Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 683

Sắc mặt Yến Tu Văn lập tức sa sầm, cực kỳ khó coi. Đây là lần đầu tiên trong đời anh ta bị người ta c.h.ử.i thẳng mặt thế này, mà người c.h.ử.i lại là Đỗ Phong Thanh, ngay trước mặt Yến Thanh.

Vốn dĩ anh ta đã ngứa mắt Đỗ Phong Thanh, lúc nào cũng tranh giành Yến Thanh với mình, giờ lại còn nhân lúc A Thanh đang giận dỗi mình mà đổ thêm dầu vào lửa, châm ngòi ly gián.

Thấy Yến Tu Văn nhìn mình với ánh mắt tóe lửa như muốn gây sự, Đỗ Phong Thanh – người đã phải kìm nén không biết bao lâu kể từ khi đến đây – bèn nhìn sang Yến Thanh: "Hay là em vào trong trước đi, bọn anh có lẽ cần nói chuyện riêng." Yến Thanh liếc nhìn Đỗ Phong Thanh, rồi lại nhìn Yến Tu Văn. Rõ ràng là hai người này sắp sửa lao vào đ.á.n.h nhau đến nơi.

Rõ ràng việc quan trọng nhất bây giờ là tìm cách rời khỏi đây, thế mà hai người này cứ hễ chạm mặt là lại ngứa mắt nhau, đấu khẩu không ngừng, như thể không cà khịa nhau một câu thì cả ngày không thể yên ổn được.

Hai người này đúng là chỉ biết yêu đương, thôi thì cứ về với nhau cho rồi.

Cô ném lại một câu: “Hai người cứ từ từ đ.á.n.h nhau nhé”, rồi Yến Thanh rảo bước vào Đỗ gia, đi thẳng về phía phòng sách.

Yến Thanh vừa đi khỏi, hai người kia lập tức lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi. Yến Tu Văn dù sao cũng là dân luyện võ, Đỗ Phong Thanh hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Yến Tu Văn chỉ nhắm vào mặt Đỗ Phong Thanh mà đánh, vài hiệp sau, khuôn mặt của anh ta đã bầm tím nhiều chỗ.

Cả hai đ.á.n.h hăng say, người hầu xung quanh không ai dám xông vào can ngăn, mãi đến khi mệt lử mới chịu nằm lăn ra đất. Trong đó, Đỗ Phong Thanh là người bị thương nặng nhất.

Đỗ Phong Thanh sờ lên khuôn mặt đau ê ẩm. Anh ta thừa biết gương mặt này thường ngày thu hút ánh mắt người khác đến nhường nào. Yến Tu Văn rõ ràng không đ.á.n.h chỗ nào khác, chỉ chuyên tâm đ.ấ.m vào mặt anh ta, chắc chắn là do ghen tị đây mà.

"Tôi cứ tưởng cậu chỉ mặt dày thôi, hóa ra là cậu không có chút sĩ diện nào, còn thèm khát đồ của người khác nữa." Nếu không thì ai đ.á.n.h nhau lại chỉ nhắm vào mặt người ta chứ?

Yến Tu Văn cười khẩy: "Mặt cậu trông yếu ớt như con gái ấy, tôi thèm khát gì cái loại như cậu?" Trong mắt anh ta, Đỗ Phong Thanh quá yếu, chẳng đáng để anh ta phải nhúng tay.

Nghĩ vậy, anh ta liền mỉa mai một câu: "Yếu như sên thế này, cậu nghĩ A Thanh sẽ thích một người đàn ông yếu hơn cô ấy à?"

Đỗ Phong Thanh không giận mà còn cười, lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên người: "Tôi khác loại với cậu, cái loại người chỉ có sức mạnh mà thiếu đầu óc."

"Đúng là tay chân tôi không bằng cậu nhưng nói về đầu óc, cậu nghĩ A Thanh sẽ thích một người đàn ông ngu hơn cô ấy à?"

Người hầu đứng bên cạnh chỉ cảm thấy không khí xung quanh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng. Bình thường thiếu gia của họ luôn nho nhã lịch sự, lần trước nghe nói anh ấy đ.á.n.h nhau ngoài phố, họ còn tưởng là tin vịt, giờ xem ra là thật rồi.

Nhìn gương mặt bầm dập của Đỗ Phong Thanh, đám người hầu nhà họ Đỗ không khỏi thấy xót xa. Gương mặt thiếu gia đẹp trai đến nhường nào, ngày thường dì Trương phụ trách bếp núc còn cố ý hay vô tình làm những món ăn có lợi cho việc giữ gìn nhan sắc đó.

Giờ mặt bị đ.á.n.h thành ra thế này, nếu dì Trương trong bếp biết được thì chắc chắn sẽ đau lòng lắm. Lúc hai người bước vào phòng sách, Yến Tu Văn gần như không bị thương tích gì, còn Đỗ Phong Thanh thì trông t.h.ả.m hại đến mức khó coi.

Ánh mắt Yến Thanh dừng lại trên người cả hai khá lâu, cô không hề bất ngờ với kết quả này.

Một cô giúp việc mang t.h.u.ố.c đến, định bôi cho Đỗ Phong Thanh nhưng anh lại né tránh. Cô giúp việc cầm lọ t.h.u.ố.c đã mở, giải thích: "Thiếu gia, em muốn bôi t.h.u.ố.c cho cậu ạ."

Nhưng Đỗ Phong Thanh vốn dĩ đã tránh phụ nữ như tránh rắn rết, sợ rằng sẽ nôn ọe ngay trước mặt Yến Thanh và Yến Tu Văn, mất mặt c.h.ế.t mất.

"Cô cứ để trên bàn là được rồi, tôi tự bôi được."

Gà Mái Leo Núi

Cô giúp việc đành phải đặt t.h.u.ố.c xuống, lúc đi còn không quên dặn dò: "Cậu nhất định phải bôi t.h.u.ố.c vào nhé ạ, dì Trương nói t.h.u.ố.c này là bí phương gia truyền của nhà dì ấy, đảm bảo không để lại sẹo đâu."

Nghe đâu tổ tiên nhà dì Trương từng là thái y trong cung. Nghe tin mặt Đỗ thiếu gia bị đánh, dì ấy sốt sắng đến mức bỏ mặc cả nồi canh đang hâm trên bếp, lập tức chạy đi tìm lọ t.h.u.ố.c này ra.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn