Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục
Chương 1
Cuối tháng Tám, lúc hoàng hôn dần buông, phía chân trời dần phủ lên một tầng cam nhạt dịu dàng. Gió biển thổi qua làm những tán lá của cây cọ già bên bờ khẽ kêu xào xạc.
Ôn Nùng rẽ qua góc phố, đi đến một quán nướng ven đường.
Đúng vào giờ ăn tối, trước quán đã có hai bàn khách. Một bàn là mấy người đàn ông trung niên ngồi tụm lại, bàn còn lại là nhóm thanh niên trông như sinh viên đại học, vừa chơi đoán số vừa uống bia, tiếng cười nói ồn ào, chai bia va vào nhau leng keng không dứt.
“Sao hôm nay tới trễ vậy? Khách tới rồi mà cháu chưa đến nữa.” Bà chủ lau mồ hôi, mái tóc ướt dính trên trán, khuôn mặt đỏ bừng vì bị khói than hun nóng. Dù đã cố kiềm chế, vẫn nhìn ra được vẻ không vui trong mắt bà ta.
Ôn Nùng bước đến bên lò nướng, rất tự nhiên đeo đôi găng tay đã ám đen khói than cùng chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ, nhỏ giọng giải thích: “Hôm nay mẹ cháu đi tái khám ở bệnh viện nên cháu đến hơi trễ ạ.”
Có người phía sau gọi bia, bà chủ tháo găng tay xuống, đi lấy một két bia lạnh trong tủ đông. Lúc đi ngang qua cô còn tranh thủ liếc nhìn: “Vậy bác sĩ có nói bao giờ mẹ cháu đi làm lại được không?”
Ôn Nùng trở mặt miếng ba chỉ đang kêu xèo xèo trên vỉ: “Bác sĩ bảo vẫn phải nghỉ dưỡng thêm một thời gian.”
Công việc này vốn là của Ôn Tuyết Bình.
Chỉ vì tuần trước bà tan làm vào tối muộn rồi bị ngã, phải phẫu thuật vi xâm lấn phần thắt lưng. Hiện giờ chỉ có thể nằm hoặc đứng, không được ngồi, cũng không làm việc nặng được nữa nên Ôn Nùng mới tới làm thay.
Rõ ràng bà chủ chẳng quan tâm vết thương của Ôn Tuyết Bình thế nào, bà ta chỉ quan tâm quán có người làm hay không. Thấy Ôn Nùng thành thạo rắc bột thì là và ớt lên xiên thịt đã nướng vàng ươm, động tác nhanh nhẹn hơn mẹ cô nhiều, bà ta mới hài lòng cười nói: “Được rồi, bảo mẹ cháu nghỉ ngơi cho khỏe đi. Có tuổi rồi, ngã một cái là chịu không nổi đâu.”
“Bà chủ! Thêm mười xiên mề gà, cay nhiều nha!” Có người lớn tiếng gọi phía sau.
Sự chú ý của bà chủ lập tức bị kéo đi, bà ta đáp lớn: “Có ngay đây!”
Bà ta quay đầu thấy Ôn Nùng đã nướng gần xong chỗ thịt, liền nhận lấy phần việc trong tay cô, sai bảo: “Để dì nướng cho, cháu đi xiên mề gà đi.”
Ôn Nùng ngoan ngoãn làm theo, không ý kiến gì.
Cô vào trong xách thùng nhựa đỏ đựng đầy nguyên liệu ra ngoài, ngồi xuống chiếc ghế thấp trước cửa quán, bắt đầu xiên từng miếng mề gà vào que sắt.
“Anh Lẫm! Ở đây!”
Đúng lúc ấy, ở bàn phía tây bỗng có một cậu tóc húi cua đứng bật dậy, ngậm thuốc lá vẫy tay: “Sao giờ mới tới vậy? Cậu chưa tới bọn tôi chưa dám ăn luôn.”
