Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 5

“Đội cứu hộ?” Dòng chữ trên bánh kem khiến Ôn Nùng khựng lại.

“À đúng rồi, quên chưa nói với cậu, hôm nay là kỷ niệm tròn một trăm ngày thành lập của đội cứu hộ bọn tôi.” Trình Hoắc ghé sát Ôn Nùng, hơi nghiêng người, khéo léo chắn Chu Tây Lẫm phía sau lưng mình, cười để lộ hàm răng trắng: “Nên tổ chức đơn giản chút thôi.”

Ôn Nùng liếc nhìn mấy người đàn ông lớn tuổi hơn kia.

Lúc nãy cô còn thắc mắc sao họ lại có nhiều bạn bè không cùng độ tuổi đến vậy, giờ thì mọi thứ đã được giải thích rõ ràng, hóa ra là đồng đội.

“Hoắc à, cậu chưa giới thiệu đội cứu hộ của chúng ta cho người đẹp nghe à?” A Thái nháy mắt đầy ẩn ý với Trình Hoắc.

Trình Hoắc nhướng mày: “Thật ra cũng chẳng có gì nhiều để nói. Ngày tháng còn dài mà, từ từ tìm hiểu sau.” 

Có lẽ muốn làm màu một chút, cậu ta lập tức đứng nghiêm, trang trọng giơ tay chào theo kiểu quân đội, cao giọng hô vang: “Đội cứu hộ biển Phá Sóng, rong ruổi biển xanh, vinh dự gánh trên vai sứ mệnh!”

Ôn Nùng nghe vậy thì phối hợp bật cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bâng khuâng khó tả.

Cô chợt nhớ tới năm lớp mười, trường từng tổ chức một cuộc thi diễn thuyết với chủ đề “Ước mơ” cũ rích.

Chu Tây Lẫm bị Trình Hoắc gài nên mới đăng ký tham gia. Đến ngày thi vòng loại, chủ nhiệm còn phải dùng lý do “vắng mặt sẽ bị trừ lương” để lôi bằng được anh tới giảng đường.

Có lẽ cả đời này Ôn Nùng cũng không quên được tán cây xanh um, ve kêu không dứt cura buổi chiều hôm ấy.

Anh đứng trên sân khấu, lấy chủ đề hải quân để diễn thuyết. Anh không chuẩn bị trước bài phát biểu, nói năng tùy hứng, lan man dài dòng. Giáo viên và học sinh bên dưới ai nấy đều cố nhịn cười, ngay cả cô cũng không nhịn được mà cong khóe môi.

Cho đến đoạn kết thúc, ánh mắt Chu Tây Lẫm bỗng trở nên kiên định lạ thường, cách dùng từ cũng không còn tùy tiện nữa. Những lời ấy giống như đã được anh lặp đi lặp lại hàng ngàn lần trong lòng từ rất lâu rồi.

Mọi người bên dưới dần bị anh cuốn theo, không hẹn mà cùng im lặng.

Ánh mắt anh quét qua toàn hội trường, mang theo vẻ kiêu ngạo coi thường tất thảy, rồi nói: “Thủy triều chẳng phải luật do trời định, nhấp nhô lên xuống đều do tôi định đoạt. Sóng dữ như nước bọt thần linh phun trào, sống lưng tôi hóa thành đảo đá giữa biển khơi .”

Khi ấy Ôn Nùng chỉ cảm thấy như có dòng điện chạy thẳng từ đỉnh đầu xuống, khiến da đầu tê dại.

Câu nói ấy của anh, rõ ràng đang nói rằng: Tôi, Chu Tây Lẫm, mới là vị thần thống trị biển cả.

Cả khán phòng bùng nổ tiếng vỗ tay, cô cũng dùng sức vỗ đến đỏ cả lòng bàn tay.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc khiến người ta sôi sục ấy, tiếng thì thầm phía sau lưng của mấy nam sinh vốn luôn đối đầu với Chu Tây Lẫm lại chen nhau lọt vào tai cô.

“Chẳng khác nào nói nhảy mẹ xuống biển chết luôn cho rồi?”

“Thứ hèn đến nhà tắm công cộng còn không dám xuống mà đòi làm hải quân? Bố cười chết!”

“Làm màu thôi chứ gì nữa, có cái d** không mà cũng thích thể hiện!”

“…”

Tiếng bàn tán còn chưa dứt, một bóng người đã vụt qua như.

