Ôn Nùng tuy đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm trước mắt, nhưng chấn thương nghiêm trọng và nguy cơ nhiễm trùng vẫn như thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu.
Điều duy nhất Chu Tây Lẫm có thể làm là ở bên săn sóc.
Thời gian dường như bị kéo dài ra vô tận, mỗi một giây trôi qua đều là một sự hành hạ.
Cô từng chờ đợi anh ngần ấy năm, một mình gặm nhấm vị cay đắng trong âm thầm.
Giờ đây anh mới chỉ chờ đợi vài ngày, vậy mà anh đã thấu hiểu sâu sắc thế nào là một ngày dài tựa thiên thu. Có lẽ nỗi khổ của sự chờ đợi này chỉ bằng một phần mười nghìn những gì cô từng phải gánh chịu.
Bên cạnh việc chờ đợi khổ sở, Chu Tây Lẫm cũng nhanh chóng giúp Ôn Nùng dẹp yên cuộc khủng hoảng dư luận.
Ngay khi tiền vừa chuyển vào tài khoản, vợ chồng Ôn Tinh Phương liền liên hệ với phóng viên để đứng ra làm rõ sự thật.
Cặp vợ chồng này cũng thật sự ích kỷ, bọn họ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Ô Nam – người đang cận kề cái chết và không thể mở miệng biện bạch. Bọn họ tố cáo Ô Nam đã quen thói ghen tị, lâu nay luôn bắt nạt Ôn Nùng, tâm lý vặn vẹo nên cuối cùng mới gây ra thảm kịch này, cái qi quỳ gối của vợ chồng họ hoàn toàn là để thay con gái chuộc tội.
Màn kịch ấy đã giúp họ rũ sạch mọi trách nhiệm, lại còn tranh thủ được không ít sự đồng cảm của những người không rõ chân tướng.
Cơn bão dư luận nhanh chóng lắng xuống.
Lại gian nan chống chọi thêm ba ngày, các chỉ số sinh tồn của Ôn Nùng cuối cùng cũng đi vào ổn định, thoát khỏi giai đoạn nguy kịch nhất. Sau mười lăm ngày ròng rã chiến đấu trong phòng ICU, cô được chuyển sang phòng bệnh thông thường.
Và ngay trong ngày cô chuyển sang phòng bệnh thông thường, Ô Nam đã tử vong do sốc nhiễm khuẩn nặng và suy đa tạng không thể kiểm soát sau chấn thương nghiêm trọng, mọi nỗ lực cứu chữa đều thất bại.
Ôn Tinh Phương và Ô Chí Quốc đã chìm đắm trong niềm vui sướng hướng về cuộc sống mới từ lâu. Đối với tang lễ của Ô Nam, họ chỉ vội vàng hỏa táng rồi chôn cất qua loa cho xong chuyện.
Ngược lại là A Thái. Trình Hoắc kể rằng sau khi hay tin, cậu ta đã thức trắng đêm chạy đến, ngồi thẫn thờ trước ngôi mộ của Ô Nam suốt một ngày, hút hết nửa bao thuốc.
Buổi sáng hôm ấy, trời đổ mưa lâm râm.
Trình Hoắc đi cùng Chu Tây Lẫm đến quán ăn sáng trước cổng bệnh viện để mua đồ ăn mang về.
Trình Hoắc châm một điếu thuốc, suy tư rít một hơi, làn khói lan tỏa trong không khí ẩm ướt: “Hôm tôi xử lý xong việc ở đội để chạy qua đây, có tiện miệng nói với A Thái chuyện của Ô Nam và Ôn Nùng… Cái thằng đó, lúc ấy mặt mũi nó trắng bệch ra, điện thoại rơi bộp xuống đất luôn.”
Cậu ta lắc đầu, giọng điệu phức tạp: “Trước đây khi Ô Nam bị sa thải, vào lúc cô ta chật vật nhất, chính A Thái là người chạy đôn chạy đáo lo liệu trước sau. Kết quả là người ta vừa qua cầu đã rút ván, nói đá là đá luôn. Tôi cứ ngỡ là đàn ông thì ai cũng thấy ức chế thay, thế mà thằng A Thái lại chẳng kêu ca lấy một lời.”
Cậu ta gạt tàn thuốc, thắc mắc hỏi: “Cậu bảo Ô Nam rốt cuộc có cái gì tốt mà đáng để nó phải làm đến mức này?”
Chu Tây Lẫm đón lấy túi đồ ăn từ tay chủ quán, liếc nhìn phần cháo trắng thanh đạm, bát trứng hấp mềm mịn thích hợp cho Ôn Nùng, cùng vài món điểm tâm khác ở bên trong.
Nghe thấy lời Trình Hoắc nói, nét mặt anh vẫn bình thản, tầm mắt hướng ra màn mưa dày đặc ngoài cửa quán: “Cậu sẽ chỉ vì một người là người tốt mà đem lòng yêu người ta ư? Chuyện tình cảm này từ trước đến nay chưa bao giờ dựa vào việc tốt hay xấu để lựa chọn cả. Nếu đơn giản như thế thật thì người trên đời này đều trở thành tấm gương đạo đức hết rồi.”
Giọng nói của anh nghe vô cùng bình tĩnh.
Trình Hoắc nghe vậy thì ngẩn ra một lát, ngay sau đó tự giễu chửi thề một tiếng rồi dụi tắt điếu thuốc vào thùng rác trước cửa: “Nói về lý thì đúng là như thế thật, tôi chỉ là thấy chẳng đáng cho A Thái thôi.”
“Đáng hay không…” Chu Tây Lẫm xách túi đồ ăn lên, quay người đi về phía bệnh viện: “Người ngoài nói không tính.”
Mỗi người đều có chấp niệm của riêng mình, có kiếp nạn của riêng mình.
Trình Hoắc gật đầu, xem như cũng thấu hiểu đạo lý này.
Cậu ta thở dài một tiếng rồi rảo bước đi theo Chu Tây Lẫm, hai người bước vào trong bệnh viện, mùi nước khử trùng lập tức xộc thẳng vào mũi.
Bên trong phòng bệnh, Ôn Tuyết Bình nhìn thấy Chu Tây Lẫm xách hai túi đồ ăn đầy ắp liền vội vàng tiến lên đón lấy: “Tiểu Chu này, mua nhiều thế này sao mà ăn hết được.”
“Không nhiều đâu bác.” Ánh mắt Chu Tây Lẫm nhìn xuyên qua người bà, sau đó dừng lại trên giường bệnh: “Chúng ta cùng ăn chung, sức ăn của hai đứa bọn cháu mạnh lắm.”
Ôn Nùng đã tỉnh, cô đang tựa nửa người vào giường bệnh được quay cao lên.
Hơn hai mươi ngày đấu tranh giành giật sự sống đã khiến cô gầy rộc đi, hai bên má hơi hóp lại, làn da mang một sắc trắng bệch do lâu ngày không được tiếp xúc với ánh mặt trời, đến mức gần như có thể nhìn thấy những đường mạch máu màu xanh nhạt, bờ môi cũng chẳng có lấy chút màu máu nào.
Thế nhưng đôi mắt ấy trên gương mặt gầy gò lại càng thêm to và trong trẻo, giống như một viên pha lê bám bụi vừa được lau chùi cẩn thận, toát lên một vẻ mong manh của người vừa mới ốm dậy, nhưng vẫn không thể che giấu được nét đẹp bình lặng vốn có.
Mái tóc của cô đã được Ôn Tuyết Bình chải chuốt cẩn thận, buông xõa mềm mại trên bờ vai.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, không ai nói gì, nhưng dường như lại hoán đổi cho nhau muôn vàn lời muốn nói.
Anh đọc được sự kiên cường và những nhọc nhằn khi đi qua giông bão của cô, cô cũng cảm nhận được sự gian khổ của chuỗi ngày trông nom và chống đỡ của anh.
“Anh mua gì thế?” Giọng Ôn Nùng vẫn còn chút yếu ớt, khàn khàn, ánh mắt cô đổ dồn vào chiếc túi.
“Những món em có thể ăn được.” Chu Tây Lẫm bước đến bên giường, đặt chiếc túi lên chiếc bàn nhỏ đã dựng sẵn rồi lần lượt lấy đồ ra: “Cháo trắng, trứng hấp, rau xào thanh đạm, em xem muốn ăn món nào thì ăn.”
Ôn Tuyết Bình liếc nhìn, nở một nụ cười an tâm. Những món này đều là thức ăn dễ tiêu hóa và dễ hấp thụ, rất phù hợp với hệ tiêu hóa còn yếu và giai đoạn phục hồi hiện tại của Ôn Nùng.
Chu Tây Lẫm lại lấy từ một chiếc túi khác ra: “Còn có đậu hũ, quẩy, bánh bao, bánh ú nữa, đây là bữa sáng của mấy người bọn anh.”
Ôn Nùng gật đầu, mỉm cười bảo: “Đồ ăn của mọi người trông có vẻ ngon hơn nhiều.”
Chu Tây Lẫm nhìn cô chằm chằm: “Nhỉ, tiếc là em không ăn được rồi.”
Ôn Nùng: “…”
Anh lại nói tiếp: “Muốn ăn thì mau chóng khỏe lại đi.”
Ôn Nùng cạn lời, bật cười.
Cô chuyển tầm mắt sang Trình Hoắc, khẽ cúi đầu chào: “Cậu cũng tới rồi à.”
Trình Hoắc vội vàng tiến lên một bước, gương mặt rạng rỡ nụ cười: “Nghe tin cậu tỉnh lại nên tôi qua thăm chút, nhìn sắc mặt cậu cũng khá ổn đấy.”
“Ừm, tôi cũng ổn rồi… Vậy cậu ăn chung cùng mọi người đi.” Ôn Nùng nhẹ giọng mời.
Trình Hoắc gật đầu: “Được thôi.”
Chu Tây Lẫm dựng thêm một chiếc bàn xếp ở bên cạnh chiếc bàn nhỏ.
Ôn Tuyết Bình và Trình Hoắc quây quần ngồi vào đó, còn Chu Tây Lẫm thì ngồi bên giường bệnh của Ôn Nùng, đỡ cô chỉnh lại vị trí của chiếc gối tựa sau lưng.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, mang theo sự trong lành sau cơn mưa, dịu dàng chiếu vào trong phòng bệnh.
Hơi ấm từ thức ăn bốc lên nghi ngút, hơi lạnh đặc trưng của phòng bệnh bỗng chốc tan biến.
Mấy người họ lặng lẽ ăn bữa sáng, thi thoảng lại nhỏ giọng trò chuyện vài câu.
Ôn Tuyết Bình ân cần đút cháo cho Ôn Nùng, Chu Tây Lẫm thì thỉnh thoảng lại đưa cho cô một tờ khăn giấy. Bàn tay của cô hiện tại vẫn chưa thể nhấc lên lâu được, vẫn chưa có đủ sức lực để tự mình hoàn thành trọn vẹn một bữa ăn.
Trình Hoắc thì ra sức kể những câu chuyện thú vị trong đội cứu hộ để khuấy động bầu không khí. Khung cảnh này hiện lên một cách vô cùng ấm áp trên nền trắng toát của bệnh viện.
Ánh mắt Ôn Nùng dừng lại ở chiếc bát trước mặt Chu Tây Lẫm.
Anh đang dùng thìa múc đậu hũ, rồi lại cầm một chiếc bánh ú nhân đậu đỏ lên, bóc lớp lá chuối ra cắn một miếng.
Cô khẽ ngẩn người, nhỏ giọng hỏi: “Anh ăn món này hả?”
Động tác của Chu Tây Lẫm khựng lại một nhịp, anh ngước mắt nhìn cô, gật đầu: “Ừ.”
“Trước đây chẳng phải anh chỉ ăn đậu hủ ngọt và bánh ú mặn nhân thịt thôi à?” Ôn Nùng nhớ rất rõ, anh là người hảo ngọt, cực kỳ chê bai đậu hũ mặn, còn bánh ú thì kiên quyết đứng về phe mặn.
Chu Tây Lẫm im lặng, ánh nhìn sâu thẳm khóa chặt lấy cô, giọng điệu bình thản: “Đổi rồi.”
Ôn Nùng khẽ thẫn thờ.
Vài giây sau cô cụp mi mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng trên gương mặt nhợt nhạt, khóe môi không kìm nén được mà khẽ cong lên.
Mấy năm chia tay vừa qua, khẩu vị của anh đã hoàn toàn xích lại gần về phía cô.
Sự thay đổi hòa vào làm một với cuộc sống thường nhật này chứng minh ba năm qua trong lòng anh luôn có cô, chứng minh anh nhớ cô.
Điều này còn khiến cõi lòng cô ấm áp hơn bất kỳ lời thề thốt nào.
Sau bữa sáng, Ôn Tuyết Bình dọn dẹp bát đũa rồi rất ăn ý cùng Trình Hoắc rút lui ra khỏi phòng bệnh, nhường lại không gian cho hai người.
Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại.
Bên ngoài trời lại bắt đầu đổ mưa, tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ cùng tiếng bíp bíp có quy luật của các thiết bị y tế như được phóng đại lên vô số lần trong không gian im lặng.
Hai người lặng lẽ ngồi đối diện nhau, cảm giác như việc có thể bình thản ngồi cùng nhau trò chuyện như thế này đã là chuyện của kiếp trước rồi.
Yên lặng một lát, Ôn Nùng là người mở lời trước: “Em nghe mẹ nói Ô Nam mất rồi.”
Chu Tây Lẫm gật đầu, ánh mắt bình lặng không một gợn sóng: “Lúc em vừa ra khỏi phòng ICU không lâu, Trương Thanh có báo với anh là cô ta mất rồi.”
Ôn Nùng khẽ “Ừm” một tiếng, tầm mắt hướng ra màn sương mưa mịt mờ bên ngoài cửa sổ, thần sắc có chút thẫn thờ.
Quãng thời gian tăm tối ăn nhờ ở đậu thời thiếu nữ giống như một thước phim cũ phai màu lướt qua trong tâm trí cô.
Ô Nam, cái tên này từng là một cái bóng đen kịt, nặng nề trong năm tháng thanh xuân của cô.
Khi ấy Ô Nam mắt phượng môi hồng, luôn là tâm điểm của đám đông, thế nhưng ở trong nhà, thiếu nữ rực rỡ tỏa sáng ấy lại độc ác đến nhường nào.
Ô Nam từng nhét chuột chết vào trong chăn của cô, cảm giác ghê tởm cùng mùi hôi thối nồng nặc khiến cô hét lên thất thanh rồi nhảy dựng xuống giường, đổi lại là tràng cười đắc ý của cô ta cùng tiếng mắng nhiếc thiếu kiên nhẫn của Ôn Tinh Phương.
Giữa mùa đông giá rét, Ô Nam cố tình nhốt cô ngoài ban công đúng vào kỳ kinh nguyệt, chiếc áo thu đông mỏng manh không cách nào chống chọi nổi với cơn gió lạnh thấu xương, cô co rúm vào một góc, lạnh đến mức gần như mất đi tri giác…
Còn có những khoảnh khắc mũi kim đâm vào cánh tay, những trò hành hạ vụn vặt mang theo tâm địa độc ác kia giống như loài dòi bọ đục khoét vào lòng tự trọng mong manh của cô.
Có điều, cô cũng từng chứng kiến sự yếu đuối của Ô Nam.
Khi Ô Diệu Dương ăn vạ, lăn lộn trên đất vu oan cho Ô Nam đánh cậu ta, Ô Chí Quốc chẳng cần phân biệt đúng sai đã thẳng tay giáng cho cô ta một tát, cô ta tức đến vành mắt đỏ hoe, lao tới tát ngược lại Ô Diệu Dương một cái. Lại có một lần, hai chiếc đùi gà trên bàn ăn mặc nhiên được gắp vào bát của Ô Diệu Dương, ánh mắt cô ta từ khao khát chuyển sang tức giận, cuối cùng thẳng tay đập đũa, hất vỡ bát cơm.
Nghĩ lại, Ô Nam quả thực cũng là một người phụ nữ sống một cuộc đời đầy những mảng màu gay gắt.
Thế nhưng một con người như vậy, giống như giọt mưa lẫn với bùn đất dưới mái hiên, cứ thế lặng lẽ bốc hơi khỏi cõi đời này.
Trong lòng Ôn Nùng dâng lên một nỗi cảm xúc phức tạp khó tả, căm hận, nhẹ lòng, và cả đau buồn.
Cuối cùng tất cả hóa thành một khoảng mịt mờ lặng ngắt.
Chu Tây Lẫm nhìn gương mặt nghiêng của Ôn Nùng, cứ ngỡ cô vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện của Ô Nam.
