Cảng Hải Châu vào sáng sớm, không khí mang theo cái se lạnh và vị mặn mòi của biển cả.
Tàu cứu hộ “Hải Ưng” tựa như một con quái vật thép khổng lồ đang neo đậu trong ánh bình minh mập mờ.
Trên boong tàu, những bóng người đi lại thoăn thoắt, thực hiện những bước kiểm tra và chuẩn bị cuối cùng.
Chu Tây Lẫm khoác trên mình bộ đồng phục tác chiến màu xanh thẫm của đội cứu hộ, huy hiệu trên cầu vai ánh lên ánh kim loại lạnh lùng dưới tia sáng nhạt.
Bà nội đặc biệt từ thành phố Thanh đến tiễn anh, Ôn Tuyết Bình cũng đến từ rất sớm. Anh đứng bên mạn thuyền, trầm giọng trò chuyện cùng hai người.
Gió biển thổi tung làn tóc ngắn trước trán, làm lộ ra chân mày sắc sảo, đường viền hàm dưới của anh căng cứng, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua phía lối vào bến cảng, mang theo một chút nôn nóng khó lòng nhận ra.
Bà nội lấy ra một lá bùa bình an màu đỏ được gấp thành hình tam giác, nhét vào túi áo trước ngực bộ đồ tác chiến của anh, liên tục dặn dò: “A Lẫm à, nhất định phải bình an trở về nhé.”
“Chao ôi, thật là khéo quá.” Ôn Tuyết Bình cũng lấy ra một lá bùa bình an: “Hôm qua bác đặc biệt đi xin lá bùa này về đấy, con đeo vào đi.”
Chu Tây Lẫm đón lấy, những ngón tay siết nhẹ góc bùa nhỏ nhắn, cảm giác góc cạnh cấn vào lòng bàn tay.
Anh “Dạ” một tiếng, giọng nói trầm thấp, không nghe ra quá nhiều cảm xúc.
Ánh mắt anh một lần nữa hướng về phía lối vào bến cảng vắng vẻ. Nơi đó ngoài vài nhân viên đang bốc dỡ vật tư thì chẳng còn bóng dáng quen thuộc nào khác.
Đã đến giờ, các thành viên trong đội bắt đầu thu thang dây.
Chu Tây Lẫm ôm bà nội một cái thật chặt, gật đầu chào Ôn Tuyết Bình rồi quay người sải bước lớn lên tàu.
Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, trầm đục và sâu thẳm, xé toạc sự yên bình của bến cảng.
Con tàu chậm rãi rời bến.
Chu Tây Lẫm đứng bên mạn thuyền nhìn hai bóng người trên bờ ngày một nhỏ dần. Anh lấy điện thoại ra, bấm gọi vào dãy số đã thuộc nằm lòng.
Tiếng chuông reo vài hồi mới có người bắt máy, anh hỏi: “Em đi đâu rồi? Sao lại nhẫn tâm thế, không chịu đến tiễn anh luôn à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng nói trong trẻo của Ôn Nùng vang lên: “Không tiễn anh thì sẽ giống như anh chưa từng đi xa. Em tự lừa người dối mình như vậy đó.”
Chu Tây Lẫm ngẩn ra một chốc, ngay sau đó bật cười khẽ, lồng ngực khẽ chấn động, xua tan chút u ám cuối cùng nơi chân mày: “Ngốc thật.”
Cuộc gọi ngắt kết nối, con tàu đã tiến vào vùng biển rộng lớn.
“Hải Ưng” rẽ sóng đạp gió, hướng thẳng về phía sâu trong Nam Thái Bình Dương, dần dần biến thành một chấm nhỏ trên mặt biển mênh mông, cuối cùng hòa vào sắc xanh bao la của đại dương.
Sau khi kết thúc buổi kiểm tra định kỳ, sợi dây thần kinh căng như dây đàn của các đội viên mới được thả lỏng.
Chu Tây Lẫm tựa vào một lan can khuất gió, nheo mắt ngắm biển. Ánh mặt trời rọi vào gương mặt anh, mạ lên một lớp vàng nhạt, làm mềm đi vẻ lạnh lùng vốn có.