Ngay giây tiếp theo, nắm đấm của Trình Hoắc đã giáng thẳng vào mặt một tên trong số đó.

Khung cảnh lập tức hỗn loạn, hai bên lao vào đánh nhau.

Chu Tây Lẫm vốn không biết dưới khán đài xảy ra chuyện gì. Chỉ vừa thấy anh em gặp nạn, anh đã như con thú dữ nổi điên lao từ trên bục xuống.

Một giáo viên phản ứng nhanh chắn trước mặt định ngăn lại. Anh trực tiếp giẫm lên ghế nhảy qua, tung một cú đá cực mạnh vào tên đang túm cổ áo Trình Hoắc.

“Rầm!”

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, xen lẫn âm thanh xương cốt đập mạnh vào v*t c*ng và tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, tên kia bị đá văng thẳng vào tường.

Mọi người xung quanh hoảng hốt lùi ra sau, để trống cả một vùng chiến trường hỗn độn.

Thầy chủ nhiệm mặt mày xanh mét chen qua đám đông lao tới, hét lên giận dữ: “Dừng tay! Mấy em muốn làm loạn đến mức nào nữa! Trường học không phải nơi để mấy em đánh nhau!”

Hai mắt Trình Hoắc đỏ ngầu, gân xanh trên cổ nổi cả lên, khàn giọng hét: “Nó mà cũng xứng nói Chu Tây Lẫm à?! Ông đây liều mạng với nó!”

Tên bị Chu Tây Lẫm đá bay kia có lẽ vì mất mặt nên nghe xong liền bật lại không cần nghĩ: “Tao có nói sai đâu? Đụ má chẳng lẽ không phải nhảy xuống biển chết à?”

“…”

Khi ấy tim Ôn Nùng thắt lại, cô thầm nghĩ tiêu rồi.

Quả nhiên, cơ thể Chu Tây Lẫm cứng đờ. Anh cúi đầu, im lặng đến đáng sợ. Đến khi ngẩng lên lần nữa, trong đôi mắt ấy chỉ còn một màu đen đặc như muốn nuốt người. Xương mày hạ thấp, sát khí sắc như dao, hung hăng quét qua đám người kia.

Anh gật đầu, lại gật đầu thêm một cái nữa.

Giây tiếp theo, anh bùng nổ như tiếng sét, nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.

Anh túm lấy cổ áo tên gần nhất, nắm đấm giáng xuống không chút nương tay.

Khung cảnh hoàn toàn mất kiểm soát.

Mỗi lần nhớ lại chuyện này, Ôn Nùng đều có cảm giác như bị kéo trở về ngày hôm đó.

Tiếng gào thét của Chu Tây Lẫm, sự không cam lòng, nhục nhã, tức giận… tất cả đều hóa thành những cú đấm hôm ấy, đến tận bây giờ vẫn khiến trái tim cô đập dồn dập.

Lần đầu tiên cô nhận ra, hóa ra anh không hề bất cần như vẻ ngoài thường ngày. Một khi bị chạm vào tử huyệt, sự cố chấp không chịu nhường nửa bước cùng cơn điên cuồng có thù tất báo trong xương cốt anh sẽ hoàn toàn bộc phát.

Ôn Nùng bị ký ức kéo đi, như thể linh hồn đã rời khỏi cơ thể, lơ lửng trên cao nhìn xuống mọi người.

“Anh Lẫm à, không đúng, phải là đội trưởng Lẫm mới đúng! Anh là đại ca, anh không cắt thì ai cắt?”

“Đúng đấy đội trưởng Lẫm, nhát cắt đầu tiên nhất định phải là của anh!”

“…”

Các thành viên đội cứu hộ đồng loạt hò hét, nhất quyết bắt Chu Tây Lẫm cắt nhát bánh đầu tiên. Bọn họ cười đùa vô cùng chân thật, nhưng Ôn Nùng lại cảm thấy mơ hồ đến lạ.

Cô chưa từng nghĩ Chu Tây Lẫm thật sự sẽ bước chân vào lĩnh vực liên quan tới biển cả.

Ở đây có lẽ chẳng mấy ai biết, nhưng cô biết biển cả vừa là nơi đau lòng nhất của Chu Tây Lẫm, cũng là nơi anh tìm cách cứu rỗi chính mình.

