Mí mắt Ôn Nùng nặng trĩu như thể bị đổ chì, mỗi một nhịp yếu ớt nhấc lên đều tiêu tốn toàn bộ sức lực của cô.
Tầm nhìn bị bao phủ bởi một màu đỏ tươi đặc quánh, những chiếc bóng mờ ảo lung lay.
Cô chật vật tập trung tiêu cự, cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt ở ngay phía trên.
Chu Tây Lẫm đang quỳ bên cạnh cô, hai cánh tay cẩn thận nâng đỡ lấy đầu và cổ cô, gương mặt anh cắt không còn một giọt máu, bờ môi mím chặt thành đường chỉ trắng bệch, đôi mắt đẹp đẽ kia lúc này ngập tràn sự hoảng loạn.
Vạt áo trước của chiếc áo đen anh đang mặc đã bị máu trào ra từ người cô nhuộm đẫm, màu sắc sẫm lại đầy u tối, dính chặt vào lồng ngực đang căng phồng của anh.
Anh nhìn vũng máu loang lổ trên mặt đất, nhìn hai bàn tay đỏ rực của chính mình, không dám tin cô đang phải trải qua một cơn đau đớn khủng khiếp đến nhường nào. Anh thậm chí còn không dám thở mạnh, như thể chỉ một hơi thở nhẹ cũng sẽ làm nỗi đau của cô thêm trầm trọng.
Cô mấp máy môi, rõ ràng là muốn nói điều gì đó.
Thế nhưng, thứ duy nhất thoát ra lại là dòng chất lỏng màu đỏ tươi nhức nhối.
“Đừng nói gì cả.” Giọng anh khàn đặc đến lạc đi, mang theo sự van nài: “Đừng nói gì hết.”
Anh lóng ngóng dùng ống tay áo lau đi vệt máu nơi khóe môi cô, nhưng động tác lại nhẹ nhàng hết mức có thể. Đồng thời, anh bất lực ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu quét qua những bóng người mờ mịt xung quanh, hết lên xé toạc màn đêm: “Gọi cấp cứu đi! Báo cảnh sát nữa! Nhanh lên!”
Trong đám đông có tiếng đáp lại: “Gọi rồi! Xe cấp cứu tới ngay thôi!”
Nhưng câu nói ấy chẳng thể làm anh an lòng. Anh cúi đầu xuống, đôi môi gần như áp sát vào trán cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da lạnh ngắt: “Ráng lên Ôn Nùng, em phải ráng lên, xe cấp cứu tới ngay thôi.”
Ôn Nùng nghe thấy từng chữ của Chu Tây Lẫm như thể được ép ra từ tận sâu trong lồng ngực.
Cô muốn nói một lời an ủi, nhưng ý thức cô đang chìm nổi giữa những đợt sóng đau đớn dữ dội, không cách nào phát ra âm thanh được nữa.
Cô dùng hết sức bình sinh, khó khăn dời tầm mắt đang dần rã rời về phía chiếc xe gây tai nạn đã biến dạng kia.
Chiếc xe bị kẹt cứng giữa cột đèn đường và bức tường, phần đầu xe lõm sâu nghiêm trọng, làn khói đặc quyện với mùi xăng nồng nặc bốc lên. Qua khe hở của cửa kính xe vỡ vụn, những giọt chất lỏng màu đỏ thẫm đang nhỏ từng giọt xuống mặt đất.
Có người đang kéo Ô Nam, người cũng đang bị thương nặng ra khỏi xe. Cô nhìn thấy cô ta, ngọn lửa hận thù rực cháy nơi đáy mắt.
Chu Tây Lẫm bắt được hướng nhìn của cô, trái tim anh như bị một bàn tay bóp nghẹt.
Anh cúi người xuống, môi kề sát bên vành tai cô, thì thầm: “Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô ta, tuyệt đối không.”
Ôn Nùng thoáng nhẹ lòng, cô nhắm mắt lại, giọt nước mắt lăn dài hòa cùng vết máu loang lổ trên mặt, giống như hai hàng huyết lệ tuyệt vọng.
