Bay Thấp Qua Mùa Hè - Chu Vãn Dục

Chương 23

Câu nói của Ôn Nùng khiến Chu Tây Lẫm đứng chết trân tại chỗ, hồi lâu vẫn không nói một lời nào.

Anh giống như một tảng đá ngầm bị phong hóa, im lặng thật lâu, nơi đáy mắt loe lói những cảm xúc tối tăm khó đoán.

Ôn Nùng cũng dùng sự im lặng để đáp lại sự im lặng của anh. Cô kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu rít một hơi sâu, làn khói màu xám trắng từ bờ môi cô chậm rãi nhả ra.

Ngay bên cạnh cô là một bể cá khổng lồ chiếm trọn cả một mặt tường.

Dòng nước trong vắt lặng lẽ luân chuyển, bên trong bể kính lớn trống không chẳng có một vật gì, chỉ có tiếng nước chảy tuần hoàn khe khẽ, càng làm tôn lên vẻ tịch mịch của không gian.

Ánh nước lung linh dao động chảy tràn trên người cô, tựa như đang khoác một lớp áo bằng nước mềm mại.

Thời gian cứ trôi đi trong không gian im lặng ấy.

Cuối cùng, Chu Tây Lẫm là người thua cuộc trước. Anh sải bước tiến lên, giật lấy điếu thuốc còn lại một phần ba từ giữa hai ngón tay Ôn Nùng, chẳng thèm nhìn mà trực tiếp dụi tắt vào chiếc gạt tàn bên cạnh.

Ôn Nùng không hề phản kháng, chỉ xoay người lại, nhìn động tác mang theo vài phần bực bội và hung hăng của anh.

Anh nhanh chóng đứng thẳng người, ánh mắt một lần nữa khóa chặt lấy cô.

Ánh nhìn của anh vừa như màn đêm đậm đặc không thể hòa tan, lại vừa nhạt nhòa như một làn sương khói lảng vảng.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, lạnh lùng nói: “Đừng hút thuốc.”

Ôn Nùng đón nhận ánh mắt của anh, giọng điệu bình thản: “Vậy tại sao cậu lại hút?”

Anh không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ lặp lại: “Hút thuốc không tốt.”

Nhìn đường quai hàm căng cứng của anh, chút bực bội thoáng qua trong lòng Ôn Nùng bỗng chốc bị một bàn tay vô hình dịu dàng vuốt phẳng.

Cô khẽ nhếch khóe môi: “Được, vậy tôi không hút nữa.”

Chu Tây Lẫm không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt càng thêm thâm trầm.

Cô lại lên tiếng, giọng điệu càng trở nên mềm mại hơn: “Cậu đói không?”

Ánh mắt Chu Tây Lẫm thay đổi, yết hầu khẽ cử động.

Dù cảm nhận rõ ràng sự dỗ dành cố ý trong lời nói của cô, anh vẫn chọn cách quay mặt đi, dùng giọng điệu cứng rắn để xua đuổi: “Cậu về đi.”

Ôn Nùng không nhúc nhích.

Cô suy nghĩ một chút, ngược lại còn bước tới gần anh một bước.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp, gần như có thể cảm nhận được hơi thở phả ra từ cơ thể của nhau.

Cô ngước khuôn mặt lên, ánh mắt trong trẻo khóa chặt lấy tầm mắt đang né tránh của anh, giọng không cao: “Muốn đuổi tôi đi cũng được. Cậu đi tắm rửa, cạo râu trước đi, rồi ăn với tôi bữa cơm cuối cùng.”

Lông mày Chu Tây Lẫm lập tức nhíu chặt, cũng chẳng biết từ ngữ nào đã chọc giận anh, tóm lại là trong mắt anh lập tức bùng lên sự nôn nóng, sự bực dọc này sắp sửa phá vỡ giới hạn kiềm chế đang căng như dây đàn của anh.

Thế nhưng Ôn Nùng lại nhanh hơn một bước, cô hơi nghiêng đầu, nói bằng giọng có chút tủi thân: “Giữa mùa đông lạnh giá, nửa đêm nửa hôm tôi chạy đến đây. Chu Tây Lẫm, cậu chẳng lẽ lại để tôi ôm cái bụng đói, một mình mò mẫm đi về trong đêm sao?”

