Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 3

Khi tia hoàng hôn cuối cùng nơi chân trời tan hẳn, Ôn Nùng mới đợi được Tần Chân đến nơi.

“Sao tự nhiên cậu lại thích tới chỗ kiểu thế này vậy?” Tần Chân xuống taxi, vừa đi tới vừa giơ tay định sờ trán cô: “Cũng đâu có sốt… chẳng lẽ mặt trời mọc đằng tây rồi?”

Ôn Nùng nghiêng đầu né tránh, bật cười: “Này, tớ hai mươi hai tuổi rồi mà còn chưa từng vào club lần nào, muốn trải nghiệm thử thôi mà.”

Tần Chân đầy hứng thú đánh giá Ôn Nùng.

Cô mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, đứng dưới ánh đèn đường. Trong mắt như có sóng nước lấp lánh, cả người phủ một lớp mềm mại mỏng manh như sương. Giống cánh hoa tulip vừa hé nở, không hề có vẻ sắc sảo áp bức, chỉ mang theo nét đẹp yên tĩnh và bền bỉ.

Tần Chân âm thầm thở dài trong lòng.

Con nhỏ này đúng là chẳng biết bản thân mình hấp dẫn đến mức nào.

Gương mặt đó, dáng người đó, khí chất đó…

Mà gái đẹp vốn đã dễ bị người ta để ý rồi, kiểu con gái như Ôn Nùng càng không biết sẽ bị bao nhiêu tên đàn ông thèm muốn.

“Cậu thật sự muốn vào hả?” Tần Chân nhìn cô chằm chằm.

Ôn Nùng gật đầu: “Tất nhiên.”

“Vậy lát nữa nhớ theo sát tớ đấy.”

Đôi mắt Ôn Nùng cong lên, chứa ánh sáng dịu dàng: “Ừm.”

Hai người khoác tay nhau bước vào club.

Cánh cửa vừa mở, âm nhạc chấn động màng nhĩ cùng bóng người điên cuồng nhảy nhót lập tức ập tới. Đèn nhấp nháy lóe sáng như tia chớp mất kiểm soát, thay đổi liên tục đến hoa mắt.

Ôn Nùng dừng lại bên mép sàn nhảy, ánh mắt lặng lẽ quét qua đám đông chen chúc.

Đúng lúc ấy, một tia laser đỏ sẫm quét ngang khu ghế sofa phía góc khuất.

Cô nhìn thấy gương mặt kia.

Giữa ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, hai má anh hơi lõm xuống vì đang rít thuốc.

Ôn Nùng chỉ nhìn một cái rồi rời mắt đi.

Quầy bar nằm chéo phía đối diện khu ghế ấy. Chiếc shaker trong tay bartender phản chiếu một ánh sáng bạc lạnh lẽo.

Cô nắm lấy tay Tần Chân, kéo cô ấy tới ngồi ở quầy bar.

“Này, nhìn bên kia đi.” Trình Hoắc phả ra một làn khói thuốc, cười đầy ẩn ý: “Món cậu thích đó.”

Chu Tây Lẫm quay đầu nhìn theo hướng Trình Hoắc ra hiệu.

Một người phụ nữ mặc váy nhung đỏ sẫm đang ngồi bên kia. Cả cánh tay phải phủ kín hình xăm, nóng bỏng, hoang dại, đủ k*ch th*ch.

Nhưng Chu Tây Lẫm lại thấy vô vị đến lạ.

Anh nhếch môi, thu ánh nhìn về.

Thế nhưng ngay lúc ánh mắt vô tình lướt qua quầy bar thì bỗng khựng lại.

Ôn Nùng đang đưa tay vén tóc ra sau tai. Chiếc vòng chuông bạc nơi cổ tay lắc lư khe khẽ. Rõ ràng ngồi giữa nơi náo nhiệt nhất, vậy mà trên người cô lại có một loại xa cách lạnh nhạt không hòa nhập nổi.

Đầu ngón tay Chu Tây Lẫm chậm rãi vuốt dọc theo miệng ly rượu, ánh mắt dần sâu hơn.

Trình Hoắc chú ý thấy ánh nhìn của anh, tiện thể liếc sang, rồi đột nhiên bật thẳng người dậy: “Đệt! Kia không phải… không phải…”

“Cậu không nhìn nhầm đâu.” Chu Tây Lẫm liếc cậu ta một cái.

Trình Hoắc bật dậy quá mạnh, suýt nữa hất đổ cả bàn rượu, vậy mà cậu ta chẳng thèm để ý, mắt sáng rực đi thẳng ra ngoài.

Lúc đi ngang qua A Thái, mông còn bị vỗ mạnh một phát: “Giật đùng đùng cái gì vậy? Đi đâu đấy?”

“Còn phải hỏi à? Hồn bị em gái nào câu mất rồi chứ sao.” Đại Tề vừa phả khói thuốc vừa cười nham nhở.

Dưới ánh nhìn của cả đám anh em, Trình Hoắc hùng hổ đi tới quầy bar.

Lúc ấy ly nước ép lựu Ôn Nùng gọi vừa được mang lên. Chất nước đỏ sẫm trong chiếc ly thủy tinh đặc quánh như máu.

Cô vừa định uống một ngụm thì phía sau vang lên tiếng gọi.

“Người đẹp này?”

Ôn Nùng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt cười thẳng thừng của Trình Hoắc.

Cô rõ ràng hơi khựng rồi mới nói: “Trùng hợp thật.”

Trình Hoắc nhìn chằm chằm cô: “Đúng vậy. Có duyên ghê.”

“Cậu tới một mình à?” Ôn Nùng hỏi.

“Tôi đi với mấy anh em.” Trình Hoắc cười, liếc sang Tần Chân đang đầy cảnh giác phía sau cô: “Bạn cậu à?”

Ôn Nùng gật đầu: “Ừm, bọn tôi ra ngoài thư giãn chút thôi.”

“Chỉ hai người thôi sao?” Nghe tới từ khóa quan trọng, mắt Trình Hoắc lập tức sáng lên. Cậu ta nghiêng đầu ra sau, chỉ về phía khu ghế bên kia: “Vậy chán lắm, bên bọn tôi đông người, vui hơn nhiều. Qua ngồi chung không?”

Ôn Nùng thoáng ngẩn người.

Rõ ràng cô không nghĩ quan hệ của bọn họ đã thân đến mức ấy.

Biểu cảm của cô lọt hết vào mắt Trình Hoắc. Cậu ta vội bổ sung: “Với lại hai cậu đẹp thế này, bên cạnh không có vài vệ sĩ thì nguy hiểm lắm.”

Ôn Nùng cụp mắt xuống.

“Qua bên tôi đi, tôi mời cậu một ly. Nếu thấy không thoải mái thì rời đi cũng chưa muộn.”

Trình Hoắc sợ bị từ chối nên nói thêm đầy sốt ruột.

Câu nào nghe cũng vô cùng hợp lý.

Ôn Nùng im lặng vài giây rồi cuối cùng gật đầu: “Vậy… được thôi.”

Tần Chân âm thầm kéo nhẹ cổ tay cô, nháy mắt ra hiệu.

Ôn Nùng đưa cho cô ấy một ánh nhìn chắc chắn: “Không sao đâu, tớ quen cậu ta.”

“…”

Ôn Nùng và Tần Chân đi theo Trình Hoắc tới khu ghế sofa.

Vừa đến gần, tiếng huýt sáo đã vang lên liên tục.

“Ôi chao, hai người đẹp này nhìn lạ mặt ghê.” A Thái cười hề hề nhướng mày với Trình Hoắc.

Đại Tề nhìn Ôn Nùng, cười đầy mờ ám: “Được đấy, anh lừa tiên nữ ở đâu ra vậy?”

“Anh Hoắc mau giới thiệu đi chứ!”

Mọi người thi nhau ồn ào.

Trình Hoắc trừng mắt: “Bọn mày được rồi đấy, đừng dọa người ta.”

Sau đó quay sang Ôn Nùng, lập tức đổi sang gương mặt tươi cười, nói: “Tôi giới thiệu nhé. Tên mập kia là A Thái, thằng ngu to xác kia là Đại Tề, đây là Cường Tử, còn đây là…”

Cậu ta chỉ một vòng quanh bàn, tổng cộng tám người.

Ôn Nùng từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt đầy lịch sự. Ánh mắt cô lần lượt lướt qua từng người theo lời giới thiệu.

Cuối cùng, Trình Hoắc chỉ vào người ngồi chính giữa: “Nhân vật áp chót này thì cậu gặp rồi đó, chính là Chu Tây Lẫm.”

Ôn Nùng nhìn theo đầu ngón tay cậu ta.

Chu Tây Lẫm đang ngả người trong sofa hút thuốc. Tàn thuốc xám trắng chực rơi xuống, đôi chân dài vắt lên bàn đầy tùy tiện.

Dáng vẻ anh chẳng hề đứng đắn, như thể mọi chuyện xung quanh đều không liên quan tới mình.

Cho tới khi bị Trình Hoắc gọi tên, anh mới lười nhác nâng mí mắt lên.

Ánh nhìn xuyên qua làn khói thuốc lượn lờ, dừng lại trên người Ôn Nùng.

Ôn Nùng mỉm cười với anh, độ cong nơi khóe môi chẳng khác gì lúc cô nhìn những người khác.

Chu Tây Lẫm khẽ gật đầu coi như chào hỏi, sau đó lập tức rời mắt đi.

Ôn Nùng cũng không dừng lại quá lâu, nhanh chóng nhìn sang Trình Hoắc.

“À đúng rồi.” Trình Hoắc như chợt nhớ ra điều gì: “Tôi còn chưa biết cậu tên gì.”

Ôn Nùng đáp: “Tôi tên Ôn Nùng.” Sau đó cô nhìn Tần Chân phía sau: “Đây là bạn tôi, Tần Chân.”

Chu Tây Lẫm vẫn đang hút thuốc, hoàn toàn chẳng có hứng thú gì với tên cô.

Nhưng Trình Hoắc thì sững người: “Ôn gì cơ?”

Lòng bàn tay Ôn Nùng khẽ siết lại.

Chiếc chuông bạc nơi cổ tay rung lên khe khẽ, phát ra tiếng động chỉ mình cô nghe thấy.

Môi đỏ hé mở, cô nhắc lại lần nữa: “Ôn Nùng.”

“Hả?” Có lẽ vì cái tên quá hiếm gặp nên Trình Hoắc vẫn chưa nghe rõ.

Tần Chân cười giễu cợt: “Hóa ra tới tên người ta mà cậu còn chưa biết à.”

Rõ ràng cô ấy chẳng có thiện cảm gì với đám đàn ông này, bĩu môi hỏi: “Đứng mãi rồi, cho hỏi bọn tôi ngồi đâu?”

“Ôi trời, xem cái trí nhớ của tôi này!”

Trình Hoắc lúc này mới nhớ ra phải sắp xếp chỗ ngồi cho hai người.

Cậu ta không khách sáo đá nhẹ vào bắp chân người ngồi ngoài cùng: “Xích vào.”

Người kia lười biếng nhấc chân lên, chừa ra một khe hẹp.

Trình Hoắc nghiêng người chen vào, đứng cạnh Chu Tây Lẫm rồi hất cằm về phía Ôn Nùng: “Tôi ngồi đây, hai cậu ngồi cạnh tôi nhé.”

Ôn Nùng và Tần Chân dĩ nhiên không có ý kiến.

Thêm hai người khiến sofa hơi chật.

Ôn Nùng gần như vừa ngồi xuống đã cảm nhận được sự hiện diện rõ rệt của Chu Tây Lẫm bên cạnh.

Trình Hoắc quay đầu hỏi cô: “Chật không?”

Ôn Nùng lắc đầu: “Cũng được.”

“Cũng được là sao?”

Chu Tây Lẫm hờ hững nhìn vào một chiếc ly nào đó trên bàn, cười nhạt hỏi: “Rốt cuộc là chật hay không chật?”

Ôn Nùng không ngờ anh sẽ chen vào câu chuyện, thoáng ngẩn ra.

Đúng lúc cô còn đang nghĩ xem nên trả lời thế nào thì hai người phụ nữ xách bánh kem, đi giày cao gót, váy đung đưa mềm mại, trực tiếp bước về phía khu sofa.

“Xin lỗi nha, tụi em tới trễ.”

Người lên tiếng có mái tóc vàng uốn sóng lớn, khuôn mặt trông sắc nét quyến rũ vô cùng.

Người phía sau tóc đen dài thẳng, đeo khuyên chân mày, vòng một đầy đặn nổi bật.

Ánh mắt cả hai gần như cùng lúc dính chặt lên người Chu Tây Lẫm, giọng nói mềm đến ngọt lịm: “Anh Lẫm ơi, đường kẹt cứng luôn, tụi em phải xuống xe đi bộ tới đây đó, mệt chết được í.”

Đại Tề thích nhất là chọc ghẹo người khác, nghe vậy liền cười toe toét: “Ôi chao, vậy phải để anh Lẫm dỗ dành mới được. Mau mau, vào ngồi đi.”

Cậu ta thu chân lại nhường chỗ.

Hai cô gái liếc mắt rồi mỉm cười đầy xinh đẹp, đặt bánh kem lên bàn xong liền uốn eo chen sâu vào sofa.

Trong không gian chật hẹp, giày cao gót phải bước thật cẩn thận. Gấu váy lướt qua đầu gối Ôn Nùng, mùi nước hoa như hũ mật ong bị đánh đổ, ngọt đặc đến ngột ngạt.

Hai người họ ngồi sát bên Chu Tây Lẫm.

Thực ra ngay từ lúc bước vào cửa, hai người kia đã chú ý tới Ôn Nùng và Tần Chân. Giờ vừa ngồi xuống, ánh mắt đã như đèn pha không hề che giấu quét sang: “Ồ, có cả người đẹp nữa à?”

“Mấy cô cứ yên tâm đi. Hai người này là tôi dẫn tới, không liên quan gì tới anh Lẫm đâu.” Trình Hoắc cười cười l**m răng. 

Cô tóc vàng thoáng khựng lại, kín đáo thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức cười như chẳng có gì: “Tụi em đâu có nghĩ lung tung đâu.”

Cô tóc đen dài thì toàn bộ chú ý đều đặt trên người Chu Tây Lẫm.

Cô ta ép sát chân mình vào anh, nghiêng đầu nhìn anh bằng ánh mắt đầy quyến rũ: “Anh Lẫm, lâu rồi không gặp. Em thấy anh thay đổi nhiều ghê.”

“Vậy à?” Chu Tây Lẫm cười, cúi người dập tắt đầu thuốc trong gạt tàn, nâng ly rượu lên rồi lại mềm nhũn tựa ra sofa: “Khác chỗ nào?”

“Hình như đen hơn chút.” Cô tóc vàng tiếp lời.

Độ cong nơi khóe môi Chu Tây Lẫm càng sâu thêm vài phần.

Ngón tay anh lười biếng ngoắc nhẹ, ra hiệu cho cô ta tới gần.

Người phụ nữ lập tức mềm nhũn như không xương nghiêng người qua.

Môi mỏng Chu Tây Lẫm khẽ hé, gần như sát bên vành tai cô ta, giọng nói hạ cực thấp: “Dưới lớp quần áo… trắng lắm.”

Chữ “trắng” được anh chậm rãi lăn qua đầu lưỡi, khàn khàn như nhám mịn miết qua nhung mềm.

