Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 4

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ý nghĩ điên rồ ấy vừa lóe lên, cả người Ôn Nùng khẽ run như bị điện giật.

Ban đầu cô chỉ thấy hoang đường, vô lý, nhưng rất nhanh sau đó, cảm giác hưng phấn và khao khát mãnh liệt hơn đã hoàn toàn nhấn chìm cô.

Một người phụ nữ say rượu loạng choạng bước tới bên cạnh cô. Vừa chạm tay vào bồn rửa, cô ta đã cúi gập người nôn ọe. Dòng suy nghĩ của Ôn Nùng bị kéo trở lại, cô xoay người rời đi.

Trên đường ra ngoài, vừa nghĩ tới việc lát nữa sẽ quay về bên cạnh Chu Tây Lẫm, cơn thôi thúc trong lòng cô chẳng những không giảm mà còn càng lúc càng mãnh liệt, gần như không thể đè nén nổi.

Bên ngoài nhà vệ sinh có một cầu thang sắt dẫn thẳng lên sân thượng. Cô vô thức bước lên từng bậc.

Cô tựa người vào lan can, để làn gió đêm mát lạnh lướt qua mặt, cuối cùng cũng bình tĩnh hơn đôi chút. Hình ảnh Chu Tây Lẫm thời cấp ba và hiện tại liên tục chồng chéo trong đầu cô.

Khi còn trẻ, anh đã rực rỡ như một vì sao. Còn cô chẳng qua chỉ là một hạt bụi nhỏ bé nhất.

Ngày ngày ngước nhìn anh, cô chỉ mong có thể khoét ra một khe hở trong thế giới kiên cố của anh, để chút ánh sáng ấy len vào cuộc đời tối tăm của mình, dù chỉ đủ soi sáng một góc nhỏ.

Về sau cô mới hiểu, mong chờ người khác chiếu sáng mình vốn là chuyện ngu ngốc vô ích.

Thế nên cô bắt đầu liều mạng phát sáng, thiêu sự u ám của tuổi trẻ thành tro bụi, nung nấu thành phiên bản lấp lánh như hôm nay.

Ai ngờ bình thường cô luôn chỉn chu đến từng sợi tóc, vậy mà lần đầu gặp lại anh, cô lại chật vật, nhếch nhác, hèn mọn chẳng khác gì năm xưa.

Còn anh vẫn hào nhoáng nổi bật, được mọi người vây quanh.

Số phận đúng là thích trêu người.

Có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai.

Chiều nay, bọn họ bất ngờ gặp nhau ở tiệm hoa. Sau đó cô như ma xui quỷ khiến mà theo anh tới đây, chẳng qua chỉ muốn gỡ lại chút tự tôn.

Nhưng mười phút trước, cô chợt nhận ra điều mình muốn còn nhiều hơn thế.

Cô không còn là cô gái non nớt của bốn năm trước nữa.

Thế giới của cô đã rộng lớn hơn rất nhiều, không còn bị bó hẹp trong trường học, nhà và quán nướng của dì út. Khi rung động trước một người đàn ông, cô cũng không còn cam lòng chôn sâu cảm xúc trong lòng.

Cô nhận ra ba năm đơn phương thời cấp ba quá đỗi khổ sở. Chu Tây Lẫm đã trở thành một cái gai trong lòng cô, một chấp niệm, một vết thương cũ.

Chỉ khi thật sự có được anh, cô mới có thể phá bỏ ảo tưởng ấy, mới có thể hoàn toàn giải thoát.

“Trốn ở đây lười biếng à?”

Giọng nói lười nhác phía sau bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Nùng.

Cô quay đầu lại, ánh mắt tìm kiếm vài giây mới nhìn thấy Chu Tây Lẫm gần như hòa lẫn vào bóng tối.

Hàng mi cô khẽ run rất nhẹ, giọng nhàn nhạt: “Sao cậu lại lên đây?”

“Sao nào, cậu lên được thì tôi không lên được à?” Chu Tây Lẫm cười khẽ một tiếng, lười biếng nhấc mí mắt nhìn cô.

Gió đêm lặng lẽ thổi qua hai người, ánh đèn neon phía xa dịu dàng chớp tắt.

Ôn Nùng nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng chỉ được hai giây đã cụp mi xuống, khẽ cười: “Tất nhiên là được.”

Trong giọng cô có chút lúng túng không biết nên ở riêng với anh thế nào. Ánh mắt lảng tránh về phía cầu thang: “Vậy… tôi xuống trước nhé?”