Những người khác cũng lần lượt đứng lên, đồng thanh gọi theo.
“Anh Lẫm!”
“Cuối cùng anh cũng tới rồi.”
“Đi trễ phải phạt rượu đó!”
“…”
Có lẽ vì tiếng người quá ồn ào, cũng có lẽ vì cái tên ấy quá quen thuộc, Ôn Nùng vô thức ngẩng đầu nhìn sang.
Chỉ một cái liếc mắt, đầu ngón tay cô bất ngờ bị que sắt đâm đau nhói, tim cũng thắt mạnh.
Đây không phải lần đầu Ôn Nùng gặp Chu Tây Lẫm.
Anh gần như chẳng khác gì trong ký ức của cô.
Vẫn thích mặc đồ đen, dáng người cao ráo thẳng tắp. Đường nét gương mặt sắc như được gọt bằng dao. Mí mắt hai mí chỉ hằn rõ ở đuôi mắt, tạo thành một đường cong hẹp hơi xếch lên. Đôi mắt đen sâu, vừa hoang dại vừa mang theo vẻ lười biếng phóng túng.
Chỉ là da anh đen hơn trước một chút, cùng tóc mái từng lướt nhẹ qua chân mày giờ đã cắt thành đầu húi cua. Mất đi vài phần cảm giác sạch sẽ của thiếu niên năm ấy, lại nhiều thêm nét phóng khoáng của đàn ông trưởng thành.
Chu Tây Lẫm ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, thong thả bước tới bàn, cười hỏi: “Hét cái gì mà hét, tôi tới rồi còn gì.”
Giọng anh không thay đổi quá nhiều, chỉ trầm hơn bốn năm trước một chút.
“Má nó, vụ gì đây?” Cậu trai đầu tiên gọi anh lập tức sáng mắt, nhìn về phía sau lưng anh với vẻ đầy mờ ám.
Một người khác cười càng tục hơn: “Em nói sao lại tới trễ, hóa ra đi làm chuyện kia à?”
“Ồ.”
Cả đám lập tức đồng loạt hú hét trêu chọc.
Ôn Nùng lặng lẽ dời mắt về phía sau Chu Tây Lẫm.
Cô gái kia trang điểm rất đậm, gương mặt sắc nét, môi đỏ như lửa. Váy ngắn màu tím sẫm ôm sát thân hình quyến rũ, vòng ngực đầy đặn căng nổi, làn da trắng nõn lúc ẩn lúc hiện. Xuống nữa là đôi giày cao gót mảnh cỡ mười phân, để lộ đầu ngón chân sơn đỏ, quai giày đính đá quấn quanh mắt cá chân, đẹp đến mức vừa kiêu sa vừa phô trương.
Lại là một gương mặt quen thuộc với Ôn Nùng, thậm chí còn quen hơn cả Chu Tây Lẫm.
Ôn Nùng chậm rãi cụp mắt, lặng lẽ giấu đôi giày vải cũ bẩn dưới chân mình ra phía sau thùng nhựa đỏ, rồi tiếp tục cúi đầu xiên đồ.
Bên kia, cô gái nghe mọi người trêu chọc thì đầu tiên là ngượng ngùng mỉm cười, sau đó thân mật ôm lấy cánh tay Chu Tây Lẫm, dậm chân nũng nịu: “Cậu nhìn bọn họ kìa.”
Dường như anh đã quen với kiểu làm nũng này từ lâu, để mặc cô ta ôm lấy tay mình. Giây tiếp theo, anh nhấc chân đá thẳng vào ghế của tên vừa nói kia, cười mắng: “Làm cái đầu cậu ấy!”
Rồi anh liếc bàn đồ ăn, hỏi cậu tóc húi cua: “Trình Hoắc, mề gà tôi gọi đâu?”
Cậu trai tên Trình Hoắc gảy tàn thuốc, cười nhếch mép: “Dễ gì thiếu phần của cậu.”
Chu Tây Lẫm quay sang hỏi cô gái bên cạnh: “Ngoài mề gà ra còn muốn ăn gì nữa không?”
“Thì ra là gọi cho chị Nam à.” Trình Hoắc cười đầy ám muội: “Chậc, anh Lẫm của bọn mình đúng là biết chiều người đẹp.”
Chu Tây Lẫm cầm khăn giấy trên bàn ném thẳng vào mặt cậu ta. Anh còn chưa kịp mắng tiếp thì bà chủ đã bưng một đĩa xiên vừa nướng xong tới trước mặt bọn họ.
“Trai xinh gái đẹp ăn không đủ thì gọi thêm nha, đồ tươi hết đó, đảm bảo ngon.” Nói rồi bà ta chỉ về khu chọn đồ cạnh Ôn Nùng.
Chu Tây Lẫm quay đầu.
Ôn Nùng còn chưa kịp thu ánh mắt lại, đã trực tiếp đối diện với anh.
Cả người cô cứng đờ.
Ánh mắt anh chỉ tùy ý lướt qua gương mặt cô, chưa đến hai giây đã rời đi.
Anh không nhớ cô nữa rồi.
Hoàn toàn, triệt để, chẳng còn chút ấn tượng nào.
Cô gái kia cũng nhìn sang theo. Trước khi cô ta quay đầu hẳn lại, Ôn Nùng đã cúi xuống, mấy sợi tóc rơi tán loạn che khuất đôi mắt.
Cô cầm mề gà tiếp tục xiên. Chỉ còn lại xiên cuối cùng, cô nhanh chóng làm xong rồi xách thùng vào bếp. Đến khi quay ra, Chu Tây Lẫm đã cầm khay inox đứng cạnh quầy đồ ăn, cô gái kia đi bên cạnh anh, chăm chú chọn món mình thích.
Bộ móng tay dài đính đầy đá lấp lánh tùy ý chỉ vào khay cánh gà, Chu Tây Lẫm liền giơ tay lấy cho cô ta.
Cảm giác tanh nhớp của mề gà khiến đầu ngón tay Ôn Nùng ngứa ran.
Cô thu lại ánh nhìn, im lặng đi tới bên lò nướng, tiếp tục bận rộn giữa hơi nóng hầm hập.
Máy quạt than thổi bùng những đốm lửa đỏ rực. Từng hàng xiên thịt phát ra tiếng xèo xèo thơm ngậy. Khói than bị gió biển đẩy lên không trung, loang thành vài vệt xám trên nền trời đang dần tối xuống.
Sau khi chọn đồ xong, cô gái kia đi vào nhà vệ sinh.
Chu Tây Lẫm bưng khay đầy xiên nướng đi đến cạnh Ôn Nùng, hỏi: “Để đâu thế?”
Ôn Nùng khựng lại một giây rồi xoay người: “Đưa tôi là được.”
Cô đưa tay ra nhận chiếc khay trong tay anh.
Ngay khoảnh khắc ấy, Chu Tây Lẫm chợt chú ý đến những mạch máu xanh nhạt lờ mờ hiện lên trên cổ tay trắng nõn và mảnh mai của Ôn Nùng.
Theo cánh tay ấy nhìn lên, mái tóc đen của cô được búi hờ phía sau đầu. Gương mặt nhỏ nhắn, có lẽ vì đứng cạnh than lửa quá lâu nên làn da trắng bị hun thành sắc hồng nhàn nhạt, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt to trong veo, dáng người thon gầy mềm mại, mang theo khí chất dịu dàng rất riêng của con gái vùng Giang Nam.
“Cay không?”
Giọng Ôn Nùng cắt ngang ánh nhìn dò xét của anh.
Chu Tây Lẫm đáp qua loa: “Cay vừa.”