Có lẽ cũng vì thế mà đội cứu hộ của họ không mang tên “Thừa Phong”, mà là “Phá Sóng”.

Tiếng ồn ào xung quanh càng lúc càng lớn, Chu Tây Lẫm vẫn không nhận con dao kia, chỉ tựa một bên xem náo nhiệt, lười nhác nói: “Mấy cậu cắt là được rồi.”

A Thái nói: “Thế sao được, nhát đầu tiên có ý nghĩa lớn lắm!”

Trình Hoắc rõ ràng đã chịu hết nổi cái dáng vẻ ông già của Chu Tây Lẫm, “xí” một tiếng: “Không cắt thì thôi, ai thèm chiều cậu nữa. Tôi cắt.”

Không hiểu sao, từ lúc xuống khỏi sân thượng, bầu không khí giữa Trình Hoắc và Chu Tây Lẫm rõ ràng rất thấp.

Các thành viên trong đội lặng lẽ trao đổi ánh mắt với nhau, chỉ có Đại Tề là kiểu thích xem náo nhiệt, huých vai Trình Hoắc: “Sao thế? Hai anh chẳng phải thân như mặc chung một cái quần à? Cãi nhau rồi hả?”

Trình Hoắc trợn mắt: “Cút.”

Nói xong liền hất tay Đại Tề khỏi vai mình, đi tới trước bàn, cầm dao lên ước lượng vị trí cắt bánh.

Mấy thành viên bên cạnh cũng đồng loạt cầm pháo giấy lên, chuẩn bị tạo không khí ngay lúc nhát dao đầu tiên hạ xuống.

Cô gái tóc vàng thì đã giơ sẵn máy ảnh, định ghi lại khoảnh khắc này.

Ôn Nùng hơi nghiêng đầu, ánh mắt vượt qua đám đông ồn ào, dừng lại trên người Chu Tây Lẫm.

Anh giống như một ông bố già đứng ngoài rìa đám đông, mỉm cười nhìn tất cả.

Ngay lúc Ôn Nùng định dời mắt đi, ánh nhìn của anh bỗng nhiên quét về phía cô.

Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau, mí mắt Ôn Nùng giật mạnh, theo bản năng quay đầu đi.

Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng khoảng chừng ba giây, đến giây thứ tư, tiếng cười trầm thấp đầy ý trêu chọc của anh bất ngờ ép xuống như một cú nện mạnh, kéo ý thức Ôn Nùng trở về.

Đúng là người tính không bằng trời tính.

Cô xấu hổ chỉ lập tức muốn chui xuống đất, đành phải cứng da đầu giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, quay sang nhìn Trình Hoắc cắt bánh kem.

Trước khi hạ dao xuống, Trình Hoắc còn rất có cảm giác nghi thức mà tuyên bố: “Tôi cắt đây nhé!”

“Ba, hai, một!”

“Bụp bụp bụp!”

Pháo giấy và dây kim tuyến đồng loạt nổ tung, sắc màu rực rỡ như mưa bay tứ phía.

“Đội cứu hộ biển Phá Sóng, mừng một trăm ngày thành lập! Rong ruổi biển xanh, vinh dự gánh trên vai sứ mệnh!”

Mọi người đồng thanh hô lớn.

“Hú hú”

“Yeah!”

“Đệt?”

Tiếng reo hò bị một câu chửi bất ngờ cắt ngang.

Đại Tề trở thành người đầu tiên dẫn đầu bày trò, trực tiếp bốc một nắm kem ném thẳng lên mặt Trình Hoắc.

Cả khuôn mặt Trình Hoắc lập tức dính đầy kem màu xanh, trong nháy mắt liền biến thành Xì Trum.

“Đại Tề, hôm nay ông đây không xử chết mày thì sẽ viết ngược họ Trình!”

Trình Hoắc lao lên một bước, dùng cẳng tay siết cổ Đại Tề, tay còn lại quệt đại mặt mình rồi không khách sáo bôi toàn bộ kem lên mặt cậu ta.

Đại Tề vừa gào vừa cười xin tha: “Anh! Anh! Em sai rồi! Sai thật mà!”

Có người mở đầu, lập tức có người hùa theo.

Mọi người đồng loạt nhập cuộc, ai nấy đều bốc kem ném vào người gần mình nhất. Một lúc sau, ngay cả bàn bên cạnh cũng nhập hội vào trận chiến kem hỗn loạn này.

Chỉ riêng Chu Tây Lẫm, nhân vật trung tâm ban đầu, lúc này lại thành người ngoài cuộc duy nhất, không ai dám ném kem lên người anh.

Ôn Nùng không muốn chiếc váy của mình bị dơ, thấy vậy liền khôn khéo co ro như chim cút trong “vùng an toàn” bên cạnh Chu Tây Lẫm.

Không ngờ Trình Hoắc chơi điên cuồng rồi mà vẫn còn nhớ tới cô. Cậu ta cố tình xúc một đống kem thật lớn, cười hì hì tiến về phía cô.

Ôn Nùng lập tức xua tay: “Đừng, tôi không chơi đâu, mấy cậu chơi đi.”

“Trời, chơi đi mà, xả stress lắm đó!” Trình Hoắc dụ dỗ.

Ôn Nùng dứt khoát từ chối: “Thôi, cảm ơn!”

Trình Hoắc thấy thái độ cô kiên quyết, chỉ đành nhún vai tiếc nuối: “Vậy… được rồi.”

Cậu ta xoay người bỏ đi.

Trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Nùng cuối cùng cũng hạ xuống.

Nhưng còn chưa kịp hạ hẳn, cô đã thấy Trình Hoắc đột nhiên quay phắt lại nhanh như chớp. Giây tiếp theo, một cục kem màu xanh bay thẳng về phía mặt cô!

Ôn Nùng theo bản năng lùi mạnh ra sau, giơ tay chắn trước mặt rồi nhắm mắt lại, nhưng cảm giác nhớp nháp và đau rát trong tưởng tượng lại không hề xuất hiện.

Cô yên lặng hai giây, hàng mi khẽ run, thử mở mắt ra.

Một bóng lưng hiện vào tầm mắt, rộng lớn và vững chãi như một ngọn núi.

Là Chu Tây Lẫm.

Hô hấp Ôn Nùng nghẹn lại.

Rõ ràng Trình Hoắc cũng ngây người, môi hé nửa chừng, đứng đờ tại chỗ.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm lướt qua gương mặt dính đầy kem của Trình Hoắc: “Vui chưa?”

“Vui cái đầu cậu ấy!” Ánh mắt Trình Hoắc đảo qua đảo lại giữa Chu Tây Lẫm và Ôn Nùng, đột nhiên phát hiện mình thế mà lại trở thành nhân vật phản diện duy nhất trong màn “anh hùng cứu mỹ nhân” này, lập tức chửi ầm lên: “Chu Tây Lẫm, cậu chơi bẩn quá rồi đấy! Có ai chơi kiểu đó không hả?”

Trái ngược với cậu ta, Chu Tây Lẫm bình tĩnh đến mức không giống con người: “Tức à?”

Trình Hoắc vừa nghẹn một bụng tức sắp bùng nổ.

Chu Tây Lẫm đã lười nhác buông xuống câu tiếp theo: “Tức thì về nhà tìm mẹ đi.”

Trình Hoắc ngơ người, hoàn toàn đơ ra luôn.

Cậu ta thật sự muốn nhào lên xé cái gương mặt đáng ghét kia của Chu Tây Lẫm ra.

Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên, cậu ta giận dữ chỉ vào Chu Tây Lẫm, rút điện thoại ra rồi quay người bỏ đi.

Chu Tây Lẫm nhìn theo bóng lưng tức đến xù lông của Trình Hoắc, đáy mắt thoáng hiện một tầng ý cười dịu đi rất nhạt.

Cánh tay anh bỗng bị ai đó chọc nhẹ.

Anh quay đầu, liếc nhìn Ôn Nùng đang đưa khăn giấy cho mình.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Ôn Nùng suýt nữa không giữ nổi biểu cảm.

Đây mà là Chu Tây Lẫm sao? Rõ ràng là Avatar thì có!

Chu Tây Lẫm đương nhiên bắt được biểu cảm nhỏ của cô, trong cổ họng phát ra một tiếng hừ cực khẽ: “Cậu cũng thấy vui rồi à?”

Ôn Nùng lặng lẽ mím môi, không nói gì.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm thoáng qua chút chế giễu. Anh đột nhiên cúi người tới gần.

Mùi hương mát lạnh lại nguy hiểm trên người anh lập tức bao phủ lấy cô, cảm giác áp bức mạnh đến mức khiến người ta khó thở.