Anh suy tư một lát, cất tiếng gọi tên cô: “Nùng Nùng.”
Anh mở lời, giọng điệu trầm thấp: “Trước khi hôn mê, em đã vẽ vào lòng bàn tay anh hai chữ cái.”
Cơ thể Ôn Nùng khẽ cứng đờ, cô chậm rãi quay đầu lại nhìn anh, nơi sâu thẳm trong mắt thoáng qua một tia căng thẳng.
Chu Tây Lẫm nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh mãi không biết rằng giữa hai chúng ta, hóa ra từ trước đến nay lại ngăn cách bởi một sự hiểu lầm lớn đến nhường này.”
Ánh mắt Ôn Nùng trầm xuống.
Chu Tây Lẫm hít một hơi sâu mới nói tiếp: “Anh đã luôn tưởng rằng Ô Nam mới chính là WN.”
“…” Đồng tử Ôn Nùng đột ngột co rút lại.
Vài giây sau, sợi dây cót trong đầu cô giống như bị một bàn tay vô hình mạnh mẽ giật phăng, “bặt” một tiếng đứt đoạn.
Cô lập tức ngơ ra, nhìn Chu Tây Lẫm với gương mặt trắng bệch.
“Tên của hai người có chữ cái viết tắt giống hệt nhau, mà năm đó chính miệng Ô Nam đã thừa nhận cô ta là WN, thậm chí còn nói ra được vài chi tiết mập mờ trong những bức thư điện tử của chúng ta, cho nên anh đã tin.”
Thế giới của Ôn Nùng vào khoảnh khắc này hoàn toàn bị san phẳng.
Cô hoàn toàn không thể suy nghĩ, không thể hô hấp, cũng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Hóa ra là như vậy…
Cô nhớ lại đêm tiệc cám ơn thầy cô năm ấy, Ô Nam đứng trước mặt cô gọi điện thoại, thốt ra rất nhiều lời lẽ đâm trúng vào nỗi đau của cô. Lúc đó cô đang chìm đắm trong nỗi đau thương cố chấp của riêng mình nên không suy nghĩ sâu xa, giờ đây ngẫm lại, giọng điệu và vẻ mặt ấy rõ ràng là một màn biểu diễn mà cô ta cố ý chuẩn bị.
Hóa ra Ô Nam biết rõ tâm tư của cô, cố tình giáng một nhát dao chí mạng vào n** m*m m** nhất trong lòng cô.
Cô cứ ngỡ chuyện mạo danh thay thế, chiếm đoạt tổ chim này chỉ tồn tại trong tiểu thuyết và phim truyền hình mà thôi. Cô chưa từng nghĩ nó lại xảy ra một cách chân thực đến nhường này ngay trên chính cuộc đời mình.
Mà cô lại chẳng hề hay biết, không có lấy một chút mảy may nghi ngờ, chỉ vì cô chưa từng có suy nghĩ lệch lạc, hoàn toàn không thể ngờ được trong cuộc sống thực tại lại thực sự có người làm ra hành động như vậy.
Sự sai lệch trong nhận thức, sự trêu ngươi của số phận, đúng là quá đỗi hoang đường.
Hơi thở của Ôn Nùng trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội, gương mặt lại càng thêm nhợt nhạt, bờ môi run rẩy, nước mắt không thể kìm nén được nữa trào ra xối xả.
“Nùng Nùng.” Chu Tây Lẫm nhìn thấy cảm xúc của cô biến động dữ dội, sắc mặt thay đổi đột ngột liền vội vàng đứng bật dậy, căng thẳng nhấn vào nút gọi bác sĩ, đồng thời sốt sắng gọi tên cô.
Ôn Nùng ôm lấy lồng ngực đang đau nhói, không phải vì vết thương trên cơ thể, mà vì sự đả kích từ sự thật đủ để đảo lộn toàn bộ quá khứ này mang lại.
Nước mắt giống như chuỗi hạt đứt dây, lặng lẽ tuôn rơi.
Cô gần như nghẹn thở.
Nỗi đau thương ít ỏi vừa mới nhen nhóm lên vì cái chết của Ô Nam lúc này đã bị sự thật kinh hoàng này đánh cho tan tành.
Nếu như không có sự mạo danh của Ô Nam, có lẽ vào mùa hè năm bước ra khỏi kỳ thi đại học ấy, cô và Chu Tây Lẫm đã có sự giao thoa với nhau rồi.
Nếu không phải vì những sự hiểu lầm được cố tình sắp đặt hết lần này đến lần khác kia, họ cũng sẽ không phải chia tay nhau suốt ba năm qua.
Thế nhưng cô dĩ nhiên sẽ không hận.
Hận một người đã chết là việc làm vô ích.
Cô chỉ cảm thấy một sự bất lực thấu xương.
Cô biết làm thế nào để quay trở về quá khứ, nói với cô bé Ôn Nùng mười tám tuổi với trái tim bị xé ra thành từng mảnh rằng mối tình đơn phương của em chưa từng bị phụ lòng, em đừng tuyệt vọng với tình yêu, đừng tuyệt vọng với Chu Tây Lẫm.
Bác sĩ và y tá vội vã chạy tới, nhưng Ôn Nùng lại xua xua tay, ra hiệu bản thân không sao.
Cô hít sâu, lại hít thật sâu vài hơi, ra sức bình ổn lại mớ cảm xúc đang cuộn trào như biển dữ trong lòng.
Cho dù sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nước mắt vẫn chưa khô, nhưng ánh mắt cô đã từ sự bàng hoàng và hỗn loạn ban đầu dần lấy lại vẻ tinh tường.
Cô là một người viết tiểu thuyết.
Dưới ngòi bút của mình từng thêu dệt nên biết bao câu chuyện yêu hận tình thù, bao chương hồi mở đóng.
Thế nhưng cô chưa từng ngờ kịch bản cuộc đời của chính mình lại còn thăng trầm và trắc trở hơn bất kỳ một cuốn tiểu thuyết được cố tình dàn dựng nào.
Chu Tây Lẫm nhìn cô một hồi lâu mới bước lên phía trước, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: “Đừng kích động quá em, mọi chuyện đều đã qua rồi.” Giọng nói của anh đượm nỗi xót xa vô hạn: “Có rất nhiều chuyện chúng ta có thể từ từ nói, ngày tháng sau này của chúng ta còn dài lắm.”
Phải rồi.
Ô Nam đã chết.
Sự chiếm đoạt và phá hoại được cô ta dày công lên kế hoạch cuối cùng đã thua sạch sành sanh, hóa thành tro bụi.
Còn cô và Chu Tây Lẫm bước qua ranh giới sinh tử, vạch trần lời nói dối, cuối cùng cũng vén lớp mây mù nhìn thấy ánh mặt trời.
Họ vẫn còn cả một quãng đời rất dài, rất tốt đẹp phía trước.
Ôn Nùng chậm rãi nhấc hai cánh tay lên, tuy còn yếu ớt nhưng cô vẫn dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy thắt lưng của Chu Tây Lẫm.
Giống như chú cá nhỏ trôi dạt bấy lâu, cuối cùng cũng tìm được vùng biển lớn để thỏa sức vẫy vùng.
Cô vùi sâu đầu vào lòng ngực anh.
Chu Tây Lẫm cảm nhận được sự đáp lại của cô, vòng tay anh lại càng siết chặt hơn nữa.
Khoảnh khắc ôm chặt lấy nhau lúc này, giữa họ không còn bất kỳ một nút thắt nào nữa, cái ôm đã lấp đầy mọi rạn nứt.
Mọi chuyện trong quá khứ đã ngã ngũ.
Nhưng Ôn Nùng biết câu chuyện thuộc về cô và Chu Tây Lẫm vẫn còn rất xa mới đi đến hồi kết.
Cô sẽ thẳng tay tô đen dấu chấm đại diện cho sự kết thúc từng đặt xuống năm nào, rồi ở phía sau đó trịnh trọng đặt xuống hai dấu chấm tròn màu đen có kích thước tương tự.
Đại diện cho mọi chuyện vẫn còn tiếp diễn ở phía sau.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Ô Nam trước đây từng lập lời thề độc là sẽ bị xe đâm chết.
Giống như Yeon-jin vậy, rất xấu xa, nhưng vẫn có rất nhiều người yêu cô ta, được yêu là chuyện không cần lý lẽ.
*
Cy: Tác giả có vẻ thích phim Vinh quang trong thù hận 😆