Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 21

Ôn Nùng và Chu Tây Lẫm chia tay nhau trong không khí chẳng mấy vui vẻ.

Lúc rời khỏi trung tâm thương mại, cô mới nhận ra điện thoại trong túi xách đang rung liên hồi. Là Trần Chi Hành gọi, đây đã là cuộc gọi thứ năm rồi.

Cô hít một hơi thật sâu, bấm nút nghe.

“Ôn Nùng, cậu không sao chứ? Tớ nghe nói có người kéo cậu đi, cậu mà không nghe máy nữa là tớ báo cảnh sát thật đấy…” Giọng Trần Chi Hành đầy vẻ lo lắng truyền qua đầu dây bên kia.

“Tớ không sao.” Ôn Nùng cố giữ cho giọng mình thật bình thản: “Gặp một người quen nên đứng lại nói vài câu. Hay là cậu về trường trước đi, thứ hai gặp nhé.”

Trần Chi Hành im lặng một giây, dường như vẫn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu: “Được rồi, vậy cậu chú ý an toàn, có chuyện gì thì cứ gọi cho tớ bất cứ lúc nào.”

“Ừm, cảm ơn cậu.” Ôn Nùng vội vàng cúp máy.

Cô khẽ thở phào một tiếng, đưa tay vẫy đại một chiếc taxi.

Ngồi vào trong xe, nhìn những tòa nhà ngoài cửa sổ vun vút lùi lại phía sau, những giọt nước mắt ấm nóng lập tức trào ra khỏi hốc mắt. Cô cắn chặt môi dưới, không để bản thân phát ra một tiếng khóc nào.

Một cô gái như cô cần một người tình có đuổi cũng không đi, có mắng cũng không bỏ, nhưng trớ trêu thay cô lại đi thích Chu Tây Lẫm, kiểu đàn ông luôn có ong bướm vây quanh.

Nghĩ lại thì kể từ khoảnh khắc rung động, cô thậm chí còn không có tư cách để nếm trải bốn chữ “lo được lo mất”. Từ đầu đến cuối, cảm giác duy nhất cô có chỉ có hai chữ “mất đi”.

Năm mười bảy tuổi, cô mất đi cái liếc nhìn hờ hững của anh.

Khi gặp lại, cô lại làm mất đi chút kiên nhẫn vốn đã ít ỏi của anh.

Cửa sổ xe hé mở một khe nhỏ, gió lạnh ùa vào, thổi lên khuôn mặt thấm đẫm nước mắt, mang lại một sự tỉnh táo lạ thường.

Cô tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, ký ức hiện về những ngày tháng thanh xuân đầy hỗn loạn.

Năm lớp mười một chia lớp.

Cô chọn khối xã hội, anh chọn khối tự nhiên, điều này đồng nghĩa với việc họ sẽ vĩnh viễn không bao giờ học chung lớp nữa.

Cũng may là lớp tự nhiên của anh nằm cùng một tòa nhà với cô, cô ở tầng năm, còn anh ở tầng hai.

Mỗi lần tập thể dục giữa giờ từ sân trường đi lên, đi qua lối cầu thang, cô luôn thấy anh giống như một thỏi nam châm, thu hút một nhóm nam sinh nữ sinh tụ tập nơi góc hành lang, trò chuyện trên trời dưới đất, tiếng cười vang mãi không ngừng.

Để có thể thường xuyên đi ngang qua anh, để nhìn bóng hình anh, cô đã chủ động nhận khu vực làm vệ sinh vất vả nhất, đó là khu vực ngoài trời.

Buổi sáng hôm đó, cô dọn dẹp xong liền cầm chổi và ky hốt rác quay về lớp.

Vừa đi đến lối lên cầu thang từ tầng một lên tầng hai, một mùi thuốc lá nồng nặc hòa lẫn với tiếng cười đùa vô tư của đám nam sinh đã xộc thẳng vào mũi.

Cô vô thức nín thở, tim đập loạn nhịp.

Bước lên chỗ nghỉ tầng hai, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân cô khựng lại, bảy tám nam sinh cao lớn, người thì tựa tường, người thì ngồi bệt xuống đất, chắn kín cả lối đi vốn chẳng rộng rãi gì.

Chu Tây Lẫm mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, bên ngoài khoác hờ  áo đồng phục, ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm, lười biếng tựa vào bậu cửa sổ đang mở.

Một cô gái mặc chiếc quần đồng phục được bóp ống loe cá tính, môi tô son màu rực rỡ đang ghé sát bên cạnh anh, tay cầm một chiếc bật lửa bạc tinh xảo, “tách” một tiếng, ngọn lửa xanh lam bùng lên, cô ta hơi kiễng chân, đưa ngọn lửa đến gần điếu thuốc đang ngậm trên môi anh. Ánh lửa soi sáng hàng mi rủ xuống của anh và khóe môi đang cười của cô ta.

Khói thuốc nhanh chóng lan tỏa, đường nét góc nghiêng của anh trong ánh ban mai trông có vẻ xa xăm.

“Anh Lẫm, vẫn là chị Nhã nhà mình chu đáo nhất.” Một nam sinh bên cạnh nháy mắt ra hiệu trêu chọc.

“Đúng đó, dịch vụ này quá là chuẩn bài!” Một người khác hùa theo, kéo theo một trận cười đầy mờ ám.

Chu Tây Lẫm không có biểu cảm gì, rít một hơi thuốc thật sâu, ánh mắt tùy ý phóng ra ngoài cửa sổ.

Ôn Nùng cúi đầu, ôm chiếc ky hốt rác nặng nề, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của bản thân, nép sát vào tường để đi lên.

Cô không xinh đẹp.

Ở cái tuổi mà các cô gái ai nấy đều như những cành liễu xuân mơn mởn, cô lại giống như một cây giá đỗ thấp bé chẳng có gì nổi bật. Cho dù có đi ngang qua đám con trai, cô cũng chẳng bao giờ được họ liếc nhìn một cái, càng không bao giờ bị huýt sáo trêu ghẹo.

Huống chi những người xung quanh Chu Tây Lẫm, nam thì đều là những thiếu niên hăng hái, nữ thì toàn là những cô nàng rực rỡ, lung linh.

Chính vì thế, khi đột ngột bị gọi lại, cả người cô hoàn toàn đờ đẫn, cảm giác giống như người thì vẫn đứng yên đó, nhưng linh hồn thì đã ngã nhào một cú đau điếng.

“Này bạn gì ơi, đợi chút.” Chu Tây Lẫm nói.

Ôn Nùng chậm rãi quay người lại, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào cô, mang theo sự dò xét và cợt nhả.

Chu Tây Lẫm nhìn cô, ánh mắt không chút cảm xúc, như đang nhìn một món đồ chẳng liên quan gì đến mình. Anh tiến lên hai bước, lấy từ trong túi áo đồng phục ra thứ gì đó, ném vào trong chiếc ky hốt rác của cô.

“Lộc cộc” hai tiếng khẽ vang lên, Ôn Nùng cúi đầu, phát hiện đó là hai bức thư màu hồng được gấp thành hình trái tim.

Những người khác dĩ nhiên cũng nhìn thấy, liền ồ lên đầy ồn ào: “Ui cha! Anh Lẫm, gì thế kia? Thư tình à?”

“Em gái nào mà đa tình thế nhỉ? Mau mở ra xem thử đi anh!” Tiếng hùa theo vang lên không ngớt.

Chu Tây Lẫm gảy tàn thuốc, giọng điệu hời hợt và có phần mất kiên nhẫn: “Chẳng biết đứa nào nhét vào nữa.”

“Không mở ra xem à?” Cô gái bên cạnh hỏi.

“Chữ nhiều, phiền.” Anh chẳng cần suy nghĩ liền đáp.

