Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 22

Ngày tháng trôi qua trong im lặng suốt ba ngày trời.

Ôn Nùng vẫn đều đặn đi học rồi đến tiệm hoa theo lịch trình sẵn có, cố gắng khiến bản thân tìm lại sự bình yên.

Tối hôm đó, cô vừa vệ sinh cá nhân xong và chuẩn bị lên giường đi ngủ thì điện thoại bỗng vang lên.

Là Trình Hoắc.

Cô thoáng do dự một chút rồi mới bấm nghe.

“Alo, Ôn Nùng.” Giọng Trình Hoắc mang một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.

“Sao thế?” Ôn Nùng theo bản năng nhận ra cuộc điện thoại này không hề bình thường.

“Dạo này Chu Tây Lẫm đang tự giam mình.” Trình Hoắc ngừng một chút, giọng nói đầy khó khăn: “Cậu có thể đến xem cậu ấy thế nào không?”

Ôn Nùng rơi vào im lặng.

Trình Hoắc nhận ra gì đó, cậu ta hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Tôi nghe Đại Tề kể lại rồi, từ hôm gặp cậu ở Hằng Long về là cậu ấy bắt đầu bất thường. Cậu ấy tự nhốt mình lại, cơm không ăn, chỉ biết điên cuồng uống rượu. Hai hôm trước ông nội có đến thăm, lúc ông cụ về tôi có ra tiễn, ông cụ cứ dặn đi dặn lại nhờ tôi chăm sóc cậu ấy, nhưng giờ tôi thực sự hết cách rồi.”

Cậu ta nói một cách vô cùng trịnh trọng: “Tình trạng của cậu ấy rất tệ, đến tôi cũng chẳng khuyên nổi.”

Ôn Nùng vẫn giữ im lặng, ánh mắt cô vô thức trở nên trĩu nặng.

Thấy cô mãi không lên tiếng, Trình Hoắc bỗng nở một nụ cười cay đắng: “Nói thật, tôi chẳng muốn đẩy cậu về phía cậu ấy chút nào, nhưng Chu Tây Lẫm chưa từng vì bất kỳ người phụ nữ nào mà trở nên như vậy cả.”

Ôn Nùng siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay hơi ửng trắng: “Vậy à…”

Trình Hoắc như đang sắp xếp lại từ ngữ, mang theo một sự thành khẩn đánh cược tất tay mà lên tiếng: “Hiện tại tôi đang ở ngay dưới nhà cậu. Nếu cậu đối với anh Lẫm, dù chỉ có một chút xíu rung động hay thiện cảm thôi thì cậu hãy xuống đây. Tôi sẽ đứng trước mặt cậu rồi kể cho cậu nghe về quá khứ của cậu ấy. Nghe xong rồi, cậu muốn quay lưng đi lên nhà hay là cùng tôi đến gặp cậu ấy, tất cả đều do cậu tự quyết định.”

Ôn Nùng bước ra khỏi phòng ngủ, đi tới ban công.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc xe của Trình Hoắc đang im lìm đỗ ở đó, đèn xe vẫn sáng như hai con mắt đang lặng lẽ nhìn vào màn đêm.

Cô im lặng một hồi, cuối cùng hít một hơi thật sâu: “Đợi tôi một chút.”

Ôn Nùng nhanh chóng đi xuống lầu.

Cơn gió đêm mang theo cái lạnh thấu xương của chuỗi ngày cuối đông, cô quấn chặt lấy chiếc áo khoác của mình.

Trình Hoắc đang đứng bên phía ghế phụ, thấy cô đi tới liền mở cửa xe cho cô. Cô nhìn cậu ta một cái rồi bước vào trong.

Trong xe, hệ thống sưởi bật rất ấm.

Trình Hoắc không lên tiếng ngay, hai tay cậu ta đặt trên vô lăng, cụp mắt xuống như đang sắp xếp lại mạch suy nghĩ. Trong xe bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kéo dài đầy nặng nề.

“Nên bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ…” Cuối cùng cậu ta cũng lên tiếng, giọng trầm và chậm rãi.

“Ông nội của anh Lẫm là cựu thủ trưởng bên Hải quân mới về hưu, tác phong vô cùng cứng rắn, nói một là một. Bà nội thì làm trong giới chính trị, là chuyên gia kỳ cựu về giám sát môi trường biển, học vấn cao, tính tình lại dịu dàng. Đáng lẽ ra một gia đình có gốc gác chuẩn chỉ như vậy phải được hưởng phúc lộc sâu dày, nhưng khổ là ở chỗ, cả hai ông bà đều quá bận rộn, bao nhiêu tâm tư đều dâng hiến cho sự nghiệp và đất nước, thành ra lơ là việc quản giáo đứa con trai duy nhất, chính là bố của anh Lẫm.”

