Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 572

Cô đã chuẩn bị rất lâu, muốn nhân cơ hội này nói với Yến Tu Văn rằng cô không còn là trẻ con, và cũng chẳng muốn làm em gái anh nữa.

Cô yêu anh, một tình yêu muốn được cùng anh về chung một nhà, muốn giấu anh đi làm của riêng mình.

Nhưng khi cô đứng trên bục, phía dưới khán giả đông nghịt, chìm trong bóng tối. Cô cảm nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, nhưng vì quá tối, cô không thể nhìn rõ khuôn mặt bất kỳ ai. Chỉ cảm thấy có người đang chụp ảnh, ánh đèn flash lóe lên chói mắt, khiến cô theo phản xạ nhắm nghiền lại.

Chiều tối mây đen giăng kín, trời đổ mưa tầm tã. Cô đứng đợi bên ngoài, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng người đã hứa sẽ đến đón mình tối qua.

Nhìn bạn bè lần lượt được người thân, bạn bè đến đón về, chỉ còn lại mình cô lẻ loi đơn độc, lòng cô chợt dâng lên nỗi chua xót. Vành mắt đỏ hoe, cô không kìm được bật khóc nức nở. Những người xung quanh đi qua đều không khỏi ngoái nhìn cô.

Mưa như trút nước, xối thẳng vào người, khiến cô tiến thoái lưỡng nan. Đúng lúc này, có người tiến đến gần từ phía sau, một chiếc ô đen bất chợt che chắn trên đầu cô.

Cô quay đầu nhìn lại, tầm mắt nhòe đi vì nước mắt, chỉ thấy một mảng mơ hồ. Cô cố gắng mở to mắt nhìn nhưng chỉ thấy được nốt ruồi dưới khóe mắt đối phương. Đó là lần đầu tiên cô gặp Đỗ Phong Thanh.

Khi tỉnh giấc, trời đã sáng hôm sau.

Yến Thanh vừa tỉnh dậy thì cửa nhà mở ra. Bước ra khỏi phòng, cô thấy Yến Tu Văn vừa trở về sau một đêm thức trắng, dáng vẻ mệt mỏi, tay xách một túi đồ ăn sáng.

Nghe tiếng bước chân, anh ta ngẩng lên nhìn cô trong lúc đang thay giày. Yến Thanh vừa ngủ dậy, ánh mắt còn hơi mơ màng, mái tóc dài có chút rối bời, trông hệt như đang đợi anh về nhà.

Anh ta đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh tượng này, không ngờ ngày tháng như vậy lại đến nhanh đến thế. Yến Tu Văn đặt đồ ăn lên bàn: "Đói chưa?”

Yến Thanh gật đầu: "Hơi đói."

"Đánh răng rửa mặt trước đi." Anh nói rồi, tiến về phía tủ đựng đồ trong phòng khách, lấy ra một bộ bàn chải, kem đánh răng, và cả khăn mặt mới tinh nữa.
Yến Thanh khẽ gật đầu, chỉ đáp lại một tiếng cảm ơn rồi đi vào phòng vệ sinh.

Gà Mái Leo Núi

Thực ra, hôm qua lúc đến đây cô đã phát hiện ra rồi. Căn nhà này trông như chỉ có một người ở, nhưng dù là dép đi trong nhà hay cốc uống nước đều được chuẩn bị đủ hai bộ.

Một bộ đã có dấu hiệu sử dụng, còn bộ kia thì hoàn toàn mới toanh, rõ ràng là Yến Tu Văn đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Ánh mắt anh dõi theo bóng lưng cô bước vào phòng vệ sinh, mãi không rời. Không ai hay biết, từ ngày đầu tiên dọn đến căn nhà này, anh đã luôn ấp ủ một khao khát: Thanh Thanh của anh cũng có thể chuyển đến đây ở cùng.

Họ sẽ cùng nhau dùng bữa ấm cúng trong căn nhà này, những lúc rảnh rỗi sẽ nép mình bên nhau trên sofa đọc sách. Giống như trước đây, khi anh bận rộn làm việc, cô sẽ yên lặng ngồi đó ngắm nhìn anh.

Chỉ là lần này, anh không muốn xem cô là em gái mình nữa.

Trong phòng vệ sinh, Yến Thanh vừa lau khô mặt xong, định vươn tay treo khăn lên thì Yến Tu Văn bỗng xuất hiện ngay sau lưng cô. Bờ vai rộng lớn của anh sát vào lưng cô, một cánh tay vòng qua, nhẹ nhàng treo chiếc khăn lên móc giúp cô.

"Em đã vào căn phòng kia chưa?" Anh hỏi, căn phòng ấy chất chứa tất cả tâm tư thầm kín nhất của anh.

Môi anh áp sát bên tai Yến Thanh, hơi thở ấm nóng phả vào khiến cô như bị điện giật. Yến Thanh khẽ cứng đờ người, thậm chí quên cả việc né tránh.

Bàn tay Yến Tu Văn chậm rãi che mắt cô lại, cảm nhận được hàng mi cô khẽ run rẩy trong lòng bàn tay anh. Giọng anh trầm thấp, thì thầm: "Cốc, bàn chải, khăn mặt... và cả dép đi trong nhà nữa, tất cả đều là anh chuẩn bị cho em..."

Giọng nói trầm ấm ấy như đang mê hoặc tâm trí cô.

"A Thanh, ở lại đây, cùng anh." Lòng bàn tay Yến Tu Văn lạnh buốt. Khi anh áp lên mắt Yến Thanh, đầu ngón tay anh khẽ run rẩy.

Cả cơ thể Yến Thanh cứng đờ. Khoảng cách quá gần, hơi thở nồng nàn của Yến Tu Văn hoàn toàn bao trùm lấy cô. Cô định giơ tay gạt ra, nhưng bàn tay còn lại của anh đã nhanh chóng nắm chặt lấy tay cô. "Đừng vội trả lời ngay. Anh biết có thể em vẫn chưa chấp nhận được điều này ngay lúc này. Cho anh thêm chút thời gian, và cũng cho chính em thêm chút thời gian..."

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn