Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 2

Xe buýt dừng trước cổng khu chung cư, Ôn Nùng ôm bó hoa đi bộ về nhà.

Khu tập thể cũ kỹ mỗi khi chiều xuống lại vô cùng náo nhiệt. Dưới gốc ngô đồng trước dãy nhà, mấy cụ già đang phe phẩy quạt, ngồi trông cháu hóng mát. Cô mới chuyển tới chưa lâu, không thân với hàng xóm lắm, chỉ khẽ chào hỏi rồi đi lên lầu.

Mỗi tầng cô bước qua, đèn cảm ứng lại lập tức sáng lên.

Ôn Nùng một hơi leo tới tầng ba, kẹp bó hoa dưới nách, nghiêng người lục chìa khóa trong túi thì nghe thấy tiếng Ôn Tuyết Bình đang gọi điện trong nhà.

“Chị thật sự hết tiền rồi!”

“Chuyện này Nam Nam biết mà. Tuần trước chị mới đưa nó ba nghìn, nó chê ít còn đòi lục túi chị. Chị kéo túi lại, nó cũng giật về phía nó, giằng co qua lại nên chị mất thăng bằng, ngã lăn từ trên bậc thang xuống. Tiền viện phí cũng tốn thêm một mớ…”

“Tinh Tử, sao có thể là lừa cô được chứ? Ba nghìn tệ thôi mà chị phải làm vậy sao? Chị…”

Giọng Ôn Tuyết Bình đột ngột nghẹn lại.

Ngoài cửa, Ôn Nùng đang đứng đó nhìn bà.

Bốn mắt chạm nhau.

Một người hoảng hốt cúi đầu né tránh, một người im lặng nhìn thẳng.

Ôn Tinh Phương ở đầu dây bên kia vẫn nói mãi không ngừng. Ôn Tuyết Bình chẳng nói chẳng rằng cúp máy, qua rất lâu mới gượng cười: “Nùng Nùng… con… con không đi làm ở quán nướng à?”

Ôn Nùng mím chặt môi đứng yên tại chỗ, ánh mắt tối lại.

Ôn Tuyết Bình hiểu con gái mình hơn ai hết. Nhìn thấy bó hoa trong tay cô, bà vội bước tới nhận lấy, cố tình đổi chủ đề: “Con mua hoa ở đâu vậy? Đẹp quá, còn thơm nữa.”

“Mẹ.” Ôn Nùng khẽ gọi một tiếng.

Giọng cô nặng trĩu mệt mỏi, nghe thật trầm thấp.

Ôn Tuyết Bình lập tức nghẹn họng, bà cúi đầu xuống.

Ôn Nùng nhìn mái tóc đã lẫn sợi bạc của mẹ, tim như bị ai siết mạnh một cái. Cô dịu giọng hỏi: “Mẹ liên lạc với Ô Nam bằng cách nào?”

Ôn Tuyết Bình im lặng rất lâu mới nhỏ giọng đáp: “Mấy hôm trước mẹ mua đồ ăn khuya ở đầu khu nhà, nó nhận ra mẹ. Lúc đó mẹ mới biết nó tới Hải Châu làm việc, còn sống gần đây.”

Ánh mắt bà né tránh: “Ban đầu mẹ không định đưa tiền cho nó, nhưng nó nói nếu mẹ không đưa thì… thì nó sẽ đi rêu rao chuyện trước kia mẹ từng ngồi tù khắp nơi, khiến mẹ không sống nổi ở khu này nữa.”

Càng nói giọng bà càng nhỏ.

Hai chữ “ngồi tù” giống như khối sắt nung đỏ treo lơ lửng trên đầu bà suốt đời này. Mỗi lần nhắc đến, nó lại để lại một vết bỏng nhục nhã trên lòng tự trọng của bà.

Ôn Nùng không nỡ ép hỏi thêm nữa, cô xoay người trở về phòng ngủ.

Cô dựa lưng theo cánh cửa trượt ngồi xuống đất. Căn phòng không bật đèn vừa tối vừa yên tĩnh.

Ký ức từng chút một hiện về.

Năm Ôn Nùng mười lăm tuổi, cuộc đời cô xảy ra một biến cố long trời lở đất.

Mẹ cô vì phản kháng mà lỡ tay g**t ch*t người cha bạo hành gia đình. Sau nhiều lần chạy vạy khắp nơi, cuối cùng vẫn bị tuyên án tám năm tù.

Nỗi đau gia đình tan nát còn chưa kịp lắng xuống, Ôn Nùng đã bị dì út đón đi.

Cô mãi mãi không quên chuyến tàu rời khỏi quê hương năm ấy.

Phong cảnh dọc đường dần mất đi màu xanh, cuối cùng chỉ còn lại vẻ thô ráp, khô cằn và xám xịt.

Thành phố Thanh dùng một ngày âm u để chào đón cô.

Sau khi tới thành phố Thanh, Ôn Nùng không được đưa về nhà dì út trước, mà bị dẫn thẳng tới quán nướng nằm chình ình nơi đầu con hẻm náo nhiệt.

Từ đó về sau, mùi dầu khói và hương thì là cay nồng ngang ngược thấm vào từng sớm tối suốt ba năm tuổi trẻ của cô.

Rửa đống chén dĩa dầu mỡ chất cao như núi, bóc từng rổ tỏi lớn, đầu que sắt lạnh buốt hết lần này tới lần khác đâm vào đầu ngón tay…

Những ký ức ấy dường như đã bị khói than hun mờ đi, nhưng tiếng khớp tay của dượng gõ lên đầu cô đau âm ỉ, hay nước bọt văng lên mặt lúc dì út túm tai mắng chửi đến giờ vẫn rõ mồn một.

Ba năm ấy, Ôn Nùng sống không hề dễ dàng.

Nhưng cô biết, chính dì út đã dang tay kéo cô lên vào lúc tuyệt vọng nhất, để một cô gái từng không biết mình còn có thể sống tiếp thế nào bỗng có nơi để đi về.

Dù họ đánh cô, mắng cô, ít nhất vẫn cho cô một bữa cơm, một chỗ ngủ và một cơ hội quý giá để được tiếp tục đi học.

Cô từng oán trách nhưng chưa từng căm hận.

Bởi ơn nghĩa vẫn là ơn nghĩa.

Ba năm làm lụng cực khổ ấy, cô xem như để trả ơn.

Chỉ riêng Ô Nam…

Cô thật sự không thể tha thứ cho người chị họ ấy được.

Bề ngoài là một thiếu nữ xinh đẹp rộng rãi, học hành xuất sắc. Nhưng sau lưng lại dùng kim châm vào rốn cô, quăng xác mèo hoang cô nuôi lên giường cô…

Thế mà chính người như vậy lại có được Chu Tây Lẫm – người cô mãi mãi không thể với tới.

Ôn Nùng rất muốn khóc.

Hốc mắt cô cay xè, khô rát, nhưng cuối cùng vẫn không rơi nổi một giọt nước mắt nào.

Có lẽ nhiều năm như thế, cô đã quen với việc để nước mắt chảy ngược vào tim mình.

Cô ngửi thấy trên người vẫn còn phảng phất mùi khói nướng, lại nhớ tới dáng vẻ xinh đẹp rực rỡ của Ô Nam hôm nay, còn cô thì nhếch nhác, đầy bụi khói.

Giống như hồi còn đi học.

Có một lần trời mưa, cô ướt sũng như chuột lột, chật vật chạy lên lầu, sau đó lại bắt gặp Chu Tây Lẫm đang đứng nói cười vui vẻ với một cô gái mặc váy đỏ.

Cảm giác ấy chính là nỗi uất ức và sự nhục nhã chồng chất của ngày hôm nay.

Ôn Nùng đứng dậy, lấy một bộ đồ ngủ sạch rồi đi tắm.

Cô mở cửa phòng ra, không ngờ Ôn Tuyết Bình vẫn còn đi qua đi lại trước cửa phòng mình.

Vừa nhìn thấy cô, mắt bà sáng lên, rồi ngay lập tức lại tối xuống, cẩn thận dè dặt hỏi: “Nùng Nùng à, mẹ sai rồi, con đừng giận mẹ.”

Nhìn đôi mắt hiền lành, mệt mỏi lại đầy thấp thỏm của mẹ, Ôn Nùng chỉ thấy sống mũi cay xè.

Cô bước tới ôm lấy vai bà, khẽ nói: “Mẹ, con không giận mẹ. Con chỉ giận cái nhà quỷ hút máu đó thôi.”

Mấy tháng trước, vì cải tạo tốt trong tù nên Ôn Tuyết Bình được giảm án thả ra ngoài sớm, còn Ôn Nùng thì được bảo lưu học lên thẳng cao học.

Vì vậy cô đón mẹ tới Hải Châu sống cùng mình trong căn nhà thuê này.

Thế nhưng vừa ổn định chưa bao lâu, điện thoại của Ôn Tinh Phương đã như dây leo quấn lấy họ.

Bà ta lấy lý do từng nuôi Ôn Nùng ba năm để đòi tiền.

Một mình hút máu chưa đủ, giờ đến cả Ô Nam cũng bắt đầu trắng trợn cướp tiền.

Tính Ôn Nùng vốn hướng nội, chỉ khi nhắc tới gia đình ấy, cô mới chẳng thèm che giấu sự chán ghét của mình.

Ôn Tuyết Bình nghe vậy, nghĩ ngợi rồi nói: “Dì út con thì còn đỡ… nhưng Ô Nam ở gần đây, giống như quả bom hẹn giờ vậy. Hải Châu lớn thế này, nhà cũng đâu thiếu, hay là mình chuyển đi nhé?”

Ôn Nùng không trả lời.

Cô im lặng một lúc, sau đó mới nói: “Để con nghĩ đã.”

Nói xong cô xoay người vào phòng tắm.

Sáng hôm sau, Ôn Nùng bước vào tiệm hoa đang treo biển sang nhượng kia.

Nửa tiếng sau, cô cầm theo hợp đồng chuyển nhượng cửa tiệm đi ra ngoài.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Ôn Tinh Phương tuyên bố sẽ không tiếp tục cho Ôn Nùng đi học nữa, mà bản thân Ôn Nùng cũng chưa từng định tiêu thêm tiền của bà ta.

Cô khát khao được chấm dứt kiểu ban ơn đầy hành hạ ấy.

Thế nên ngay sau khi thi đại học xong, cô lập tức thu dọn hành lý, rời khỏi thành phố Thanh, lao đầu vào dòng chảy mưu sinh.

Những năm tháng vừa học vừa làm ở đại học, cô từng bán rượu trong quán bar lúc đêm khuya, từng mặc mascot phát tờ rơi dưới trời bốn mươi độ, từng làm mẫu ảnh, làm phù dâu thuê, dạy kèm…

Cô muốn thoát khỏi số phận ngột ngạt ấy.

Cô dốc cạn thời gian, thậm chí cả tính mạng của mình.

Cho dù số dư trong tài khoản đã đủ để cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô vẫn không dám dừng lại.

Ôn Nùng học ngành Văn học, mà con người khi đau khổ thường dễ bùng nổ năng lực sáng tác sâu sắc nhất.

Từ hồi cấp ba cô đã bắt đầu viết truyện. Năm ba đại học, cô vụt sáng trong một cuộc thi văn học nổi tiếng, giành giải nhất cùng hai trăm nghìn tiền thưởng và hợp đồng xuất bản. Tác phẩm đầu tay vừa ra mắt đã bán chạy trên toàn quốc.

Đến lúc ấy Ôn Nùng mới chợt nhận ra, khi quay đầu nhìn lại, hóa ra cô đã một mình đi xa đến thế. Thậm chí còn trở thành người giỏi giang hơn cả trong tưởng tượng của chính mình.

Vì vậy, mua lại một tiệm hoa với Ôn Nùng hiện tại mà nói chỉ đơn giản như mua một bó hoa mà thôi.

Nhưng khi cô mang hợp đồng về nhà, Ôn Tuyết Bình vẫn sốt ruột nhíu chặt mày, trách cô tiêu tiền lung tung.

Ôn Nùng sao có thể không hiểu, mẹ cô phản ứng như vậy chỉ vì tận sâu trong xương cốt luôn tồn tại sự tự ti.

Giống như việc bà luôn bị chuyện từng ngồi tù đè nặng, nên không chịu nghỉ công việc ở quán nướng kia.

Nhưng những vấn đề khiến con người đau đầu sẽ lặp đi lặp lại mãi, cho tới khi ta thật sự học được cách đối mặt với nó.

Thay vì trốn tránh hay cam chịu, chi bằng cứ thẳng thắn bước qua.

Việc Ôn Nùng kiên quyết đưa ra quyết định này, thật ra chính là câu trả lời cho vấn đề tối qua.

Cô không chỉ không muốn chuyển nhà, mà còn muốn bản thân và mẹ sống tốt hơn nữa.

Sau rất nhiều lần Ôn Nùng kiên nhẫn khuyên nhủ, cuối cùng Ôn Tuyết Bình bị đưa vào thế khó, tiếp nhận việc kinh doanh tiệm hoa.