Ôn Nùng chỉ cảm thấy một sự nhục nhã và lạnh lẽo to lớn bủa vây lấy cả người mình.

Những ngón tay cô siết chặt lấy cán ky hốt rác đến mức trắng bệch, cũng may là không còn ai thèm quan tâm đến cô nữa.

Cô quay người, cố gắng giữ bước đi thật vững vàng rồi biến mất khỏi tầm mắt của họ.

Quay lại lớp học, các bạn đều đang đọc bài buổi sáng. Cô cất dụng cụ vệ sinh vào góc tường, nhìn chằm chằm vào hai phong thư trong ky hốt rác thêm một lần nữa. Trên đó là những nét chữ thanh tú viết “Gửi Chu Tây Lẫm”. Trong lòng cô trào dâng một cảm giác chua chát và hoang đường khó tả, ngẩn người một lát rồi mới đổ chúng vào thùng rác.

Buổi tối sau khi bận rộn xong ở quán đồ nướng, trên đường đi bộ về nhà, cô vừa đi vừa bấm vào địa chỉ email đã thuộc làu từ lâu.

Đầu ngón tay ngập ngừng hồi lâu trên màn hình điện thoại lạnh ngắt, cuối cùng, với một sự dứt khoát mang vài phần tự ngược, cô gõ xuống từng dòng chữ.

[Chu Tây Lẫm:

Tôi không biết việc gửi những email này cho cậu là đúng hay sai, có lẽ kể từ khoảnh khắc quyết định viết thư cho cậu, tôi đã bước vào một con đường không thể quay đầu, một con đường hèn nhát, tối tăm và ích kỷ.

Tôi giống như một con chuột trốn trong góc tối của rãnh nước ngầm, thoi thóp sống qua ngày trong những kẽ hở ẩm mốc. Còn cậu lại là vầng trăng duy nhất mà tôi có thể ngước nhìn trong thế giới bẩn thỉu này.

Cậu sáng chói như thế, lạnh lùng như thế, treo cao trên bầu trời mà tôi vĩnh viễn không cách nào chạm tới.

Tôi của quá khứ chính vì sự tồn tại của một người như cậu nên mới bắt đầu có chút kỳ vọng vào cõi đời này.

Nhưng tôi cũng biết, người cậu soi sáng chưa từng là tôi.

Cậu soi sáng cho những bông hoa rực rỡ đứng hiên ngang bên cạnh cậu, soi sáng cho những người có thể thản nhiên đón nhận ánh hào quang của cậu, rồi lại tỏa hương thơm để đáp lại cậu.

Còn tôi chỉ có thể trốn trong cống ngầm, tham lam hấp thụ những vụn sáng vô tình sót lại từ cậu, để rồi tự vui sướng điên cuồng vì điều đó.

Có lẽ tôi nên học cách thích nghi với bóng tối.

Xin hãy tha thứ cho con chuột trong góc tối là tôi đây, lần cuối cùng đứng từ nơi thấp hèn để ngước nhìn cậu một cách vô liêm sỉ.

Mong thế giới của cậu sẽ luôn trong trẻo và rạng ngời.

WN.]

Tiếng thông báo gửi email thành công vang lên, giống như một tiếng thở dài khe khẽ.

Ôn Nùng dừng bước, nhìn lên bầu trời xám xịt trên đỉnh đầu. Vào một đêm không trăng, trong lòng cô là một khoảng trống rỗng mênh mông.

Bức thư này, cũng giống như rất nhiều bức thư trước đó, đều không nhận được lời hồi đáp.

Chắc là anh không bao giờ xem hộp thư điện tử đâu nhỉ.

Cũng phải, thời đại nào rồi chứ.

Nghĩ đến điều này, tận sâu trong lòng Ôn Nùng dâng lên một nỗi xót xa thoáng qua, nhưng nhiều hơn lại là cảm giác buông bỏ và nhẹ nhõm.

