Đỗ Trường Thịnh gật đầu: "Mời ông ấy vào."
Quản gia đứng trước bàn, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Đỗ Trường Thịnh nhìn ông: "Có chuyện gì muốn nói à?"
Quản gia thở dài: "Ông chủ hay là sớm nói cho cậu chủ biết tình hình đi ạ, cứ giấu giếm thế này cũng không phải cách hay."
Đỗ Trường Thịnh xua tay: "Không vội, bây giờ chưa phải lúc."
"Phong Thanh giờ đã có cô gái trong lòng, đang là lúc tìm hiểu cô ấy. Tôi thấy tính cách thằng bé cũng đã thay đổi ít nhiều, gần đây cũng không còn ham chơi bời bên ngoài nữa, đây là một dấu hiệu tốt."
Quản gia thở dài sâu sắc. Ông Đỗ Trường Thịnh tuy bề ngoài có vẻ không mấy quan tâm đến cậu chủ, chỉ bận rộn chuyện làm ăn nhưng thực ra mọi việc đều sắp xếp chu toàn. Bây giờ đổ bệnh, ông lại càng lo lắng nhiều hơn.
Ông chỉ sợ, sẽ có ngày chuyện xấu thật sự xảy ra...
Chiều tối hôm đó, Đỗ Phong Thanh và Yến Thanh trở về tư gia nhà họ Đỗ, Yến Tu Văn thì cứ lững thững theo sau.
Gà Mái Leo Núi
Đỗ Phong Thanh liếc nhìn anh ta một cái: "Yến Tu Văn, cậu không có nhà để về sao, theo đến nhà tôi làm gì? Đừng nói với tôi là tối nay cậu còn định ở lại đây đấy?"
Yến Tu Văn lại nhìn Yến Thanh: "A Thanh đi đâu, tôi đi đó." Bây giờ khi đã biết Đỗ Phong Thanh hiện tại chính là Đỗ Phong Thanh đến từ tương lai, Yến Tu Văn càng không yên tâm để hai người ở riêng. Anh ta thật không ngờ, biết rõ vào đây có nguy hiểm mà Đỗ Phong Thanh vẫn dám chạy vào, đúng là không coi trọng tính mạng chút nào.
Yến Thanh nhíu chặt mày, dừng bước, quay đầu nhìn Yến Tu Văn: "Yến Tu Văn, hôm đó tại sao anh không đuổi theo Thái Mẫn?"
Trước thì ngăn cản mình, sau đó lại không coi lời mình ra gì, để Thái Mẫn chạy thoát.
Yến Tu Văn muốn giải thích nhưng mở miệng mấy lần lại không biết nói sao cho rõ ràng, hồi lâu mới thốt ra một câu: "Lúc đó trong lòng anh chỉ có em, em bị thương nặng như vậy, anh không thể để tâm đến chuyện khác được."
Đây là lời thật lòng. Sau khi phát hiện Thái Mẫn có thể uy h.i.ế.p tính mạng của A Thanh, anh ta vốn không có ý định giữ Thái Mẫn lại. Ân tình của nhà họ Thái dù lớn đến đâu cũng không thể vì nó mà hại A Thanh.
Yến Thanh mím chặt đôi môi mỏng. Từ vẻ mặt Yến Tu Văn không thấy chút chột dạ nào, xem ra tất cả đều là lời thật. Không biết từ bao giờ, cô càng ngày càng không thể tin lời Yến Tu Văn. Anh ta luôn giấu giếm rất nhiều chuyện, những lời đến cửa miệng, mười câu thật thì đã che giấu đi sáu.
"Yến Tu Văn, bất kể anh nghĩ thế nào, tôi nhất định phải rời đi, sẽ không ở lại đây lâu." Cô lạnh lùng nói xong, Đỗ Phong Thanh đứng bên cạnh liền quay sang nhìn cô.
Không biết Thái Mẫn trong lời hai người là ai nhưng xem ra có liên quan đến việc Yến Thanh bị thương, hẳn là một người rất quan trọng. Đỗ Phong Thanh thầm ghi nhớ cái tên này trong đầu.
Yến Tu Văn chậm rãi nói: "Được, em muốn đi, chúng ta cùng đi."
"A Thanh, bất kể em quyết định thế nào, anh đều ủng hộ em."
Ánh mắt anh ta tràn đầy thâm tình, chăm chú nhìn Yến Thanh không rời.
Yến Tu Văn tự nhủ, trong lòng A Thanh có mình, mình nói gì cũng phải ở bên cạnh cô, tuyệt đối không thể để bất kỳ kẻ ngoài nào đó thừa cơ chen chân vào.
Đỗ Phong Thanh đứng bên cạnh bị lờ đi hồi lâu, lại còn phải nhìn Yến Tu Văn đóng vai người tốt trước mặt A Thanh, thật buồn nôn, không nhịn được nữa liền lên tiếng chế giễu: "Yến Tu Văn, rõ ràng cậu là người muốn ở lại đây, nhưng giờ cậu lại là người nói những lời hay ý đẹp nhất. Vòng đi vòng lại vẫn là cậu. Trong con người cậu có lời nào là thật không?"
"Câu nào cũng nói vì cô ấy, vừa nói cái gì cũng tốt cho cô ấy, vừa động chạm vào ký ức của cô ấy. Từ xưa đến nay đúng là chưa từng nghe thấy loại chuyện như vậy."
"Mặt cậu dày hơn cả tường thành, may mà mày không phải là hoa, không thì trâu cũng phải nín thở đến c.h.ế.t mất!" Lời c.h.ử.i rủa tuôn ra từ miệng Đỗ Phong Thanh như đê vỡ, một khi đã bắt đầu thì không tài nào ngừng lại được.
Yến Thanh nhìn Đỗ Phong Thanh. Bình thường anh ta cũng chỉ hay châm chọc mỉa mai, nói năng kỳ quặc, nhưng c.h.ử.i bới thậm tệ như hôm nay thì hình như là lần đầu tiên.