“Đừng nhắm mắt, nhìn anh này.” Giọng Chu Tây Lẫm run rẩy: “Em không được để Ô Nam đạt được mục đích, em không thể ra đi mà mang theo nuối tiếc được, em nghĩ đến mẹ em đi!”
Câu nói cuối cùng giống như chiếc cọc cứu mạng của anh, anh gần như gào lên: “Ôn Nùng! Em là chỗ dựa duy nhất của mẹ em! Nửa đời sau của bác ấy đều trông cậy vào em cả! Em không được ngủ, nghe thấy không?!”
Bờ môi Ôn Nùng khẽ mấp máy một nhịp yếu ớt, lại một giọt nước mắt nữa lăn xuống.
Chu Tây Lẫm nắm bắt được phản ứng tinh vi của cô, anh biết lúc này anh không thể tiếc bất kỳ lời nói nào nữa, anh bắt buộc phải củng cố thêm ý chí muốn sống của cô.
Anh lại nói: “Còn có anh nữa, em cũng là chỗ dựa cho quãng đời còn lại của anh. Cho dù đời này chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc trên thế giới này còn có một người là em đang tồn tại, anh mới có thể sống tiếp được.”
Giọng anh nghẹn ngào đến bật khóc, anh nói với cô: “Ôn Nùng, tất cả mọi người đều cần em.”
Cô không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ có hàng mi khẽ run rẩy, giữ cho trái tim anh không bị rơi xuống vực thẳm hoàn toàn.
Anh hít một hơi thật sâu, như thể dùng hết sức lực của cả đời mình, tiếp tục nói: “Nói câu này có thể em sẽ không tin, nhưng nếu em chết, anh cũng không sống nổi nữa đâu.”
Ôn Nùng khẽ hé mắt ra.
Cô đau quá.
Toàn bộ xương cốt trên người như bị nghiền nát, nội tạng như đang bốc cháy, bị xé rách, thế nhưng những lời nói của anh lại kéo ghì cô lại, không để cô bị khuất phục trước cơn đau đớn này.
Ý thức của cô lúc thì tỉnh táo, lúc lại trôi dạt ra xa, chìm vào một khoảng hỗn độn. Trong lúc này, cô bỗng như rơi rụng về khoảng thời gian nhiều năm trước, trong căn nhà đổ nát và đầy bạo lực năm nào.
Mẹ cô gầy gò nhưng cố chấp che chắn cho cô ở phía sau, hứng chịu những trận đòn roi vun vút như mưa trút từ chiếc thắt lưng, trong không khí nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc lá.
Chờ đến khi bố say khướt, mẹ sẽ dắt tay cô ra chợ nhặt nhạnh những thứ người ta bỏ đi để ăn. Thi thoảng có người bán hàng tốt bụng sẽ dúi vào tay cô một chiếc đùi gà. Ngày ấy thực sự rất nghèo, gần như không có nổi một đồng dính túi, nhưng cái nghèo không phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ chính là nỗi sợ hãi ngấm sâu vào xương tủy ngày này qua ngày khác, giống như một lớp bùn đặc quánh, từng chút một hút cạn tinh khí của con người.
Cho đến cái đêm hôm ấy, khi bố định dùng tàn thuốc lá để dí vào người cô, sự phản kháng của mẹ… đã khiến thế giới rốt cuộc cũng chìm vào một khoảng lặng im phăng phắc như tờ.
Thế nhưng khoảng lặng này cũng kéo dài quá lâu rồi.
Mùi than củi hun đến váng đầu trong quán đồ nướng, mùi hương của bột thì là ngấm vào tận xương tủy, góc tối tăm bẩn thỉu luôn có những chiếc bát rửa mãi không hết và khi đến nhà dì thì có những đống quần áo giặt hoài không xong. Mùa đông tay cô bị cước đến nứt nẻ, Ô Nam luôn mồm chê bai ghê tởm. Ô Nam sẽ đem những chiếc áo lót, q**n l*t cô ta không mặc nữa để bố thí cho cô. Có những chiếc còn rất mới, mới đến mức hạt ngọc trai đính trên áo ngực vẫn còn sáng lấp lánh, nhưng cũng có những chiếc rất cũ, cũ đến mức vệt máu nâu phía sau chiếc q**n l*t có giặt thế nào cũng không sạch được.
Những đốm sáng ký ức nhảy múa, bỗng chốc trở nên bừng sáng.
Nơi sân trường cấp ba, cơn gió đầu hạ mang theo hương vị của cỏ xanh và ánh nắng xuyên qua những ngọn cây, thổi tung một góc áo đồng phục của cô và cả phần tóc mai của người thiếu niên ở phía xa.
Chu Tây Lẫm thích đeo cặp sách một bên vai, góc nghiêng khuôn mặt anh mới sạch sẽ làm sao, dáng vẻ anh cười đùa cùng đám bạn chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất trên sân trường.
Có một lần trong tiết thể dục chạy tám trăm mét, cô bị kiệt sức, vấp chân một cái rồi ngã nhào trên đường chạy, đầu gối đau rát như lửa đốt.
Chính anh là người đã dùng bàn tay có các khớp xương rõ ràng ấy để kéo cô đứng dậy. Cô ngẩng đầu lên, va vào đôi mắt không chút cảm xúc của anh, để rồi từ đó không cách nào quên được anh nữa.
Dáng vẻ năm ấy của anh trùng khớp với gương mặt trước mắt này.
Đi qua nửa đời thanh xuân, mới nhận ra hóa ra đã cách những ngày tháng cũ lâu đến thế rồi.
Lâu đến mức những ký ức sống động ấy chỉ có thể được nhớ lại một cách rõ ràng trong thước phim đèn kéo quân của ý thức lúc sắp chết mà thôi.
Chu Tây Lẫm vẫn tiếp tục dùng lời nói để níu giữ cô.
Anh cố sức nhếch khóe môi, muốn cô nhìn thấy dáng vẻ mỉm cười của mình: “Ông nội đi rồi, bà nội còn có bố anh lo. Thế giới này ngoại trừ em ra, chẳng còn điều gì để anh lưu luyến nữa. Anh sẽ liều mạng giữ em lại, bởi vì anh muốn liều mạng để giữ lại chính bản thân mình.”
Ôn Nùng khẽ lắc đầu một biên độ cực kỳ nhỏ.
Giống như đang muốn bảo rằng, anh đừng nói như vậy.
Đúng lúc này, tiếng còi hú chói tai từ xa lại gần, xe cấp cứu phanh gấp dừng lại, cửa xe “oạch” một tiếng mở ra, ánh đèn trần sáng lóa rọi xuống khoảng đất đầy máu me loang lổ này sáng rực như ban ngày.
“Tránh ra, tránh ra.” Nhân viên cấp cứu nhanh chóng đánh giá hiện trường, giọng điệu bình tĩnh nhưng dồn dập: “Có khả năng bị gãy xương chậu. Nhanh lên. Cáng cứu thương. Di chuyển nhẹ nhàng, chú ý bảo vệ phần cổ.”
Ôn Nùng được dịch chuyển lên cáng cứu thương một cách vô cùng cẩn thận, cố định nẹp cổ, thiết lập đường truyền tĩnh mạch.
Máy theo dõi phát ra tiếng cảnh báo chói tai, huyết áp sụt giảm nghiêm trọng, nhịp tim nhanh và yếu ớt.
“Băng ép vùng bụng, mở đường truyền tĩnh mạch thứ hai, nhanh chóng truyền dịch, chuẩn bị túi máu, báo cho bệnh viện chuẩn bị phẫu thuật khẩn cấp, kích hoạt trung tâm chấn thương.” Bác sĩ ra lệnh với tốc độ cực nhanh, nét mặt vô cùng nghiêm trọng.
Mặt nạ oxy được chụp lên mũi và miệng Ôn Nùng, cô khẽ ho sặc sụa.
Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi máu tanh và mùi nước khử trùng, Chu Tây Lẫm nhìn nhân viên y tế đang bận rộn, căng thẳng vây quanh cô, đường cong đại diện cho sự sống trên máy giám sát tim đập lên xuống dữ dội, phát ra tiếng “tít tít” chói tai.
Cảm giác sợ hãi ập đến như thủy triều nuốt chửng lấy anh.
