“Chúng ta tiến lên, bay thật thấp qua mùa hè.”
Giọng nói của Ôn Nùng truyền qua chiếc micro, lọt vào tai Chu Tây Lẫm, tựa như một viên sỏi ném vào lòng hồ, gợn lên những làn sóng lăn tăn.
Một thước phim dần hiện lên rõ nét trong tâm trí anh.
Buổi chiều sau khi kỳ thi đại học kết thúc, cái nóng bị điều hòa ngăn cách ở bên ngoài, ánh mặt trời rọi những tia sáng rực rỡ xuống tấm thảm cạnh cửa sổ. Anh bật mở một lon Coca ướp lạnh, tiếng bọt khí kêu xèo xèo vui tai. Anh click mở hòm thư điện tử, nhìn vào những bức thư nặc danh có đề tên người gửi là “WN”, lần đầu tiên nghiêm túc đọc hết một lượt từ đầu đến cuối.
Có những bức anh đã xem từ trước, nhưng cũng có những bức chưa từng ấn mở, chẳng hạn như bức thư này, được viết sau khi kết thúc năm lớp mười.
[Hôm nay tôi đọc được một bài thơ tên là “Đá chìm và lưỡi lửa”, trên đó viết: “Chúng ta tiến lên, bay thật thấp qua mùa hè”. Tôi đã chép lại câu đó, trịnh trọng viết vào mặt sau bức ảnh tốt nghiệp của chúng ta.
Cậu biết không, trong cuộc đời tôi có một mùa hè dài đằng đẵng.
Oi bức, dính dớp, và chẳng có lối thoát.
Tôi đã từng vài lần ngỡ rằng mình đã thoát khỏi cái nóng nực, trút bỏ được sự ngột ngạt, thế nhưng khi cúi đầu xuống, tôi vẫn ngửi thấy mùi vị ôi thiu, mục nát của tuổi trẻ.
Cậu nói xem…
Phải bay lên đến vị trí nào thì mới có thể thực sự vượt qua được những ngày hè đang bủa vây lấy tôi đây?
Phải nỗ lực chạy nhanh đến nhường nào thì mới có thể thuận lợi đặt chân đến mùa tiếp theo của cuộc đời, một mùa thoáng đãng và ngập tràn ánh sáng.
WN.]
Những câu chữ từng mơ hồ trong bức thư nặc danh năm nào, giờ đây lại được chính miệng cô nói ra, mang theo sự ung dung và hy vọng sau khi mọi việc đã kết thúc, vuốt phẳng lại tất cả những nếp gấp của quá khứ.
Chu Tây Lẫm bất giác mỉm cười.
Anh chợt nhớ đến một câu nói: Mọi cuộc gặp gỡ trên thế gian này đều là sự gặp lại sau bao tháng ngày xa cách dài đằng đẵng.
Anh nhìn cô chằm chằm, sau đó bước lên phía trước, dang rộng hai tay ôm chặt cô vào lòng.
“Hôn đi! Hôn đi!”
Đại Tề và A Thái dẫn đầu hùa nhau trêu chọc.
“Mau hôn đi, mau hôn đi!” Tần Chân cười to nhất, cũng phụ họa theo.
Đến cả bà nội và Ôn Tuyết Bình cũng che miệng cười.
Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng nhìn nhau, cả hai cùng bật cười. Sau đó anh cúi đầu xuống, còn cô thì khẽ ngửa mặt lên.
Môi lưỡi chạm nhau.
“Bộp! Bộp! Bộp!”
Vài ống pháo hoa giấy đồng thời được kéo vang, những mảnh giấy kim tuyến lấp lánh cùng những dải ruy băng đủ màu sắc rơi xuống như mưa, bay lả tả rồi đậu trên người hai người.
Những quả bóng bay ngập tràn sắc màu thoát khỏi sự kìm kẹp, thong dong bay về phía bầu trời xanh thẳm bao la vô tận. Làn gió biển lướt qua những dải ruy băng và bong bóng đang bay lượn, không ngừng bay lên cao. Phía xa ở nơi biển trời giao nhau thật rộng lớn nhưng lại ngập tràn hy vọng.
Ngày tháng đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh và ngày tháng tỏa sáng như thế này sẽ còn rất nhiều.
Sau khi từ chức đội trưởng đội cứu hộ, Chu Tây Lẫm đã thực hiện lời hứa của mình. Anh đưa bà nội, Ôn Tuyết Bình và Ôn Nùng bắt đầu chuyến hành trình du lịch kéo dài suốt một năm
Họ đã đi qua vùng sông nước Giang Nam khói sương mờ ảo, cũng từng du ngoạn vùng cánh đồng tuyết trắng bao la tráng lệ của phương Bắc; từng đuổi theo ánh cực quang ở Iceland, và cũng từng ngắm nhìn dải sao trời rực rỡ trên những hòn đảo nhỏ của Đông Nam Á.
Mùa hè năm sau, Chu Tây Lẫm đưa ra một quyết định mới. Anh mua lại một mặt bằng sát đường có tầm nhìn cực đẹp hướng ra biển để mở một cửa hàng, ban ngày bán cà phê, ban đêm bán rượu.
Tên quán rất đơn giản, chỉ có hai chữ WN.
Ngày sinh nhật của Ôn Nùng cũng chính là ngày quán cà phê chính thức khai trương.
Chu Tây Lẫm rõ ràng đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi.
Anh mượn danh nghĩa của buổi lễ khai trương để tổ chức bữa tiệc sinh nhật cho Ôn Nùng một cách vô cùng hoành tráng và ấm cúng.
Trên khoảng đất trống trước cửa quán cà phê dựng những tấm mái che màu trắng, trên chiếc bàn ăn dài trải tấm khăn trải bàn màu trắng kem, bày biện những món bánh ngọt tinh xảo, tháp trái cây và tháp rượu sâm banh.
Bức tường hoa được kết bằng những bông hoa hướng dương, chính giữa là dòng chữ “Ôn Nùng sinh nhật vui vẻ” bằng bóng bay được đặt làm riêng. Trong không khí thoang thoảng mùi hương cà phê, hương hoa hòa quyện cùng vị ngọt ngào của bánh ngọt, những giai điệu nhạc jazz nhẹ nhàng ngân nga, hòa vào tiếng sóng biển.
Khuôn mặt của Ôn Tuyết Bình và bà nội rạng rỡ nụ cười, niềm nở chào đón những vị khách khứa lần lượt kéo đến.
Tần Chân mặc một chiếc váy hai dây kim tuyến lấp lánh, giống như một chú bướm hoa vui vẻ lượn lờ trong đám đông. Những người đồng đội cũ như Trình Hoắc, Đại Tề, A Thái cũng có mặt đông đủ, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười thoải mái.
Bên trong lẫn bên ngoài quán cà phê, tiếng người nói cười rộn rã, không khí vô cùng náo nhiệt.
Ở bức tường phía ngoài quán cà phê, Chu Tây Lẫm đặc biệt cho người thiết kế một bức tường gỗ để lưu lại những lời ước nguyện. Bên cạnh dựng một tấm biển thông báo nổi bật: Hôm nay bất kỳ vị khách nào để lại lời chúc “Ôn Nùng sinh nhật vui vẻ” trên bức tường này, toàn bộ đồ uống đều được miễn phí.
Màn chơi lớn đầy hào phóng này khiến các vị khách không khỏi trầm trồ thán phục, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt:
“Wow! Ông chủ chịu chơi quá đi mất!”
“Vừa đẹp trai lại vừa tình cảm, đúng chất bạn trai nhà người ta rồi!”
“Mau nhìn tên quán kìa! WN! Chắc chắn là chữ cái viết tắt tên của bà chủ rồi! Lãng mạn quá đi thôi!”
“…”
Ôn Nùng đứng bên cạnh Chu Tây Lẫm, nghe những lời ngưỡng mộ và chúc phúc của mọi người xung quanh, cô dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào người anh: “Này, anh làm thế này không sợ bị lỗ vốn hả, hôm nay mới là ngày đầu tiên khai trương đấy.”
Một tay Chu Tây Lẫm tùy ý choàng qua vai cô, nghe vậy liền cười khẩy: “Anh có thiếu gì ngoài tiền đâu.”
Anh khựng lại một chút, ánh mắt ra vẻ vô tình quét qua một góc nào đó của quán cà phê, nơi đó dường như có một bóng người đang lay động. Khóe môi anh vẽ nên một đường cong sâu hơn, mang theo chút lười biếng bất cần đời, anh nói tiếp: “Có đem đi làm củi đốt cũng còn chê nhiều.”
Người có tính khí tốt như Ôn Nùng cũng không nhịn được mà lườm anh một cái, đưa tay đánh vào cánh tay anh: “Trời, anh phải có chút lòng kính trọng đối với nhân dân tệ chứ!”
Chu Tây Lẫm vừa cười vừa né, thuận thế nắm lấy bàn tay đang đánh tới của cô vào lòng bàn tay mình, ánh mắt đầy trêu chọc nhìn cô: “Sao thế, chẳng phải nhà văn tụi em đều không thèm màng đến chuyện thế tục sao, sao em lại mê tiền quá vậy.”
Ôn Nùng bị anh làm cho nghẹn họng, ngay sau đó liền hùng hồn phản bác lại: “Ai bảo em không màng đến chuyện thế tục chứ, em quan tâm chuyện thế tục lắm đấy nhé. Em theo đuổi mùi mực thơm, xét cho cùng thì cũng là để theo đuổi mùi tiền thơm thôi mà.”
Chu Tây Lẫm bị cô chọc cho bật cười, lồng ngực phập phồng.
Ánh mắt anh đảo qua, lại nhìn về một hướng khác, bóng người bên kia đang hướng về phía Chu Tây Lẫm ra một dấu tay “OK”.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm khẽ động, nụ cười càng thêm sâu. Anh không trêu cô nữa, siết chặt bàn tay đang nắm tay cô: “Được rồi, không đùa với em nữa. Lúc này mặt trời sắp lặn rồi, cảnh biển chắc là đẹp lắm, chúng ta ra ngoài đi dạo một lát nhé?”
Bờ biển lúc chiều tà đã rũ bỏ cái nắng gay gắt của ban ngày.
Hoàng hôn nhuộm bầu trời và mặt biển thành một màu cam đỏ và vàng tím đậm đà mà dịu dàng. Rặng mây chiều rực lửa bùng nổ nhuộm kín cả một góc trời, làn gió biển nhẹ nhàng lướt qua gò má, thổi tung tà váy và mái tóc dài của Ôn Nùng.
Họ nắm tay nhau bước đi trên bãi cát mềm mịn, để lại những dấu chân bên nhau, nhưng rất nhanh sau đó lại bị những đợt sóng san phẳng.
Phía xa là bóng dáng của những chiếc thuyền đánh cá đang quay về bến, những con hải âu bay lượn là là trên mặt nước.
Mọi thứ đều yên bình và đẹp đẽ đến lạ lùng.
Đang đi, bước chân của Chu Tây Lẫm bỗng dừng lại.
Anh buông tay Ôn Nùng ra, quay người lại đối diện với cô.
Ánh sáng rực rỡ của buổi hoàng hôn buông xuống chiếu lên đôi lông mày của anh, tạo thành một lớp viền vàng dịu nhẹ, khiến vẻ lạnh lùng bất cần trên người anh trở nên mềm mại hơn.
Anh nhìn cô, ánh mắt vô cùng tập trung và nghiêm túc: “Ôn Nùng, nếu bây giờ anh cầu hôn em, em có cảm thấy kinh ngạc không?”
Ôn Nùng hơi ngẩn ra, ngay sau đó cũng nghiêm túc nhìn lại anh, cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ, khóe môi nở một nụ cười thấu hiểu lại có chút tinh nghịch: “Anh đã nói cho em biết rồi thì em chắc chắn là không kinh ngạc nữa đâu.”
Lời còn chưa dứt, Chu Tây Lẫm không một chút chần chừ, liền quỳ một gối xuống trước mặt Ôn Nùng.
Nụ cười trên mặt Ôn Nùng lập tức đông cứng lại, bị sự kinh ngạc ập đến bất ngờ thay thế.
Cô theo bản năng nhìn ngó xung quanh, dường như muốn xác nhận xem đây có phải là một trò đùa hay không, giọng nói mang theo một chút run rẩy không chắc chắn: “Anh nói thật hả?”
Chu Tây Lẫm ngửa đầu nhìn cô, trên mặt là sự trịnh trọng chưa từng có, nhưng lại mang theo nụ cười thanh thản, giống như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân: “Chuyện này anh làm có hơi muộn, nhưng suy cho cùng thì vẫn phải làm.”
Anh cười, rút từ trong túi quần ra một chiếc hộp đựng nhẫn bằng nhung.
Chiếc hộp có màu xanh kem nhạt, chạm vào cảm giác mịn màng, không có bất kỳ hoa văn rườm rà nào, ở chính giữa nắp hộp có khảm một viên kim cương cực nhỏ. Ngón tay cái của anh ấn nhẹ lên đó, nắp hộp bật mở.
Một chiếc nhẫn đang lặng lẽ nằm ở bên trong.
Vòng nhẫn có đường nét đơn giản thanh thoát, bên trên không có bất kỳ nét chạm khắc dư thừa nào,một viên kim cương được nâng đỡ nằm ở vị trí chính giữa vòng nhẫn.
Giác cắt của viên kim cương là kiểu giác cắt tròn sáng kinh điển, kích thước vừa vặn, không quá phô trương nhưng đủ để chứng minh giá trị của nó. Hiệu ứng ánh sáng của nó dưới ánh hoàng hôn tỏa sáng như làn nước lấp lánh thuần khiết, đắt đỏ một cách không phô trương, xa xỉ một cách trầm lặng.
“Ôn Nùng.” Ánh mắt Chu Tây Lẫm khóa chặt lấy cô, dường như muốn thông qua con ngươi nhìn thấu vào tận sâu trong tim cô: “Em có đồng ý gả cho anh, cùng anh đi hết quãng đời còn lại không?”
“…” Ôn Nùng chăm chú nhìn anh, hơi thở vào khoảnh khắc đó như ngừng lại.
Khoảnh khắc này, sự phức tạp trong tâm trạng vượt xa những gì cô từng tưởng tượng.
Cho dù trong lòng từng diễn tập qua hàng nghìn hàng vạn lần, cho dù đã sớm định sẵn là anh, nhưng khi chiếc nhẫn tượng trưng cho lời hẹn ước cả đời này thực sự xuất hiện trước mắt, khi anh trịnh trọng quỳ gối giữa đất trời và biển cả, nói ra lời cầu hôn vừa cũ rích lại vừa cảm động nhất kia, một niềm cảm khái không sao tả xiết đã cuộn trào nhấn chìm lấy cô.
Cô im lặng rất lâu, lâu đến mức nụ cười trên mặt Chu Tây Lẫm dần không duy trì nổi nữa, lâu đến mức sự mong mỏi nơi đáy mắt anh bị một tia nặng nề thay thế.
Ôn Nùng nhìn những thay đổi nhỏ nhặt trên khuôn mặt anh, bỗng nhiên bật cười.
Nụ cười đó mang theo những giọt nước mắt, nhưng lại vô cùng rạng rỡ: “Chu Tây Lẫm, cảm ơn anh ngoài việc hỏi em có muốn gả cho anh hay không, còn hỏi em có đồng ý cùng anh đi hết quãng đời còn lại không.”
Bờ môi mím chặt của Chu Tây Lẫm khẽ giãn ra, ánh mắt trở nên sâu hơn, cuộn trào vô vàn cảm xúc.
Ánh mắt Ôn Nùng một lần nữa rơi trên chiếc nhẫn kia, rồi lại nhìn về phía anh, đáy mắt là thứ ánh sáng kiên định mà dịu dàng: “Em…”
Cô vừa mới thốt ra một chữ.
Chu Tây Lẫm lại đột nhiên lên tiếng cắt ngang: “Đợi đã.”
Ôn Nùng ngay lập tức ngơ ngác, dùng ánh mắt ý muốn hỏi anh sao thế.
Sự trịnh trọng trên mặt Chu Tây Lẫm không hề giảm đi phần nào, ngược lại càng thêm phần trang trọng. Anh vẫn giữ tư thế quỳ một gối, nhưng bỏ một bàn tay ra, rút từ trong một chiếc túi áo khác ra hai bức thư.
Bức thư là loại giấy màu trắng kem có vân nhạt, phần rìa có những sợi xơ nhỏ, mang theo hơi thở mộc mạc thuộc về những ngày tháng cũ.
Bên trên không dán tem, không viết địa chỉ, chỉ lần lượt viết một dòng chữ bằng mực đen cứng cỏi: “Gửi WN năm 18 tuổi” và “Gửi Ôn Nùng năm 28 tuổi”.
Ôn Nùng bỗng chốc đứng hình tại chỗ.
Nơi đáy mắt dâng trào những giọt nước mắt nóng hổi,, tầm nhìn trong chớp mắt đã trở nên nhạt nhòa.
Chu Tây Lẫm nâng chiếc hộp đựng nhẫn nặng trĩu và hai bức thư nhẹ bẫng trên tay, giọng nói trầm thấp mà rõ ràng: “Ngoài chuẩn bị nhẫn ra, anh còn chuẩn bị hai bức thư này nữa, em muốn xem bức nào trước?”
Ôn Nùng càng muốn khóc hơn, cô cố sức ngửa cổ lên, bướng bỉnh không muốn để giọt nước mắt rơi xuống, sống mũi cay xè. Cô sụt sịt mũi, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Ừm… xem bức năm mười tám tuổi trước đi anh.”
Chu Tây Lẫm cũng cười, trong nụ cười có cả sự xót xa: “Ừ.”
Anh nói rồi đưa chiếc hộp đựng nhẫn về phía cô: “Em cầm hộ anh trước đã.”
Ôn Nùng đưa tay đón lấy chiếc nhẫn chở che cho tương lai ấy, tựa như đang nâng niu một trái tim nóng hổi.
Chu Tây Lẫm ở ngay trước mặt cô, cẩn thận bóc một trong hai bức thư ra. Anh không lập tức đọc nội dung bức thư thành tiếng, mà lại rút điện thoại ra, bấm gọi vào số của Ôn Nùng.
Ôn Nùng nhìn động tác của anh, đôi lông mày khẽ nhíu lại đầy vẻ khó hiểu.
Điện thoại rung lên, cô hơi lưỡng lự một chút nhưng vẫn ấn nút nghe, áp điện thoại lên bên tai.
Giọng nói của anh như ở ngay sát gang tấc, lại tựa như ở tận phía cuối chân trời, giống như được gọi đến từ những năm tháng xa xôi của mười năm trước.
Anh đọc.
“Alo, Ôn Nùng, vào khoảnh khắc cuộc điện thoại này bắt đầu, mong em hãy tiếp tục thích anh nhé.”
Tựa như một tiếng sét đánh ngang tai, nổ vang trong tâm trí.
Đồng tử của Ôn Nùng giãn to hết cỡ, cả người cô chết lặng tại chỗ, thời gian vào khoảnh khắc này giống như bị xé toạc ra, quay ngược trở về.
Trận mưa như trút nước vào buổi tiệc cảm ơn thầy cô năm nào, những lời nói của Ô Nam như con dao cứa vào tim cô, cô ôm con tim rỉ máu đó lao ra khỏi nhà. Dòng nước mưa lạnh ngắt hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi gột rửa gương mặt cô, cô bước đi trong vô định, cuối cùng dừng chân tại một trạm xe buýt không một bóng người.
Tại nơi đó, cô rút điện thoại ra, bấm gọi vào dãy số mà cô luôn biết nhưng chưa từng có cơ hội gọi lần nào, cô dùng hết sức bình sinh để nói với Chu Tây Lẫm: “Chu Tây Lẫm… vào khoảnh khắc cuộc điện thoại này kết thúc, tôi sẽ không còn thích cậu nữa.”
Thoắt một cái, nay đã mười năm.
Mối tình đơn phương một chiều do chính tay cô chặt đứt, vào khoảnh khắc này, trong cuộc điện thoại do chính tay cô kết nối, cuối cùng đã nhận được lời hồi đáp muộn màng.
Anh dùng phương thức này để đón lấy tín hiệu phát ra từ cô gái có trái tim tan vỡ thành trăm mảnh trong trận mưa lớn mười năm trước và nói cho cô biết rằng anh vẫn luôn nắm giữ đầu dây bên này của sợi tơ duyên bị đứt đoạn kia.
Ôn Nùng không thể kiềm chế được nữa, nước mắt như vỡ đê tuôn ra khỏi hốc mắt, chảy khắp khuôn mặt.
Chu Tây Lẫm nhìn cô khóc, sống mũi anh cũng lập tức cay xè. Một lúc sau, anh mới tiếp tục đọc những câu chữ trên bức thư.
“Anh hy vọng em biết rằng việc em gửi những email này cho anh là hoàn toàn đúng đắn.
Em không phải là chú chuột nhắt trốn chui trốn nhủi dưới rãnh nước ngầm, anh mới là chú chuột đó. Còn em, em là vầng trăng duy nhất mà anh có thể ngước nhìn trong thế giới tăm tối không thấy ánh mặt trời của anh.
Cảm ơn vầng trăng sáng là em, treo cao trên cao nhưng lại soi rọi duy nhất một mình anh.
Chính nhờ sự soi rọi của em mà anh mới cảm thấy thế giới của mình không chỉ có sự bẩn thỉu, tăm tối và lụi tàn, mà còn có cả tấm chân tình không màng báo đáp, một mảnh đất thanh tịnh của những năm tháng bình yên.
Anh cũng hy vọng em biết rằng, anh chưa từng soi rọi một ai, thậm chí bao gồm cả em.
Anh chỉ tham lam hấp thụ những vụn sáng rớt xuống từ em, vì điều đó mà vui mừng khôn xiết.
Thế giới của em đương nhiên sẽ luôn trong trẻo và sáng ngời .
Anh cũng hy vọng sau khi có em, thế giới của anh cũng có thể trong trẻo và sáng ngời như vậy.”
Anh đọc xong một bức thư, Ôn Nùng đã khóc nấc lên không thành tiếng từ lâu.
Bởi vì nội dung bức thư này của anh hoàn toàn là để hồi đáp lại email mà cô đã viết cho anh trong trạng thái chán nản trước đây.
Trong email đó, cô tự ví mình là chuột nhắt, ví anh là vầng trăng, còn bây giờ anh lại tự hạ thấp mình thành chuột nhắt để nói với cô rằng cô mới chính là vầng trăng sáng kia.
Tình yêu của cô là khu vườn bí mật của riêng một mình cô, hoang vu nhưng vô cùng vĩ đại.
Anh chưa từng đi ngang qua mùa hoa nở rộ của cô, giờ đây lại nguyện ý canh giữ khu vườn này, tự mình trải qua đủ bốn mùa của nó.
Vào chính giây phút này, cuối cùng cô đã có thể nói với Ôn Nùng năm mười tám tuổi với trái tim bị xé thành từng mảnh vụn kia rằng sự yêu thích của cậu chưa bao giờ bị phụ lòng, cậu không việc gì phải thất vọng về tình yêu và càng không việc gì phải thất vọng về Chu Tây Lẫm.
Chu Tây Lẫm đọc thư xong, lặng lẽ nhìn cô khóc.
Anh rút từ trong túi quần ra một gói khăn giấy, sau đó rút một tờ đưa cho cô.
Giọng nói mang theo chút bất lực nhưng lại vô cùng dịu dàng: “Đừng khóc nữa, vẫn còn một bức nữa cơ mà, anh sợ em lại càng cảm động hơn, đến lúc nước mắt chảy cạn hết thì biết làm sao đây?”
Ôn Nùng bị anh chọc cho vừa khóc vừa cười.
Chu Tây Lẫm hắng giọng một cái, mở bức thư thứ hai ra.
Nội dung bức thư này rất ngắn gọn, chỉ có vỏn vẹn ba dòng.
“Cô gái, trong cuộc đời em có một mùa hè dài đằng đẵng, ngập ngừng và bức bối, cô độc và mịt mờ.
Em chỉ cần bay lên một chút thôi là có thể vượt qua mùa hè này rồi.
Anh sẽ ở bên cạnh em, cùng em bay thật thấp qua mùa hè.”
Anh đọc xong, ngẩng đầu nhìn cô.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, nước mắt của Ôn Nùng lại một lần nữa trượt dài xuống.
Thông qua bức thư này, anh muốn nói với cô rằng mùa hè dài đằng đẵng rồi cũng sẽ qua đi, anh sẽ luôn ở bên cạnh cô, cùng cô bay thật thấp, thật vững vàng qua mùa hè, giống như việc cô trục vớt anh khỏi đáy biển sâu, tựa như một làn gió nâng đỡ, dẫn dắt anh bay lên nơi bầu trời cao rộng.
Ôn Nùng không cố lau nước mắt nữa, để mặc cho nước mắt lăn dài.
Cô nhìn anh chằm chằm, anh cũng nhìn lại cô, ánh mắt trầm tĩnh và bao dung, dường như có thể chờ đợi cô đến tận cùng của thời gian.
Ôn Nùng cuối cùng cũng đã khóc đủ.
Cảm xúc cuộn trào dần dần lắng xuống, cô ở trước mặt Chu Tây Lẫm, mở chiếc hộp đựng nhẫn mà mình luôn nâng niu trên tay ra.
Viên kim cương rực rỡ dưới ánh hoàng hôn chiều tà phản chiếu thứ ánh sáng càng thêm phần lóa mắt.
Cô đưa bàn tay trái ra, cẩn thận lấy chiếc nhẫn kia ra, vững vàng đeo nó vào ngón áp út của mình.
Kích thước vừa vặn một cách hoàn hảo.
Cô ngước đầu lên, trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt chưa khô nhưng trên môi lại nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ: “Chu Tây Lẫm, cho dù là Ôn Nùng năm 18 tuổi hay Ôn Nùng năm 28 tuổi đều rất muốn, rất muốn gả cho anh, cũng vô cùng, vô cùng đồng ý cùng anh đi hết quãng đời còn lại.”
Chu Tây Lẫm tuy đã có sự chuẩn bị từ trước nhưng vẫn thẫn thờ ra tại chỗ.
Một lớp nước mờ mịt dâng đầy hốc mắt.
Anh sợ mình nghe nhầm, yết hầu lăn lộn vài lần, giọng nói khàn đặc: “Anh nghe không rõ, em nói lại lần nữa xem nào?”
Ôn Nùng nhìn hốc mắt đỏ hoe của anh, trái tim mềm nhũn ra thành một vũng nước, nụ cười càng sâu hơn, cô cao giọng, lặp lại một cách rõ ràng: “Em nói, em đồng ý!”
Chu Tây Lẫm há miệng, có hơi luống cuống, sau đó lại gật đầu, rồi lại gật đầu lần nữa, lớn tiếng hỏi: “Gì cơ? Gió to quá! Anh không nghe thấy!”