Nói xong, anh rút bao thuốc trong túi ra, cắn một điếu lên môi. Lúc xoay người, anh hơi cúi đầu châm lửa, tiếng “tách” vang lên, ánh lửa cam bùng sáng nơi đầu thuốc, ngay sau đó khói trắng chậm rãi tan ra giữa môi anh.
Chu Tây Lẫm quay về bàn ngồi xuống.
Trình Hoắc chỉ về phía bóng lưng Ôn Nùng: “Sao tôi thấy cô ấy quen mắt ghê, cậu có quen không?”
“Con gái ngoan kiểu đó, tôi quen ở đâu được?”
Chu Tây Lẫm đáp mà mí mắt còn chẳng buồn nâng lên.
Đúng lúc ấy, cô gái kia đi tới, hỏi: “Mọi người đang nói gì vậy?”
Trình Hoắc nhìn Ôn Nùng một cái, lại liếc sang người phụ nữ quyến rũ bên cạnh Chu Tây Lẫm, nghĩ ngợi rồi gật đầu: “Cũng đúng.”
Chuyện này lập tức bị Trình Hoắc ném ra sau đầu. Cậu ta cầm một nắm xiên đặt trước mặt Chu Tây Lẫm, cười nói với cô gái: “Tụi này đang bảo lát nữa anh Lẫm nên ăn nhiều thận dê một chút.”
“Cho tôi một xiên luôn đi.” Có người chen vào.
“Đồ này bổ lắm nha. Người ta ăn xong một đêm bảy lần, còn mày ăn xong lấy đâu ra sức mà xài? Tự xử nhiều quá coi chừng thành tro đó.” Trình Hoắc cười.
Một người khác cũng phá lên cười theo: “Anh Lẫm, đĩa hàu này cũng cho anh luôn.”
“Bớt nói nhảm hết cho tôi!” Chu Tây Lẫm vừa cười vừa mắng.
Tiếng đùa giỡn phía sau nối nhau không dứt. Trước mặt là than lửa đỏ rực, hơi nóng hầm hập đến mức không khí cũng như méo mó.
Dì Lý ngồi bên cạnh bóc tỏi, thấy Ôn Nùng làm việc nhanh nhẹn liền không nhịn được hỏi: “Tiểu Ôn, trước đây cháu từng làm qua rồi hả?”
Sự chú ý của Ôn Nùng vốn đặt hết phía sau lưng, nghe gọi mới giật mình: “Dạ sao ạ?”
Dì Lý bật cười, lặp lại: “Dì thấy cháu da dẻ trắng trẻo, tưởng chưa từng làm việc tay chân, không ngờ nướng xiên còn chuyên nghiệp hơn người lâu năm. Sao nào, trước đây từng làm qua rồi hả?”
Động tác trong tay Ôn Nùng khựng lại, có khoảng hai giây cô không lên tiếng. Cho đến khi một giọt dầu bắn lên mu bàn tay khiến cô đau rát, cô mới như tỉnh hẳn, khẽ đáp: “Dạ.”
Dì Lý hỏi tiếp: “Làm thêm lúc đi học à?”
“Dạ cũng không hẳn.” Ôn Nùng nói: “Trước đây cháu phụ quán cho dì út.”
Dì Lý gật gù: “Bảo sao, còn thành thạo hơn cả dì nữa.”
Ôn Nùng cong môi, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười.
Khóe môi còn chưa kịp hạ xuống thì phía sau đã có khách gọi lớn: “Dì ơi, nướng thêm hai mươi xiên thịt cừu!”
“Có liền đây.”
Dì Lý đứng dậy đi lấy đồ.
Khói than lượn lờ trên vỉ nướng, mùi thịt cừu thơm nức đến ai ngửi cũng phải thèm thuồng, nhưng Ôn Nùng lại vô cớ thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn. Cô nhịn rất lâu, cuối cùng vẫn không chịu nổi, lao vào nhà vệ sinh ói khan. Không nôn ra được gì, nhưng trong lòng lại như có lửa đốt, dạ dày đảo lộn dữ dội.
Cuối cùng cô chỉ đành xin nghỉ về sớm.
Bà chủ thấy sắc mặt cô quá tệ, dù miệng vẫn càm ràm nhưng cuối cùng cũng cho nghỉ.
Lúc Ôn Nùng rời khỏi quán nướng, trời vừa sẩm tối.
Hải Châu là thành phố ven biển. Mùa hè nơi đây nóng đến mức da lúc nào cũng phủ một tầng mồ hôi mỏng, gió biển thổi tới cũng như khăn nóng quất lên mặt.
Ôn Nùng ôm bụng chậm rãi đi tới trạm xe buýt cuối phố, trên thái dương rịn đầy mồ hôi nhỏ li ti.
Cô mất rất lâu mới ép được cảm giác khó chịu kia xuống.
Bên cạnh liên tục có thêm vài người trẻ tới chờ xe, gần như ai cũng cầm một cành hồng trên tay. Ôn Nùng nhìn quanh mới phát hiện phía sau là một tiệm hoa hướng thẳng ra biển, trên bảng đen nhỏ viết “Cho thuê mặt bằng, hoa hồng một tệ một bông.”
Trong túi cô còn vài đồng xu lẻ kêu leng keng vướng víu.
Cô giữ lại hai tệ để đi xe, bảy tệ còn lại tiêu hết mua hoa, ông chủ còn tặng thêm cô một bông nữa.
Mua xong thì đúng lúc xe buýt tới.
Đúng giờ cao điểm nên trên xe không còn chỗ ngồi. Ôn Nùng đứng cạnh hai nữ sinh cấp ba, nghe các cô bé ríu rít kể chuyện thiếu nữ, nói lớp mình có ai đó đẹp trai thế nào, chỉ cần nhìn một cái thôi là vui cả ngày.
Ôn Nùng chợt thất thần, trong đầu hiện lên gương mặt vừa lưu manh vừa xấu xa của Chu Tây Lẫm.
Không lâu sau khi vào lớp mười, nhà Ôn Nùng xảy ra biến cố. Cô được dì út đón từ thị trấn phương Nam lên sống ở thành phố Thanh xa xôi phía Bắc.
Ngày chuyển trường vào trường THPT Số Ba, cô đứng trên bục giảng tự giới thiệu bản thân.
Có lẽ vì giọng điệu của cô hơi khác, cũng có lẽ vì cậu nam sinh ngồi cuối lớp vừa ngủ dậy vẫn còn mơ màng, nên đã nghe nhầm tên cô thành “Ôn Nhu”.
Anh vừa vươn vai vừa ngẩng đầu, bắt chước giọng điệu của cô mà cười cợt: “Chào mừng bạn Ôn Nhu nha.”
Tai Ôn Nùng lập tức đỏ bừng, nhỏ giọng sửa lại: “Là Nùng… chữ “tôi bạn anh ấy” trong tiếng Ngô ấy…”
Thế nhưng giọng cô hoàn toàn bị tiếng cười ầm lên của cả lớp nuốt mất.
Đến khi nhìn lại thủ phạm gây chuyện, anh đã quay sang chém gió với bạn cùng bàn từ lúc nào, cười đầy lười nhác đến mức đáng ghét. Ngay cả nữ sinh ngồi phía trước cũng xoay hẳn người lại nghe họ nói chuyện.
Ôn Nùng lặng lẽ nhìn bảng sơ đồ chỗ ngồi dán trên bục giảng.
Lúc ấy cô mới biết cậu nam sinh kia tên Chu Tây Lẫm.
Cũng chính từ khoảnh khắc đó, anh bước vào đôi mắt cô.
Sau này họ học cùng nhau suốt một năm.