Cô trông đau đớn đến thế, mỗi một tấc cơ thể đều phát ra tín hiệu của sự cận kề đổ vỡ.
Anh cảm thấy sức lực của mình đang bị rút cạn từng chút một, giống như bị rút mất xương sống, cả người nhũn ra tựa vào thành xe, chỉ còn lại một cái xác rỗng tuếch.
Đột nhiên, bàn tay không bị cố định của Ôn Nùng vô thức quơ cào bên mép cáng.
“Đừng cử động, không được cử động.” Y tá giữ chặt lấy cổ tay cô, cố gắng trấn an: “Em muốn nói gì à? Giữ sức đi, đừng cử động lung tung!”
Mọi người không hiểu ý của cô, chỉ nghĩ đó là sự giãy giụa theo bản năng dưới cơn đau đớn tột cùng.
Nhưng ánh mắt Chu Tây Lẫm bỗng chốc đờ ra.
Anh nhào tới bên cạnh cáng, một tay chộp lấy bàn tay đang quơ quào vô vọng giữa không trung của cô.
Ngay khoảnh khắc anh nắm chặt lấy tay cô, cô liền im lặng trở lại, không còn giãy giụa nữa.
Nước mắt anh không thể kìm nén được nữa, tuôn rơi xối xả.
Anh siết chặt lấy tay cô, như thể muốn truyền hết toàn bộ sinh mệnh của mình sang cho cô vậy.
An quỳ sụp trước mặt cô, vành mắt đỏ hoe, giống như một tín đồ ngoan đạo rốt cuộc cũng vứt bỏ mọi rào cản, đem những lời sâu kín nhất tận đáy lòng bộc bạch hết ra ngoài: “Quay lại đi Nùng Nùng, cho dù năm đó em vì muốn trả thù mới cố tình tiếp cận anh, anh cũng không quan tâm. Em đã khổ như vậy rồi, em có trả thù gì cũng đều là đúng đắn cả. Nếu anh là con dao vừa tay để em sử dụng thì coi như anh cũng có giá trị, anh cũng rất sẵn lòng.”
Hàng mi đang nhắm nghiền của Ôn Nùng khẽ run rẩy dữ dội, một giọt lệ trào ra từ khóe mắt.
Dù ý thức đã mơ màng, những lời này vẫn xuyên qua từng tầng đau đớn, chạm đến n** m*m m** nhất trong lòng cô.
Cô tích lũy chút sức lực tàn dư cuối cùng trong cơ thể, vô cùng khó khăn cử động ngón tay, ở ngay trong lòng bàn tay cũng đang dính đầy vết máu của anh, dùng đầu ngón tay từng chút, từng chút một vạch xuống hai nét: WN.
Cơ thể Chu Tây Lẫm lập tức cứng đờ, máu huyết trong khoảnh khắc như ngưng đọng lại.
Mọi âm thanh trên thế gian đều biến mất vào lúc này.
Pháo hoa nổ tung nơi sâu thẳm linh hồn anh, chỉ trong một giây phút ngắn ngủi liền để lại sự bi thương và hoang đường vô hạn.
Anh chớp mắt, ngẩn người ra vài giây, rồi cực kỳ chậm rãi cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào hai chữ cái được viết bằng chính máu tươi của cô trong lòng bàn tay mình.
Sự nghi hoặc và hoảng hốt cùng lúc nhấn chìm lấy anh.
Gió lặng rồi, nhưng ngay giây tiếp theo lại nổi lên vào càn quét mặt đất, tất cả những trận gió lớn trên thế giới từ bốn phương tám hướng đổ xô về phía anh, nhổ tận gốc linh hồn anh lên.
Bệnh viện Trung tâm thành phố Thanh.
Đèn đỏ của phòng phẫu thuật bật sáng, không khí nồng nặc mùi nước khử trùng.
Nhân viên y tế bước đi vội vã, tiếng bánh xe của những chiếc xe đẩy dụng cụ kêu lách cách chói tai, tiếng bíp bíp của các loại máy móc vang lên liên hồi.
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Chu Tây Lẫm đã ký bảy tờ thông báo tình trạng nguy kịch.
Mỗi một tờ giấy đều nặng tựa ngàn cân, khi ký tên, tay anh run rẩy không ra hình thù gì nữa.