“Bố của Chu Tây Lẫm, theo lời bố tôi kể thì thời trẻ chơi bời lêu lổng đủ trò, nhưng thông minh thì thật sự thông minh, năng lực cũng giỏi. Cậy vào gia thế và bản lĩnh, từ nhỏ chú ấy đã là đại ca có tiếng trong cái vòng tròn vương tôn công tử đó. Sau này dấn thân vào chính trị, chú ấy cũng dùng thủ đoạn rất cứng rắn, một đường thăng tiến, thành tích lẫy lừng, hào quang không ai bì kịp.”

“Thế nhưng cuộc đời làm gì có ai vẹn tròn mười phân vẹn mười. Sự nghiệp đắc ý thì phương diện khác thì không được như ý thôi.”

“Kiếp nạn lớn nhất đời bố của anh Lẫm chính là yêu phải mẹ cậu ấy, dì Văn Tinh.” Giọng Trình Hoắc mang theo một tiếng thở dài trĩu nặng: “Đó thực sự là một đoạn nghiệt duyên. Bố cậu ấy yêu dì Văn Tinh đến mức phát điên, nhưng dì Văn Tinh vốn đã có vị hôn phu chuẩn bị tính đến chuyện cưới xin rồi. Bố cậu ấy làm sao chịu nổi chuyện đó? Thứ chú ấy muốn thì nhất định phải giành bằng được, bất chấp mọi giá.”

“Chú ấy đã dùng thủ đoạn gì?” Ôn Nùng khẽ hỏi, trái tim cô đã thắt lại.

“Cụ thể thì tớ không rõ, nhưng chẳng qua cũng chỉ là quyền, thế và tiền thôi.” Giọng Trình Hoắc lạnh tanh: “Chú ấy động viên tất cả các mối quan hệ có thể dùng được để gây sức ép lên đơn vị công tác của vị hôn phu của dì Văn Tinh, ngụy tạo ra những lá thư tố cáo nặc danh, thậm chí còn phái người đến đe dọa bố mẹ đối phương… không từ một thủ đoạn nào. Một công tử thế gia có bệ đỡ lớn như thế, nếu muốn nghiền nát một người bình thường thì quá dễ dàng. Dù sao kết cục cuối cùng là vị hôn phu của dì Văn Tinh không chịu nổi áp lực, và cũng để không liên lụy đến gia đình, đã chủ động đề xuất hủy hôn.”

Ôn Nùng hít vào một ngụm khí lạnh, các ngón tay vô thức túm chặt lấy gấu áo.

“Dì Văn Tinh cũng bị ép buộc gả cho bố cậu ấy, chuỗi ngày sau khi kết hôn… có thể hình dung được đấy.” Nói đến đây, giọng điệu của Trình Hoắc nhấn mạnh thêm vài phần: “Dì đối xử với chú ấy lạnh lùng như băng tuyết. Bố cậu ấy ban đầu vẫn ôm hy vọng, sau khi cậu ấy chào đời, vì yêu ai yêu cả đường đi nên chú ấy đối xử với cậu ấy cực kỳ tốt, muốn thông qua đứa trẻ để cứu vãn trái tim dì Văn Tinh. Nhưng lòng dì Văn Tinh đã chết từ lâu, ban đầu dì đối với anh Lẫm cũng chẳng mặn mà gì.”

“Một người từ nhỏ đã được mọi người vây quanh như bố cậu ấy làm sao chịu đựng nổi điều này. Chẳng được mấy năm chú ấy đã nản lòng, yêu quá hóa hận, bắt đầu những màn trả thù điên cuồng. Chú ấy bắt đầu lao vào những cuộc chơi bời trác táng bên ngoài, trêu hoa ghẹo nguyệt, cố tình dắt người đàn bà khác đến trước mặt dì Văn Tinh để sỉ nhục dì. Thái độ đối với anh Lẫm cũng sa sút nghiêm trọng, động một tí là đánh mắng.”

“Dì Văn Tinh thấy Chu Thuận Thành đối xử tệ bạc với anh Lẫm, chắc là nghĩ đứa trẻ vô tội đáng thương nên ngược lại đã đối tốt với anh Lẫm hơn rất nhiều. Thế nhưng anh Lẫm càng lớn lên, đường nét, thần thái, cho đến cái tính bướng bỉnh cứng đầu lại càng giống hệt bố cậu ấy. Điều này chẳng khác nào một con dao cùn, mỗi ngày đều lăng trì cứa vào tim dì Văn Tinh.”

“Năm anh Lẫm mười hai tuổi, dì Văn Tinh đột nhiên biết được một tin, vị hôn phu năm xưa của dì vì không chịu nổi nỗi đau quá lớn đã uất ức chết ngay trong năm bị hủy hôn.” Đến đây giọng Trình Hoắc bỗng nghẹn lại, phải mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.

Cậu ta mang theo chất giọng sụt sịt đầy nức nở, hồi tưởng lại: “Ngay trước cái ngày cả nhà họ trở về thành phố Thanh để mừng thọ bà nội, dì Văn Tinh đã dẫn anh Lẫm ra bờ biển… Năm lớp mười hai anh Lẫm suýt chút nữa đã tự tử thành công, sau khi tỉnh lại mới kể cho tôi nghe, năm đó câu cuối cùng dì Văn Tinh nói với anh Lẫm là ‘A Lẫm, mẹ không còn sức để hận nữa rồi, con giúp mẹ tiếp tục hận ông ta được không?’. Nói xong câu đó, dì ấy liền gieo mình xuống dòng nước.”

Trái tim Ôn Nùng như bị một bàn tay vô hình lạnh ngắt bóp nghẹt, khiến cô gần như không thể thở nổi.

Cô hoàn toàn có thể hình dung ra cảnh tượng một cậu bé mười hai tuổi đứng trơ trọi giữa cơn gió biển lồng lộng, trố mắt nhìn bóng dáng dứt khoát của người mẹ biến mất trong những con sóng đen ngòm cuộn trào, đó là nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng đến nhường nào.

“Lúc đó anh Lẫm bơi chưa giỏi như bây giờ… Cậu ấy lao xuống cứu mẹ như điên, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ bị sóng biển nuốt chửng.”

Trong xe im lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng thở nặng nề của Trình Hoắc.

“Bố cậu ấy sau đó cũng đau buồn một thời gian, dù sao chú ấy cũng từng yêu sâu sắc. Nhưng chú ấy lại càng oán hận anh Lẫm hơn, bởi vì sau khi dì Văn Tinh mất, anh Lẫm chính là di vật duy nhất còn sống. Gương mặt của cậu ấy lúc nào cũng nhắc nhở chú ấy về nỗi đau mất đi dì Văn Tinh. Mà anh Lẫm cũng hận bố mình, hận ông ta đã hủy hoại cả cuộc đời của mẹ mình và cũng hủy hoại luôn cả cuộc đời của cậu ấy.”

“Hai bố con họ coi nhau như kẻ thù không đội trời chung. Ông nội thấy anh Lẫm quá đáng thương nên đã đón cậu ấy về thành phố Thanh để học tập và sinh sống. Nhưng dù có thay đổi môi trường thì trạng thái của cậu ấy vẫn tệ như cũ. Cậu ấy thực ra không hư hỏng đến thế đâu, cố tình làm ra vẻ lãng tử chơi bời chẳng qua là để chọc tức bố, để trả thù bố thôi… Thế nhưng Ôn Nùng, cậu có biết không?”

Trình Hoắc quay đầu lại nhìn Ôn Nùng, ánh mắt ngập tràn sự xót xa đau đớn: “Sự trả thù này thực chất lại càng làm tổn thương chính bản thân cậu ấy hơn. Tâm lý của cậu ấy gặp vấn đề rất nghiêm trọng, mỗi khi phát tác ra cơ thể, cậu ấy sẽ bị tim đập nhanh, run tay, thậm chí là khó thở mà chẳng vì lý do gì cả. Sau này cậu ấy học hút thuốc cũng chỉ là để chống chọi lại những thứ đó mà thôi.”

Câu chuyện đã kết thúc.

Trong xe chỉ còn tiếng gió rì rì phát ra từ hệ thống điều hòa.

Trình Hoắc nhìn Ôn Nùng lần cuối, nhấn mạnh từng chữ: “Ôn Nùng, anh Lẫm nhìn thì mạnh mẽ bá đạo, tưởng như không gì có thể đánh bại. Nhưng thực chất trong xương tủy, cậu ấy là một người rất cần được đối phương kiên định lựa chọn, cậu ấy không kiên cường đến thế đâu.”

Ôn Nùng từ đầu đến cuối không hề nói câu nào.

Cô lặng lẽ ngồi ở ghế phụ, ngắm nhìn màn đêm dày đặc ngoài cửa sổ, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ có hàng lông mi khẽ run rẩy đã tố cáo những đợt sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng cô.

Cuối cùng cô cũng đã hiểu.

Hiểu được câu nói “Cậu đã đối tốt với tôi thì chỉ được đối tốt với một mình tôi, đối tốt với tôi mãi mãi”. Đối với Chu Tây Lẫm mà nói, anh đã phải lấy hết can đảm để bước lên một bước lớn đến nhường nào.

Một lúc lâu sau, cô nhẹ nhàng lên tiếng: “Đưa tôi đi tìm cậu ấy đi.”

Trình Hoắc dừng xe dưới chung cư của Chu Tây Lẫm.

Cậu ta nhìn Ôn Nùng mở cửa bước xuống xe chứ không đi theo, chỉ lặng lẽ châm một điếu thuốc, đứng trong màn đêm hút cho đến hết.

Đây là lần thứ tư Ôn Nùng đặt chân vào nhà Chu Tây Lẫm, mỗi một lần tâm trạng lại hoàn toàn khác biệt. Lần này rõ ràng là trĩu nặng hơn rất nhiều, nhưng lại bớt đi vài phần ngổn ngang.

Gõ cửa không thấy ai đáp, cô liền tự nhập mật mã rồi đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, một mùi rượu nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi.

Trong phòng khách đúng như dự đoán là một bãi chiến trường hỗn độn, những vỏ chai rượu rỗng nằm lăn lóc tứ tung trên thảm và xung quanh bàn trà. Rèm cửa kéo kín mít, chỉ có chiếc đèn đứng ở góc phòng tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt mù mờ, rọi lên bóng hình tàn tạ trên ghế sofa.

Chu Tây Lẫm đang vùi mình trong ghế, tóc tai rối bời, cằm đã lún phún râu xanh, chiếc áo sơ mi đen trên người cũng nhăn nhúm, cổ áo mở phanh để lộ ra xương quai xanh.

Anh nhắm nghiền mắt, đôi lông mày nhíu chặt, bàn tay đang buông lỏng nắm lấy một chai rượu đã vơi một nửa. Cả người anh giống như một con thú bị thương đang bị dồn vào đường cùng, toát ra một vẻ suy sụp và chết chóc.

Trái tim Ôn Nùng thắt lại.

Cô đứng chôn chân một hồi lâu, sau đó mới nhẹ nhàng đóng cửa lại, cố gắng không phát ra tiếng động. Tuy nhiên lúc vừa nhấc chân, cô vẫn vô tình đá phải một vỏ chai rượu rỗng lăn lóc gần cửa, phát ra một tiếng “boong” chói tai.

Người đàn ông trên sofa cau mày mở mắt ra, đưa ánh mắt nhìn về phía nơi phát ra tiếng động.

Đôi mắt đen kịt kia, dù trong thứ ánh sáng mờ ảo thế này vẫn có thể thấy rõ những tia máu đỏ ngầu bao phủ, ánh nhìn vừa hỗn độn vừa sắc lẹm như một lưỡi dao bám đầy bụi mờ.

Ôn Nùng nhìn anh, chẳng hiểu sao hốc mắt bỗng đỏ lên.

Chu Tây Lẫm phải mất khoảng năm sáu giây mới nhìn rõ người đứng ở cửa là ai, đồng tử của anh chợt co lại, ngay sau đó, một tia giễu cợt và hung bạo hiện lên.

“Hừ…” Anh phát ra một tiếng cười khẩy khàn khàn: “Tôi cứ tưởng là ai.”

Anh chống người, lảo đảo ngồi thẳng dậy, ánh mắt như những nhát dao lạnh lẽo lia qua khuôn mặt Ôn Nùng: “Sao nào, chẳng phải lúc đi dứt khoát lắm mà, bây giờ quay lại đây làm gì?”

Anh đưa mắt nhìn quanh đống đổ nát xung quanh, quai hàm đanh lại, hỏi: “Coi tôi là cái thá gì hả?”

Ôn Nùng không trả lời câu hỏi của anh. Cô nhìn thấy nỗi đau đớn cuộn trào nơi đáy mắt anh cùng khuynh hướng tự hủy hoại bản thân rõ mồn một kia, lồng ngực cô đau đến mức tê dại.