Anh rút điện thoại ra chụp một tấm ảnh hướng về phía mặt biển đang dập dềnh sóng vỗ phía xa.
Trong ống kính là một màu xanh tràn trề sức sống, sóng trắng xóa cuộn trào, vài con hải âu chao lượn bay ngang trời.
Anh cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, gửi bức ảnh đi kèm theo ba chữ: [Đẹp không em?]
Tin nhắn vừa báo gửi thành công, một giọng nữ mang theo ý cười rõ ràng vang lên ngay phía sau lưng anh: “Đẹp lắm anh.”
Đồng tử Chu Tây Lẫm co rụt, anh đột ngột quay người lại, chỉ thấy Ôn Nùng đang đứng cách đó vài bước chân. Cô mặc chiếc áo len mỏng màu be mềm mại từ tối hôm qua lúc hai người gặp mặt, gió biển thổi tung mái tóc dài của cô. Tay cô ôm một bó hoa hướng dương vàng rực rỡ, trên mặt là nụ cười vừa tinh nghịch vừa dịu dàng.
Trông cô tựa như một ảo ảnh không có thực.
Đầu óc Chu Tây Lẫm hoàn toàn trống rỗng, chiếc điện thoại trượt khỏi những ngón tay đang bủn rủn của anh, “bộp” một tiếng rơi xuống boong tàu, nảy lên một cái rồi lăn đến bên chân anh.
Ôn Nùng nhìn biểu cảm hóa đá của anh, nụ cười càng sâu hơn, đôi mắt cong lên thành hình trăng lưỡi liềm: “Anh ngốc luôn rồi à?”
Mấy giây im lặng như tờ.
Biểu cảm trên mặt Chu Tây Lẫm thay đổi như vừa trải qua đủ bốn mùa. Từ kinh ngạc ban đầu chuyển sang tức giận đến khó tin, ngay sau đó là nỗi lo lắng sâu sắc bao trùm lấy tâm trí.
Anh gần như là gầm lên: “Ai cho phép em đến đây?!”
Tiếng hét làm kinh động đến những người trong khoang tàu.
Vài cái đầu ló ra thụt vào sau cửa sổ kính, những chiếc bóng lay động in trên kính đã tố cáo bọn họ. Ánh mắt Chu Tây Lẫm sắc như dao găm quét qua, nghiêm giọng quát lớn: “Tất cả cút ra đây cho ông!”
Sau cửa sổ ngay lập tức im bặt.
Vài giây sau, A Thái bị Trình Hoắc và Đại Tề dùng lực mạnh đẩy một cái, loạng choạng ngã nhào ra ngoài, suýt chút nữa là ngã sấp mặt xuống boong tàu. Cậu ta chật vật bò dậy, quay đầu lại nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đậu má hai người này!”
Sau đó, cậu ta lập tức lật mặt nhanh như chớp, nặn ra một nụ cười nịnh nọt với Chu Tây Lẫm: “Sếp à, việc này đều là Trình Hoắc dặn dò, còn Đại Tề sắp xếp đấy ạ.”
Phía sau cửa sổ, Trình Hoắc và Đại Tề nhanh chóng nhìn nhau, trong mắt đều viết hai chữ “toang rồi”. Cả hai ăn ý cùng ngửa mặt nhìn trời, giả vờ như mình chỉ là một phần của phông nền.
Lồng ngực Chu Tây Lẫm phập phồng dữ dội, ánh mắt lướt từ khuôn mặt của A Thái sang bóng dáng cố tỏ ra bình tĩnh của Trình Hoắc và Đại Tề, cuối cùng dừng lại trên người Ôn Nùng. Ánh mắt anh như muốn phun ra lửa, nhưng lời nói ra lại là tiếng cười khẩy: “Hay cho mấy người, đúng là muốn lật cả trời lên rồi. Không muốn làm nữa thì bây giờ thu dọn đồ đạc cút xéo hết đi. Ở đây chán chê rồi đúng không, để chính tay tôi ném từng đứa xuống biển cho cá ăn, đỡ cho mấy người rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Bản thân anh đã có khí thế rất mạnh, lúc này trong cơn tức giận, áp lực lạnh lùng ấy lại càng khiến người ta không thở nổi.
Trên boong tàu lập tức im phăng phắc, đến cả tiếng sóng biển cũng như bị đè thấp xuống.
Ôn Nùng thấy vậy liền bước lên một bước, nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Chu Tây Lẫm, giọng điệu mềm mỏng: “Được rồi, anh đừng nổi giận nữa, đáng sợ chết đi được.”
Chu Tây Lẫm quay đầu lườm cô: “Còn em nữa! Đau gân gãy xương phải dưỡng một trăm ngày, em còn thiếu gần ba mươi ngày mới đủ một trăm ngày đấy, thế mà đã dám theo anh ra khơi? Em tưởng đây là du thuyền hạng sang đi tham quan ngắm cảnh à?”
Ôn Nùng không hề phản bác, chỉ ngửa mặt lên nhìn anh, hai tay chắp lại làm động tác cầu xin, nụ cười mang theo chút làm nũng: “Được rồi mà, em biết sai rồi. Đội trưởng Chu nể mặt em chút đi, đừng mắng nữa mà.”
Chu Tây Lẫm bị bộ dạng này của cô làm cho nghẹn họng, cục tức trong lồng ngực càng thêm tắc nghẽn, biên độ phập phồng càng thêm kịch liệt.
Anh lườm cô một cái, rồi quét mắt qua mấy tên đội viên đang giả chết kia, gần như là nghiến răng nghiến lợi nói: “Lát nữa tìm chỗ nào cập bến được, em xuống tàu quay về cho anh.”
“Không được.” Ôn Nùng lập tức từ chối.
Cô tiến lên một bước đứng sát gần anh hơn, trên khuôn mặt ngửa lên là sự nghiêm túc và chấp niệm chưa từng có: “Chu Tây Lẫm, em muốn hiểu về công việc của anh, muốn ngắm nhìn những phong cảnh anh từng xem, muốn chứng kiến những giông bão và nguy hiểm anh từng trải qua. Chỉ có đi cùng anh một chuyến, trong lòng em mới hiểu rõ được, sau này anh có đi nữa thì em mới có thể thực sự yên lòng. Nếu anh quan tâm đến em thì đừng đuổi em đi.”
Đôi mắt cô sáng rực lên một cách kinh người, trong đó in hình bóng của anh rõ mồn một.
Chu Tây Lẫm mím chặt môi, đường viền hàm dưới căng cứng như một tảng đá, nhưng sâu trong ánh mắt lại xẹt qua một tia lung lay.
Ôn Nùng nhạy bén bắt trọn được sự dao động đó.
Cô lập tức đưa bó hoa hướng dương trong tay lên phía trước, cười đến không thể nịnh nọt hơn.
Chu Tây Lẫm nhìn chằm chằm bó hoa, rồi lại nhìn chằm chằm cô, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Cuối cùng, anh giống như một quả bóng lớn bị xì hơi, mang theo một chút bực bội chưa tan giật phắt lấy bó hướng dương kia, xoay người sải bước lớn đi thẳng vào trong khoang tàu.
Nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa khoang tàu, trên mặt Ôn Nùng cuối cùng cũng nở một nụ cười như trút được gánh nặng.
Cô quay sang phía đám A Thái, đôi mắt cong cong: “Cảm ơn mọi người nha, anh ấy tuy còn đang giận nhưng thật ra đã đồng ý rồi.”
Dứt lời, ánh mắt cô vượt qua A Thái, nhìn về phía Trình Hoắc đang đứng sau cửa sổ, cô khẽ gật đầu, trong mắt tràn ngập sự biết ơn chân thành.
Trình Hoắc cách một lớp kính mỉm cười thấu hiểu, không nói gì, quay người đi làm việc của mình.
Suốt cả ngày hôm đó, Chu Tây Lẫm không hề nói với Ôn Nùng một câu nào.
Ngay cả khi ăn cơm ở nhà ăn, anh cũng ngồi ở góc xa cô nhất, cắm cúi lùa cơm, xung quanh tỏa ra một luồng áp lực thấp kiểu “người lạ chớ gần, đặc biệt là Ôn Nùng”.
Ôn Nùng cũng không dại gì mà chạm vào ổ kiến lửa, cô giữ im lặng ăn phần cơm của mình, chỉ thỉnh thoảng mới ngước mắt lén nhìn anh, trong lòng vừa thấy buồn cười lại vừa thấy xót xa cho cái tính bướng bỉnh trẻ con của anh.
Cho đến buổi tối.
Ôn Nùng đang tắm trong phòng ngủ đơn của Chu Tây Lẫm thì bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi đầy kinh hãi: “Á!”
Tiếng hét này vang lên đặc biệt rõ ràng trong khoang tàu yên tĩnh.
Ngay khoảnh khắc tiếng kêu vừa dứt, cửa khoang tàu bị tông mạnh ra. Chu Tây Lẫm xuất hiện ở cửa mang theo một luồng gió vội vã, ánh mắt sắc lẹm quét nhanh một lượt: “Sao thế? Ngã…”
Anh còn chưa dứt lời, Ôn Nùng với thân mình đẫm hơi nước nóng hổi đã như một chú cá linh hoạt lao tọt vào lòng anh.
Cô thuận thế dùng chiếc khăn tắm bản lớn quấn chặt lấy cả anh, rồi ôm ghì lấy, nhón chân lên, bờ môi mềm mại liền áp lên làn môi đang mím chặt của anh.
Chu Tây Lẫm hoàn toàn đứng hình.
Trong lòng là thân hình mềm mại tỏa hương thơm ngát, trên môi là cảm xúc khiến tim anh lỗi nhịp.
Anh cụp mắt xuống, chạm phải ánh mắt long lanh nước của Ôn Nùng. Trong con ngươi cô phản chiếu ánh đèn vàng nhạt trên trần khoang tàu, tựa như màn đêm đầy sao.
“Đừng giận nữa mà.” Cô khẽ nói.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lập tức thay đổi.
Nỗi lo lắng và bất lực kìm nén suốt cả ngày qua trong phút chốc bị một loại cảm xúc khác thay thế, giống như đồng cỏ khô cằn bị ném vào một mồi lửa, bùng cháy thành những ngọn lửa vừa âm u vừa cuồng nhiệt. .
Yết hầu anh trượt mạnh một cái, giọng nói khàn đặc: “Từ bao giờ mà thỏ trắng biến thành yêu tinh rồi, biết cách thao túng người khác thế hả?”
Gò má Ôn Nùng ửng hồng, nhưng đôi mắt lại sáng rực: “Thế anh có thích không?”
Chu Tây Lẫm không trả lời.
Anh siết chặt vòng tay, ôm ghì cô sát vào lồng ngực mình hơn, đồng thời đưa tay ra sau “bộp” một tiếng đóng chặt cửa khoang lại. Giây tiếp theo, Ôn Nùng chỉ cảm thấy đất trời quay cuồng, tấm lưng cô đã áp vào vách khoang tàu lạnh ngắt.
Trong lúc giằng co, chiếc khăn tắm hơi trượt xuống, để lộ bờ vai tròn trịa trắng ngần.
Cả người anh áp xuống, bóng tối nuốt chửng lấy cô.
Ánh mắt anh mang đầy tính xâm lược, khóa chặt lấy cô không buông. Sau vài giây nhìn nhau đắm đuối, anh cúi người xuống, bờ môi nóng bỏng mang theo lực trừng phạt, mạnh mẽ phủ lên môi cô.
Ôn Nùng chỉ kịp phát ra một tiếng r*n r* mơ hồ, rồi hoàn toàn chìm đắm trong ngọn lửa ngút trời do anh châm ngòi.
Cả vùng biển như đang rực cháy.
……
Sáng sớm hôm sau, tại nhà ăn.
Các đội viên lần lượt đi vào, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên hai con người đang ngồi đối diện nhau.
Chu Tây Lẫm đang đặt quả trứng gà đã bóc vỏ vào đĩa thức ăn trước mặt Ôn Nùng. Ôn Nùng thì hớp từng ngụm cháo nhỏ, khóe môi ngậm ý cười, thỉnh thoảng lại ngước đầu nhìn anh một cái.
Luồng áp lực thấp bao trùm giữa hai người ngày hôm qua đã bị sự ấm áp và ngọt ngào thay thế. Mọi người nhìn nhau đều để lộ nụ cười đầy ẩn ý.
Khoảng cách từ Hải Châu đến vùng biển diễn tập chỉ định nằm ở rìa Nam Thái Bình Dương rất xa, cộng thêm việc phải tránh một số vùng biển có tình trạng phức tạp và tuân thủ các tuyến hàng hải quốc tế đặc biệt, mọi người đã phải lênh đênh trên biển suốt mười một ngày đêm.
Trong mười một ngày này, phần lớn thời gian có thể coi là gió lặng sóng êm.
Đây là lần đầu tiên Ôn Nùng được tận mắt chứng kiến cảnh bình minh nguy nga tráng lệ trên biển. Quả cầu lửa đỏ rực ánh kim từng chút một thoát khỏi sự kìm kẹp của làn nước nhảy vọt lên không trung, trong nháy mắt đã thiêu đốt vạn dặm sóng xanh thành một biển vàng nung chảy.
Cảnh hoàng hôn lại càng thêm phần lộng lẫy và tĩnh mịch, mặt trời lặn trông như một lòng đỏ trứng muối khổng lồ từ từ chìm vào làn nước biển màu xanh đen, để lại rặng hoàng hôn rực cháy cả một góc trời.
Chu Tây Lẫm sẽ chỉ vào những tầng mây hoặc loài chim biển phía xa, dùng những lời lẽ ngắn gọn súc tích nhất để giảng giải cho cô một số kiến thức thường thức về hàng hải.
Anh nói đây chẳng phải chuyến du lịch gì cho cam, nhưng đối với cô mà nói đây rõ ràng lại rất giống một chuyến đi chơi đầy hứng khởi.
Sau khi tới đích, bầu không khí mới đột ngột trở nên căng thẳng.
Vùng biển diễn tập tập trung lực lượng cứu hộ của nhiều quốc gia, các nội dung diễn tập có độ khó cực cao như mô phỏng cuộc tìm kiếm cứu nạn liên hợp đa quốc gia sau khi tàu du lịch lớn gặp nạn, định vị và trục vớt tàu chìm dưới biển sâu, trực thăng phối hợp cẩu người bị thương trong điều kiện thời tiết xấu, ứng phó khẩn cấp sự cố tràn dầu trên biển… Mỗi một khâu đều đầy rẫy thử thách và nguy hiểm.
Chu Tây Lẫm đặt toàn bộ tâm trí và sức lực vào đó. Với tư cách là một trong những người chỉ huy cốt cán của đội cứu hộ Trung Quốc, anh gần như không ăn không ngủ.
Ôn Nùng bị giới hạn nghiêm ngặt trong khu vực an toàn, nhưng dù cách một khoảng cách, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng áp lực ngộp thở đó.
Thời tiết trên biển nói đổi là đổi, mặt biển đang yên ả trong chớp mắt đã có thể nổi lên những cột sóng dữ cao vài mét, dòng nước biển lạnh toát dội thẳng từ trên đầu xuống, có thể đánh cho người ta choáng váng mặt mày.
Việc trục vớt dưới biển sâu lại càng là trò đùa với tử thần, một chút sơ sẩy nhỏ nào cũng có thể đánh đổi bằng cả mạng sống.
Các đội viên ai nấy đều căng như dây đàn, nhưng Chu Tây Lẫm lại giống như một trụ cột vững vàng, mệnh lệnh của anh luôn rõ ràng và dứt khoát, bóng dáng anh luôn xuất hiện ở nơi nguy hiểm nhất hoặc nơi cần anh nhất.
Trái tim Ôn Nùng thường xuyên thắt lại, nhìn anh hết lần này đến lần khác mạo hiểm, nhìn những tia máu đỏ ngầu trong mắt anh, nhìn lòng bàn tay bị ngâm nước biển đến mức trắng bệch và nhăn nheo của anh, cô xót xa không sao tả xiết.
Sự cố gắng bỏ ra cuối cùng cũng có đền đáp.