Trong lòng Ôn Nùng thoáng qua một cảm giác quen thuộc đến buồn cười.

Thời đi học anh vốn đã cực kỳ được con gái yêu thích, chưa bao giờ thiếu người đẹp chủ động lao vào lòng.

Dù bao nhiêu năm trôi qua, anh vẫn là gã lãng tử luôn được các cô gái xinh đẹp vây quanh.

Lúc gặp Ô Nam trước đó không lâu, cô còn tưởng anh cuối cùng cũng chịu ổn định.

Hóa ra bản tính vẫn chẳng thay đổi được.

Người phụ nữ bị anh trêu cả người khẽ run, ánh mắt lập tức hóa thành dòng nước xuân dính nhớp, nũng nịu nói: “Thật không anh Lẫm… Nói miệng thì ai biết được, phải tận mắt nhìn mới biết có trắng thật không chứ.”

“Ồ?”

“Ô hô?”

“Ồ?”

Tiếng cười đùa trêu chọc lập tức nổ tung khắp bàn.

Ôn Nùng cảm thấy tim mình như bị một sức mạnh kéo tụt xuống.

Cô không thể ngồi tiếp nổi nữa.

Trước khi Chu Tây Lẫm kịp đáp lời, cô đã đứng dậy: “Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một chút.”

Tần Chân lập tức nói: “Tớ đi với cậu.”

Ôn Nùng mỉm cười: “Không sao, tớ tự đi được.”

Cô len người bước ra khỏi lối đi hẹp giữa sofa.

Ngay khoảnh khắc vừa rời khỏi khu ghế, phía sau vang lên giọng thở phào của cô gái nọ: “Bớt một người đúng là dễ chịu hẳn, lúc nãy chật muốn chết.”

“Ngại chật thì ngồi lên đùi anh Lẫm đi.”

“Ha ha ha ha…”

Bước chân Ôn Nùng càng lúc càng nhanh, khi đến gần nhà vệ sinh gần như đã thành chạy chậm.

Bên trong đang xếp hàng dài.

Cô đi tới một bồn rửa tay, mở vòi nước rồi vốc nước lạnh tạt mạnh lên mặt mấy lần.

Sự hỗn loạn trong đầu cuối cùng cũng tan đi không ít.

Cô ngẩng đầu nhìn vào gương.

Mặt gương như màn hình điện ảnh lần lượt hiện lên gương mặt Ô Nam, gương mặt cô gái tóc vàng, rồi gương mặt cô gái tóc đen dài, cuối cùng dừng lại ở chính cô.

Giọt nước trên mặt cô lặng lẽ trượt xuống, men theo đường quai hàm rồi rơi xuống xương quai xanh tinh xảo. Hàng mi đen như cánh quạ bị nước làm ướt dính vào nhau.

Trong màn hơi nước mờ ảo ấy, đôi mắt cô như vực sâu phủ sương.

Thời cấp ba, vì sống nhờ nhà người khác, cô cao 1m68 mà cân nặng quanh năm chưa tới bốn mươi ký, gầy đến mức chẳng còn hình dạng con người.

Sắc mặt kém, da vàng vọt, tóc khô như rơm.

Ô Nam từng nhiều lần lần mắng cô là “bộ xương di động”.

Nhưng bây giờ cô đã hoàn toàn thay da đổi thịt.

Mấy năm nay có rất nhiều đàn ông tỏ tình với cô, cũng có rất nhiều phụ nữ không hề che giấu sự tán thưởng trước vẻ đẹp của cô.

Cho nên ngay lúc này.

Một suy nghĩ không hề báo trước bất chợt lóe lên trong đầu cô.

Nếu Chu Tây Lẫm dễ theo đuổi đến thế… Vậy cô cũng thử xem sao?

*

Tác giả có lời muốn nói:

Nghe nói Chu Tây Lẫm rất dễ theo đuổi?

Ôn Nùng: Đã tin, cũng đã tự tay truyền bá luôn rồi.