Hai mẹ con cùng nhau đặt cho tiệm một cái tên mới – “Bình Tụ.”

Ôn Nùng thuê người sửa sang lại cửa tiệm. Khoảng thời gian ấy cô bận rộn chuẩn bị nhập học cao học, còn Ôn Tuyết Bình thì vừa học cắm hoa vừa ở tiệm trông tiến độ thi công. Đến tận tháng Chín tiệm mới chính thức khai trương. Không gian bên trong được trang trí theo phong cách “Phù thủy xứ Oz”, xanh mướt và tươi mới đến mức như lột xác hoàn toàn.

Đúng dịp khai trương khuyến mãi lớn, lại gần Ngày Nhà giáo nên đơn đặt hàng rất nhiều. Ôn Tuyết Bình bận đến chân không chạm đất, Ôn Nùng ở bên phụ giúp. Trong lúc bó hoa, cô vô ý làm gãy một bông hồng trắng. Ôn Tuyết Bình bật cười lắc đầu, tiện tay cài bông hoa ấy lên tóc cô.

Đúng lúc ấy, chuông gió trước cửa khẽ vang lên.

Có khách tới.

Ôn Nùng quay đầu lại, nhìn thấy Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc lần lượt bước vào tiệm.

Giữa những ngón tay anh vẫn kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa, mí mắt lười biếng cụp xuống như còn chưa tỉnh ngủ hẳn. Tay cầm thuốc vòng qua sau gáy, anh nghiêng cổ sang hai bên, dáng vẻ vừa lười nhác vừa bất cần.

Trình Hoắc đi phía sau anh liền hỏi: “Bà chủ ơi, giờ đặt hoa còn kịp làm không?”

Ôn Tuyết Bình thu tay khỏi tóc Ôn Nùng, cười bước tới: “Khi nào cần?”

“Hôm nay luôn.” Trình Hoắc đáp.

“Khoảng mấy giờ lấy? Muốn kiểu nào với tầm giá bao nhiêu?”

Trong lúc Ôn Tuyết Bình và Trình Hoắc trao đổi, Chu Tây Lẫm đứng một bên hờ hững nhìn quanh.

Ôn Nùng đứng sờ sờ ngay đó, muốn không bị chú ý cũng khó.

Anh lười biếng nhấc mí mắt lên, ánh nhìn lướt qua cô, ánh mắt lạnh nhạt như chỉ vô tình quét qua một món đồ trang trí rồi dời đi.

Nhưng giây tiếp theo lại quay trở về.

Rõ ràng lần gặp trước đã khiến anh nhớ được gương mặt cô.

Hơi thở Ôn Nùng khẽ nghẹn lại, thế nhưng nét mặt cô vẫn bình thản như cũ, trực tiếp đón lấy ánh nhìn ấy. Đôi mắt trong veo, nhàn nhạt nhìn thẳng vào anh, không né tránh, cũng không lùi bước.

Ánh mắt hai người vừa chạm nhau được hai giây đã bị một cú đấm mạnh của Trình Hoắc phá ngang: “Chu Tây Lẫm, cậu đúng là mất hết nhân tính! Mới bước vào có một phút đã bắt đầu quyến rũ con gái nhà người ta rồi hả?”

Chu Tây Lẫm bị đấm liền nghiêng người một cái, đủ thấy cú đó chẳng hề nương tay.

Trình Hoắc còn chẳng cho anh kịp phản ứng, quay sang nói với Ôn Nùng: “Em gái, em đừng bị cái mặt của thằng này lừa nha! Nó không phải thứ tốt đẹp gì đâu!”

“Chậc.”

Chu Tây Lẫm nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao quét sang, trong cổ họng phát ra một tiếng cảnh cáo trầm thấp.

Trình Hoắc lập tức im bặt, kéo Ôn Tuyết Bình tiếp tục chọn hoa phụ.

Chu Tây Lẫm lại nhìn về phía Ôn Nùng.

Lần này Ôn Nùng vẫn không né tránh ánh mắt anh. nhưng chỉ một giây ngắn ngủi, cô đã cụp mắt xuống trước, cầm kéo cúi đầu tỉa cành hoa. Chiếc vòng bạc đính chuông nhỏ bằng dây đỏ nơi cổ tay khẽ lay động, càng làm làn da trắng như ngọc thêm nổi bật.

Mí mắt Chu Tây Lẫm khẽ động, khóe môi anh cong lên, mang theo chút trêu đùa khó đoán.