Dưới sự chỉ huy xuất sắc của Chu Tây Lẫm và sự phối hợp ăn ý của toàn thể đội viên, đội cứu hộ Trung Quốc đã hoàn thành xuất sắc tất cả các nội dung diễn tập. Khi tín hiệu xác nhận nội dung cuối cùng kết thúc thành công truyền đến, các đội viên vốn dồn nén bấy lâu nay đã vỡ òa trong những tiếng reo hò vang dội, Ôn Nùng cũng rơi nước mắt.
Một tháng rưỡi sau, nhiệm vụ kết thúc viên mãn, cuối cùng tàu cũng có thể quay về bến.
Vào buổi chiều tà ngày trở về, trên bầu trời đã diễn ra một cảnh tượng tráng lệ đến thót tim.
Từng mảng lớn mây chiều rực lửa đậm màu thỏa sức tô vẽ trên tấm thảm bầu trời bao la, nhuộm cả mặt biển thành một màu cam đỏ và vàng tím lộng lẫy.
Ôn Nùng hào hứng bắt chước tư thế kinh điển trong bộ phim “Titanic”, dang rộng hai tay đứng ở mũi tàu, đón lấy làn gió muộn rực rỡ sắc màu.
Chu Tây Lẫm ôm lấy vòng eo cô từ phía sau, ra dáng bắt chước lời thoại trong phim. Anh phát âm tiếng Anh rất hay, thế nhưng Ôn Nùng đang cười bỗng khẽ nhíu mày một cái, nhỏ giọng nói: “Không được đâu, thế này hình như không được may mắn cho lắm.”
Chu Tây Lẫm đút hai tay vào túi quần, ngắm nhìn bầu trời rực cháy và vùng biển bao la kia, khóe môi vẽ nên một đường cong cực nhạt, mang theo chút bất cần đời và cả sự thấu hiểu sinh tử: “Anh thấy tốt mà.”
Anh khựng lại một chút, giọng nói xuyên qua tiếng gió vang lên rõ ràng: “Trên vùng biển này, có thể sống sót để ngắm hoàng hôn thế này đã là một sự may mắn, mà có thể cùng người mình yêu ngắm hoàng hôn thế này thì đúng là phúc đức ba đời.”
Tư thế đó của anh vô cùng tùy ý và thản nhiên, dường như trước ý chí mạnh mẽ của anh, mọi điềm báo gở đều trở nên không đáng một xu.
Ôn Nùng nhìn góc nghiêng được rọi sáng của anh, kỳ lạ thay chút bất an nhỏ nhoi trong lòng đã được làm dịu lại.
Thế nhưng, tâm tình của đại dương luôn là thứ khó lường.
Ngay trong đêm đó, sức mạnh ẩn giấu dưới bầu trời rực rỡ kia đã bùng nổ không một lời báo trước.
Nửa đêm trước còn gió lặng sóng êm, đến nửa đêm sau, gió đã nổi lên dữ dội.
Ban đầu chỉ là tiếng gió rít gào, rất nhanh sau đó, sức gió tăng lên chóng mặt, đạt từ cấp 9 trở lên theo thang sức gió Beaufort. Mưa bão như trút nước, những hạt mưa dày đặc nện xuống boong tàu phát ra những tiếng bôm bốp điếc tai.
“Hải Ưng”, con t** ch**n bằng thép khổng lồ này, trước thiên nhiên điên cuồng bỗng trở nên nhỏ bé như một chiếc lá cheo leo.
Nó chao đảo dữ dội giữa những con sóng khổng lồ cao tới mười mấy mét. Mỗi lần mũi tàu đâm sầm xuống lòng sóng sâu, cảm giác như sắp lao thẳng xuống đáy biển. Mỗi lần bị sóng dữ hất tung lên cao, lại giống như sắp bị lật úp đến nơi.
Tiếng còi báo động vang vọng khắp con tàu.
Chu Tây Lẫm đã lao vào phòng lái từ sớm, sắc mặt lạnh lùng như sắt nguội, chăm chú nhìn vào màn hình radar, từng mệnh lệnh nhanh chóng được ban xuống.
Ôn Nùng được yêu cầu ở lại trong khoang an toàn, bám chặt vào vật cố định.
Mỗi một cú lắc lư mạnh đều khiến tim cô nhảy lên tận cổ họng, dạ dày nhào lộn.
Ngay giữa lúc sóng gió ngập trời này, một đội viên chịu trách nhiệm quan sát đã đội mưa gió bão bùng, hét lớn khản đặc cả giọng vào máy bộ đàm: “Báo cáo! Mạn phải, hướng ba giờ, có thứ gì đó ở dưới biển, giống… giống có người!”
Trong phòng lái, ánh mắt Chu Tây Lẫm khóa chặt: “Xác nhận vị trí! Chuẩn bị cứu hộ! Nhanh!”
Dưới sự chỉ huy của Chu Tây Lẫm, con tàu chống chọi với sức gió tưởng chừng như muốn hất văng người ta đi, chậm rãi tiến gần đến khu vực mục tiêu.
Luồng sáng của đèn pha rà quét một cách khó khăn trên mặt biển.
Cuối cùng, một chấm đen nhỏ nhoi đã bị khóa chặt, đó thực sự là một người phụ nữ đang ôm chặt lấy một khúc gỗ trôi nổi, có thể bị sóng dữ nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Việc hạ xuồng cứu sinh trong điều kiện thế này là cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng mệnh lệnh đã ban ra.
Chu Tây Lẫm đích thân dẫn theo vài đội viên tinh nhuệ, mặc áo phao, thắt dây an toàn, đón lấy trận gió lớn khiến người ta đứng không vững, sau đó điều khiển chiếc xuồng nhỏ đang lắc lư dữ dội tiếp cận bóng người đang dập dềnh kia.
Mỗi một lần thử nghiệm đều vô cùng nghẹt thở, sóng dữ có thể đánh lật xuồng nhỏ bất cứ lúc nào.
Ôn Nùng ở sau cửa sổ khoang an toàn nhìn mà lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cuối cùng, sau vài lần thử đầy mạo hiểm, chiếc xuồng nhỏ đã tiếp cận thành công.
Chu Tây Lẫm đội lấy những đợt sóng tạt thẳng vào mặt, dốc hết sức đưa tay ra, kéo người phụ nữ đã gần như kiệt sức kia lên xuồng.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong mười mấy phút, nhưng lại dài đằng đẵng như thể đã trôi qua cả một thế kỷ.
Khi chiếc xuồng nhỏ được kéo về an toàn, người phụ nữ đang run cầm cập, ý thức mơ màng kia được kiêng vào trong khoang tàu, đỉnh điểm của trận bão dường như cũng đã qua đi.
Mặc dù bên ngoài vẫn mưa gió bão bùng, nhưng biên độ chao đảo của thân tàu đã giảm đi rõ rệt.
Người phụ nữ được sắp xếp nằm ở phòng y tế, quấn một lớp chăn dày và được cho uống nước ấm.
Người phụ nữ i nghỉ ngơi rất lâu mới tỉnh táo lại.
Đây là một người phụ nữ da trắng, cô ấy chậm rãi dùng tiếng Anh kể lại thảm cảnh của mình.
Cô ấy tên là Emily, đến từ New Zealand.
Cô ấy từng kết hôn với một thương nhân giàu có mà mình không hề yêu, cuộc sống hôn nhân ngột ngạt đến bức bối, tràn ngập bạo lực lạnh và sự kiểm soát tinh thần. Lần này cô ấy cùng chồng đi du thuyền ra khơi, sau một trận cãi vã nảy lửa khác, trong lúc tuyệt vọng, cô ấy đã nhảy xuống biển.
Dòng nước biển lạnh thấu xương ngay lập tức nhấn chìm cô ấy, thế nhưng ngay khoảnh khắc nước tràn vào mũi, cô ấy đã nghĩ đến con trai mình, vì vậy cô ấy đã liều mạng bám lấy một khúc gỗ thân tàu bị sóng gió đánh ra xa.
Cô ấy ôm khúc gỗ đó, trôi dạt trên vùng biển bao la không bờ bến suốt một ngày một đêm, sự sợ hãi, tuyệt vọng, cái lạnh giá suýt chút nữa đã đánh sập cô ấy.
