Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 573

"Anh sẽ luôn chờ đợi em."

Lời nói của Yến Tu Văn tựa như đã đẩy chính mình vào một thế không còn đường lùi. Phản ứng thờ ơ của Yến Thanh, nhịp tim vẫn bình ổn không chút gợn sóng của cô, tất cả đều khiến Yến Tu Văn hoảng sợ.

Cô không hề có chút cảm xúc nào với anh, thậm chí cơ thể cô còn theo bản năng mà phản kháng lại.

Chiều hôm đó có tiết chuyên ngành. Vừa về đến Vân Đại, chưa kịp bước vào giảng đường lớn, cô đã nhạy cảm nhận ra mọi ánh mắt dọc đường đều đang đổ dồn vào mình, thậm chí có người còn giơ điện thoại lên chụp lén.

Khi bước vào giảng đường lớn, gần như tất cả mọi người đều đang lén lút nhìn về phía cô. Có người vừa liếc trộm cô, vừa dán mắt vào điện thoại, rõ ràng là đang bàn tán điều gì đó.

Lúc Cao Lăng và Trương Tiêu vừa vào lớp, thấy Yến Thanh, họ vội vã chạy đến, hạ giọng nói: "Mọi người trong trường đang bàn tán chuyện nhà cậu đấy..."

Cả hai không biết nên mở lời thế nào, cảm thấy Yến Thanh hẳn đã đủ phiền lòng rồi, giờ mà khơi thêm thì thật không hay chút nào.

Trương Tiêu đưa điện thoại cho Yến Thanh, ra hiệu bảo cô xem bài viết.

Bài viết trên diễn đàn của trường lan truyền tin đồn rằng cô không phải con gái ruột nhà họ Yến, đã bị đuổi khỏi nhà, còn Mục Thuần mới chính là cô con gái ruột bị thất lạc bấy lâu của nhà họ Yến.

Gà Mái Leo Núi

Giờ đây, cả cộng đồng mạng đang xúm vào chửi rủa cô, nói cô lừa đảo, ham hư vinh, chiếm đoạt thân phận của người khác, cố chấp giành lấy vị trí vốn không thuộc về mình.

Yến Thanh lướt qua một lượt các bình luận bên dưới, rồi bình thản trả điện thoại lại cho Trương Tiêu.

Mọi chuyện chỉ mới xảy ra tối qua, vậy mà rạng sáng bài viết đã xuất hiện chễm chệ trên diễn đàn. Chỉ có thể là do Mục Thuần đứng sau.

Dư luận trước đó đã dần lắng xuống theo thời gian, không còn giữ được độ nóng. Giờ cô ta lại khơi dậy, kéo theo cả những chuyện cũ cùng dậy sóng dữ dội, ngập tràn những lời chửi bới ác ý. Hôm nay, chủ đề này thậm chí còn nhanh chóng leo lên hot search của Weibo.

Lần này, có thể nói cô đã trở thành tâm điểm của sự tổng sỉ vả từ toàn thể cộng đồng mạng.

Trương Tiêu lo lắng ra mặt: "Thanh Thanh, lần này biết phải làm sao đây?"

Lần này xem chừng mọi chuyện ầm ĩ thật rồi, có vẻ không dễ dàng giải quyết chút nào.

Cao Lăng hung hăng liếc nhìn Mục Thuần vừa bước vào giảng đường. Cái người này lại đến học ké rồi, lớp của mình thì không đi, đúng là phiền phức hết sức!
Yến Thanh lại cười: "Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết ổn thỏa thôi."

Vẻ bình tĩnh thản nhiên đến lạ của cô khiến Trương Tiêu và Cao Lăng sốt ruột. Sao cô vẫn có thể bình thản đến vậy được chứ?

Đỗ Phong Thanh hôm nay mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, trông anh trẻ ra rất nhiều. Nếu trà trộn vào đám sinh viên Vân Đại, chắc không ai có thể nhận ra tuổi thật của anh ngay được. Thế nhưng, anh lại thực sự toát lên sự chững chạc mà những sinh viên khác không thể có được.

Đỗ Phong Thanh đứng trên bục giảng bài, còn Yến Thanh ở dưới vẫn chăm chú ghi chép.

Thỉnh thoảng ánh mắt của họ lại chạm nhau, đôi mắt Đỗ Phong Thanh như biết cười, khiến Yến Thanh bất giác nhớ lại giấc mơ đêm qua.

Lúc này, Cao Lăng đang lén lút xem group chat của lớp, tức đến bật cười thành tiếng.

"Cô ta còn dám nhìn chằm chằm thầy Đỗ kìa!"

"Không ngờ cô ta lại dám chiếm đoạt thân phận của Mục Thuần, trong khi Mục Thuần tội nghiệp phải chịu bao thiệt thòi bên ngoài, thật là quá thảm thương mà."

"Thật không ngờ bên cạnh chúng ta lại có loại người ghê tởm đến vậy, trước đây tôi còn thấy cô ta xinh đẹp cơ đấy."

"May mà hồi đó theo đuổi bị từ chối, không thì đúng là bố mày xui xẻo c.h.ế.t rồi."

"Thầy Đỗ với cô ta chẳng phải đang có quan hệ mập mờ sao?"

"Tôi đoán giờ này chắc thầy Đỗ cũng đã hối hận lắm rồi, dính dáng đến loại người như cô ta thì còn gì nữa."

"Mấy bạn ơi, góp tiền cho thầy Đỗ đi khám mắt đi! Cái gì cũng tốt, mỗi tội cái mắt nhìn người quá kém."

"Cứ xem Mục Thuần tốt đẹp biết bao nhiêu, Yến Thanh có điểm nào mà hơn được cô ta chứ?" "Mấy người nhìn xem, thầy Đỗ bây giờ còn chẳng thèm liếc mắt đến Yến Thanh nữa kìa, lúc nãy liếc qua, mặt anh ấy rõ rệt vẻ chán ghét!"

Cao Lăng đảo mắt trắng dã. Nếu không phải Tiêu Trà đã tốn bao công sức cài nick phụ của cô vào cái nhóm "tạp nham" này, thì cô đã xả một tràng vào mặt bọn họ rồi. Toàn là lũ người gì đâu không!

Cái câu "may mà không tán đổ Thanh Thanh" nghe nực cười muốn chết. Hồi đó còn mặt dày mày dạn thế, giờ thì đến cả sĩ diện cũng vứt đi đâu hết rồi.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn