban đầu là vừa gặp đã như quen từ lâu, sau này là vào sinh ra tử có nhau.
Họ đã cùng nhau gánh vác những gánh nặng nặng nề nhất, cùng lội qua những dòng thác lũ hung hiểm nhất.
Năm tháng đã thay đổi rất nhiều thứ, nhưng thứ mãi mãi không bao giờ đổi thay chính là người anh em ở phía sau có thể hoàn toàn tin tưởng giao phó tấm lưng của mình.
Đáy mắt Trình Hoắc có một khoảnh khắc nóng hổi nhưng đã bị cậu ta nhanh chóng đè nén xuống.
Anh biết Chu Tây Lẫm đã tìm thấy bến đỗ của cuộc đời mình, còn bản thân cậu ta cũng đã tìm thấy vùng biển sao trời trong tim.
Khoảnh khắc này không phải là sự kết thúc, mà là điểm khởi đầu cho hành trình riêng biệt của mỗi người.
Cậu ta hít một hơi thật sâu, đón lấy chiếc micro từ tay Chu Tây Lẫm, nhìn về phía từng gương mặt thân quen dưới sân rồi nở một nụ cười chân thành: “Sau này cứ giao cho tôi.”
Tiếng vỗ tay như sóng thần lập tức bùng nổ, kéo dài mãi không dứt.
Đúng lúc này, Ôn Nùng ôm một bó hoa hướng dương màu vàng rực rỡ bước lên phía trước.
Bà nội và Ôn Tuyết Bình cũng cùng nhau đẩy một chiếc bánh kem ba tầng tinh xảo đi tới.
Chiếc bánh kem được thiết kế vô cùng độc đáo: tầng dưới cùng là những con sóng bằng đường fondant màu xanh thẫm, tầng giữa là những bọt sóng trắng xóa nâng đỡ mô hình một con tàu cứu hộ đang rẽ sóng đạp gió, tầng trên cùng dùng kem viết dòng chữ “Chu Tây Lẫm, sinh nhật vui vẻ, con đường phía trước tựa gấm hoa”.
Trong sự vây quanh của mọi người, những ngọn nến được thắp lên, ai nấy đều vỗ tay, cùng nhau đồng thanh hát vang bài hát chúc mừng sinh nhật.
Chu Tây Lẫm nhìn chiếc bánh kem, nhìn gương mặt mỉm cười dịu dàng của Ôn Nùng sau ánh nến, nhìn ánh mắt an lòng của bà nội và Ôn Tuyết Bình, nhìn nụ cười chân thành của những người anh em. Anh nhắm mắt lại, dường như đã ước một điều gì đó, sau đó mở mắt ra, hít một hơi thật sâu, thổi tắt toàn bộ nến trên bánh sinh nhật.
Lúc này có người hùa theo reo hò: “Chị dâu, chị cũng nói vài câu đi nào.”
“Đúng đấy, Ôn Nùng nói vài câu đi.”
“…”
Ôn Nùng bị đẩy đến bên cạnh Chu Tây Lẫm, mặt cô hơi đỏ lên, nhưng vẫn hào phóng đón lấy chiếc micro.
Cô nhìn Chu Tây Lẫm, ngẫm nghĩ một lát rồi mới nói: “Chu Tây Lẫm, em rất vui, anh đã một mình phiêu bạt trên biển lâu như thế, giờ đây cuối cùng cũng đã có thể lên bờ rồi. Em hy vọng những ngày tháng tương lai của anh sẽ không còn bị chìm xuống nữa, mỗi một bước đi đều tiến lên cao hơn.”
Ngước đầu nhìn lên là bầu trời đầu hạ trong xanh, ánh nắng chói chang, từng đợt gió biển thổi qua.
Ôn Nùng mỉm cười, đón lấy làn gió, hướng về phía anh và cũng là hướng về phía vùng biển trời đã chứng kiến câu chuyện của họ, chậm rãi nói ra câu nói mà cô đã muốn nói với anh từ rất lâu trước đây: “Chúng ta tiến lên, bay thật thấp qua mùa hè.”
*
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Thuận Thành không còn xuất hiện nữa, bởi sau khi cứu Emily, ông ta đã không còn giữ vai trò quan trọng trong câu chuyện.
Đến lúc viết đoạn cuối, tôi mới nhận ra mình đã lược bỏ khá nhiều tình tiết ngược. Ví dụ như có người nói rằng Ôn Nùng là người bị Chu Tây Lẫm đùa giỡn. Khi viết đến đoạn hai người gặp lại ở làng chài, tôi hoàn toàn quên mất chi tiết này. Tôi cảm thấy các đồng đội không nên nghĩ như vậy. Nếu họ nghĩ thế, điều đó có nghĩa là trong thời gian yêu nhau, Chu Tây Lẫm đối xử với Ôn Nùng chưa đủ tốt, chưa từng công khai thừa nhận cô.
Chỉ khi những người xung quanh đều nhận ra rằng cô là người đặc biệt đối với Chu Tây Lẫm thì điều đó mới gián tiếp cho thấy cô thực sự được yêu thương.