Anh không xem, cô mới được tự do, mới có thể bày tỏ thứ tình yêu kín đáo nhưng cuộn trào này một cách thỏa thích.

Tình yêu của cô là khu vườn bí mật của riêng cô, hoang vu nhưng lại vô cùng vĩ đại.

Trước đây, cô chưa từng nghĩ mối tình đơn phương của mình sẽ cay đắng thế.

Bởi vì cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được, nhưng cô của hiện tại đã nếm trải vị cay đắng ấy rồi.

Bởi vì cô bắt đầu muốn có được anh.

Đại Tề bước ra khỏi cửa hàng quần áo.

Cậu ta nhìn theo bóng lưng đơn độc dần đi xa của Ôn Nùng, rồi lại ngó ra phía cổng trung tâm thương mại, thầm nghĩ thời buổi này mà lại có cô gái từ chối Chu Tây Lẫm cơ à?

Ý nghĩ này vừa xộc lên thì đã thấy Chu Tây Lẫm từ cửa bước ra.

Cơn gió thổi lùa những lọn tóc mái ngắn trước trán Chu Tây Lẫm, làm lộ ra đôi lông mày và ánh mắt sắc lẹm của anh. Anh rất hiếm khi mặc đồ trắng, bộ đồ này đáng lẽ phải mang lại cảm giác sảng khoái, sạch sẽ và tràn đầy hơi thở thiếu niên, nhưng chẳng hiểu sao Đại Tề lại thấy quanh người anh như đang bao bọc bởi một luồng khí đen trầm uất, đè nén đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Cậu ta vô thức tiến lên một bước: “Có chuyện gì thế anh?”

Chu Tây Lẫm đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho cậu ta, đường quai hàm đanh lại, đi thẳng lướt qua, để lại một bóng lưng lạnh lùng.

“…” Đại Tề đứng chết trân tại chỗ, gãi gãi sau gáy, rồi làm một bộ mặt quỷ vào khoảng không.

Sau khi rời khỏi Hằng Long, Chu Tây Lẫm nhấn ga lao vút đi, thân xe phóng như điên trên đường, cuối cùng dừng lại ở con hẻm phía sau một quán bar chưa đến giờ mở cửa.

Ông chủ là người quen cũ của anh, thấy dáng vẻ anh thế này thì không hỏi han nhiều, tự tay đi lấy loại bia đen ướp lạnh mà anh vẫn hay uống.

Chu Tây Lẫm không thèm nhướng mi, cầm đồ khui bia mở liền một mạch bốn chai, ngửa cổ nốc cạn chất cồn vào bụng.

Anh để mặc cho ý thức của mình chìm nổi trong men say, mãi cho đến khi mọi thứ trước mắt bắt đầu méo mó, anh mới lảo đảo đứng dậy, đẩy người đang định đến dìu mình ra, loạng choạng bước ra cửa.

Ông chủ thở dài một tiếng, cầm lấy chìa khóa xe của anh rồi đích thân đưa anh về.

Chiếc xe dừng lại dưới chân tòa chung cư của Chu Tây Lẫm, ông chủ nhìn anh bước hụt chân này rồi lại hụt chân kia đi vào thang máy, sau đó mới lái xe đi đỗ rồi rời đi.

Chu Tây Lẫm đẩy cửa bước vào, cứ ngỡ đón chào mình sẽ là một khoảng tối tăm dày đặc, nào ngờ ánh đèn sáng trưng ở phòng khách lại rọi vào làm anh phải nheo mắt lại.

Anh lắc lắc đầu, cố gắng mở to mắt, giây tiếp theo, cả người anh đứng sững lại ngay lối vào.

Trên ghế sofa là một cụ già đang ngồi ngay ngắn, mái tóc bạc trắng, sống lưng thẳng tắp như cây tùng, mặc một chiếc áo khoác cũ đã giặt đến phai màu. Ánh mắt ông ấy sắc bén như chim ưng, lúc này đang trĩu nặng nhìn chằm chằm vào anh.

Lần trước tại tiệc mừng thọ của ông nội, Chu Tây Lẫm và bố anh là Chu Thuận Thành đã cãi nhau một trận long trời lở đất. Để không làm ông nội mất mặt, anh đã chủ động rời đi trước để chấm dứt cuộc xung đột đó.

Sau khi trở về Hải Châu, anh liên tục nhận nhiệm vụ ra khơi nên vẫn chưa đến thăm ông cụ.

Không ngờ, ông nội lại tự mình đến đây.

“Gọi cho con bao nhiêu cuộc điện thoại mà con không chịu bắt máy.” Giọng ông nội mang theo nét khản đặc sau một chặng đường dài vất vả.

Cơn say của Chu Tây Lẫm lập tức tỉnh mất một nửa.

Anh tựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, cố đứng cho vững, móc điện thoại ra, màn hình sáng lên hiển thị 17 cuộc gọi nhỡ. Ánh mắt anh khẽ đổi, cố tình hạ giọng cho thật bình thản và dịu dàng: “Ông đến đây làm gì ạ?”

“Tôi nhớ cháu trai tôi nên tôi đến, không được à?” Giọng ông nội đột ngột cao lên, mang theo uy nghiêm của một người lính: “Đã bao lâu rồi sao không về thăm ông?”

“Con bận.” Chu Tây Lẫm rủ mi mắt xuống.

“Bận?” Ông nội hừ một tiếng: “Bận say xỉn à?”

Chu Tây Lẫm im lặng, đầu càng cúi thấp hơn.

Ánh đèn từ đỉnh đầu đổ xuống một khoảng bóng râm nho nhỏ trên người anh, tựa như một chiếc gông xiềng nặng nề.

Ông nội đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt anh. Ông chăm chú nhìn đứa cháu trai trước mặt, vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, thoạt nhìn là một người trẻ tuổi không thể bình thường hơn.

Nhưng đây là đứa trẻ mà tự tay ông ấy đã nuôi dưỡng suốt sáu năm trời, ông ấy hiểu quá rõ… đôi mắt ấy đầy trống rỗng, mệt mỏi, chết lặng, giống như đống tro tàn sau khi lửa đã lụi, không một chút sinh khí.

Trong mắt ông cụ lập tức cuộn lên nỗi lo âu không thể che giấu.

Ông lên tiếng, giọng điệu không tính là dịu dàng, mang theo sự nghiêm nghị đến mức có phần cứng nhắc của người lính, nhưng từng chữ từng câu đều nặng tựa ngàn cân như nện vào lòng người: “A Lẫm, ông và bà nội của con đều là những kẻ đã nửa thân người vùi dưới đất rồi. Mấy năm còn lại chỉ cầu được sưởi nắng, nghe vài khúc nhạc, sống thuận theo tự nhiên. Cõi đời này chẳng còn điều gì khiến ông và bà con không buông bỏ được.” Ông ấy dừng lại một chút, trong giọng nói xen lẫn một tia run rẩy khó lòng phát hiện: “Ngoại trừ con.”

Lời còn chưa dứt, hốc mắt đục ngầu của ông cụ đã đong đầy nước mắt.

Nghĩ đến năm đứa trẻ này mười ba tuổi, ông ấy tông cửa xông vào phòng tắm, nhìn thấy bà vợ nhà mình ngã khụy ở cửa, còn đứa nhỏ trong bồn tắm đã nuốt hàng chục viên thuốc, cơ thể mềm oặt như một con búp bê vải không còn chút sức sống, chìm nghỉm trong nước. Ông ấy đã dùng hết sức bình sinh cõng đứa nhỏ này chạy một mạch đến bệnh viện, bác sĩ y tá giành giật từng giây từng phút với tử thần, đặt ống thông dạ dày để súc ruột cho nó.

Còn năm mười lăm tuổi, ông ấy vô tình bắt gặp dưới tay áo của nó là những vết thương chằng chịt còn chưa kịp đóng vảy, da thịt lật ngược ra trông vô cùng ghê sợ.

Năm mười sáu tuổi, đứa trẻ này và Chu Thuận Thành bùng nổ một trận cãi vã dữ dội nhất từ trước đến nay. Trong đôi mắt đỏ ngầu của cậu thiếu niên là sự điên cuồng muốn hủy diệt tất cả, thằng bé siết chặt con dao, gào thét đòi chém chết bố mình. Sự kiên quyết muốn ngọc nát đá tan ấy khiến người ta phải rùng mình kinh hãi.

Rồi đến năm mười tám tuổi, Trình Hoắc kéo đứa nhỏ này từ trong những con sóng cuộn trào lên bờ. Khi ông ấy lao đến, người nó đã lạnh ngắt, cứng đờ, môi tím tái, lồng ngực gần như không còn phập phồng. Ông ấy lao vào, điên cuồng đấm vào ngực nó, gào thét gọi tên nó. Cái cảm giác lạnh lẽo của ranh giới sinh tử ấy, đến tận bây giờ mỗi khi nghĩ lại vẫn khiến ông ấy phải run rẩy.

“A Lẫm, con có thể đừng chà đạp thân thể mình nữa được không?”

Một tiếng thở dài thườn thượt, dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của ông cụ.

Chu Tây Lẫm nhìn vệt nước mắt trên gương mặt đầy nếp nhăn nheo của ông nội, trái tim anh đau nhói đến mức gần như ngạt thở.

Cổ họng anh nghẹn đắng, khó nhọc gật đầu: “Ông nội, bốn năm trước con đã hứa với ông là sẽ không tìm đến cái chết nữa rồi.”

“Nhưng so với việc không tự tử.” Ông nội nhanh chóng cắt lời anh: “Ông lại càng muốn nhìn thấy con được sống một cách nhẹ nhõm hơn.”

Chu Tây Lẫm quay đầu đi chỗ khác, ánh mắt hoảng loạn hướng về phía bể cá bằng kính khổng lồ đặt ở phòng khách.

Anh nghĩ đến người phụ nữ đã bỏ anh mà đi ban chiều.

Anh biết chứ.

Sẽ không có đâu.

Sẽ chẳng có chuyện sống một cách nhẹ nhõm nào tồn tại nữa cả.

Tiếp tục sống chẳng qua chỉ là sự kéo dài của hơi thở và nhịp đập con tim, chỉ có vậy mà thôi.

Nhưng để không làm ông nội phải lo lắng, cuối cùng anh vẫn dùng lực gật đầu một cái: “Con hứa với ông.”

Ông nội nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt ấy phức tạp đến mức không lời nào tả xiết.

Ông ấy không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ lên vai Chu Tây Lẫm, lực vỗ rất nặng: “Ông không làm phiền con nữa, ông về bên chỗ bố con ngủ, tự con hãy yên tĩnh mà suy nghĩ đi.”

Dứt lời, ông ấy quay người, kéo cửa ra, bóng dáng khuất dần trong ánh sáng lờ mờ nơi hành lang.

Tiếng khóa cửa sập lại, căn phòng rộng lớn ngay lập tức chìm vào không gian yên lặng như tờ.

Chu Tây Lẫm giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, từng bước một đi đến bên bể cá khổng lồ, cảm giác mát lạnh của lớp kính xuyên qua lớp quần áo thấm vào da thịt.

Anh chậm rãi cúi người xuống, cuộn tròn cơ thể lại, vùi toàn bộ bản thân thật sâu vào đôi đầu gối của chính mình.

*

Tác giả có lời muốn nói:

“Chính vì sự tồn tại của một người như cậu nên tôi mới bắt đầu có chút kỳ vọng vào cõi đời này” là lời dịch tiếng Trung của ca khúc “Từng có lúc tôi muốn kết thúc cuộc đời mình” (Bản gốc tiếng Nhật: Boku ga Shinou to Omotta no Wa).