Bà Yến xuống lầu, không thấy Yến Thanh đâu. Quản gia đứng bên cạnh chỉ tay ra ngoài, ý nói Yến Thanh đã đi rồi.
Trong phòng khách chỉ còn lại Mục Thuần. Bà Yến nhìn cô ta, nhíu chặt mày, vẫn không tài nào cảm thấy gần gũi nổi. Bà thực sự không tin đây là con gái mình.
Bà chợt nhớ lại lần đầu gặp Yến Thanh, còn chưa kịp nói chuyện đã có cảm giác thân thiết mãnh liệt ấy, nên vẫn luôn tin chắc đó mới là đứa con gái bà đã mang nặng đẻ đau mười tháng trời.
Mục Thuần cong môi: "Mẹ, phòng của con ở đâu ạ?"
Tiếng "Mẹ" này khiến bà Yến cảm thấy khó chịu trong lòng: "Trên lầu hai có phòng trống, cô cứ ở tạm đó đi."
Quản gia bên cạnh vội vàng bước lên dẫn đường.
Sau khi sắp xếp cho Mục Thuần xong, bà Yến gọi điện cho Yến Tu Văn, người đã rời đi lúc chiều tối: "Tu Văn à, Thanh Thanh mấy hôm nay ở tạm căn nhà của cậu nhé. Chị định gọi người qua dọn dẹp, rồi mua thêm ít đồ..."
"À đúng rồi, cậu qua đó à? Cũng được, cậu đưa con bé đi cùng luôn đi."
"Không cần không cần, con bé qua đó rồi, anh cậu đưa chìa khóa cho nó rồi..."
Cúp điện thoại xong, ở đầu dây bên kia, Yến Tu Văn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Đó là tin nhắn Yến Thanh gửi đến từ nửa tiếng trước.
Đầu ngón tay anh siết chặt chiếc điện thoại, mãi đến khi Tiểu Trương gọi một tiếng, anh ta mới hoàn hồn, trả lời một tin nhắn rồi mới cất điện thoại vào túi.
Buổi tối, Yến Thanh tìm được căn nhà theo địa chỉ Yến Đình Chu đưa. Cửa đã được thay bằng khóa mật mã, may mà Yến Tu Văn đã gửi mật khẩu qua.
Đẩy cửa bước vào, Yến Thanh phát hiện trong nhà không hề có bụi bặm dày đặc, có thể thấy căn nhà không giống như lời Yến Đình Chu nói. Yến Tu Văn vẫn thường xuyên ở đây, điều này cũng giải thích tại sao Yến Tu Văn không hay về nhà họ Yến.
Gà Mái Leo Núi
Phòng khách mang tông màu lạnh đơn điệu, thiếu đi hơi ấm thân thuộc của một mái nhà. Có hai phòng ngủ, theo lời Yến Tu Văn, một trong số đó hẳn là phòng anh ta đang ở nhưng không biết cụ thể là phòng nào. Yến Thanh đặt hành lý xuống, mở cửa tìm căn phòng còn lại.
Khoảnh khắc cô đẩy cửa ra, ánh sáng từ phòng khách hắt vào. Khi nhìn rõ đồ đạc bài trí bên trong, cô sững sờ.
Trong phòng đặt mấy cái giá vẽ, trên đó kẹp chặt những bản phác thảo dở dang. Có bức đã hoàn thành, có bức còn đang vẽ, tất cả đều vẽ cùng một người. Có bức đang giận dỗi, có bức đang mỉm cười, phần lớn là dáng vẻ tươi cười rạng rỡ.
Một trong số đó, là bức cô đang đứng trên bục giảng, mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh lam đã bị chôn sâu trong ký ức. Cô đứng ở giữa, hai bên trái phải mỗi bên có ba người bạn...
Hôm đó, cô có buổi biểu diễn, phải lên sân khấu cùng mấy người bạn đọc diễn cảm. Người nhà và bạn bè của người khác đều đến, cô đã đưa tấm vé duy nhất cho Yến Tu Văn. Cô đợi rất lâu rất lâu, đợi đến khi kết thúc vẫn không rời đi.
Đợi đến tối cũng không thấy Yến Tu Văn xuất hiện. Ngày hôm sau mới biết, anh đột xuất phải đi nơi khác cùng một người bạn để gặp các đồng chí từ nơi khác đến. Cũng sau ngày hôm đó, cô biết rõ một điều: trong lòng Yến Tu Văn, cô luôn bị xếp ở phía sau, xa vời vợi so với những chuyện khác quan trọng hơn đối với anh.
Ánh mắt Yến Thanh dừng lại trên bức vẽ, đôi môi mỏng mím chặt. Hóa ra ngày hôm đó, anh đã đến... nhưng anh chưa bao giờ nói.
Thật ra hôm đó, cô đã chuẩn bị rất lâu, còn trang điểm nữa, cứ đứng trong phòng hóa trang soi gương mãi. Lúc đó bạn bè còn trêu cô là con gái làm đẹp vì người mình thích.
Lâu quá rồi, lâu đến mức Yến Thanh đã không còn nhớ rõ tâm trạng của mình lúc đó nữa.
Yến Thanh giật mình thoát khỏi dòng hồi ức, đặt bức tranh lại lên bàn rồi rời khỏi phòng.
Đứng trước cửa phòng, cô chợt nhớ lại lần ở Hải Thành, khi cô hỏi Yến Tu Văn có thích mình không, anh đã phủ nhận.
Nhưng anh lại hết lần này đến lần khác nhắc đến việc tìm một nơi không ai quen biết để sống, hai người sẽ ở bên nhau không xa rời.
Trong phòng khách chỉ còn lại Mục Thuần. Bà Yến nhìn cô ta, nhíu chặt mày, vẫn không tài nào cảm thấy gần gũi nổi. Bà thực sự không tin đây là con gái mình.
Bà chợt nhớ lại lần đầu gặp Yến Thanh, còn chưa kịp nói chuyện đã có cảm giác thân thiết mãnh liệt ấy, nên vẫn luôn tin chắc đó mới là đứa con gái bà đã mang nặng đẻ đau mười tháng trời.
Mục Thuần cong môi: "Mẹ, phòng của con ở đâu ạ?"
Tiếng "Mẹ" này khiến bà Yến cảm thấy khó chịu trong lòng: "Trên lầu hai có phòng trống, cô cứ ở tạm đó đi."
Quản gia bên cạnh vội vàng bước lên dẫn đường.
Sau khi sắp xếp cho Mục Thuần xong, bà Yến gọi điện cho Yến Tu Văn, người đã rời đi lúc chiều tối: "Tu Văn à, Thanh Thanh mấy hôm nay ở tạm căn nhà của cậu nhé. Chị định gọi người qua dọn dẹp, rồi mua thêm ít đồ..."
"À đúng rồi, cậu qua đó à? Cũng được, cậu đưa con bé đi cùng luôn đi."
"Không cần không cần, con bé qua đó rồi, anh cậu đưa chìa khóa cho nó rồi..."
Cúp điện thoại xong, ở đầu dây bên kia, Yến Tu Văn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Đó là tin nhắn Yến Thanh gửi đến từ nửa tiếng trước.
Đầu ngón tay anh siết chặt chiếc điện thoại, mãi đến khi Tiểu Trương gọi một tiếng, anh ta mới hoàn hồn, trả lời một tin nhắn rồi mới cất điện thoại vào túi.
Buổi tối, Yến Thanh tìm được căn nhà theo địa chỉ Yến Đình Chu đưa. Cửa đã được thay bằng khóa mật mã, may mà Yến Tu Văn đã gửi mật khẩu qua.
Đẩy cửa bước vào, Yến Thanh phát hiện trong nhà không hề có bụi bặm dày đặc, có thể thấy căn nhà không giống như lời Yến Đình Chu nói. Yến Tu Văn vẫn thường xuyên ở đây, điều này cũng giải thích tại sao Yến Tu Văn không hay về nhà họ Yến.
Gà Mái Leo Núi
Phòng khách mang tông màu lạnh đơn điệu, thiếu đi hơi ấm thân thuộc của một mái nhà. Có hai phòng ngủ, theo lời Yến Tu Văn, một trong số đó hẳn là phòng anh ta đang ở nhưng không biết cụ thể là phòng nào. Yến Thanh đặt hành lý xuống, mở cửa tìm căn phòng còn lại.
Khoảnh khắc cô đẩy cửa ra, ánh sáng từ phòng khách hắt vào. Khi nhìn rõ đồ đạc bài trí bên trong, cô sững sờ.
Trong phòng đặt mấy cái giá vẽ, trên đó kẹp chặt những bản phác thảo dở dang. Có bức đã hoàn thành, có bức còn đang vẽ, tất cả đều vẽ cùng một người. Có bức đang giận dỗi, có bức đang mỉm cười, phần lớn là dáng vẻ tươi cười rạng rỡ.
Một trong số đó, là bức cô đang đứng trên bục giảng, mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh lam đã bị chôn sâu trong ký ức. Cô đứng ở giữa, hai bên trái phải mỗi bên có ba người bạn...
Hôm đó, cô có buổi biểu diễn, phải lên sân khấu cùng mấy người bạn đọc diễn cảm. Người nhà và bạn bè của người khác đều đến, cô đã đưa tấm vé duy nhất cho Yến Tu Văn. Cô đợi rất lâu rất lâu, đợi đến khi kết thúc vẫn không rời đi.
Đợi đến tối cũng không thấy Yến Tu Văn xuất hiện. Ngày hôm sau mới biết, anh đột xuất phải đi nơi khác cùng một người bạn để gặp các đồng chí từ nơi khác đến. Cũng sau ngày hôm đó, cô biết rõ một điều: trong lòng Yến Tu Văn, cô luôn bị xếp ở phía sau, xa vời vợi so với những chuyện khác quan trọng hơn đối với anh.
Ánh mắt Yến Thanh dừng lại trên bức vẽ, đôi môi mỏng mím chặt. Hóa ra ngày hôm đó, anh đã đến... nhưng anh chưa bao giờ nói.
Thật ra hôm đó, cô đã chuẩn bị rất lâu, còn trang điểm nữa, cứ đứng trong phòng hóa trang soi gương mãi. Lúc đó bạn bè còn trêu cô là con gái làm đẹp vì người mình thích.
Lâu quá rồi, lâu đến mức Yến Thanh đã không còn nhớ rõ tâm trạng của mình lúc đó nữa.
Yến Thanh giật mình thoát khỏi dòng hồi ức, đặt bức tranh lại lên bàn rồi rời khỏi phòng.
Đứng trước cửa phòng, cô chợt nhớ lại lần ở Hải Thành, khi cô hỏi Yến Tu Văn có thích mình không, anh đã phủ nhận.
Nhưng anh lại hết lần này đến lần khác nhắc đến việc tìm một nơi không ai quen biết để sống, hai người sẽ ở bên nhau không xa rời.