Cô nhìn biểu cảm cứng đờ của anh, khẽ hỏi: “Cậu làm thế có phải là quá thiếu phong độ rồi không?”

Chu Tây Lẫm dán chặt đôi mắt tối sầm vào cô, ánh nhìn sắc lẹm như muốn đâm xuyên qua người cô.

Không ai biết giây phút này trong lòng Chu Tây Lẫm đang nghĩ gì, có lẽ ngay cả chính anh cũng không biết.

Thời gian trôi đi trong cuộc đối đầu không lời, tựa như đã qua cả một thế kỷ, anh mới mang theo sự bực bội mà nặn ra vài chữ qua kẽ răng: “Tôi đặt đồ ăn ngoài, không cần nấu đâu.”

Nói xong, anh không thể chịu đựng nổi bầu không khí giằng co này nữa, chộp lấy chiếc điện thoại trên bàn, quay người đi thẳng vào phòng ngủ.

Một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa bị đóng sầm lại một cách nặng nề.

Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, nơi sâu thẳm trong ánh mắt Ôn Nùng lướt qua một tia cười dịu dàng.

Trong phòng ngủ truyền ra tiếng nước mơ hồ.

Ôn Nùng đưa mắt nhìn quanh một lượt, đi tới bên cửa sổ, dùng lực đẩy hai cánh cửa đang đóng kín ra. Cơn gió đêm lạnh giá lập tức tràn vào, cuốn đi mùi khói thuốc nồng nặc, ngột ngạt trong phòng.

Cô lại cầm chai xịt thơm phòng ở góc nhà lên, xịt “xì xì” vài phát vào không trung, mùi hương sả chanh thanh mát lập tức lan tỏa. Sau đó, cô buộc chặt túi rác chứa tàn thuốc và rác thải, mở cửa rồi đặt ra ngoài hành lang.

Làm xong tất cả, cô quay trở lại phòng khách, ánh mắt không tự chủ được mà bị thu hút bởi bể cá chiếm trọn một mặt tường kia.

Bể kính khổng lồ trong đêm tối trong vắt đến mức như thể không tồn tại, trên mặt đất đầy những bóng hình lung linh sóng sánh, bên trong trống rỗng, không có một con cá nào.

Cô ngửa đầu, thẫn thờ ngắm nhìn khoảng màu xanh lam trống trải, cô độc ấy.

Tưởng tượng ra cảnh Chu Tây Lẫm cũng giống như cô, cô độc một mình đứng trước bể cá này, trong đầu cô bỗng nhiên nảy ra câu nói “Khi bạn nhìn sâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn chằm chằm vào bạn”.

Chu Tây Lẫm là đấng sáng tạo của ngôi nhà này.

Bể cá trống rỗng này chính là chiếc quan tài pha lê mà anh tự xây dựng cho bản thân mình.

Bể cá không có cá, hoặc ví dụ như Chu Tây Lẫm chính là chú cá nhỏ duy nhất kia, chú cá từ chối bị nhìn thấy và cũng từ chối bơi về phía bất kỳ ai.

Một tiếng “tạch” khẽ vang lên đánh vỡ mạch suy nghĩ của cô.

Cửa phòng ngủ đã mở.

Lúc Chu Tây Lẫm bước ra, anh đã thay một bộ quần áo sạch sẽ. Phía trên mặc một chiếc hoodie mỏng màu đen mềm mại, phía dưới mặc chiếc quần dài màu trắng có độ rủ, mái tóc còn ướt một nửa, râu trên mặt đã được cạo sạch. Cả người anh toát ra một làn hơi nước thanh mát cùng hương bạc hà thoang thoảng.

Nhìn thấy Ôn Nùng đang đứng trước bể cá, bước chân anh hơi khựng lại, ánh mắt có vài phần phức tạp.

Ôn Nùng cũng dời tầm mắt lên người anh.

Cô cảm thấy sau khi tắm xong, sự hung bạo và sa sút trên người anh dường như cũng bị hơi nước gột rửa đi ít nhiều.

Hai người đứng cách nhau vài bước chân, bốn mắt nhìn nhau.

Trong không khí có một sự yên ắng giống như sau khi một ván bài được lật lại.

Chu Tây Lẫm là người dời mắt đi trước, anh không có biểu cảm gì đi tới bàn ăn, kéo ghế ra ngồi xuống. Ánh mắt anh đặt trên mặt bàn, giọng nói bình thản: “Đồ ăn còn một cây số nữa là giao đến.”

Ôn Nùng “Ừm” một tiếng, giọng rất khẽ: “Không vội.”

Cô cũng đi tới, ngồi xuống vị trí đối diện anh.

Sau cuộc đối thoại ngắn ngủi này, đôi bên lại rơi vào im lặng.

Rõ ràng vừa mới trải qua một cuộc đối đầu và xô đẩy kịch liệt, trải qua nụ hôn bất ngờ đầy vi diệu kia, trải qua vô số lần nhìn nhau và đấu khẩu… nhưng kỳ lạ là sự im lặng lúc này lại không hề mang lại cảm giác gượng gạo.

Tiếng chuông cửa vang lên nhanh hơn tưởng tượng.

Chu Tây Lẫm đứng dậy đi mở cửa.

Anh xách một chiếc túi giấy giữ nhiệt lớn có in logo tinh xảo quay trở lại.

Theo từng bước chân anh tiến lại gần, mùi thơm của thức ăn càng nồng đượm hơn. Anh đặt chiếc túi lên bàn, cởi bỏ bao bì bên ngoài, động tác mở chiếc nắp hộp giữ nhiệt ra vô cùng dứt khoát.

Hương thơm ngào ngạt ngay lập tức lấp đầy không gian.

Anh đặt món trứng hấp hải sản với phần nước dùng trong vắt và thanh ngọt, một phần cháo cua tuyết ninh đặc trắng ngần, tỏa ra hương vị tươi ngon hấp dẫn. Tầng bên dưới là đĩa thịt bò Wagyu nấu chậm được bày biện tinh tế, điểm xuyết những lá vàng và trứng cá tầm. Cuối cùng là hai phần bánh đại phúc matcha đậu đỏ nhỏ nhắn.

Thức ăn tinh tế và ấm áp, rõ ràng là đã được lựa chọn kỹ lưỡng, rất thích hợp để làm ấm dạ dày vào ban đêm, cũng phù hợp với khẩu vị kén chọn của anh.

Ôn Nùng cứ lặng lẽ nhìn anh bận rộn, bày biện thức ăn ra từng thứ một.

Cô không nhúng tay vào, chỉ ngoan ngoãn ngồi đó, cho đến khi anh đẩy một phần cháo đến trước mặt cô, rồi đưa chiếc thìa sứ cho cô.

Hai người ngồi đối diện nhau, bắt đầu ăn  một cách yên lặng.

Trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng va chạm rất khẽ của thìa sứ vào thành bát, cùng tiếng nhai nhỏ nhẹ khi thức ăn được nuốt xuống.

Ôn Nùng ăn uống nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng ngước mắt lên, ánh nhìn sẽ vô tình lướt qua đôi lông mày và ánh mắt đang cụp xuống của Chu Tây Lẫm.

Chu Tây Lẫm ăn rất im lặng, tốc độ không chậm nhưng động tác không hề thô lỗ. Anh cũng từng ngước mắt lên khi cô cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô một thoáng ngắn ngủi rồi lại nhanh chóng dời đi.

Trong không khí vương vấn mùi thơm của thức ăn và một sự căng thẳng vô hình.

Không ai nói một lời nào, giống như lời nói sẽ làm vỡ tan sự cân bằng mong manh này.

Thức ăn nhanh chóng cạn đáy.

Chu Tây Lẫm đặt thìa xuống, rút một tờ giấy ăn lau khóe miệng, ngước mắt nhìn Ôn Nùng, giọng điệu đã khôi phục lại sự cứng rắn giống như lúc cô mới vào nhà: “Ăn xong rồi. Cậu có thể đi được rồi.”

Ôn Nùng cũng đặt thìa xuống, không nhìn anh mà chỉ đứng dậy bắt đầu dọn dẹp bát đũa trước mặt mình.

Anh cũng lập tức đứng lên, giật lấy chiếc bát rỗng và thìa cô vừa cầm: “Ăn xong rồi thì đi đi.” Giọng anh trầm xuống thêm vài phần: “Tôi gọi xe cho cậu.”

Bàn tay Ôn Nùng khựng lại giữa không trung, nhìn tư thế cứng nhắc của anh, cô không thèm tranh giành nữa.

Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Sau này cũng đừng đến đây nữa.”

Ôn Nùng không có động tác gì, chỉ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hơi cụp xuống của anh: “Chúng ta nói chuyện chút đi.”

Chu Tây Lẫm giống như nghe thấy chuyện cười gì đó, khóe môi nhếch lên một độ cong vô cùng châm biếm: “Giữa chúng ta có gì để nói chứ?”

Ôn Nùng không bị anh làm cho lung lay, cô bắt đầu giải thích bằng giọng điệu bình thản, giống như đang trần thuật một sự thật đáng lẽ phải nói rõ ràng từ lâu: “Người đàn ông ở thành phố Thanh là biên tập viên của tôi. Tôi chưa chưa từng nói với cậu, ngoài việc đi học ra, tôi còn có công việc riêng của mình, bình thường phải viết bài. Lần đi thành phố Thanh đó là để tham gia một diễn đàn tác giả, anh ấy là biên tập viên phụ trách kết nối với tôi, chỉ có vậy thôi.”

Chu Tây Lẫm dừng các động tác trên tay lại, anh quay lưng về phía cô, giọng nói không một chút gợn sóng, cứ như đang nghe một câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình: “Không cần thiết phải nói với tôi những điều này.”

Ôn Nùng không dừng lại, tiếp tục nói: “Hôm ở Hằng Long, người đi cùng tôi là bạn học đại học của tôi. Chúng tôi chỉ là vô tình cùng thích một tác giả, hẹn nhau cùng đi đến buổi ký tặng để lấy sách có chữ ký mà thôi.”

“Tôi bảo cậu đừng nói nữa. Cậu điếc à!” Chu Tây Lẫm đột ngột quay phắt đầu lại.

Cảm xúc kìm nén suốt cả một buổi tối cuối cùng cũng đập tan thứ gì đó, bùng nổ một cách mãnh liệt.

Anh nhìn chằm chằm vào cô, đáy mắt đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng vì hơi thở dồn dập: “Tôi không cần biết những người đàn ông đó có quan hệ gì với cậu, tóm lại đéo liên quan gì đến tôi! Ôn Nùng, tôi đã từng cho cậu cơ hội rồi, chính cậu không cần, bây giờ nói những lời này là đang biểu diễn trò thay đổi khuôn mặt cho tôi xem đấy à?”

Ôn Nùng bị cơn giận dữ bộc phát đột ngột của anh làm cho chấn động, lùi lại nửa bước.

Chẳng biết tại sao, tất cả những hành động của anh tối nay đều chưa từng làm tổn thương cô, nhưng chính câu nói này lại khiến hốc mắt cô đỏ lên.

Rất tủi thân.

Cô bướng bỉnh ngẩng cằm lên, hoàn toàn không che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, nhấn mạnh từng chữ nói: “Đó là vì xung quanh cậu cũng có quá nhiều cô gái khiến tôi phải ghen tị.”

“Ghen tị?” Chu Tây Lẫm giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười lớn nhất đời này, cười khẩy một tiếng: “Cậu mà cũng biết ghen…”

“Tôi biết chứ.” Giọng Ôn Nùng rất khẽ: “Cô gái dính chặt lấy cậu trong quán bar, những cô gái vây quanh cậu ở bữa tiệc, còn cả những cô gái trong trường mắt sáng lấp lánh mỗi khi nhìn cậu, tôi đều thấy cả.”

Sự nôn nóng nơi đáy mắt Chu Tây Lẫm giống như bị một thứ gì đó đột ngột đóng băng lại.

Đồng tử anh khẽ co, nơi sâu thẳm trong mắt chợt chấn động.

Ôn Nùng nhìn những cảm xúc đang cuộn trào trong mắt anh, hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Chu Tây Lẫm, nếu tôi từng khiến cậu phải ghen, vậy thì bây giờ chúng ta hòa nhau rồi.”

Giọng cô có một chút khàn khàn, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định: “Hôm nay tôi đến đây không phải để xin lỗi cậu, cũng chẳng phải để đến bắt tội cậu.”

Chu Tây Lẫm chỉ nhìn cô, tất cả mọi cảm xúc đều bị cưỡng ép đè nén lại vào nơi sâu nhất.