Chu Tây Lẫm không nói gì, chỉ lười nhác tựa vào lan can, hết lần này đến lần khác bật chiếc bật lửa trong tay. Ánh sáng chập chờn phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của anh, như thể chuyện cô đi hay ở chẳng liên quan gì tới mình.

Trong lòng Ôn Nùng khựng lại một nhịp rồi mới nhấc chân đi về phía cầu thang.

Khi đi ngang qua anh, anh bỗng gọi cô lại: “Hóa ra trước đây chúng ta quen nhau à? Cậu họ Ôn? Em gái của Ô Nam?”

Giọng Chu Tây Lẫm rất tùy ý, nhẹ bẫng, nhưng sống mũi Ôn Nùng lại cay xè.

Vài năm trước anh đã gọi sai tên cô, bây giờ càng hoàn toàn quên mất tên cô rồi.

Nhưng như vậy vẫn chưa là gì.

Điều khiến cô thấy tự giễu nhất là, ấn tượng sâu sắc nhất, thậm chí cũng là ấn tượng duy nhất anh còn giữ về cô, lại chỉ là “em gái của Ô Nam”.

Thấy cô im lặng, Chu Tây Lẫm nói thêm: “Trình Hoắc không nghe rõ tên cậu nên hỏi bạn cậu. Cô ấy gõ chữ lên điện thoại cho cậu ta xem, cậu ta lập tức nhớ ra cậu.”

Nói đến đây, anh nhìn cô thật sâu: “Dù sao tên cậu cũng khá hiếm.”

Tim Ôn Nùng ngứa ngáy.

Cô rất muốn hỏi, còn cậu thì sao? Nếu tên tôi hiếm như vậy, cậu còn nhớ không?

Nhưng ý nghĩ ấy còn chưa kịp thành lời, Chu Tây Lẫm như nhìn thấu lòng cô, tùy tiện nói: “Nhưng sao tôi nhớ cậu tên Ôn Nhu ấy nhỉ? Đổi tên rồi à?”

Cảm giác đau nhói vì kỳ vọng tan vỡ dễ dàng đâm thủng nốt bong bóng ảo tưởng cuối cùng còn sót lại trong lòng Ôn Nùng.

Phải rồi, một người mờ nhạt như cô, cái tên bị phủ bụi trong ký ức anh, bị nhớ sai mới là chuyện bình thường.

Trong khoảnh khắc ấy, hàng loạt câu hỏi hiện lên trong lòng cô.

Có được anh rồi thì sao?

Lẽ nào cô còn hy vọng một người đàn ông phong lưu đa tình như anh sẽ quay đầu vì mình?

Mà cho dù anh thật sự quay đầu, chẳng lẽ cô lại phải ngoan ngoãn làm người tới sau hứng lấy?

Cô sẽ không thế.

Khi Ôn Nùng ngẩng đầu lần nữa, sóng ngầm trong lòng đã hoàn toàn rút xuống, chỉ còn lại mặt nước tĩnh lặng sâu không thấy đáy.

Ánh mắt cô bình thản đối diện với cái nhìn lười nhác của Chu Tây Lẫm.

Gió đêm thổi tung vài sợi tóc bên má cô. Ánh đèn neon đổi màu liên tục in lên gương mặt cô những mảng sáng tối chập chờn.

Cô nhàn nhạt lên tiếng: “Phải không? Chúng ta quen nhau à? Nhưng tôi lại không có ấn tượng gì về cậu cả?”

Khóe môi Chu Tây Lẫm liền cứng lại.

Trường cấp ba ở thành phố Thanh có đến mấy nghìn người, có ai mà không biết Chu Tây Lẫm?

Vậy mà cô lại nói không quen anh?

Anh chăm chú nhìn đôi mắt cô. Đôi mắt ấy bình tĩnh và sạch sẽ, hoàn toàn không tìm được chút dấu vết nói dối nào.

Anh im lặng vài giây rồi bỗng bật cười: “Vậy đúng là hòa nhau rồi. Trùng hợp thật, tôi cũng chẳng nhớ cậu.”

Ôn Nùng không có phản ứng dư thừa nào, ánh mắt vẫn thản nhiên không né tránh, khẽ cười: “Nhưng bây giờ thì quen rồi.”

Cô điềm tĩnh hỏi: “Mà này, tên cậu viết thế nào?”

Lúc Ôn Nùng nói chuyện, Chu Tây Lẫm đã rút một điếu thuốc ngậm lên môi, cúi đầu châm lửa, rít một hơi sâu. Một làn khói trắng thẳng tắp bay lên.

