Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 571

Anh vẫn như vậy, nghĩ gì trong lòng chẳng bao giờ thổ lộ, luôn bắt người khác phải tự đoán. Nhưng cô đã đoán suốt bao nhiêu năm, có lẽ chưa một lần nào đoán đúng.

Quá muộn rồi. Những gì cô từng khát khao muốn có, giờ đây cô không cần nữa, và cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Cánh cửa phòng đóng sập. Cả căn phòng chất chứa kỷ niệm, cùng những tâm tư Yến Tu Văn giấu kín, giờ đây đều bị cô bỏ lại phía sau.

Những điều cô từng mơ ước năm mười bảy, mười tám tuổi trong căn phòng đó giờ đã thành quá vãng, không cần nhắc lại thêm nữa.

Trái ngược với căn phòng tràn ngập kỷ niệm, căn phòng còn lại lại trống huếch trống hoác, rõ ràng không có dấu hiệu người ở, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường và một cái bàn.

Nghe Yến Đình Chu nói đây là căn nhà ông cụ Yến chuẩn bị cho Yến Tu Văn năm đó, đích thân bà cụ Yến chọn.

Gà Mái Leo Núi

Về Yến Tu Văn, Yến Thanh cũng đoán được phần nào. Bà cụ Yến có lẽ không biết thân phận thật của anh, còn ông cụ Yến và Yến Đình Chu thì chắc là biết.

Nghe nói, Yến Tu Văn được ông cụ Yến đưa về năm mười sáu, mười bảy tuổi. Lúc đó, Yến Đình Chu đã bắt đầu khởi nghiệp nhưng anh không hề có chút khúc mắc nào với người em trai đột ngột xuất hiện này, ngược lại còn chăm sóc hết mực.

Bà cụ Yến cũng không hỏi nhiều về thân phận của Yến Tu Văn, trong lòng bà luôn tin tưởng chồng mình sẽ không làm chuyện có lỗi với bà nên đã đối đãi với Yến Tu Văn như con ruột.

Người ngoài đều tưởng Yến Tu Văn là "nợ phong lưu" bên ngoài của ông cụ Yến.

Yến Thanh đoán Yến Tu Văn hẳn có mối quan hệ sâu xa hơn với nhà họ Yến. Mối quan hệ này không hẳn là thân tình, bởi cô cảm nhận được sự kính trọng rõ ràng từ Yến Đình Chu – người mà cô vô cùng quen thuộc – dành cho Yến Tu Văn. Cô chợt nghĩ, nếu cơ thể này đã bị Yến Tu Văn chiếm giữ, vậy ý thức ban đầu đã đi đâu? Liệu người đó vẫn luôn ở trong cơ thể ấy, mất đi quyền kiểm soát, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân xác mình bị một người khác điều khiển và chiếm hữu?

Tâm trạng Yến Thanh bỗng trở nên phức tạp khôn cùng.


Đêm đó, cô nằm mơ, mơ thấy rất nhiều chuyện xưa cũ.

Ban đầu Yến Tu Văn không mang họ Yến. Nghe hàng xóm kể, cha mẹ anh bị bắt đi trong thời kỳ biến động, anh lớn lên nhờ cơm trăm nhà. Đặc biệt, cha mẹ Yến Thanh đã chăm sóc anh rất nhiều, khiến cô và anh thân thiết từ tấm bé.

Vì vậy, khi linh cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra, cha mẹ đã gửi gắm cô cho Yến Tu Văn.

Kể từ đó, cô và Yến Tu Văn nương tựa vào nhau mà sống, được hàng xóm láng giềng quan tâm, chăm sóc hết mực. Dần dần lớn lên, có lẽ vì thấy một người tuấn tú, một người xinh xắn, trông rất xứng đôi nên mọi người bắt đầu trêu chọc.

Mỗi lần đối mặt với những lời trêu chọc ấy, Yến Tu Văn lại nghiêm mặt, lặp đi lặp lại rằng cô vẫn còn là trẻ con, và anh chỉ coi cô như em gái mà thôi.

Chỉ có Yến Thanh mỗi lần nghe những lời trêu đó, mặt lại đỏ bừng, tim đập loạn xạ.

Cô thích Yến Tu Văn, thích từ thuở bé thơ. Khi bạn bè đồng trang lứa vẫn còn mê mẩn với búp bê, kẹo ngọt hay những chiếc váy xinh, thì mỗi ngày cô lại lặng lẽ ngồi trong sân nhỏ, say sưa ngắm nhìn anh.

Anh cúi đầu đọc sách, nét chữ viết ra thật đẹp. Cô cứ ngắm nhìn anh như vậy, dõi theo từng cử chỉ suốt cả buổi chiều.

Đôi khi Yến Tu Văn phát hiện cô đang nhìn trộm, anh ngẩng lên nhìn lại rồi mỉm cười.

Sau này, anh đã dựng một chiếc xích đu trong sân nhỏ. Mỗi ngày Yến Thanh đều ngồi trên chiếc xích đu đó ngắm Yến Tu Văn, đợi anh về nhà.

Chiếc xích đu đó giống hệt chiếc xích đu trong sân nhà cũ của họ Yến.

Ngày hôm đó phải lên sân khấu đọc diễn văn, cô ở trong hậu trường, len lén nhìn ra ngoài nhưng mãi không thấy Yến Tu Văn đến. Rõ ràng anh ta đã hứa sẽ đến mà.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn