Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 684

Yến Tu Văn đang lật sách bên giá sách nghe vậy, liếc nhìn Đỗ Phong Thanh một cái đầy khinh thường. Đàn ông mà trên người không có lấy nổi một vết sẹo thì sao gọi là đàn ông đích thực chứ?

Đỗ Phong Thanh vốn không quá để tâm đến vẻ ngoài của mình, nhưng thấy Yến Thanh thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn mình, anh liền cầm lọ t.h.u.ố.c lên.

Xung quanh không có gương, anh ta chỉ đành dùng ngón tay chấm chút t.h.u.ố.c mỡ rồi bôi đại lên mặt. Lỡ tay ấn mạnh vào vết thương, anh ta rít lên một tiếng vì đau.

Tên Yến Tu Văn này ra tay thật nhẫn tâm, rõ ràng là muốn hủy hoại vẻ ngoài của người khác.

Yến Thanh ôm mấy quyển sách rồi ngồi xuống, thấy Đỗ Phong Thanh không rõ là đang bôi t.h.u.ố.c hay đang tự hành hạ bản thân, bèn hỏi: "Có cần tôi giúp không?"

Nghe vậy, động tác của Đỗ Phong Thanh khựng lại, anh ngước mắt nhìn cô, đáy mắt ánh lên tia sáng: "Cảm ơn A Thanh."

Nhận lọ t.h.u.ố.c từ tay Đỗ Phong Thanh, Yến Thanh nhẹ nhàng chấm t.h.u.ố.c mỡ bôi lên mặt anh. Trên mặt phần lớn là vết bầm, khóe miệng có hai vết rách, vẫn còn vương máu.

Trong ấn tượng của cô, đây không phải lần đầu cô bôi t.h.u.ố.c cho Đỗ Phong Thanh.

Làn da trắng nõn, lông mày khẽ nhướng, đôi mắt anh quả thực rất đẹp, và cũng là nơi duy nhất trên gương mặt này không bị thương tích nào.

Gà Mái Leo Núi

Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt Đỗ Phong Thanh không giấu được ý cười dịu dàng. Anh ta chợt cảm thấy, chút vết thương nhỏ này mà đổi lại được sự quan tâm của Yến Thanh thì thật đáng giá.

Anh ta nở một nụ cười, tay Yến Thanh không kìm được mà khẽ run lên, chạm phải vết thương nơi khóe miệng anh, khiến Đỗ Phong Thanh rít lên một tiếng "Xì..." vì đau.

Yến Thanh theo phản xạ rụt tay lại: "Làm anh đau à?"

Đỗ Phong Thanh lắc đầu cười, nụ cười rạng rỡ không chút ưu tư: "Không sao đâu, chỉ cần em bôi t.h.u.ố.c cho anh là anh vui lắm rồi."

Dù có đau thì cũng đáng.

Đây là lần đầu tiên Đỗ Phong Thanh hiểu rõ câu "đứa trẻ biết khóc thì có kẹo ăn" đến vậy. Nhìn Yến Tu Văn mà xem, đ.á.n.h nhau thì thắng đấy nhưng giờ chỉ có thể đứng từ xa nhìn Yến Thanh bôi t.h.u.ố.c cho mình mà thôi.

Đôi mắt Yến Tu Văn sau giá sách tối sầm lại, anh ta sải bước nhanh về phía này: "A Thanh chưa từng bôi t.h.u.ố.c cho ai, tay chân không biết nặng nhẹ, cứ để tôi giúp cậu."

Nói rồi, anh ta vớ lấy lọ t.h.u.ố.c trên bàn, làm bộ muốn bôi t.h.u.ố.c cho Đỗ Phong Thanh.

Đỗ Phong Thanh mặt đầy vẻ chán ghét, chỉ thiếu điều c.h.ử.i thẳng mặt: "Không cần! Có A Thanh bôi t.h.u.ố.c cho tôi là được rồi."

Vừa nói, anh ta lại cười với Yến Thanh, đôi mắt đào hoa quyến rũ ánh lên ý cười đầy thách thức.

Yến Tu Văn ghét nhất là nhìn thấy Đỗ Phong Thanh cười với Yến Thanh, cái kiểu cười trông như con công trống đang xòe đuôi, cực kỳ khó ưa.

Anh ta quệt mạnh một ít t.h.u.ố.c mỡ lên mặt Đỗ Phong Thanh. Anh ta ra tay không chút nương tình, khiến vết thương càng thêm xót, đau đến mức Đỗ Phong Thanh phải nhe răng trợn mắt, c.h.ử.i ầm lên: "Cậu bị điên à!"

Yến Tu Văn nhếch mép, châm chọc: "Sao thế, Đỗ thiếu gia bôi t.h.u.ố.c cũng phải kén chọn người à?"

"A Thanh..." Đỗ Phong Thanh quay phắt sang phía Yến Thanh, trưng ra vẻ mặt đáng thương. Yến Tu Văn thấy vậy, trong lòng thầm nghĩ "còn dám mè nheo à", ra tay càng mạnh hơn.

Tiếng động từ phòng sách ầm ĩ không nhỏ, đến mức đứng ngoài sân cũng có thể nghe thấy tiếng la hét vọng ra.

Yến Thanh chán nản không buồn nhìn hai người họ nữa. Cô lấy nút bịt tai nhét vào, xung quanh mới tạm thời yên tĩnh được đôi chút.

Nửa đêm, mọi người đều đã ngủ, Yến Thanh không ngủ được bèn ra sân ngồi, ngẩn người nhìn lên bầu trời đêm đầy sao.

Đỗ Phong Thanh chạy vào bếp tìm đồ ăn khuya. Lúc quay ra, anh chợt sững người khi nhìn thấy cảnh này. Cô gái yên lặng ngồi đó, ánh trăng như mực vẽ điểm tô, khiến cô đẹp tựa một bức tranh, đến nỗi anh phải ngập ngừng tại chỗ, không biết có nên tiến lên làm phiền hay không.

Do dự một lúc lâu, Đỗ Phong Thanh vẫn bước tới ngồi xuống, đưa cho cô một trong hai cái bánh màn thầu vừa tìm được: "Vẫn chưa ngủ được à?"

"Ừm." Yến Thanh khẽ đáp, c.ắ.n một miếng màn thầu. Cô chợt nhận ra hai cái bánh Đỗ Phong Thanh tìm được vừa lạnh vừa cứng ngắc, chắc chắn là đồ thừa từ bữa sáng trong bếp.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn