Tính mạng Ôn Nùng tuy đã tạm thời được giật lại từ cửa tử, nhưng tình trạng vẫn vô cùng nguy kịch.
Chấn thương nghiêm trọng đã dẫn đến những biến chứng cực kỳ nguy hiểm, hệ đông máu của cô xảy ra vấn đề, các cơ quan trên cơ thể có nguy cơ xuất huyết không thể kiểm soát.
Cô được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, trên người cắm đầy các loại ống duy trì sự sống và dây dẫn giám sát, phải hoàn toàn phụ thuộc vào máy thở trợ giúp, mong manh như một bong bóng xà phòng trước gió có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Các chỉ số sinh tồn nhảy múa yếu ớt trên máy theo dõi, mỗi một nhịp biến động bất thường đều thắt chặt sợi dây thần kinh của những người đứng bên ngoài.
Chu Tây Lẫm chỉ có thể đứng cách một tấm vách kính ICU, đăm đăm nhìn cô từ xa.
Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình liên tục bóp nghẹt, mỗi một nhịp thở đều mang theo nỗi đau đớn như bị hàng ngàn con kiến đục khoét.
Một ngày sau khi sự việc xảy ra, Ôn Tuyết Bình đầy mệt mỏi vì đi đường xa chạy đến bệnh viện.
Vừa nhìn thấy con gái mình người cắm đầy các loại ống và dây dẫn nằm bất tỉnh nhân sự ở bên trong, bà bủn rủn khuỵu sụp xuống nền hành lang, phát ra tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn đến tột cùng.
Chu Tây Lẫm cố gượng dậy cơ thể đang lung lay sắp đổ của mình, dìu bà ngồi lên chiếc ghế bên cạnh, dùng giọng nói khàn đặc để an ủi: “Bác ơi, Nùng Nùng kiên cường lắm, bác sĩ đang dốc hết sức rồi, bác cũng nhất định phải gượng dậy nhé.”
“…”
Lời nói tuy bất lực và sáo rỗng, nhưng anh chỉ biết lặp đi lặp lại như vậy.
Giữa lúc rối như tơ vò, Tần Chân cũng vứt bỏ mọi công việc, từ Hải Châu cách xa hàng ngàn dặm lật đật chạy tới, đi kèm với cô ấy là cuộc điện thoại của Triệu Tự.
Cơn bão trên mạng xã hội không hề vì việc Ôn Nùng bị thương nặng mà lắng xuống, ngược lại chính vì cô không thể lên tiếng tự bảo vệ mình nên sự việc lại càng có xu hướng bùng phát dữ dội hơn.
Thêm vào đó, gần đây có một ngôi sao nổi tiếng gặp phốt nên phía quan hệ công chúng của họ đã bắt đầu hành động để dời sự chú ý của dư luận. Một đội ngũ chuyên nghiệp đã nhúng tay vào, khiến đoạn video quỳ lạy của vợ chồng Ôn Tinh Phương liên tục bị phát tán và mổ xẻ theo hướng tiêu cực. Vài tài khoản blog giải trí và antifan còn thêu dệt nên đủ loại tin đồn thất thiệt về Ôn Nùng, thậm chí có kẻ còn ác ý nghi ngờ vụ tai nạn xe hơi này là khổ nhục kế do cô “tự đạo diễn tự đóng kịch “.
Dư luận đang điên cuồng nuốt chửng lấy danh tiếng của cô.
“Hiện tại Ôn Nùng không thể lên tiếng, tình hình đang rất bất lợi cho chúng ta, phía bên tôi cũng không có ai để cùng bàn bạc, đành phải đến tìm cậu thôi.” Giọng Triệu Tự lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm xuyên qua lớp kính, dừng lại trên người Ôn Nùng, ánh nhìn u ám, thâm trầm như mực đặc.
Anh siết chặt chiếc điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch ra.
Ô Nam cũng đang được cấp cứu trong bệnh viện, sống chết chưa rõ.
Cứu mạng thì cần phải có tiền, điều mà vợ chồng Ôn Tinh Phương quan tâm nhất lúc này e là chính là chuyện tiền nong này.
Giọng Chu Tây Lẫm trở nên tàn nhẫn và dứt khoát: “Bắt buộc phải nhanh chóng để vợ chồng Ôn Tinh Phương đứng ra làm rõ sự thật, mà phương pháp để những loại người như họ ngoan ngoãn làm việc, ngoại trừ uy h**p ra thì chính là dụ dỗ bằng lợi ích. Đưa cho họ một số tiền, chi phí cấp cứu của Ô Nam chính là phí làm rõ sự thật của họ.”
Cách làm của Chu Tây Lẫm vô cùng chu toàn.
Đối với loại người như vợ chồng Ôn Tinh Phương, việc dùng vũ lực hay uy h**p mang lại rủi ro quá lớn, việc họ dám tự ý đi tìm Ôn Nùng chính là tấm gương đã bày ra trước mắt. Dùng lợi ích để dụ dỗ mới là phương thức tốt nhất để cạy mở lòng tham của con người.
Triệu Tự gật đầu: “Vừa đấm vừa xoa, hiện tại cũng chỉ có thể làm thế thôi, chỉ là mẹ nó chứ, nghĩ đến việc để cho họ chiếm được hời mà tức không chịu nổi.”
“Bây giờ không phải là lúc để so đo tính toán từng chút một, số tiền cụ thể và cách thức vận hành tôi sẽ bảo với Trương Thanh để cậu ấy đi đàm phán, anh cứ chờ tin đi.” Chu Tây Lẫm nói.
Anh cúp điện thoại, ngay sau đó liền bấm số gọi cho Trương Thanh, giao việc này cho Trương Thanh xử lý.
Chẳng bao lâu sau, Trương Thanh gọi lại, giọng điệu mang theo một tia giễu cợt: “Anh Lẫm, Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc khăng khăng đòi đích thân gặp cậu một lần, nói là có chuyện quan trọng, bắt buộc phải nói chuyện trực tiếp với cậu.”
Chân mày Chu Tây Lẫm nhíu chặt lại, tầm mắt vẫn không rời khỏi Ôn Nùng ở trong phòng ICU, giọng nói lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: “Tôi không rảnh để gặp họ, cứ bảo họ làm theo những gì cậu nói là được. Chuyển tiền, làm rõ sự thật, chỉ đơn giản thế thôi.”
Trương Thanh ở đầu dây bên kia chậc lưỡi một cái: “Nói thì nói thế, nhưng thái độ của họ rất kiên quyết, dù sao cũng đều ở cùng một bệnh viện, gặp một lát cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian đâu.”
Chu Tây Lẫm im lặng vài giây, nhìn gương mặt không chút sinh khí của Ôn Nùng, lại nhìn sang Ôn Tuyết Bình đang tiều tụy khổ sở, cố gượng dậy tinh thần ở bên cạnh. Cuối cùng, anh khàn giọng đáp: “Được rồi. Bệnh viện người qua kẻ lại phức tạp, cậu sang quán Thiên Hương Cư đối diện bệnh viện đặt một phòng riêng rồi đợi tôi.”
Anh cúp điện thoại, quay đầu lại mới phát hiện Ôn Tuyết Bình đang nhìn mình, anh thoáng khựng lại, rồi mím môi nói: “Bác à, cháu ra ngoài xử lý chút việc, sẽ về ngay.”
“Bác đi cùng cháu.” Ánh mắt Ôn Tuyết Bình tuy mệt mỏi nhưng lại vô cùng kiên định: “Nùng Nùng cũng chưa tỉnh lại được ngay đâu, có Tần Chân ở đây trông chừng là được rồi. Con gái bác muốn sống tiếp thì những thứ bẩn thỉu kia, đích thân bác phải dọn dẹp sạch sẽ thay nó.”
Chu Tây Lẫm nhìn sự kiên quyết trong mắt Ôn Tuyết Bình, cuối cùng gật đầu đồng ý: “Dạ vâng.”
Phòng riêng trong quán Thiên Hương Cư.
Trong không khí ngập tràn hương thơm của các món ăn, nhưng chẳng ai có tâm trạng nào mà cầm đũa.
Một bàn đầy những món ăn tinh tế lại trở thành tấm phông nền châm biếm nhất cho cuộc giao dịch này.
Khi Chu Tây Lẫm đẩy cửa bước vào, Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đã ngồi sẵn ở bên trong, Trương Thanh đang tựa lưng bên cửa sổ, khoanh hai tay trước ngực, nghe thấy tiếng cửa động liền lên tiếng: “Đến rồi à.”
Ôn Tinh Phương nhìn thấy Ôn Tuyết Bình cũng đi cùng, ánh mắt bà ta lập tức né tránh, bờ môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh nhìn tràn ngập sự chán ghét của Ôn Tuyết Bình, lời định nói liền nuốt ngược trở vào, sượng sùng cúi đầu xuống.
Ô Chí Quốc lại càng rụt cổ lại sâu hơn, húng hắng ho một tiếng.
Chu Tây Lẫm mặt không cảm xúc, trước tiên lịch sự kéo ghế cho Ôn Tuyết Bình, đợi bà ngồi xuống rồi anh mới ngồi xuống theo.
Anh nhìn về phía cặp vợ chồng đối diện, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói không có lấy một tia hơi ấm: “Nói đi, khăng khăng đòi gặp tôi là có chuyện gì muốn nói?”
Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đưa mắt nhìn nhau, mặc dù trên mặt vẫn mang theo vẻ khúm núm và tính toán, nhưng so với sự hoảng loạn trước đó, lúc này rõ ràng đã có thêm vài phần tự tin, dù sao trong tay họ lúc này cũng đang nắm giữ vài quân bài có thể lật.
Ô Chí Quốc nặn ra một nụ cười: “Bọn tôi chỉ muốn giải quyết triệt để chuyện của hai nhà thôi. Nam Nam nó lú lẫn, gây ra tai họa tày trời, hại người hại mình, giờ nó nằm trong viện, mà Nùng Nùng cũng… xem chừng là không giải quyết không xong rồi. Thêm nữa là cậu cũng đang cần bọn tôi xử lý việc, vậy thì chi bằng nhân cơ hội này, chúng ta sòng phẳng đôi bên, mãi mãi không còn hậu họa về sau nữa!”
Ôn Tinh Phương vội vàng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy, trước đây cứ nói là sòng phẳng, nhưng chung quy vẫn còn dính tới quan hệ huyết thống này, cắt không đứt bứt không ra, lần này thì dứt khoát cắt sạch luôn đi.”
Chu Tây Lẫm hơi ngả người về phía sau thành ghế, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn, ánh mắt lạnh nhạt nhìn màn biểu diễn của họ, không hé răng nửa lời.
Ôn Tinh Phương thấy anh không tiếp lời thì có chút cuống lên, lại đưa mắt ra hiệu với Ô Chí Quốc, sau đó mới cẩn thận từng li từng tí nói: “Chuyện là… nghe nói cậu định đưa cho bọn tôi một số tiền để cứu Nam Nam?”
Chu Tây Lẫm và Trương Thanh đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt anh bình lặng không một gợn sóng, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Ô Chí Quốc l**m bờ môi khô khốc, hạ thấp giọng, mang theo một sự lý trí đến mức khiến người ta lạnh gáy: “Bọn tôi có dò hỏi bác sĩ rồi, Nam Nam nó bị thương nặng quá, cho dù có cứu sống được thì cũng tàn phế suốt đời, nửa đời sau đều phải có người hầu hạ…”
Ông ta khựng lại một chút, quan sát phản ứng của Chu Tây Lẫm và Ôn Tuyết Bình rồi nói tiếp: “Cái tánh Nam Nam kiêu ngạo lắm, nếu nó biết mình trở thành một người tàn phế, chắc chắn nó không muốn sống tiếp đâu, cho nên số tiền này, bọn tôi muốn tiêu vào những việc có ích hơn.”
Bên trong phòng riêng im phăng phắc, chỉ có tiếng rè rè trầm thấp của máy điều hòa đang chạy.
Trương Thanh không nhịn được cười khẩy một tiếng, cực kỳ khinh miệt ngoảnh mặt đi nơi khác, chẳng buồn nhìn bọn họ thêm một giây nào nữa.
Chân mày Chu Tây Lẫm khẽ nhếch lên, ánh mắt lại càng thêm thâm trầm vài phần, giống như một đầm nước lạnh đóng băng.
Bố mẹ ruột mà lại muốn từ bỏ mạng sống của con gái ruột của mình, mới máu lạnh và vô tình làm sao. Ngược lại, chính Ôn Tuyết Bình, người trước nay luôn bị gia đình này hành hạ, ép uổng lại lên tiếng hỏi một câu: “Hai người bảo Ô Nam không muốn sống như thế, hai người đã hỏi nó chưa? Hai người có quyền hành gì mà thay nó quyết định từ bỏ mạng sống của nó chứ?!”
Ôn Tinh Phương giống như không nghe thấy lời chất vấn của Ôn Tuyết Bình, hoặc có thể nói bà ta cố tình phớt lờ nó đi.
Bà ta tự hỏi rồi tự nói, giọng điệu mang theo một sự sốt sắng muốn nhanh chóng rũ bỏ gánh nặng này: “Nam Nam nó tự làm tự chịu, gây ra cái họa lớn thế này, suýt chút nữa là hại chết Nùng Nùng rồi, trong lòng bọn em cũng không vượt qua được cửa ải này. Nói thật thì đứa trẻ này từ nhỏ đã có chút độc ác rồi, thường xuyên ngấm ngầm bắt nạt em trai nó, à đúng rồi, trước đây cũng đã nhiều lần bắt nạt Nùng Nùng…”
Bà ta lải nhải kể lể, cứ như thể đang đánh giá một món đồ vật chẳng hề liên quan gì đến mình vậy.
“Hừ.” Ôn Tuyết Bình phát ra một tiếng cười khẩy.
Bà nhìn Ôn Tinh Phương chằm chằm, bờ môi vì tức giận mà khẽ run rẩy: “Hóa ra hai người cũng biết Nùng Nùng bị Ô Nam bắt nạt cơ à, tôi cứ tưởng cả nhà hai người đều bị mù hết rồi chứ.”
Chu Tây Lẫm cụp mi mắt, nơi đáy mắt là một khoảng hoang vu lạnh lẽo.
Sự độc ác của lòng người vậy mà có thể bạc bẽo đến nhường này, còn chẳng có lấy một chút thể diện để so với Chu Thuận Thành.
Anh coi như cũng được mở mang tầm mắt rồi.
Ô Chí Quốc bị ánh mắt của Ôn Tuyết Bình làm cho xù lông, cười trừ hai tiếng: “Nam Nam nó tự làm tự chịu, nếu nó cứ thế mà đi thì lại tốt cho tất cả mọi người, coi như là chuộc tội rồi. Lỡ như Nùng Nùng cũng không sống…”
“Câm miệng!” Chu Tây Lẫm bỗng chốc ngước mắt lên, ánh nhìn như lưỡi dao bén nhọn găm thẳng vào người Ô Chí Quốc.
“Xoảng!” Cùng lúc đó, Ôn Tuyết Bình vốn luôn hiền lành đã chộp lấy chén trà trước mặt, thẳng tay ném mạnh về phía Ô Chí Quốc: “Bây giờ Nùng Nùng vẫn đang nằm trong phòng ICU sống chết chưa rõ, tôi quỳ xuống cầu xin Bồ Tát phù hộ cho nó vượt qua tai kiếp này, vậy mà hai người dám ở đây nguyền rủa nó hả?!”
Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc hoảng hốt giơ tay lên tự tát vào miệng mình: “Ôi chao, bọn em sai rồi bọn em sai rồi, Nùng Nùng phúc dày thọ trường, nhất định sẽ tai qua nạn khỏi thôi.”
Trương Thanh bị màn bộc phát của Ôn Tuyết Bình làm cho giật mình, ngay sau đó liền phản ứng lại, không muốn xem cặp vợ chồng này diễn kịch nữa, nghiêm giọng quát: “Đủ rồi, nói vào chuyện chính đi.”
Ô Chí Quốc vẫn chưa kịp hoàn hồn, ra sức sắp xếp từ ngữ trong lòng.
Phải mất một lúc lâu sau, ông ta mới lên tiếng: “Ý của bọn tôi là bọn tôi muốn dùng số tiền này của cậu để ra nước ngoài. Đi không xa đâu, sang Thái Lan thôi, bọn tôi có người quen bên đó. Mấy người giúp đỡ lo liệu thủ tục, cả nhà bọn tôi sẽ đi thật xa, sau này tuyệt đối không quay trở lại nữa, cũng không bao giờ làm phiền mấy người nữa.”
Ông ta cuối cùng cũng nói ra mục đích thực sự của mình, phòng riêng một lần nữa rơi vào khoảng im lặng chết chóc.
Ánh mắt của mọi người đều căng thẳng nhìn về phía Chu Tây Lẫm, chờ đợi phản ứng của anh.
Ánh mắt Chu Tây Lẫm lần lượt lướt qua gương mặt cay nghiệt, tính toán của Ôn Tinh Phương và bộ dạng hèn hạ, tham lam của Ô Chí Quốc.
Anh nhếch khóe môi, nở một nụ cười đầy khinh miệt.
Vì tiền, vì trốn chạy, họ có thể không chút do dự mà từ bỏ mạng sống của con gái ruột, thậm chí còn xem đó như một món dung cụ để mặc cả.
Ôn Tuyết Bình tức đến run rẩy cả người, chỉ tay vào mặt họ: “Hai người tính toán hay ho gớm nhỉ, Ô Nam là giọt máu rứt ruột hai người đẻ ra, hai người không cứu nó, ngược lại còn muốn lấy tiền mua mạng của nó để sống sung sướng.”
Ôn Tinh Phương né tránh ánh mắt của Ôn Tuyết Bình: “Chị à, Nam Nam là con gái của bọn em, sao bọn em lại không xót cho được. Nhưng tình cảnh hiện tại cứu nó cũng chẳng để làm gì, chỉ làm cho nó thêm đau khổ thôi, bọn em chỉ có thể chọn con đường này.”
“Đúng vậy đó.” Ô Chí Quốc vô cảm bổ sung thêm: “Chuyện này của Nam Nam nếu có thể giúp cả hai nhà chúng ta giải quyết được tai họa thì cũng coi như là trong họa có phúc rồi. Sau này Diệu Dương đổi sang một nơi khác cũng có thể làm lại từ đầu, làm một người trong sạch.”
Ôn Tuyết Bình tức đến nghẹn lời, chỉ còn biết cười khinh thường.
Chu Tây Lẫm nhìn họ, nơi sâu thẳm trong ánh mắt là sự chán ghét không thể xua tan. Anh im lặng vài giây, giống như đang cân nhắc, lại giống như đang ra sức đè nén ngọn lửa giận đang cuộn trào bên trong.
Cuối cùng, anh lạnh lùng mở lời: “Được. Chỉ cần hai người đứng ra làm rõ sự thật với truyền thông, dập tắt những lời bịa đặt trên mạng xã hội, chuyện sau đó tôi sẽ sai người giúp hai người lo liệu thủ tục định cư, đồng thời đưa cho hai người một số tiền đủ để lập nghiệp, sinh sống ở Thái Lan.” Giọng Chu Tây Lẫm không có một chút cao độ nào.
Trương Thanh sốt ruột: “Anh Lẫm, không cần thiết phải làm đến mức này đâu, Ô Nam sống hay chết đều là tự làm tự chịu, nhà họ…”
Chu Tây Lẫm giơ tay ngắt lời anh ta: “Tôi biết, nhưng tôi không thể để cho những thứ nước bẩn kia cứ tiếp tục dội lên người Ôn Nùng, vào lúc cô ấy không thể lên tiếng.”
Vì Ôn Nùng, anh sẵn sàng giao dịch với quỷ dữ, cho dù cuộc giao dịch này có khiến anh ghê tởm đến tột cùng.
“Cô ấy đi đến được ngày hôm nay không hề dễ dàng, giải quyết cuộc khủng hoảng dư luận trước mắt, giữ gìn danh tiếng cho cô ấy, là điều mà hiện tại tôi cho rằng quan trọng nhất, những chuyện khác đều có thể nhượng bộ.”
Ôn Tuyết Bình nhìn Chu Tây Lẫm, nơi đáy mắt dâng lên một vũng nước mắt nóng hổi.
Chu Tây Lẫm nói xong, ánh mắt quét qua vợ chồng Ôn Tinh Phương: “Chuyện tiếp theo Trương Thanh sẽ bảo hai người phải nói thế nào trước mặt phóng viên, có muốn giải quyết dứt điểm chuyện này hay không thì phải xem thái độ của hai người.”
Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc nghe vậy, trên mặt lập tức nở nụ cười mừng rỡ và nịnh bợ, vội vàng gật đầu khúm núm: “À, được thôi, cậu cứ yên tâm!”
Chu Tây Lẫm không cách nào chịu đựng nổi việc phải nhìn họ thêm một giây nào nữa, anh đứng phắt dậy, chân ghế ma sát với nền nhà phát ra một tiếng động chói tai.
Anh đầu không ngoảnh lại, sải bước lớn đi ra khỏi phòng riêng.
Ôn Tuyết Bình dùng ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm và đau đớn nhìn họ một cái cuối cùng, rồi cũng dứt khoát quay người rời đi.
Bước ra khỏi Thiên Hương Cư, cơn gió ấm của đêm hạ thổi vào người, nhưng không cách nào xua tan đi cái lạnh lẽo và nặng nề trong lòng.
Bệnh viện ở ngay phía đối diện bên đường, đèn đuốc sáng trưng, giống như một pháo đài băng giá giam giữ người mà anh đem lòng vương vấn nhất.
“Tiểu Chu này.” Ôn Tuyết Bình gọi Chu Tây Lẫm lại, giọng nói mang theo một sự khẩn thiết: “Quãng đường không xa, chúng ta đi bộ quay về đi, bác muốn nói chuyện với cháu một chút.”
Chu Tây Lẫm dừng bước, nhìn vào đôi mắt vằn vện tia máu của Ôn Tuyết Bình, gật đầu: “Dạ vâng.”
Hai người sóng vai đi trên con đường quay trở lại bệnh viện.
Ánh đèn đường kéo bóng của họ dài ra rồi lại thu ngắn lại, dòng xe cộ lướt qua bên cạnh, sự ồn ào của thành thị giống như bị ngăn cách bởi một lớp kính dày.
Im lặng đi được một quãng, Ôn Tuyết Bình là người mở lời trước, giọng nói khàn khàn mang theo sự biết ơn: “Chuyện ngày hôm nay và cả tất cả mọi chuyện kể từ khi Nùng Nùng gặp nạn đến nay, bác thực sự phải cảm ơn cháu.”
Chu Tây Lẫm nhìn thẳng về phía trước, cổng bệnh viện ngày một gần hơn, anh nhỏ giọng đáp: “Bác không cần cảm ơn đâu, cháu có làm được gì đâu.”
Những việc anh làm so với nỗi đau đớn mà Ôn Nùng đang phải gánh chịu, vẫn còn xa mới đủ.
Ôn Tuyết Bình nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêng đang căng thẳng của anh, khẽ thở dài một tiếng: “Bác có thể nhìn ra được tình cảm của cháu dành cho Nùng Nùng rất sâu đậm.”
Bà hơi khựng lại, giọng điệu mang theo sự thấu hiểu của một người đi trước: “Mặc dù bác không biết năm đó vì sao hai đứa lại chia tay, nhưng bác muốn nói cho cháu biết, tình cảm Nùng Nùng dành cho cháu cũng sâu đậm lắm.”
Ánh mắt Chu Tây Lẫm khựng lại một nhịp.
“Ba năm chia tay vừa qua, bề ngoài nó trông chẳng có biểu hiện gì, việc cần làm vẫn làm, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng bác biết trong lòng nó chưa từng buông bỏ được. Có đôi khi bác vô tình nhắc đến tên cháu, hoặc khi xem tivi thấy tin tức về cứu hộ trên biển, ánh mắt nó lại thẫn thờ một lúc.” Giọng Ôn Tuyết Bình rất khẽ, nhưng lại giống như một hồi chuông nặng nề gõ thẳng vào tim Chu Tây Lẫm: “Những chàng trai ưu tú theo đuổi nó cũng chẳng hề ít, nhưng nó chưa từng gật đầu đồng ý với một ai cả.”
Bước chân Chu Tây Lẫm khẽ khựng lại, yết hầu khẽ lăn, ánh nhìn trầm ngâm hướng về phía ánh đèn bệnh viện ở đằng xa.
Lời nói của Ôn Tuyết Bình giống như một chiếc chìa khóa, mở toang chiếc hộp bám bụi từ lâu ở sâu tận đáy lòng anh. Sau khi chia tay, anh từng nhìn thấy cô đi ra từ cửa hàng tiện lợi cùng một người đàn ông khác, chuyện này vẫn luôn là một nút thắt nhỏ trong lòng anh.
Nhưng hiện tại nhìn lại, cô không hề từ bỏ đoạn tình cảm giữa hai người sớm hơn anh.
“Thực ra…” Giọng Ôn Tuyết Bình mang theo một tiếng thở dài: “Cái tánh Nùng Nùng bề ngoài thì ôn hòa thế thôi, chứ trong xương tủy cứng cỏi lắm, loại người thế này thì cứng đầu lắm. Nó sẽ tự dựng lên cho mình một bức tường vô hình, bao bọc bản thân ở bên trong, bởi vì nó sợ một khi để lộ ra dù chỉ một chút yếu đuối, người khác sẽ nắm thóp lấy điểm yếu đó để làm tổn thương nó… Cho nên khi giải quyết chuyện tình cảm của hai đứa nó mới dứt khoát đến thế, đó là một phương thức để nó tự bảo vệ chính mình.”
Giọng Ôn Tuyết Bình nghẹn ngào.
Nơi đáy mắt Chu Tây Lẫm lập tức dâng lên một vũng nước mắt.
Bức tường vô hình ấy.
Với tư cách là người yêu từng thân mật khăng khít nhất của cô, anh cũng từng chạm vào rồi.
Anh thậm chí đã từng va vào, cũng từng tìm cách đập tan nó, nhưng cuối cùng vẫn bị ngăn cách ở bên ngoài.
Phía sau bức tường ấy là trái tim chất chứa nỗi hoảng hốt của cô, cùng nỗi sợ hãi được ngụy trang bằng vẻ ôn hòa. Anh cứ ngỡ mình đã đủ thấu hiểu cô, nhưng thực ra lại bỏ lỡ mất thời cơ để mở cửa cõi lòng cô, dùng sự đối chọi gay gắt hơn để đáp lại sự khép kín của cô.
Hai người im lặng đi tiếp một quãng đường nữa.
Ôn Tuyết Bình nhìn ánh đèn đỏ bật sáng phía trước, chậm rãi dừng bước, phóng tầm mắt về phía màn đêm xa xăm mông lung, giống như đang chìm đắm vào một miền ký ức xa xôi.
“Tiểu Chu này, để bác kể cho cháu nghe câu chuyện của hai mẹ con bác nhé, có lẽ như vậy cháu sẽ hiểu thêm về Nùng Nùng một chút.” Ôn Tuyết Bình nói.
Chu Tây Lẫm nghiêm túc nhìn gương mặt nghiêng của bà, chậm rãi gật đầu.
“Bác chưa học hết cấp ba đã phải bỏ học rồi, do để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ bác, tức là bà ngoại của Nùng Nùng. Hồi đó nhà nghèo, không nuôi nổi hai đứa con gái đi học, bác đi làm thuê, thắt lưng buộc bụng để nuôi Ôn Tinh Phương ăn học, hy vọng nó sẽ có một lối thoát tốt đẹp hơn.”
Giọng nói của Ôn Tuyết Bình bình thản, nhưng lại chất chứa một nỗi đau đớn nồng nặc: “Về sau, năm bác hai mươi tuổi, qua người ta giới thiệu nên đã gả cho bố của Nùng Nùng. Lúc đó cứ nghĩ ông ta là người nho nhã, có công việc đàng hoàng, là chỗ có thể dựa dẫm. Còn Ôn Tinh Phương đến tuổi dậy thì nổi loạn, mười tám tuổi đã bỏ nhà đi theo một tên lưu manh, tên đó chính là Ô Chí Quốc. Đáng thương cho bác ngày đêm làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, cuối cùng đổi lại là việc Ôn Tinh Phương không thèm học nữa, nhà cũng chẳng cần nữa. Đến khi nó quay trở về, trên tay bế một đứa bé gái, chính là Ô Nam, lúc đó bác cũng đang mang bầu Nùng Nùng.”
Nhắc đến con gái, ánh mắt Ôn Tuyết Bình dịu đi trong một thoáng, ngay sau đó lại bị nỗi đau đớn sâu sắc hơn nhấn chìm: “Bác đặt tên cho nó là Nùng, hy vọng cả đời nó sẽ sống một cách thật ấm áp.”
“Thế nhưng mà…” Giọng Ôn Tuyết Bình đột ngột trở nên lạnh lẽo, mang theo một nỗi hận thù khắc cốt ghi tâm: “Bác cứ ngỡ mình gả được cho một người đàn ông tốt, nào ngờ lại gặp phải kẻ không ra gì. Cái tên súc sinh đó nghiện rượu, đánh bạc, hễ thua tiền hoặc chịu uất ức ở bên ngoài là về nhà đem bác và Nùng Nùng ra trút giận. Thắt lưng, chân ghế, tàn thuốc lá… bất cứ thứ gì gã cũng trút hết lên người hai mẹ con bác.”
Tốc độ nói của Ôn Tuyết Bình nhanh hơn, những cơn ác mộng không muốn ngoảnh đầu nhìn lại dường như đang ở ngay trước mắt: “Nùng Nùng khi đó còn nhỏ lắm, sợ đến mức khóc thét lên, bác liền dùng thân mình che chắn cho nó ở bên dưới. Có một lần, gã chê Nùng Nùng khóc phiền phức, chộp lấy cái phích nước nóng định ném qua, bác nhào tới đỡ lấy, toàn bộ nước sôi bỏng rát đổ hết lên lưng bác…” Bà theo bản năng đưa tay sờ sờ sau lưng, nơi đó dường như vẫn còn vương lại cơn đau rát như thiêu như đốt năm nào: “Nùng Nùng sợ đến mức không biết khóc nữa, co rúm vào góc tường, đôi mắt mở to ra, trống rỗng đến đáng sợ.”
Trái tim Chu Tây Lẫm như nghẹt thở, không cách nào hô hấp nổi.
Anh không thể tưởng tượng nổi Ôn Nùng còn nhỏ như vậy làm sao có thể sống sót qua nỗi sợ hãi như chốn địa ngục ấy, mà một đứa trẻ như thế đã định sẵn sẽ rất khó để tìm lại được cảm giác an toàn.
“Năm Nùng Nùng mười lăm tuổi, vừa mới vào học lớp mười, dịp nghỉ lễ Quốc khánh ở nhà, tên súc sinh đó không biết vì sao lại nổi điên lên, túm tóc Nùng Nùng lôi xềnh xệch xuống đất. Bác nhìn gương mặt vặn vẹo của gã, nhìn ánh mắt sợ hãi đến tột cùng của Nùng Nùng, sợi dây cót trong đầu bác ‘phựt’ một tiếng đứt đoạn. Bác cũng chẳng biết mình lấy đâu ra sức lực nữa, chộp lấy con dao phay từ phía sau chém tới.”
“Một nhát, hai nhát, rất nhiều nhát… cho đến khi gã không còn động đậy nữa.” Giọng Ôn Tuyết Bình nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân: “Máu chảy lê láng khắp sàn nhà…”
Con phố dài im lìm, chỉ còn lại tiếng sụt sịt nghẹn ngào của Ôn Tuyết Bình và tiếng rầm rì xa xăm của những chiếc xe qua lại.
“Sau đó hàng xóm báo cảnh sát. Khu gần nhà bác có một cô bé làm luật sư ở thành phố lớn, bố mẹ cô ấy thấy hai mẹ con bác đáng thương nên đã gọi điện bảo cô ấy về giúp đỡ.” Ôn Tuyết Bình lau nước mắt, giọng nói lấy lại sự bình tĩnh như mặt hồ nước lặng: “Cô bé đó là một người tốt, cô ấy chạy đôn chạy đáo lo liệu cho bác, cuối cùng bác bị tuyên án mười hai năm.”
“Trước khi đi, điều bác không yên tâm nhất chính là Nùng Nùng.” Nước mắt Ôn Tuyết Bình lại trào ra: “Trước lúc lên đường, bác giao Ôn Nùng cho Ôn Tinh Phương, vì sợ Ôn Nùng ăn nhờ ở đậu nhà người ta sống không tốt nên bác đã đưa hết 100.000 tệ tiền bán căn nhà cho Ôn Tinh Phương.”
Nhắc đến chuyện này, giọng Ôn Tuyết Bình tràn ngập sự hối hận và tự giễu: “Hồi đó bác đúng là ngu ngốc quá, bác không ngờ người em gái nhiều năm không gặp đã bị năm tháng và cuộc sống mài mòn thành một con người hoàn toàn xa lạ… Bọn nó đối xử với Ôn Nùng rất tệ, chắc hẳn Ôn Nùng cũng từng kể với cháu rồi. Bọn nó ép con bé phải ra quán đồ nướng làm thuê, bắt nó ăn cơm thừa canh cặn, Ô Nam và Diệu Dương hễ tâm trạng không vui là có thể tùy tiện đánh chửi nó… Những chuyện này, sau này dưới sự gặng hỏi của bác, Nùng Nùng mới bập bẹ kể lại cho bác nghe, nhưng lần nào nó cũng nói một cách nhẹ tựa lông hồng, có điều bác biết chuỗi ngày đó khó khăn đến nhường nào.”
Kiếp sống ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mà sống, bị xem như một món lao động miễn phí và là nơi để trút giận.
Mỗi một câu Ôn Tuyết Bình thốt ra, trái tim Chu Tây Lẫm lại trĩu nặng xuống một phần. Anh rốt cuộc đã hiểu ra được sự xa cách và kiên cường không thể xua tan trên người Ôn Nùng được tôi luyện ra từ một môi trường tàn nhẫn đến nhường nào.
“Đứa trẻ Ô Nam đó… hồi nhỏ bác có gặp vài lần, trước khi Diệu Dương ra đời, tuy nó có chút kiêu căng, nghịch ngợm nhưng cũng không mất đi vẻ ngây thơ của một đứa con gái. Nhưng về sau khi Diệu Dương ra đời rồi, mọi thứ tốt đẹp đều dồn hết cho con trai, Ô Nam hoàn toàn bị ghẻ lạnh. Bị phân biệt đối xử lâu ngày, mà tánh Ô Nam lại kiêu ngạo, quen thói làm theo ý mình rồi, sao tâm lý không bị vặn vẹo cho được…”
“Vừa nãy Ôn Tinh Phương bảo Ô Nam tâm địa độc ác, luôn hại em trai nó, thực ra Nùng Nùng cũng từng kể với bác một ít.” Giọng Ôn Tuyết Bình đượm một tiếng thở dài: “Hồi Diệu Dương mới chập chững biết đi, nó cố tình vặn lỏng mấy cái ốc vít ở thanh chắn cầu thang ra, cũng may là Nùng Nùng kịp thời phát hiện. Còn có một lần, Diệu Dương bị sốt, bác sĩ kê đơn thuốc cho nó, Ô Nam lén tráo thuốc thành mấy viên kẹo canxi có hình dáng tương tự, suýt chút nữa là làm lỡ việc chữa trị rồi.”
Ô Nam thời thiếu nữ đã giống như một con rắn độc nhỏ nấp trong bóng tối, chực chờ nhe nanh vuốt tẩm độc ra.
“Diệu Dương dù sao cũng là cục vàng cục bạc của bố mẹ nó, Ô Nam không thể lúc nào cũng bắt nạt thằng bé được, bác nghĩ những lúc không có nơi để phát tiết, mọi oán hận nó đều trút hết lên người Nùng Nùng.”
Nhắc lại những chuyện cũ này, nước mắt Ôn Tuyết Bình lại một lần nữa trào ra.
Bà dùng sức đấm mạnh vào lồng ngực mình phát ra những tiếng động trầm đục: “Tất cả đều tại bác không rạch ròi, nếu bác mà rạch ròi thì hồi trẻ đã không ngu ngốc như thế, vội vã gả đi làm gì! Nếu bác mà rạch ròi thì đã không đưa hết 100.000 tệ cho Ôn Tinh Phương thay vì phải đưa cho Ôn Nùng, hại nó không có lấy một đồng phòng thân! Nếu bác mà rạch ròi thì sau khi ra tù đã cắt đứt sạch sành sanh với cái nhà hút máu kia rồi!”
Những lời phía sau, bà nghẹn ngào không cách nào nói tiếp được nữa.
Nếu không phải vì bà, Ôn Nùng có lẽ đã sớm thoát khỏi cái gia đình đó từ lâu rồi, cũng sẽ không bị cuốn vào tai kiếp vô vọng này.
Chu Tây Lẫm lặng lẽ lắng nghe, trong lòng cuộn trào những cung bậc cảm xúc dữ dội như sóng gầm biển dữ.
An muốn mở lời an ủi Ôn Tuyết Bình, muốn nói rằng “Đây không phải lỗi của bác”, nhưng lời đến khóe môi, cổ họng như bị tro tàn chặn lại, không thốt ra nổi một chữ nào.
Những điều Ôn Tuyết Bình kể chính là chặng đường đầy gai góc mà Ôn Nùng chưa từng tâm sự với anh.
Anh đại khái đã hiểu được khiếm khuyết trong tính cách của Ô Nam từ đâu mà ra.
Cũng hiểu được những năm tháng tăm tối ấy đã nhào nặn nên lớp vỏ bọc cứng cáp và cõi lòng nhạy cảm dễ vỡ của Ôn Nùng, đồng thời khiến cô trở nên dứt khoát trong chuyện tình cảm, tự dựng lên một bức tường thành kiên cố khó lòng vượt qua.
Nói cho cùng, kẻ đầu sỏ tội lỗi chính là vợ chồng Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc.
Họ đã hủy hoại cả cuộc đời của hai đứa con gái.
Đôi lông mày anh khẽ động đậy, anh dừng bước, rút điện thoại ra gửi cho Trình Hoắc một tin nhắn.
Chú hai của Trình Hoắc định cư lâu năm ở Thái Lan, là nhân vật có tiếng trong cộng đồng người Hoa bên đó, chi bằng cứ để ông ấy chăm sóc chu đáo cho gia đình ba người nhà Ôn Tinh Phương vậy.
Tắt điện thoại đi, ngước mắt nhìn ánh đèn trắng toát của bệnh viện đã ở ngay trước mắt.
Chu Tây Lẫm lại cảm thấy chặng đường phía trước mịt mờ không lối, mỗi một bước đi đều nặng trĩu như đổ chì. Trời đã tối rồi, chẳng ai biết được phải mất bao lâu nữa thì trời mới sáng trở lại.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Nhưng chắc chắn trời sẽ sáng thôi.