“Ai là người nhà của Ôn Nùng?” Lần này là một nữ y tá với gương mặt lạ lẫm bước ra, giọng nói mỏi mệt và nghiêm trọng.
“Là tôi.” Chu Tây Lẫm bật dậy, nhào tới cửa phòng.
“Cậu là gì của cô ấy?”
Chu Tây Lẫm khựng lại một giây rồi mới đáp: “Tôi là bạn trai của cô ấy.”
Y tá một lần nữa đưa cây bút cho anh, chỉ vào chỗ ký tên mới: “Tình hình vô cùng nguy kịch.”
Giọng điệu của cô ấy không có chút gợn sóng nào, nhưng từng chữ lại sắc như dao: “Bệnh nhân bị vỡ gan lách gây xuất huyết ồ ạt, gãy nát xương chậu kèm theo tổn thương các cơ quan trong khoang chậu, gãy nhiều xương sườn dẫn đến tràn máu và tràn khí màng phổi, dập phổi, não bộ cũng có khả năng bị chấn thương đối bên, lượng máu mất đi là cực kỳ lớn. Chúng tôi đang dốc toàn lực cứu chữa, nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý, khả năng cao là bệnh nhân không qua khỏi đâu.”
Gương mặt Chu Tây Lẫm tối sầm lại, anh im lặng nghe hết những lời đâm trúng tim can này, dùng hết sức lực bình sinh để ký tên mình vào giấy.
Sau đó, anh nghẹn ngào ngước mắt lên: “Xin mọi người hãy cứu cô ấy.”
Nữ y tá nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của anh, nặng nề thở dài một tiếng: “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng “bịch”.
Chu Tây Lẫm quỳ sụp xuống nền gạch men lạnh ngắt và trơn láng, đầu gối va đập vào sàn nhà phát ra một tiếng động trầm đục.
Anh ngửa đầu lên, giống như người đuối nước vớ được khúc gỗ mục cuối cùng, chỉ biết lặp đi lặp lại một câu: “Xin mọi người hãy cứu cô ấy.”
Y tá định giơ tay đỡ anh dậy, nhưng lại bị anh né tránh.
Cô ấy đành lại thở dài một tiếng: “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, bây giờ không phải là lúc để suy sụp đâu, anh mau chóng thông báo cho người thân ruột thịt của cô ấy đến để cùng lo liệu những việc tiếp theo đi.”
Y tá nói xong cũng không nhìn anh nữa, quay người vội vã trở lại cánh cửa ngăn cách giữa ranh giới sinh tử kia.
Chu Tây Lẫm vẫn quỳ ở đó.
Hành lang dài trắng toát không một bóng người, chỉ có ánh đèn huỳnh quang trên đỉnh đầu phát ra tiếng rè rè đơn điệu.
Anh chỉ cảm thấy linh hồn mình như đã bị rút cạn.
Chẳng biết đã qua bao lâu, anh run rẩy đưa tay vào túi quần móc điện thoại ra, tìm đến số của Ôn Tuyết Bình, nhấn nút gọi.
Sau một hồi chuông chờ dài đằng đẵng, cuộc gọi được kết nối, bên kia truyền đến giọng nói vẫn còn ngái ngủ của Ôn Tuyết Bình: “Alo, ai đấ…”
“…” Chu Tây Lẫm há miệng, nhưng cổ họng như bị chặn lại, không cách nào phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chuyện này khó quá.
Sao anh có thể mở lời được đây?
Sao có thể nói với một người mẹ vừa mới tỉnh dậy từ trong giấc mộng rằng con gái của bác sắp chết rồi.
Anh cúp điện thoại, ném mạnh chiếc điện thoại vào bức tường đối diện.
“Bộp” một tiếng động trầm đục, đó là âm thanh của sự bất lực trong anh.
Ánh mắt vô tình quét qua lòng bàn tay.
Hai chữ cái “WN” màu đỏ thẫm kia mới chói mắt và chấn động làm sao.
Anh nhớ ra điều gì đó, loạng choạng đứng dậy, đi nhặt lại điện thoại.