Thứ giúp cô ấy chống đỡ chính là đứa con trai 12 tuổi của mình, nhờ vậy cô ấy đã bùng nổ ý chí sống sót kinh người. Cũng may trước đó mặt biển còn khá yên ả, chỉ là đêm nay bão tố bất ngờ ập đến, nếu không gặp được đám người Chu Tây Lẫm, cô ấy chắc chắn không thể cầm cự thêm được nữa.
Chu Tây Lẫm nghe xong câu chuyện của Emily liền im lặng một hồi.
Sau một đêm dài vật lộn, dư âm của trận bão vẫn còn đó, nhưng cơn mưa đã ngớt dần, biến thành những hạt mưa lạnh lấm tấm rơi.
Anh một mình đi ra boong tàu phía trước, tựa vào lan can ướt sũng nước, rút một điếu thuốc ra châm lửa.
Đốm lửa đỏ rực lúc tỏ lúc mờ trong màn mưa xám xịt và bóng tối chưa tan hết, bóng lưng anh dưới ánh ban mai mập mờ trông vô cùng suy tư.
Ôn Nùng lấy một chiếc áo khoác, nhẹ nhàng đi đến phía sau anh.
Cô không nói gì, chỉ giang tay ra, vòng qua ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng đẫm nước mưa của anh.
Cơ thể Chu Tây Lẫm khựng lại, ngay sau đó liền thả lỏng ra. Anh không quay đầu lại, bởi vì anh biết người đến là cô.
Anh rít một hơi thuốc sâu rồi từ từ nhả khói ra, làn khói trắng nhanh chóng bị cơn mưa lạnh đánh tan tác.
Sự im lặng lan tỏa, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách gõ vào boong tàu.
“Chu Tây Lẫm.” Ôn Nùng khẽ khàng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, vòng tay siết chặt hơn một chút: “Anh đã cứu được một người mẹ.”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm hướng về phía đường chân trời xa xăm, nơi đó vẫn là một mảnh hỗn độn.
Anh không trả lời.
Rất lâu sau đó, lâu đến mức Ôn Nùng tưởng anh sẽ không mở miệng nữa.
Anh mới trầm giọng “Ừ” một tiếng.
Sau đó lại là một khoảng lặng dài dằng dẵng, lâu đến mức mưa đã dần ngớt hẳn, anh vẫn chưa nói thêm lời nào.
Cho đến khi phía xa lóe lên ánh ban mai rạng rỡ của buổi bình minh, anh mới lại lên tiếng, giọng nói rất khẽ, mang theo một sự thanh thản nào đó: “Anh đã cứu một người mẹ về cho một cậu bé 12 tuổi.”
Lời vừa dứt, nơi đường chân trời xa xăm, một luồng ánh sáng vàng vô cùng thuần khiết tựa như lưỡi kiếm đâm xuyên qua kẽ mây, rọi thẳng xuống mặt biển màu xanh đen.
Luồng sáng đó nhanh chóng lan rộng.
Trời sáng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, màu xanh đen biến thành xanh thẫm, rồi lại loang ra sắc xanh trong… Boong tàu sũng nước phản chiếu thứ ánh sáng mát lành.
Vài con hải âu không biết bay đến từ đâu phát ra những tiếng kêu trong trẻo, sải cánh bay về phía bầu trời ngày một sáng bừng, ngày một bao la kia.
Đêm đen và bão tố cuối cùng cũng qua đi.
Một ngày mới mang theo hy vọng tràn trề sức sống và những tia sáng hơi se lạnh đã buông xuống trên đầu họ.
Khoảnh khắc này Ôn Nùng bỗng rơi nước mắt, bởi vì cô biết người được cứu rỗi không chỉ có đứa con trai 12 tuổi của Emily, mà còn có cả Chu Tây Lẫm năm 12 tuổi nữa.
Anh đã bị giam cầm rất lâu trong cái ngày mẹ mình rơi xuống biển năm đó.
Cho đến tận lúc này, cậu bé 12 tuổi ấy mới thực sự bắt đầu trưởng thành.