Nghe cô hỏi vậy, anh ngậm thuốc, giọng hơi mơ hồ: “Chu trong Triệu Tiền Tôn Lý*, Tây trong đông tây nam bắc, Lẫm trong oai phong lẫm liệt.”

[*Triệu-Tiền-Tôn-Lý là bốn chữ đầu tiên trong “Họ của trăm nhà”, một tác phẩm kinh điển thời Tống ghi lại các họ phổ biến của người Trung Quốc.]

Ngay câu đầu tiên, Ôn Nùng đã ngẩn người, phải mất một lúc mới hiểu anh đang giải thích gì.

Thấy cô ngơ người ra, anh tưởng cô không nghe rõ, lập tức đưa tay nắm lấy cổ tay cô, mạnh mẽ kéo cô tới gần mình.

Khoảnh khắc áp sát, hương thơm lập tức tràn tới.

Anh hơi cong môi, điếu thuốc vẫn ngậm nơi khóe miệng. Một tay rảnh rỗi mạnh mẽ tách những ngón tay đang co lại của cô ra, ép lòng bàn tay cô mở ra.

Sau đó anh đưa ngón trỏ lên, viết tên mình vào lòng bàn tay mềm mại của cô.

Đầu ngón tay anh mang theo một lớp chai mỏng. Khi nét sổ đầu tiên của chữ “Chu” hạ xuống, Ôn Nùng run bắn lên. Dây thần kinh nơi lòng bàn tay như nổ tung thành từng dòng điện li ti, khiến đầu ngón tay cô mất kiểm soát mà muốn co rụt lại.

Anh “chậc” một tiếng cảnh cáo. Dưới hàng mi khẽ nhấc lên, ánh mắt sắc bén như dao, trắng trợn uy h**p cô không được động đậy.

Ôn Nùng cứng người, nín thở, chỉ có thể mặc cho anh tùy ý thao túng lòng bàn tay yếu ớt của mình.

Từng nét từng nét, chậm rãi mà rõ ràng, khắc xuống dấu ấn: Chu, Tây, Lẫm.

Từng nét bút của ba chữ ấy, từ lâu đã được cô viết đi viết lại vô số lần trên giấy nháp.

Lời giải thích cà lơ phất phơ ban nãy của anh hoàn toàn không đúng. Câu thơ trong chữ ký QQ của anh mới là lời giải thích hợp nhất cho cái tên ấy.

“Hoa nơi Tây viện đã tàn, chỉ còn khí lạnh lưu ngàn vạn năm.”

Nửa câu đầu lấy từ bài thơ “Tiễn bạn về núi” của Trương Tịch, nửa câu sau trích từ “Chính Khí Ca” của Văn Thiên Tường.

Trong những năm tháng tâm tư thiếu nữ âm thầm sinh sôi như cỏ xuân lan tràn, cô luôn không nhịn được mà nghĩ rằng một người mà trong tên mình vừa có nỗi buồn vương vấn, vừa có khí chất lạnh lùng kiên nghị, rốt cuộc phải mâu thuẫn và sâu sắc đến nhường nào.

Có lẽ anh muốn cô khắc cốt ghi tâm ba chữ ấy, hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là muốn trêu chọc cô một cách ác ý mà thôi.

Đầu ngón tay Chu Tây Lẫm đè lên những đường chỉ tay trong lòng cô, tốc độ viết cực kỳ chậm.

Đến khi ba chữ cuối cùng cũng hoàn thành, ngón tay làm loạn kia cuối cùng cũng rời đi. Nhưng cả bàn tay Ôn Nùng lại như tê liệt, lòng bàn tay nóng rực đầy cảm giác tê dại, giống như có vô số con kiến đang bò dưới da, vừa g*m c*n vừa len lỏi, mãi không tan đi được.

Chu Tây Lẫm kẹp lại điếu thuốc giữa hai ngón tay, một phần tàn thuốc dài lập tức rơi lả tả.

Anh khẽ nhướng mày: “Giờ thì biết rồi chứ?”

Ôn Nùng buông tay xuống, siết chặt lại một cái rồi mới đáp: “Ừm, biết rồi.”

Đúng lúc ấy, Trình Hoắc hớt hải chạy lên lầu, ba bước thành hai lao thẳng tới trước mặt Chu Tây Lẫm: “Có chuyện gì vậy? Gọi điện không nghe, nhắn tin cũng không trả lời! Đám anh Triệu tới rồi, mọi người đang chờ cậu cùng cắt bánh kem đấy!”

Cậu ta nói xong một tràng dài mà chẳng kịp thở, lập tức quay sang nhìn Ôn Nùng, nóng lòng hỏi: “Sao cậu cũng ở đây?”

“Bên dưới mùi thuốc nồng quá, tôi định lên đây hóng gió.”

Ôn Nùng thuận miệng bịa đại một lý do, nói xong mới để ý điếu thuốc trên tay Chu Tây Lẫm đang cháy dở.

Cô vừa hay có cớ để rời đi, thế nên khẽ nhún vai, cười bất lực: “Không ngờ trên này cũng phải hít khói thuốc thụ động, vậy tôi xuống dưới trước nhé.”

Nói xong, cô hơi gật đầu với Trình Hoắc, không nhìn Chu Tây Lẫm lấy một lần mà đi thẳng xuống lầu.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm vẫn luôn dõi theo bóng lưng cô, mãi đến khi không còn nhìn thấy nữa mới chậm rãi cụp mắt.

Tầm mắt anh dừng trên điếu thuốc đã cháy mất nửa đoạn giữa các ngón tay. Chân mày khẽ nhíu lại rồi rất nhanh giãn ra, nơi khóe môi thoáng hiện một độ cong cực nhạt.

Nhưng cảm xúc ấy còn chưa kịp tan đi, vai anh đã bất ngờ lãnh trọn một cú đấm chắc nịch.

Lực không nhẹ, còn mang theo ý cảnh cáo: “Chu Tây Lẫm, tôi cảnh cáo cậu, đừng có động vào cô ấy.”

Câu này nghe lạ à nha.

Chu Tây Lẫm nhìn gương mặt nghiêm túc của Trình Hoắc, bật cười bất cần: “Ồ?”

“Nói thật luôn, tôi để ý Ôn Nùng rồi, cậu không được giành với tôi!” Trình Hoắc nhìn chằm chằm anh, không chịu nhường bước.

“Cái chữ “giành” này của cậu…” Chu Tây Lẫm như hơi đau đầu, đưa tay gãi thái dương, bật cười hỏi: “Không phải chứ, tôi từng giành của cậu từ bao giờ  vậy?”

“Đúng, đó là bởi vì người cậu thích thì vốn chẳng cần giành!” Trình Hoắc trợn mắt với anh.

Chu Tây Lẫm cười: “Biết thế thì tốt.”

“Nhưng Ôn Nùng đâu phải kiểu con gái cậu thích?” Trình Hoắc nghiêm túc hẳn lên, trong giọng nói là sự sốt ruột thấy rõ.

Chu Tây Lẫm lười nhác liếc cậu ta, gần như không cần suy nghĩ đã cho ngay đáp án chắc nịch: “Không phải.”

Trình Hoắc vừa mới thở phào nhẹ nhõm.

Khóe môi mỏng của Chu Tây Lẫm bỗng cong lên, giọng điệu lười biếng liền thốt ra: “Nhưng như vậy mới thú vị chứ.”

Trình Hoắc bị câu nói nhẹ tênh ấy chặn họng đến ngẩn người. Phải mất mấy giây mới như con mèo bị giẫm trúng đuôi, bật dậy chỉ thẳng vào anh: “Đệt! Chu Tây Lẫm! Cậu!”

Cậu ta tức đến nghẹn lời, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dường như để tự tìm thêm chút khí thế, cậu ta nghiến răng: “Ôn Nùng không giống đám phụ nữ lộn xộn bên cạnh cậu! Mắt cô ấy sáng lắm, không thèm loại lãng tử như cậu đâu!”

“Không nhìn trúng tôi, vậy nhìn trúng cậu à?” Chu Tây Lẫm dụi tắt điếu thuốc, cười nhạt: “Tôi không phải thứ tốt đẹp gì, chẳng lẽ cậu thì thế chắc?”

Trình Hoắc bị anh chặn họng đến nghẹn một cục nơi ngực, mặt đỏ bừng lên, gần như buột miệng: “Được! Cược mười nghìn! Cược cậu không cua nổi cô ấy!”

Chu Tây Lẫm không đáp ngay. Anh đưa tay khẽ vuốt cằm, giống như thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ về vụ cá cược này.

Vài giây sau, chẳng biết trong đầu anh thoáng qua hình ảnh gì, anh bỗng lắc đầu, khẽ bật cười một tiếng.

Sau đó anh bước đôi chân dài đi thẳng về phía cầu thang. Ngay trước khi đặt chân lên bậc đầu tiên, anh chợt dừng lại. Anh không quay đầu, chỉ khẽ mở miệng: “Cược một trăm nghìn.”

“Hả?” Trình Hoắc theo bản năng hỏi lại.

“Mười nghìn chán lắm. Cược một trăm nghìn đi, tôi thắng mới thấy sướng.” Trong giọng Chu Tây Lẫm là sự tự tin gần như ngông cuồng.

Trình Hoắc nghe xong càng tức hơn, đầu nóng lên, hét thẳng: “Cược hai trăm nghìn luôn!”

“Chốt.” Chu Tây Lẫm không hề do dự, trong giọng nói thấp thoáng một tia vui vẻ.

Dứt lời, bóng lưng anh rất nhanh đã biến mất sau khúc quanh cầu thang.

Trình Hoắc đứng một mình tại chỗ. Người bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình đi tới vỗ vai cậu ta, nói một câu: “Người anh em cố lên.”

Cậu ta câm nín vài giây, sau đó mặt đầy buồn rầu, đập mạnh lên trán mình: “Đúng nghiệp chướng mà!”

Ôn Nùng từ sân thượng đi xuống, nhìn thấy trong khu ghế sofa đã có thêm bốn người đàn ông nữa. Trông họ rõ ràng lớn tuổi hơn, khiến trong lòng cô thoáng nghi ngờ, chỉ khẽ gật đầu mỉm cười với họ.

Ghế sofa hơi chật, bên cạnh còn kê thêm vài cái ghế rời. Ôn Nùng ngại ngồi chen vào nên đứng sang một bên. Tần Chân thấy vậy, cũng đi tới đứng cạnh cô.

Hai người đang bàn nhau tìm cớ về trước thì chợt ngửi thấy một luồng gió mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt lướt qua bên cạnh.

Ngẩng đầu lên lần nữa, Chu Tây Lẫm đã đứng ngay gần đó.

Anh rất cao, gần 1m9. Khung xương gọn gàng, thân hình gầy nhưng không hề mỏng manh, những đường cơ bắp săn chắc thấp thoáng dưới làn da ngăm nhẹ.

Ôn Nùng vốn không hề thấp, nhưng đứng cạnh anh lại bị tôn lên vài phần mỏng manh yếu ớt, làn da cũng càng trắng đến nhợt nhạt.

Ôn Nùng còn đang thất thần âm thầm so sánh với anh, đến lúc hoàn hồn mới phát hiện Trình Hoắc cũng đã xuống rồi.

“Đông đủ cả rồi, cắt bánh kem thôi ha?” A Thái hỏi.

Trình Hoắc nói: “Bọn mày để hoa ở đâu rồi?”

“Sao mà mất được.” Đại Tề đứng dậy, ôm một bó hoa thật lớn từ phía sau sofa ra, chính là bó được gói ở tiệm “Bình Tụ”.

Tần Chân huých khuỷu tay vào Ôn Nùng, nhỏ giọng hỏi: “Sinh nhật ai vậy?”

Ôn Nùng chớp mắt vô tội: “Tớ không biết.”

Nhưng chắc chắn không phải Chu Tây Lẫm.

Anh sinh ngày 5 tháng 5, đúng vào tiết Lập Hạ, tiết khí đầu tiên của mùa hè.

Còn cô lại vừa khéo sinh vào tiết khí cuối cùng của mùa hè.

Sinh nhật của họ, một người ở đầu hạ, một người ở cuối hạ.

Giống như có một sợi chỉ vô hình nối liền điểm đầu và điểm cuối, lặng lẽ khoanh trọn cả một mùa hè rực rỡ.

“Lúc nãy không chịu đi, giờ ngơ luôn rồi chứ gì? Bọn mình có chuẩn bị quà đâu, chẳng lẽ ăn chùa bánh kem của người ta à?” Tần Chân vẫn đang ghé sát tai Ôn Nùng thì thầm.

Đúng lúc ấy, dây ruy băng trên hộp bánh được tháo ra.

Nắp hộp mở lên, Ôn Nùng nhìn thấy lớp kem trên bánh được trang trí hình đại dương. Phía trên cùng là một chiếc thuyền buồm làm bằng kẹo đường dẻo, bên dưới có một hàng chữ xanh đậm: Đội cứu hộ Phá Sóng – 100 days.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Ha ha ha nam chính cũng cố tình tiếp cận luôn, đây là câu chuyện hai bên thả câu lẫn nhau, ai cũng có mục đích riêng cả. 

Sau khi Ôn Nùng nhắc tới vấn đề khói thuốc thụ động, Chu Tây Lẫm sẽ không hút thuốc trước mặt cô nữa.