Cô lặng lẽ cúi người xuống, bắt đầu thu dọn những chai rượu nằm rải rác dưới đất. Động tác của cô rất nhẹ, nhặt từng chiếc chai rỗng bỏ vào túi rác ở góc tường, giống như những lời nói đầy gai nhọn vừa rồi của anh chỉ là ngọn gió thoảng qua tai.

Sự im lặng của Ôn Nùng trong mắt Chu Tây Lẫm, không nghi ngờ gì chính là sự ngó lơ.

Cơn giận lại càng như bị đổ thêm dầu vào lửa.

Anh im lặng nhìn theo từng động tác của cô, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều đang ra sức kiềm chế.

Ánh mắt Ôn Nùng từ đầu đến cuối vẫn phẳng lặng như một mặt hồ sâu không đáy.

Túi rác không đủ chỗ chứa nữa rồi. Lần đầu tiên cô đến nhà anh cũng là để dọn dẹp vệ sinh, cô thành thục tìm một chiếc túi rác mới từ trong tủ ra, đi đến bên bàn trà, bỏ toàn bộ tàn thuốc và vỏ chai trên đó vào túi rác, thuận tay nhặt luôn cả vỏ lon nước ngay dưới chân Chu Tây Lẫm, thắt nút thật chặt rồi đặt vào sát tường.

Làm xong tất cả những việc này, cô đi thẳng vào nhà bếp.

Bên trong vẫn không có dấu vết nào của việc nấu nướng, duy chỉ có trong tủ lạnh còn sót lại hai gói mì ăn liền và vài quả trứng gà. Cô bình thản thở phào một hơi dài, sau đó hơi cao giọng hỏi: “Cậu ăn mì được không?”

Chu Tây Lẫm không ngờ cô lại có thái độ như thế này, một cảm giác thất bại to lớn cùng sự nhục nhã ê chề càng lúc càng dâng lên trong lòng.

Anh đột ngột đứng phắt dậy, cơn say khiến anh lảo đảo nhưng anh chẳng thèm quan tâm, hùng hổ lao đến trước mặt Ôn Nùng, chộp mạnh lấy cổ tay cô khi cô đang định xé gói mì. Lực bóp mạnh đến mức khiến cô đau đớn, gói mì trên tay rơi bịch xuống đất.

“Chu Tây Lẫm, cậu làm tôi đau đấy.” Cô nhìn anh.

Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, nghiến răng thốt ra từng chữ: “Thấy trạng thái của tôi không ổn nên đến đây tìm cơ hội đục nước béo cò à?”

Anh gần như đã đinh ninh rằng cô có ý đồ xấu.

Còn cô thì không thèm biện minh lấy một lời.

Chỉ là sau một hồi im lặng, cô dùng lực, từng chút một gỡ những ngón tay đang siết chặt của anh ra, rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của anh, cô quay người tiếp tục chuẩn bị nấu mì.

Ánh mắt vốn đã thâm trầm của Chu Tây Lẫm lại càng tối thêm vài phần. Anh đột ngột quay người, dùng lực xoay người cô lại, ép hai cánh tay xuống, thô bạo ấn mạnh cô lên cánh cửa tủ lạnh: “Ôn Nùng, tôi không cần biết mục đích của cậu là gì, tôi nói cho cậu biết, tôi chẳng phải loại người tốt lành gì đâu. Cậu không nuốt trôi được tôi đâu, ngược lại sẽ bị tôi ăn đến mức xương cốt cũng chẳng còn đấy.”

Chu Tây Lẫm chống cả hai tay lên cánh cửa tủ lạnh ở hai bên người cô, giam chặt cô hoàn toàn trong bầu không khí của riêng mình. Một lúc lâu sau, anh cụp mắt xuống, nói tiếp: “Nhân lúc giữa hai đứa mình vẫn còn đường lui, cậu khôn hồn thì cút càng xa càng tốt cho tôi, coi như từ trước đến nay chưa từng quen biết.”

Những lời này đã là lời cảnh cáo cuối cùng.

Dù là xuất phát từ sự bốc đồng hay một lời từ chối đã qua suy nghĩ kỹ lưỡng thì thái độ này vẫn vô cùng cứng rắn và tuyệt tình. Nếu là những cô gái khác, chắc chắn họ đã đỏ mặt rồi khóc lóc chạy đi từ lâu.

Nhưng Ôn Nùng chỉ hờ hững ngước mắt lên, nói với anh: “Tôi chỉ muốn cậu được ăn một bữa cơm nóng hổi thôi.”