Ôn Nùng theo bản năng ngả người ra sau, cố kéo giãn khoảng cách quá gần này, giữ vẻ bình tĩnh cơ bản hỏi: “Cậu làm gì thế?”

Ngay khoảnh khắc cô mở miệng, đầu ngón tay anh mang theo sự thân mật đầy ngả ngớn, nhẹ nhàng chạm lên chóp mũi cô.

“Trang điểm đẹp thế này.” Giọng anh vang lên ở khoảng cách cực gần, hơi thở mang theo mùi kem ngọt ngấy lướt qua tóc mái cô: “Cũng chỉ có tên ngốc Trình Hoắc mới nỡ làm bẩn cậu dễ dàng như vậy.”

Đây rõ ràng là một hành động vô cùng mập mờ.

Theo lý mà nói, đa số con gái đều sẽ đỏ mặt.

Ôn Nùng cũng không tránh khỏi tim khẽ run lên, chỉ là vẻ mặt cô lại bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào.

Cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Chu Tây Lẫm. Sau vài giây im lặng, cô bình thản hỏi: “Bình thường cậu đều tán tỉnh con gái kiểu này à?”

“Cậu gọi thế này là tán tỉnh?” Trong cổ họng Chu Tây Lẫm bật ra một tiếng cười trầm thấp ngắn ngủi.

Nghe vậy, anh chẳng những không lùi lại mà còn tiến sát hơn chút nữa: “Giữ chặt gáy cậu rồi dùng kem trên mũi tôi quệt lên mũi cậu, thế mới gọi là tán tỉnh.”

Anh hơi tăng giọng, trong mắt là ngọn lửa âm thầm cháy rực: “Còn với cậu, cùng lắm chỉ là trêu thôi.”

Ôn Nùng cảm nhận được sự khiêu khích.

Trái tim cô chùng xuống, trong đầu liên tục suy tính, nhưng ánh mắt vẫn bình thản khóa chặt Chu Tây Lẫm, như thể lời anh nói chẳng gây ra bất kỳ phản ứng nào.

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, cô giơ tay lên, đầu ngón tay thon mềm lướt qua chỗ kem trên chóp mũi mình.

Dưới ánh nhìn chăm chú của anh, cô chậm rãi đưa ngón tay lên môi, hé miệng ngậm lấy.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm khẽ nheo lại gần như không thể nhận ra.

Đôi mắt lớn của Ôn Nùng trong veo sạch sẽ, động tác đầy tính dụ dỗ ấy, khi cô làm lại không hề mang chút lẳng lơ nào, ngược lại còn có vẻ thuần khiết và tao nhã đến lạ.

Cuối cùng, dưới ánh nhìn của anh, cô bình tĩnh rút ngón tay khỏi miệng. Đầu ngón tay vẫn còn lưu lại chút ánh nước óng ánh.

Cô không nhìn anh thêm lần nào nữa, chỉ tự nhiên buông tay xuống rồi xoay người đi.

Yết hầu Chu Tây Lẫm khẽ chuyển động, đường quai hàm lập tức căng chặt.

Anh vừa định đuổi theo thì nghe tiếng gọi.

“Chu Tây Lẫm!”

Trình Hoắc cầm điện thoại, bước chân gấp gáp lao tới trước mặt anh, giọng cực kỳ khẩn trương: “Có nhiệm vụ khẩn cấp!”

Như một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống.

Lông mày Chu Tây Lẫm hơi nhíu lại, ánh mắt sắc bén như dao quét thẳng về phía Trình Hoắc.

Sắc mặt Trình Hoắc vô cùng nghiêm trọng.

Anh cụp mắt, rồi lần nữa ngẩng lên nhìn về phía bóng lưng Ôn Nùng đang chìm trong quầng sáng tối mờ xa xa. Chỉ một thoáng, anh đã thu hồi tầm mắt, quay sang nhóm đồng đội vẫn đang hỗn chiến bằng kem, nghiêm giọng ra lệnh: “Đừng chơi nữa! Có nhiệm vụ khẩn cấp, lập tức xuất phát!”

*

Tác giả có lời muốn nói:

Trình Hoắc: Tôi bị tư bản gài bẫy, ai đó lên tiếng nói đỡ cho tôi với.

*

Cy: Lưu manh như này chỉ có bé Nùng mới trị nổi 🤭