Anh xuất thân hiển hách, gương mặt nổi bật, tính tình phóng túng bất cần, chưa từng thiếu con gái vây quanh. Anh luôn mặc đồ đen, nhưng chẳng màu sắc nào che nổi vẻ chói mắt trên người mình.
Còn cô gầy yếu, nghèo khó, sống nương nhờ nhà người khác.
Hai người như thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Thứ rung động tưởng như chỉ là phút bốc đồng tuổi trẻ ấy lại theo thời gian mà lớn dần, mãnh liệt đến mức cô không thể từ bỏ anh được nữa.
Sau kỳ thi đại học, trong buổi tiệc cảm ơn thầy cô, cô vốn định tỏ tình với anh. Nhưng khi tìm thấy anh, cô lại bắt gặp chị họ đang tỏ tình với anh trước và anh đã đồng ý.
Lúc nãy ở quán nướng, người Ôn Nùng nhận ra đầu tiên không phải Chu Tây Lẫm, mà là Ô Nam.
Chị họ bên nhà dì út của cô.
Ôn Nùng chưa từng nghĩ rằng lần cuối cùng cô gặp Chu Tây Lẫm bốn năm trước, anh ở bên Ô Nam, mà bốn năm sau gặp lại, anh vẫn ở bên cô ta.
Những năm qua, cô cố tránh nghe tin tức liên quan đến bọn họ, cứ ngỡ chỉ cần tự bịt tai bịt mắt là sẽ quên được.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy hai người họ, cô mới nhận ra trong lồng ngực mình như đang nhốt một con thú dữ, điên cuồng va đập vào xương sườn, đau đến mức cả người như muốn nứt vỡ.
Điều đau lòng nhất trên đời không phải là sau thời gian dài gặp lại, cả hai đã đổi thay đến mức chẳng thể quay về nữa.
Mà là sau bao năm gặp lại, anh lại yêu người mà cô ghét nhất, còn hoàn toàn quên mất cô.
Xe buýt bất ngờ xóc mạnh.
Một cặp đôi va vào Ôn Nùng, dòng suy nghĩ của cô lập tức đứt đoạn.
Cô quay đầu nhìn sang, chỉ thấy cậu con trai đang đầy lo lắng ôm lấy cô gái trong lòng, dịu dàng hỏi: “Cưng à, em có sao không?”
Ngay khoảnh khắc ấy, Ôn Nùng bỗng tự giễu mà cong khóe môi.
Nói cho cùng, so với đau lòng, chỉ là có chút không cam tâm.
Chu Tây Lẫm à, tôi phải nói với cậu thế nào đây, Ôn Nùng không phải Ôn Nhu, mà là sống một cách chân thật và ấm áp nhất.
Dấu chấm hết của tuổi thanh xuân, đã bị tôi vẽ thành méo mó hỗn độn.
Có lẽ ngay từ đầu mọi thứ đã sai rồi. Từ ngày ấy, khi cậu gọi nhầm tên tôi. Câu chuyện của chúng ta cũng bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo từ đó.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Mở đầu truyện là cuộc gặp lại của nữ chính vào thời điểm học cao học, xen kẽ hồi ức thời cấp ba.
Nam chính chưa từng quen chị họ.
Đây là motif nam chính thời đi học hoàn toàn không hề nhận ra tình cảm đơn phương của nữ chính.
Có các tình tiết như thầm yêu, nhận nhầm người, cố ý tiếp cận…
Không phải kiểu truyện ngọt kiểu sâu răng, nhưng cũng không ngược. Nam chính là kiểu “giả lưu manh”, điểm này sẽ được viết rõ trước khi vào VIP. Nữ chính cũng không vì chị họ mà cố tình tiếp cận nam chính. Chị họ không phải kiểu nhân vật đầu tiên khiến người ta ghét rồi sau đó tẩy trắng, mà là phản diện thật sự.
Chào mừng đến với mùa hè của Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm. 🌹🌹🌹