Chu Tây Lẫm cau chặt mày.

Ôn Nùng lại hỏi: “Không đói à?”

Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại, mang theo sự quan tâm đầy bất lực: “Có chuyện gì thì ăn no rồi hãy nói, cậu gầy đi nhiều rồi đấy.”

Đáy mắt Chu Tây Lẫm xẹt qua một tia phức tạp đan xen giữa hoang mang và cảnh giác.

Anh không hiểu phụ nữ, hay nói đúng hơn, anh chưa bao giờ nhìn thấu được cô.

“Cậu nhất quyết không chịu từ bỏ ý định đúng không?”

Anh liên tục gật đầu: “Được! Vậy thì cậu đừng có trách ông đây chưa nhắc nhở cậu trước!”

Trong mắt anh lóe lên một tia điên cuồng, anh đột ngột ôm ngang lưng nhấc bổng cô lên, đất trời trong phút chốc như đảo lộn.

Đến khi cô định thần lại thì đã bị anh bế đặt ngồi lên bệ bếp.

Chu Tây Lẫm khẽ cụp mắt, ánh nhìn lưu luyến trên bờ môi đầy đặn của Ôn Nùng, khoảng cách gần sát như muốn chạm vào lại như không, giống như một lời đe dọa.

Trong mắt Ôn Nùng hiếm hoi xẹt qua một tia dữ dội, nhưng cảm xúc này đến nhanh đi cũng nhanh, nhanh tới mức Chu Tây Lẫm gần như chưa kịp nhìn rõ.

Giây tiếp theo, Ôn Nùng giơ tay lên, cô không hề đẩy anh ra, ngược lại còn dùng lực túm chặt lấy cổ áo sơ mi nhăn nhúm trước ngực anh, rồi sau đó, cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, ngửa đầu lên, chủ động đặt nụ hôn của mình lên bờ môi mỏng lạnh ngắt của anh.

Cả người Chu Tây Lẫm hoàn toàn cứng đờ.

Trong đôi mắt vằn tia máu kia, tất cả sự hung bạo, giễu cợt, điên cuồng, nghi ngờ ngay lập tức bị thay thế bởi một sự chấn động tột cùng.

Anh giống như vừa bị trúng thuật định thân, thẫn thờ cảm nhận sự mềm mại ấm áp, có chút run rẩy rất khẽ trên bờ môi mình.

Nụ hôn này rất ngắn ngủi, chỉ tựa như chu

ồn chuồn lướt nước.

Ôn Nùng nhanh chóng buông anh ra, ngồi thẳng lưng lên, kéo giãn ra một chút khoảng cách.

Ánh mắt cô sáng rực một cách khác thường, giống như đang thắp lên hai đốm lửa nhỏ, rọi thẳng vào những góc khuất u tối nơi đáy mắt anh.

Anh đực mặt ra, quên mất cả việc phải cử động thế nào.

Cô suy nghĩ một chút, đẩy người anh đang đứng chết trân tại chỗ ra rồi nhảy xuống bệ bếp, đi thẳng đến bên bàn trà ở phòng khách. Ánh mắt cô lướt qua bao thuốc lá và chiếc bật lửa nằm lăn lóc trên đó, động tác vô cùng tự nhiên cầm bao thuốc lên, rút ra một điếu ngậm vào môi.

Sau đó, cô đứng tựa vào lưng ghế sofa, nhớ lại tư thế nhả khói mà bạn cùng phòng từng dạy cho mình, rồi bật lửa châm thuốc ngay trước mặt anh.

Cô rít một hơi thật sâu, động tác mang theo vài phần vụng về gượng gạo, nhưng đã bị vẻ sành điệu cố làm ra vẻ của cô che lấp mất.

Làn khói trắng lững lờ bay lên, làm nhòe đi gương mặt thanh tú, dịu dàng của cô.

Cô ngước đầu lên, xuyên qua làn khói mờ ảo nhìn về phía Chu Tây Lẫm vẫn đang đứng chết trân ở cửa nhà bếp.

“Chu Tây Lẫm, cậu không phải người tốt.”

Khóe môi cô khẽ nhếch lên một độ cong cực kỳ nhạt: “Khéo thật đấy, tôi cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì.”

*

Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người nếu thấy truyện hay thì giới thiệu đề cử giúp tôi với nha, tôi thực sự hết cách rồi, truyện flop quá sắp phải húp khí trời sống qua ngày rồi đây.