Trình Hoắc chọn ngay bó hoa đắt nhất trong tiệm. Vì vấn đề tiền bạc, Ôn Tuyết Bình cuối cùng cũng nhận đơn này.

Lúc gói hoa, Chu Tây Lẫm và Trình Hoắc ngồi chờ trên sofa.

Ôn Nùng rót nước cho họ. Khi cô bưng nước tới, Chu Tây Lẫm đang nghe điện thoại, không biết đầu dây bên kia nói gì mà anh cau mày mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc là Đảo Hoan Lạc hay Rực Rỡ? Nói rõ đi.”

Ôn Nùng cúi người đặt ly nước xuống bàn trà, vừa lúc nghe đầu dây bên kia đáp: “Đảo Hoan Lạc, Đảo Hoan Lạc, lần này không đổi nữa.”

Cô đứng thẳng dậy, vừa định xoay người rời đi thì bông hồng trắng bên tóc bất ngờ rơi xuống bàn.

Chu Tây Lẫm mắt tinh, đưa tay ra nhặt bông hoa lên trước, nhưng không trả lại cho cô.

Một tay anh vẫn cầm điện thoại, tay còn lại dùng đầu ngón tay xoay xoay cành hoa, cũng không cười, chỉ lười nhác nhìn cô như thể đang thấy rất thú vị.

Tim Ôn Nùng khẽ thắt lại, cô thử liếc anh một cái trước, thấy anh hoàn toàn không có ý định trả lại, cô bèn im lặng vài giây rồi trực tiếp đưa tay lấy lại.

Ngay khi đầu ngón tay cô sắp chạm vào cánh hoa, cổ tay anh đã nhẹ nhàng xoay đi.

Bông hoa lập tức cách xa tay cô thêm vài phân.

Hơi thở cô khẽ nghẹn lại, cô lại nhìn anh. Anh cũng đang nhìn lại cô, nét mặt vẫn chẳng có gì thay đổi, giống như chỉ đơn thuần thấy trò này rất vui mà thôi.

Ôn Nùng đành đưa tay lần nữa, nhưng cổ tay anh hơi động, nhẹ nhàng tránh đi thêm lần nữa. Chiếc chuông bạc trên tay cô rung lên một tiếng lanh lảnh.

Trình Hoắc ở bên cạnh nhịn cười đến méo cả mặt.

Mặt Ôn Nùng hơi nóng lên, trong đầu cô thoáng qua đủ loại suy nghĩ.

Rõ ràng cô có thể không cố chấp như vậy, nhưng ba giây sau, cô vẫn đưa tay ra lần nữa.

Lần này cô khôn hơn, không dùng tay phải như lúc nãy nữa mà bất ngờ giơ tay trái lên.

Thế nhưng anh cũng chẳng chơi theo lẽ thường.

Ngay lúc cô sắp chạm được bông hoa, anh nâng tay lên, sau đó cài lại đóa hồng trắng về bên tóc cô.

Cả người Ôn Nùng cứng lại, từ sợi tóc đến đầu ngón tay như đông cứng tại chỗ.

Chu Tây Lẫm cúp điện thoại, cúi người cầm ly nước cô vừa rót, bắt chéo chân tựa lưng vào sofa. Vừa uống anh vừa liếc nhìn cô: “Đồ về đúng chủ rồi nhé.”

Ôn Nùng sững thêm một giây nữa mới đứng thẳng người, cố hết sức tìm lại giọng nói của mình: “Cảm ơn.”

Ánh mắt Chu Tây Lẫm khẽ động, còn Trình Hoắc thì đổi liền tám biểu cảm chỉ trong một giây.

Đây là lần đầu cậu ta thấy một cô gái sau khi bị Chu Tây Lẫm trêu chọc mà vẫn bình tĩnh như thế.

Trình Hoắc không tự chủ được mà bắt đầu đánh giá Ôn Nùng trước mặt.

Hôm qua ở quán nướng, Ôn Nùng chỉ đơn giản nghĩ mặc đồ cũ làm việc sẽ tiện hơn nên mới ăn mặc như vậy, thật ra bình thường cô chưa từng bạc đãi bản thân trong chuyện ăn mặc. Sau khi vượt qua quãng thời gian phải đau đầu vì tiền, cô bắt đầu học cách nuôi dưỡng lại chính mình.

Hôm nay cô mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, hai dây váy mảnh mai buông trên xương quai xanh thanh tú gầy mỏng, càng tôn làn da trắng mịn như phát sáng. Mái tóc đen mềm mại xõa xuống ngang eo nhỏ, mang theo vẻ dịu dàng yên tĩnh khó diễn tả thành lời.

Càng nhìn càng thấy quen mắt.

Ôn Nùng vừa định quay người thì giọng Trình Hoắc gọi theo: “Này người đẹp, có phải chúng ta từng gặp ở đâu rồi không?”

Ánh mắt Chu Tây Lẫm lập tức nheo lại.

Đôi chân dài đang vắt hờ của anh chậm rãi hạ xuống đất. Anh đổi sang tư thế ngồi càng tùy tiện hơn, như thể chuyện này chẳng liên quan gì tới mình.

Chỉ riêng đôi mắt ấy tựa dòng nước ngầm sâu trong biển tối, mang theo sức nặng âm thầm mà mãnh liệt, lặng lẽ đè lên làn da Ôn Nùng.

Hàng mi Ôn Nùng khẽ rũ xuống, hơi thở như ngưng lại trong chốc lát, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt trong trẻo của cô nhìn Chu Tây Lẫm, nhưng lời nói lại nhẹ nhàng ném về phía Trình Hoắc: “Cậu hỏi cậu ấy đi.”

Không khí yên lặng mất hai giây.

Ôn Nùng bình thản xoay người, đi tới phụ giúp Ôn Tuyết Bình.

Chu Tây Lẫm ngẩn ra, sau đó bất chợt bật cười rất khẽ.

Trình Hoắc thì mắt sắp rớt ra ngoài, hạ giọng mắng: “Đệt, cậu quen thật à?”

Ánh mắt Chu Tây Lẫm dừng trên người Ôn Nùng khoảng ba bốn giây mới liếc sang cậu ta: “Là cô gái ở quán nướng hôm trước.”

Anh dừng một chút rồi bình thản bổ sung: “Không quen.”

Trình Hoắc nghi ngờ nhìn Ôn Nùng, cố nhớ lại cô gái hơi lôi thôi ở quán nướng hôm qua, hai gương mặt dần chồng lên nhau trong đầu cậu ta.

Đến lúc ấy cậu ta mới giật mình: “Má! Là cô ấy thật!”

Giọng hơi lớn khiến Ôn Tuyết Bình nhìn sang.

Trình Hoắc lập tức giơ tay tỏ ý xin lỗi, vò mái tóc húi cua, vừa định nói gì thêm thì Chu Tây Lẫm đã cúi người chộp lấy bật lửa trên bàn rồi bước ra ngoài.

Cậu ta nghẹn đầy bụng chuyện muốn hỏi, lập tức đi theo.

Qua lớp kính cửa trong suốt, Ôn Nùng nhìn thấy hai người đàn ông đứng ngoài cửa nhả khói thuốc mù mịt.

Đến khi bó hoa gói xong, thuốc của họ vẫn chưa hút xong.

Ôn Tuyết Bình dứt khoát ôm hoa đi ra giao tận tay.

Ôn Nùng liếc thấy trước lúc rời đi, Trình Hoắc còn quay đầu nhìn vào trong tiệm một lần, còn Chu Tây Lẫm thì không.

Không lâu sau khi hai người đàn ông rời khỏi, Ôn Nùng cầm túi xách lên, nói với Ôn Tuyết Bình: “Mẹ, con ra ngoài một chút.”

Ôn Tuyết Bình đang tỉa gai hoa hồng, không ngẩng đầu lên, hỏi: “Đi đâu thế?”

“Chân Chân tìm con có chút việc.”

Tần Chân là bạn cùng phòng đại học của Ôn Nùng, cũng là người bạn thân nhất của cô cho tới hiện tại.

Ôn Tuyết Bình không nghi ngờ gì, chỉ dặn: “Sắp tối rồi, làm xong thì về thẳng nhà nhé, đừng ghé tiệm nữa.”

Ôn Nùng đáp một tiếng rồi bước ra khỏi tiệm hoa.

Cô lấy điện thoại mở ứng dụng gọi xe, nhập vào ô điểm đến ba chữ “Đảo Hoan Lạc”.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Tính cách nam nữ chính đều không hoàn hảo, tôi cũng không muốn viết kiểu nhân vật hoàn hảo, đặc biệt là nam chính gần như hội tụ đủ mọi điểm gây tranh cãi.

Nhưng đảm bảo sạch, đảm bảo sẽ thiên vị nữ chính và chỉ yêu duy nhất nữ chính.