Ôn Nùng bị anh chọc cười, cả người hoàn toàn thả lỏng.
Cô hít một hơi thật sâu, đón lấy làn gió biển, hướng về phía hoàng hôn rực rỡ ngút trời, hướng về phía người đàn ông đã chiếm trọn cả thời thanh xuân của cô mà hét lớn: “EM ĐỒNG Ý!”
Âm cuối của chữ cuối cùng vẫn còn đang phiêu dạt trong làn gió biển, bỗng nhiên nghe thấy tiếng “vèo”, “bùm” liên tục vang lên, vô số chùm pháo hoa kéo theo chiếc đuôi lửa sáng rực từ bãi biển phía xa lao vút lên không trung, nổ tung vang dội trên nền trời xanh thẫm, đủ loại màu sắc sặc sỡ, rực rỡ lóa mắt, thắp sáng cả đường bờ biển lúc chiều tà.
Từ hướng pháo hoa bay lên bùng nổ những tiếng reo hò và vỗ tay nồng nhiệt, tất cả những bóng hình thân quen đều đang đứng cách đó không xa mỉm cười, nhảy nhót, ra sức vỗ tay và vẫy tay về phía hai người.
Hóa ra anh đã sắp xếp tất cả mọi chuyện từ lâu.
Chu Tây Lẫm đứng dậy, bước tới trước một bước ôm trọn Ôn Nùng vào lòng. Ôn Nùng cũng giang hai tay ra ôm ghì lấy anh. Họ áp sát vào nhau, có thể cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của đối phương tựa như tiếng trống trận, hòa nhịp cùng tiếng pháo hoa nổ vang trời trên không trung.
Anh cúi đầu xuống, bờ môi nóng bỏng áp sát vào vành tai cô, giọng nói nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ nhưng lại nặng tựa ngàn cân: “Vợ à, anh muốn nghe em kể cho anh nghe chuyện về thời cấp ba.”
Ôn Nùng ở trong lồng ngực anh ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt đang ẩn chứa hình bóng của mình, cô khẽ nói: “Vậy hôm nay em kể cho anh nghe nhé được không.”
“Em kể luôn bây giờ đi, một đêm có đủ không?” Chu Tây Lẫm cười.
Ôn Nùng ngẫm nghĩ một lát: “Em không biết nữa, hay là cứ thử xem sao.”
Rặng hoàng hôn đã đến thời khắc nồng đượm nhất, phô diễn những nét huy hoàng cuối cùng nơi cuối trời, đan xen cùng những chùm pháo hoa liên tục bay lên nở rộ khắp không trung.
Gió biển dịu dàng thổi qua, cuốn lấy lọn tóc của Ôn Nùng và góc áo của Chu Tây Lẫm, ánh sáng của pháo hoa lúc tỏ lúc mờ trên gương mặt họ, phản chiếu tình yêu và những giọt nước mắt trong mắt của nhau.
“Câu chuyện bắt đầu từ ngày đầu tiên em chuyển trường cơ…”
HOÀN TOÀN VĂN.
Ngày 18 tháng 8 năm 2025
Tác giả có lời muốn nói:
Pháo hoa, hoàng hôn, biển cả và em.
Bức thư và lời hồi đáp muộn màng, em trục vớt anh, còn anh nâng đỡ em bay thật thấp qua mùa hè.
Yêu nhau thật tốt phải không nào.
Phần ngoại truyện là góc nhìn của Ôn Nùng thời yêu thầm nơi học đường, ai thích đọc kiểu học đường trước rồi gặp lại sau thì hoàn toàn có thể coi chương đầu tiên của phần ngoại truyện là chương đầu tiên của chính văn để đọc lại từ đầu nhé.
Lần đầu tiên vừa viết vừa đăng chương mới, vừa k*ch th*ch lại vừa mệt mỏi, cũng may có mọi người theo dõi truyện.
Cuối cùng, yêu mọi người nhiều, hôn một cái nào 😘😘😘.