Ôn Nùng tiến lên một bước, thu hẹp lại chút khoảng cách cuối cùng giữa hai người.

Giọng cô không cao, nhưng lại khiến trái tim anh rung động thật lâu: “Tôi muốn nói với cậu rằng tôi đã từng đối tốt với cậu thì sau này sẽ tiếp tục đối tốt với cậu, chỉ đối tốt với một mình cậu, đối tốt với cậu mãi mãi, không đối tốt với người khác.”

“…” Đôi mắt vốn luôn đong đầy sự kiêu ngạo, u ám và lạnh lùng của Chu Tây Lẫm trong phút chốc nổi lên trận cuồng phong bão táp.

Giống như là vui mừng, cũng giống như động lòng, nhưng nhiều hơn lại là sự phức tạp.

Thời gian trôi qua tựa như nửa thế kỷ.

Ánh mắt Chu Tây Lẫm khôi phục lại vẻ lạnh lùng cứng nhắc như ban đầu, anh lại quay đầu đi chỗ khác, không nhìn cô nữa: “Cậu đi…”

Âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng.

Ôn Nùng đã nhanh hơn một bước, trước khi anh kịp nói ra trọn vẹn câu chữ, cô đã ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của anh.

Hơi thở anh trì trệ, vô thức cúi đầu nhìn cô.

Cô ngước khuôn mặt lên, nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy tình ý, sau đó mang theo chút rụt rè, nhanh như chớp hôn lên khóe môi anh một cái.

Sợi dây lý trí cuối cùng trong não Chu Tây Lẫm vang lên một tiếng “ong”, hoàn toàn đứt đoạn.

Bờ môi cô rời khỏi khóe môi anh, đôi mắt trong vắt phản chiếu gương mặt cứng đờ của anh: “Chu Tây Lẫm, nụ hôn đầu của tôi đã trao cho cậu rồi, cậu vẫn không tin tôi sao?”

Câu nói này giống như chiếc chìa khóa cuối cùng, hoàn toàn vặn mở cánh cửa lòng đã rỉ sét loang lổ của Chu Tây Lẫm.

Lý trí cái gì, đề phòng cái gì, sợ hãi cái gì, anh kệ mẹ hết, không thèm quan tâm nữa.

Giọng anh khàn đặc đến đáng sợ, nụ cười mang theo vẻ cam chịu, anh liên tục gật đầu, rồi lại gật đầu: “Được, Ôn Nùng, là tự cậu chuốc lấy đấy nhé.”

Dứt lời, anh đột ngột siết chặt cánh tay, ôm ghì lấy cô vào lòng như muốn khảm vào da thịt, bàn tay còn lại giữ chặt lấy sau gáy cô, cuồng nhiệt hôn xuống.

Anh hung hãn ngấu nghiến lên bờ môi cô, cạy mở hàm răng cô, càn quét chiếm đoạt.

Sự điên cuồng và chiếm hữu của anh khiến cô gần như không thể chống đỡ nổi. Cô bị anh hôn đến mức gần như ngạt thở, cơ thể khẽ run rẩy, những ngón tay túm chặt lấy lớp vải áo sau lưng anh.

Chẳng biết đã qua bao lâu, trận hôn dữ dội như cuồng phong bão táp này mới dần dần lắng xuống.

Chu Tây Lẫm th* d*c, trán tựa vào trán cô, hơi thở hỗn loạn, nóng bỏng của hai người quấn quýt lấy nhau.

Ánh mắt anh vẫn hung dữ như trước, nhưng ở nơi sâu thẳm nhất, dường như có thứ gì đó đã vỡ vụn.

Ôn Nùng lặng lẽ nhìn thấy vành tai cho đến tận cổ anh đều ửng lên một vệt đỏ hồng, ánh mắt có chút né tránh, nhưng vẫn ngang ngược nhìn thẳng vào mắt cô.

Cô bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, muốn né tránh, nhưng anh lại không cho phép cô có một chút né tránh nào, thô bạo cố định cằm cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, cô nghe thấy anh làu bàu bằng giọng điệu đầy hung dữ: “Nụ hôn đầu của ông đây cũng trao cho cậu rồi, đủ chưa?”

*

Cy: Hú hú éc éc =)))))