Màn hình bật sáng, những vết nứt làm những tia sáng phát ra đầy vặn vẹo.
Anh run rẩy bấm vào hộp thư điện tử gần như đã bị anh lãng quên từ lâu. Ánh sáng từ màn hình rọi sáng gương mặt đầy vệt nước mắt và máu me loang lổ của anh, chiếu rọi sự hoảng hốt và bi thương nơi đáy mắt anh.
Anh tùy tiện bấm mở một bức thư trong số đó.
[Chiều hôm nay đi qua bức tường phía sau trường, mấy cây hoa ngọc lan trắng đã nở rồi, bông to lắm, trắng muốt, tôi không đi lại gần nên không biết có thơm không. Gần đây đài phát thanh của trường hình như đặc biệt thích phát bài “Ngày Nắng”, bạn cùng bàn bảo khúc dạo đầu của bài này nghe giống như tiếng mưa rơi trên mái tôn, nhưng tôi thì không nghĩ vậy. Nghĩ đến việc chúng ta có thể cùng ngắm nhìn một cây hoa nở vào mùa xuân, cùng lắng nghe một bài hát vào cùng một thời điểm, liền cảm thấy cuộc sống có bình lặng một chút thì cũng chẳng có gì là không tốt cả. WN.]
Anh lại bấm mở một bức nữa.
[Kỳ thi tháng này toang rồi, hai câu hỏi tự luận cuối cùng của môn Toán bỏ trống hoàn toàn, tâm trạng giống như thời tiết bên ngoài vậy, u ám, xám xịt. Lúc tan học đi qua sân bóng rổ, nhìn thấy cậu đang chơi bóng. Đã nửa tháng rồi tôi không nhìn thấy cậu, cho nên tôi vui lắm, dù thi tạch thì tôi cũng thấy mãn nguyện rồi. WN.]
Nước mắt đã làm nhòe đi tầm nhìn, anh lại bấm mở thêm một bức nữa.
[Hôm nay đi qua bức tường phía sau trường, mấy cây hoa ngọc lan kia vậy mà lại bị chặt bỏ mất rồi, nhìn cái gốc cây trống trơn, trong lòng cũng như trống rỗng mất một khoảng. Chu Tây Lẫm, cậu nói xem trên đời này có phải có rất nhiều người và việc đều giống như những cái cây bị chặt bỏ kia, không cách nào giữ lại được không. WN.]
WN.
Ôn Nùng.
Hóa ra là cô.
Hóa ra từ trước đến nay luôn là cô.
Nước mắt Chu Tây Lẫm không thể kìm nén được nữa, từng giọt lớn rơi lộp bộp xuống màn hình điện thoại.
Giống như trận mưa nhỏ của năm tháng thanh xuân, tí ta tí tách hóa thành trận mưa lớn của lúc này, tựa như vận mệnh đột ngột trút thẳng xuống đầu.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Trời ơi, tôi đã cảm nhận sâu sắc được tầm quan trọng của việc viết tốt các tình tiết mấu chốt, danh cảnh hoặc các bước ngoặt rồi, lượng đăng ký đọc chương này sau đó đã tăng lên gấp đôi, thực ra từ chương trước lượt click đã tăng lên rất nhiều rồi, trời đất ơi. 😘
Ôn Nùng lúc ngã xuống đất đã nhìn Ô Nam bằng ánh mắt căm hận, vào khoảnh khắc sinh tử cô vẫn dốc hết sức lực để bày tỏ sự hận thù, ánh mắt này đã viết lên nét tính cách kiên cường của cô. Còn trước khi ngất đi, trong đầu cô đã nghĩ đến rất nhiều chuyện, bố mẹ, gia đình nhà dì, những rung động thuở thiếu thời, nhưng cuối cùng cô lại chọn dùng máu viết hai chữ WN vào lòng bàn tay Chu Tây Lẫm, bởi vì cho đến trước khi chết, cô mới phát hiện ra chuyện này mới là điều nuối tiếc và không thể buông bỏ duy nhất của cô. Giống như rất nhiều năm về trước, khi mơ thấy máy bay gặp tai nạn, lựa chọn trước khi chết của cô chính là nói cho anh biết cô thích anh.